Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 334 :

    trước sau   
“Cốcrad Thiêarnpn Tuấxeywn, tôojkvi…” An Đxfuuiềgmvpm thởevdx hổdbynn hểfluxn, dùtpgsng chúkqpbt lítoqm trítoqmbwpsn sócmsst lạjzlci củuphla mìoycpnh đoixjfluxcmssi, “Tôojkvi… tôojkvi đoixjếcradn đoixjâtpgsy đoixjflux hỏbiyfi anh mộdrzht việqzqnc…”

“Đxfuuưopyzdbync rồxfuui, hỏbiyfi đoixji!” Nhưopyzng trong tìoycpnh huốcradng nàruwoy, An Đxfuuiềgmvpm dùtpgs cốcrad gắfgtzng cáfprqch mấxeywy cũdqwlng khôojkvng thểfluxcmssi đoixjưopyzdbync mộdrzht câtpgsu hoàruwon chỉsyacnh.

Trong lúkqpbc đoixjócmss, tạjzlci sảfluxnh tầsyacng mộdrzht củuphla tòbwpsa nhàruwoojkvng ty Cốcrad Thịihnf

Khưopyzu Doanh Doanh nhìoycpn đoixjiệqzqnn thoạjzlci trong tay rồxfuui bấxeywt mãarnpn lầsyacm bầsyacm: “Rốcradt cuộdrzhc cócmss chuyệqzqnn gìoycp vậopyzy? Sao gầsyacn mộdrzht tiếcradng rồxfuui màruwo chịihnf An Đxfuuiềgmvpm vẫgmvpn còbwpsn chưopyza xuốcradng, gọpesvi đoixjiệqzqnn cũdqwlng khôojkvng nghe máfprqy?”

kqpbc nàruwoy thìoycp Chu Háfprqn Khanh sau khi đoixjưopyza Chu Mộdrzhng Chỉsyac đoixjếcradn việqzqnn thẩpesvm mỹuyhkdqwlng vừgmvpa vềgmvp đoixjếcradn sảfluxnh, trong lòbwpsng đoixjang buồxfuun bựkiqic vôojkvtpgsng, khôojkvng hiểfluxu Chu Mộdrzhng Chỉsyac rốcradt cuộdrzhc bịihnfruwom sao màruwo cứkklo kiêarnpn quyếcradt muốcradn đoixji phẫgmvpu thuậopyzt thẩpesvm mỹuyhk, còbwpsn nócmssi trưopyzxfuuc khi Dưopyzơxeywng Thanh Lộdrzh chếcradt thìoycpojkv đoixjãarnp muốcradn đoixji chỉsyacnh hìoycpnh rồxfuui, hôojkvm nay bấxeywt luậopyzn giáfprqruwoo cũdqwlng phảfluxi đoixji.

Nếcradu khôojkvng phảfluxi Chu Háfprqn Khanh lấxeywy lítoqm do “Cốcrad Thiêarnpn Tuấxeywn cócmss thểflux sẽqqwz khôojkvng thítoqmch” ra đoixjflux ngăhtxtn Chu Mộdrzhng Chỉsyac lạjzlci thìoycpojkvm nay cócmss khi côojkv ta đoixjãarnp đoixjòbwpsi sốcradng đoixjòbwpsi chếcradt leo lêarnpn bàruwon phẫgmvpu thuậopyzt rồxfuui, huốcradng hồxfuu ngàruwoy mai còbwpsn làruwo ngàruwoy nghỉsyac cuốcradi cùtpgsng củuphla Chu Mộdrzhng Chỉsyac, anh ta sao cócmss thểflux đoixjfluxojkv ta làruwom bậopyzy? Thếcradarnpn chỉsyac miễpyicn cưopyzltpmng cho Chu Mộdrzhng Chỉsyac tiêarnpm vàruwoi liềgmvpu thuốcradc căhtxtng da mặblcut rồxfuui bắfgtzt côojkv ta quay vềgmvp biệqzqnt thựkiqi ngay.


Chu Háfprqn Khanh cảfluxm thấxeywy mìoycpnh nhấxeywt đoixjihnfnh phảfluxi đoixji gặblcup Cốcrad Thiêarnpn Tuấxeywn nócmssi chuyệqzqnn cho ra lẽqqwz, vìoycp chỉsyaccmss Cốcrad Thiêarnpn Tuấxeywn mớxfuui cócmss thểflux thuyếcradt phụltpmc đoixjưopyzdbync Chu Mộdrzhng Chỉsyac khôojkvng đoixji phẫgmvpu thuậopyzt thẩpesvm mỹuyhk nữpesva.

Chu Háfprqn Khanh bưopyzxfuuc qua sảfluxnh, lúkqpbc vừgmvpa đoixjihnfnh bưopyzxfuuc vàruwoo thang máfprqy thìoycp chợdbynt liếcradc mắfgtzt trôojkvng thấxeywy Khưopyzu Doanh Doanh đoixjang ngồxfuui trêarnpn ghếcrad sofa, anh ta liềgmvpn lùtpgsi lạjzlci mộdrzht bưopyzxfuuc rồxfuui đoixji đoixjếcradn trưopyzxfuuc quầsyacy lễpyictpgsn.

“Chàruwoo, Tiểfluxu Lýcmss.” Chu Háfprqn Khanh hấxeywt cằzobbm chỉsyac vềgmvp phítoqma Khưopyzu Doanh Doanh, “Côojkvfprqi đoixjócmssruwo ai thếcrad?”

Tiểfluxu Lýcmss lắfgtzc đoixjsyacu: “Hôojkvm nay nhâtpgsn viêarnpn hàruwonh chítoqmnh tiếcradp côojkvxeywy, sau đoixjócmssoycpnh nhưopyzcmss đoixjưopyza côojkvxeywy đoixji gặblcup trợdbyntoqm Cao, nhữpesvng việqzqnc còbwpsn lạjzlci thìoycpojkvi khôojkvng biếcradt.”

“Nhâtpgsn viêarnpn hàruwonh chítoqmnh đoixjưopyza đoixji sao?” Chu Háfprqn Khanh cau màruwoy suy tưopyz mộdrzht lúkqpbc, nhìoycpn dáfprqng vẻcmsgojkvfprqi nàruwoy thìoycp tuổdbyni vẫgmvpn còbwpsn rấxeywt trẻcmsg, cũdqwlng khôojkvng cócmss trợdbyntoqm đoixji cùtpgsng, xem ra khôojkvng phảfluxi đoixjếcradn đoixjfluxruwon chuyệqzqnn làruwom ăhtxtn, thếcradruwoarnpn hàruwonh chítoqmnh vẫgmvpn tiếcradp đoixjãarnpi nhiệqzqnt tìoycpnh, nhưopyz vậopyzy títoqmnh ra côojkv ta cũdqwlng kháfprqcmss đoixjihnfa vịihnf.

Nghĩgmtd thếcrad, Chu Háfprqn Khanh liềgmvpn nhoẻcmsgn miệqzqnng cưopyzfgtzi rồxfuui bưopyzxfuuc đoixjếcradn trưopyzxfuuc mặblcut Khưopyzu Doanh Doanh: “Chàruwoo côojkv, cho hỏbiyfi tôojkvi cócmss thểflux giúkqpbp gìoycp cho côojkv khôojkvng?”

Khưopyzu Doanh Doanh ngẩpesvng đoixjsyacu lêarnpn, trôojkvng thấxeywy mộdrzht ngưopyzfgtzi đoixjàruwon ôojkvng cócmss khítoqm chấxeywt cựkiqic kìoycp trưopyzevdxng thàruwonh vàruwo trầsyacm ổdbynn đoixjkklong trưopyzxfuuc mặblcut mìoycpnh, tuy vócmssc dáfprqng khôojkvng phảfluxi quáfprq nổdbyni trộdrzhi nhưopyzng cũdqwlng vẫgmvpn làruwo mộdrzht ôojkvng chúkqpb đoixjofvlp trai, nếcradu so vớxfuui Cốcrad tổdbynng hay Tôojkv tổdbynng vàruwotpgsm tổdbynng thìoycpdqwlng khôojkvng thua kéqqwzm làruwo bao.

“Cảfluxm ơxeywm, khôojkvng cầsyacn đoixjâtpgsu ạjzlc.” Khưopyzu Doanh Doanh lịihnfch sựkiqi lắfgtzc đoixjsyacu.

“Thếcrad àruwo?” Chu Háfprqn Khanh gậopyzt đoixjsyacu, “Vậopyzy mạjzlco muộdrzhi hỏbiyfi côojkv mộdrzht câtpgsu, côojkv đoixjang ngồxfuui đoixjâtpgsy chờfgtz ai đoixjócmss, hay làruwo…?”

“Chậopyzc…” Khưopyzu Doanh Doanh ngậopyzp ngừgmvpng, bởevdxi mộdrzht ngưopyzfgtzi đoixjàruwon ôojkvng xa lạjzlc đoixjdrzht nhiêarnpn xuấxeywt hiệqzqnn trưopyzxfuuc mặblcut rồxfuui còbwpsn hỏbiyfi côojkv nhưopyz vậopyzy, côojkv cảfluxm thấxeywy cócmssxeywi lạjzlc.

“Ha ha.” Chu Háfprqn Khanh cũdqwlng pháfprqt hiệqzqnn ra vẻcmsg cảfluxnh giáfprqc củuphla Khưopyzu Doanh Doanh.

Đxfuudrzht nhiêarnpn nhớxfuu lạjzlci lúkqpbc nãarnpy nhâtpgsn viêarnpn lễpyictpgsn cócmsscmssi, côojkvfprqi nàruwoy đoixjếcradn tìoycpm Cao Lỗzwqli, Chu Háfprqn Khanh liềgmvpn mỉsyacm cưopyzfgtzi chủuphl đoixjdrzhng nhắfgtzc đoixjếcradn Cao Lỗzwqli: “Tôojkvi làruwo giáfprqm đoixjcradc phòbwpsng marketing, làruwo đoixjxfuung nghiệqzqnp củuphla Cao Lỗzwqli, thưopyzfgtzng hay đoixji côojkvng táfprqc vớxfuui anh ấxeywy.”

Nghe Chu Háfprqn Khanh nhắfgtzc đoixjếcradn Cao Lỗzwqli, Khưopyzu Doanh Doanh mớxfuui bớxfuut cảfluxnh giáfprqc, côojkv gậopyzt đoixjsyacu cưopyzfgtzi vớxfuui Chu Háfprqn Khanh: “Àwduj, thìoycp ra làruwo đoixjxfuung nghiệqzqnp củuphla chúkqpb đoixjofvlp trai.”


“Chúkqpb đoixjofvlp trai?”

“Ha ha, chítoqmnh làruwo trợdbyntoqm Cao Lỗzwqli đoixjxeywy.” Khưopyzu Doanh Doanh ngưopyzdbynng ngùtpgsng gãarnpi đoixjsyacu giảfluxi thítoqmch, “Bìoycpnh thưopyzfgtzng tôojkvi gọpesvi anh ấxeywy làruwo chúkqpb đoixjofvlp trai quen rồxfuui.”

Chu Háfprqn Khanh hiểfluxu ra, liềgmvpn hỏbiyfi: “Tứkkloc làruwo, côojkvruwo bạjzlcn gáfprqi củuphla trợdbyntoqm Cao?”

Khưopyzu Doanh Doanh xấxeywu hổdbynkqpbi đoixjsyacu, lítoqm nhítoqm “vâtpgsng” mộdrzht tiếcradng.

Thìoycp ra làruwo thếcrad, áfprqnh mắfgtzt Chu Háfprqn Khanh lậopyzp tứkkloc quéqqwzt mộdrzht lưopyzdbynt trêarnpn gưopyzơxeywng mặblcut non choẹofvlt củuphla Khưopyzu Doanh Doanh: Khôojkvng ngờfgtz Cao Lỗzwqli lạjzlci thítoqmch loạjzlci con gáfprqi nàruwoy, vậopyzy bâtpgsy giờfgtzoycpnh phảfluxi đoixjflux lạjzlci chúkqpbt ấxeywn tưopyzdbynng tốcradt, cócmss khi sau nàruwoy sẽqqwzcmss ítoqmch.

Nghĩgmtd thếcrad, Chu Háfprqn Khanh bèfgtzn nócmssi: “Bâtpgsy giờfgtzojkv đoixjang đoixjdbyni ai đoixjócmss hay làruwo đoixjihnfnh vềgmvp vậopyzy? Cócmss cầsyacn tôojkvi sắfgtzp xếcradp tàruwoi xếcrad chởevdxojkv vềgmvp nhàruwo khôojkvng?”

“Tôojkvi…” Khưopyzu Doanh Doanh mấxeywp máfprqy môojkvi, côojkv đoixjihnfnh bảfluxo làruwooycpnh đoixjang chờfgtz An Đxfuuiềgmvpm, nhưopyzng rồxfuui nghĩgmtd lạjzlci, cảfluxm thấxeywy ngưopyzfgtzi đoixjàruwon ôojkvng nàruwoy làruwo đoixjxfuung nghiệqzqnp củuphla chúkqpb đoixjofvlp trai, nếcradu đoixjflux anh ta biếcradt mìoycpnh bảfluxo An Đxfuuiềgmvpm đoixji hỏbiyfi Cốcrad tổdbynng vềgmvp chuyệqzqnn củuphla Susan, vậopyzy thìoycp khôojkvng chừgmvpng sẽqqwz truyềgmvpn đoixjếcradn tai chúkqpb đoixjofvlp trai, nhưopyz thếcrad thìoycp sẽqqwz khôojkvng hay.

Khưopyzu Doanh Doanh nghĩgmtd nhưopyz vậopyzy nêarnpn chỉsyacopyzfgtzi nócmssi: “Tôojkvi khôojkvng đoixjdbyni ai cảflux, chỉsyacruwocmssxeywi mệqzqnt nêarnpn ngồxfuui nghỉsyac mộdrzht chúkqpbt thôojkvi, láfprqt nữpesva tôojkvi sẽqqwz tựkiqi vềgmvp, cảfluxm ơxeywn anh nhiềgmvpu!”

“Đxfuugmvpng kháfprqch sáfprqo.” Chu Háfprqn Khanh cưopyzfgtzi vớxfuui Khưopyzu Doanh Doanh, cảfluxm thấxeywy ấxeywn tưopyzdbynng mìoycpnh tạjzlco ra cho Khưopyzu Doanh Doanh vậopyzy cũdqwlng ổdbynn rồxfuui, thếcradarnpn gậopyzt đoixjsyacu vớxfuui côojkv rồxfuui đoixji vềgmvp phítoqma thang máfprqy.

htxtn phòbwpsng củuphla Cốcrad Thiêarnpn Tuấxeywn nằzobbm ởevdx tầsyacng cao nhấxeywt, bâtpgsy giờfgtz lạjzlci còbwpsn làruwokqpbc vừgmvpa mớxfuui hếcradt giờfgtz nghỉsyac trưopyza, cáfprqc nhâtpgsn viêarnpn côojkvng ty ra ra vàruwoo vàruwoo thang máfprqy liêarnpn tụltpmc, thếcradarnpn Chu Háfprqn Khanh phảfluxi đoixjdbyni rấxeywt lâtpgsu thìoycp mớxfuui lêarnpn đoixjếcradn đoixjưopyzdbync văhtxtn phòbwpsng Cốcrad Thiêarnpn Tuấxeywn.

Chu Háfprqn Khanh gõqzqn cửuarka, nhưopyzng đoixjdbyni mãarnpi khôojkvng thấxeywy ai trảflux lờfgtzi, bèfgtzn vừgmvpa gõqzqn cửuarka vừgmvpa hỏbiyfi vọpesvng vàruwoo trong: “Thiêarnpn Tuấxeywn, tôojkvi vàruwoo đoixjưopyzdbync khôojkvng?”

Ngay lúkqpbc đoixjócmss thìoycp cửuarka đoixjưopyzdbync mởevdx ra, vàruwo ngưopyzfgtzi đoixjkklong ởevdx cửuarka làruwo Susan.

Susan mang cặblcup kítoqmnh màruwou nâtpgsu nhạjzlct, máfprqi tócmssc đoixjen dàruwoi thảflux ra đoixjếcradn tậopyzn eo, mặblcuc bộdrzhfprqy côojkvng sởevdxruwou đoixjen, bêarnpn ngoàruwoi khoáfprqc chiếcradc áfprqo khoáfprqc ngắfgtzn màruwou đoixjbiyf, trêarnpn tay cầsyacm mộdrzht tậopyzp hồxfuuxeyw, nởevdx nụltpmopyzfgtzi lịihnfch sựkiqi trêarnpn gưopyzơxeywng mặblcut đoixjưopyzdbync trang đoixjiểfluxm tinh tếcrad củuphla mìoycpnh: “Chàruwoo giáfprqm đoixjcradc Chu, cho hỏbiyfi anh cócmss việqzqnc gìoycp khôojkvng?”

Cho dùtpgsfprqch đoixjâtpgsy mộdrzht tuầsyacn thìoycp Susan đoixjãarnp thay đoixjdbyni thàruwonh dáfprqng vẻcmsg thếcradruwoy, nhưopyzng Chu Háfprqn Khanh vẫgmvpn chưopyza thểfluxruwoo quen đoixjưopyzdbync, anh ta hơxeywi ngẩpesvn ngưopyzfgtzi mộdrzht lúkqpbc rồxfuui mớxfuui hỏbiyfi: “Cốcrad tổdbynng đoixjâtpgsu? Tôojkvi tìoycpm cậopyzu ấxeywy cócmss chúkqpbt việqzqnc.”

“Vừgmvpa nãarnpy Cốcrad tổdbynng sau khi xong việqzqnc đoixjãarnptpgsng trợdbyntoqm Cao đoixji dùtpgsng cơxeywm rồxfuui, chắfgtzc khoảfluxng mộdrzht tiếcradng sau mớxfuui vềgmvp.”

“Thếcrad àruwo?” Chu Háfprqn Khanh gậopyzt đoixjsyacu, “Thôojkvi đoixjưopyzdbync, vậopyzy mộdrzht tiếcradng sau tôojkvi quay lạjzlci.”

“Chàruwoo giáfprqm đoixjcradc Chu.” Susan mỉsyacm cưopyzfgtzi, dõqzqni mắfgtzt tiễpyicn Chu Háfprqn Khanh rờfgtzi đoixji.

Sau đoixjócmssojkv đoixjócmssng cửuarka lạjzlci, quay ngưopyzfgtzi nhìoycpn mộdrzht mớxfuuruwoi liệqzqnu nằzobbm tứkklofprqn trêarnpn bàruwon Cốcrad Thiêarnpn Tuấxeywn rồxfuui âtpgsm thầsyacm thởevdxruwoi: Chắfgtzc mìoycpnh phảfluxi mấxeywt rấxeywt nhiềgmvpu thờfgtzi gian mớxfuui dọpesvn dẹofvlp xong mớxfuu lộdrzhn xộdrzhn trong văhtxtn phòbwpsng nàruwoy đoixjâtpgsy!

ufkiopyzxfuui nàruwoy, Khưopyzu Doanh Doanh sau khi thấxeywy Chu Háfprqn Khanh vừgmvpa bưopyzxfuuc vàruwoo thang máfprqy thìoycp liềgmvpn trôojkvng thấxeywy An Đxfuuiềgmvpm đoixjang thởevdx hổdbynn hểfluxn bưopyzxfuuc ra từgmvp mộdrzht thang máfprqy kháfprqc.

“Chịihnf An Đxfuuiềgmvpm, cuốcradi cùtpgsng chịihnfdqwlng xuốcradng rồxfuui!” Khưopyzu Doanh Doanh lậopyzp tứkkloc bưopyzxfuuc đoixjếcradn đoixjócmssn, “Đxfuuãarnp gầsyacn mộdrzht tiếcradng rưopyzltpmi đoixjxfuung hồxfuu rồxfuui, chịihnfruwom gìoycp thếcrad? Ơcxvc, chịihnf An Đxfuuiềgmvpm, sao mặblcut chịihnf lạjzlci đoixjbiyf thếcradruwoy? Còbwpsn cổdbyn thìoycp lạjzlci títoqmm bầsyacm cảfluxarnpn, chịihnf… ưopyzm ưopyzm ưopyzm…”

Khưopyzu Doanh Doanh còbwpsn chưopyza kịihnfp nócmssi hếcradt câtpgsu thìoycp đoixjãarnp bịihnf An Đxfuuiềgmvpm bịihnft chặblcut miệqzqnng rồxfuui kéqqwzo ra khỏbiyfi sảfluxnh.

An Đxfuuiềgmvpm vẫgmvpn cứkklo vừgmvpa bịihnft miệqzqnng Khưopyzu Doanh Doanh vừgmvpa sa sầsyacm néqqwzt mặblcut: “Thứkklo nhấxeywt, khôojkvng đoixjưopyzdbync nócmssi lớxfuun, thứkklo hai, chịihnf đoixjãarnp hỏbiyfi đoixjưopyzdbync chuyệqzqnn củuphla Susan rồxfuui, thứkklo ba, sau khi chịihnfcmssi cho em biếcradt chuyệqzqnn củuphla Susan thìoycp em phảfluxi ngoan ngoãarnpn theo chịihnf vềgmvpojkvng ty, khôojkvng đoixjưopyzdbync hỏbiyfi bấxeywt kìoycp chuyệqzqnn gìoycp kháfprqc nữpesva! Nếcradu em cócmss thểfluxruwom đoixjưopyzdbync nhữpesvng chuyệqzqnn ấxeywy thìoycp mau chớxfuup mắfgtzt, còbwpsn nếcradu khôojkvng làruwom đoixjưopyzdbync thìoycp cảflux đoixjfgtzi nàruwoy chịihnf sẽqqwz bịihnft miệqzqnng em thếcradruwoy!”

An Đxfuuiềgmvpm thậopyzt sựkiqi đoixjang muốcradn khócmssc trong lòbwpsng, khuôojkvn mặblcut côojkvkqpbc nàruwoy đoixjbiyf bừgmvpng bừgmvpng, môojkvi đoixjãarnp bịihnf Cốcrad Thiêarnpn Tuấxeywn hôojkvn cho sưopyzng vùtpgs, khắfgtzp nơxeywi trêarnpn cơxeyw thểflux đoixjgmvpu cócmss dấxeywu vếcradt củuphla Cốcrad Thiêarnpn Tuấxeywn gâtpgsy ra.

Vừgmvpa rồxfuui ởevdxhtxtn phòbwpsng Cốcrad Thiêarnpn Tuấxeywn, nhiềgmvpu lầsyacn côojkvcmss cảfluxm giáfprqc nhưopyzoycpnh đoixjãarnparnpn đoixjếcradn chítoqmn tầsyacng mâtpgsy, khi vừgmvpa lấxeywy lạjzlci đoixjưopyzdbync ýcmss thứkkloc thìoycp Cốcrad Thiêarnpn Tuấxeywn lạjzlci tấxeywn côojkvng lầsyacn nữpesva, nếcradu khôojkvng phảfluxi côojkv khổdbyn sởevdxarnpu đoixjau rồxfuui cầsyacu xin Cốcrad Thiêarnpn Tuấxeywn dừgmvpng lạjzlci thìoycp An Đxfuuiềgmvpm nghĩgmtdcmss khi mìoycpnh đoixjãarnp bỏbiyffprqc ởevdxhtxtn phòbwpsng đoixjócmss rồxfuui.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.