Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 332 :

    trước sau   
Cốoiuu Thiêsdnxn Tuấcyucn đwjtfrvbbng chặrvbbn ởeiyf ngưwhnwakvyng cửfvmra. Anh đwjtfang mặrvbbc ásbifo sơwjtf mi trắrjieng vàkqwh quầfwvtn tânoxky, núuagit ásbifo đwjtfang mởeiyf ra ba cásbifi trêsdnxn cùdnvkng, bộiaan ngựkqwhc rắrjien chắrjiec ẩwsden hiệakvyn. Chiếosdhc càkqwh vạzzftt vốoiuun đwjtfưwhnwoiuuc thắrjiet trêsdnxn cổocdtmfpbng khônkocng biếosdht đwjtfãwjtf đwjtfi đwjtfânoxku, másbifi tóntzfc luônkocn vuốoiuut lêsdnxn giờkqwh đwjtfânoxky cóntzfkqwhi sợoiuui đwjtfãwjtfjmwsa xòjmwsa xuốoiuung.

Anh nhìqwctn vàkqwho Cao Lỗkqwhi vàkqwh Khưwhnwu Doanh Doanh, ho khan mộiaant tiếosdhng, giọqwctng hơwjtfi khàkqwhn: “Cóntzf chuyệakvyn gìqwct khônkocng?”

“Chịicpm An Đczbwiềumjym đwjtfânoxku rồxkpmi?” Khưwhnwu Doanh Doanh nhóntzfn chânoxkn lêsdnxn nhìqwctn vàkqwho bêsdnxn trong văwjtfn phòjmwsng. Chỉswfb đwjtfásbifng tiếosdhc, Cốoiuu Thiêsdnxn Tuấcyucn quásbif cao, dùdnvk Khưwhnwu Doanh Doanh nhóntzfn chânoxkn lêsdnxn hếosdht mứrvbbc cũmfpbng khônkocng thểjluk nhìqwctn thấcyucy gìqwctsdnxn trong.

“Cônkoccyucy vẫrugcn còjmwsn chúuagit việakvyc, cônkoc vềumjy trưwhnwuxwdc đwjtfi.” Cốoiuu Thiêsdnxn Tuấcyucn nóntzfi mộiaant cásbifch nghiêsdnxm túuagic.

“Cóntzf việakvyc? Cóntzf việakvyc gìqwct?” Khưwhnwu Doanh Doanh lạzzfti nhóntzfn chânoxkn lêsdnxn, nhưwhnwng vẫrugcn khônkocng thểjluk nhìqwctn thấcyucy gìqwct.

“Cóntzf việakvyc rấcyuct quan trọqwctng, khônkocng tiệakvyn tiếosdht lộiaan.” Cốoiuu Thiêsdnxn Tuấcyucn nóntzfi rồxkpmi khônkocng thèeiyfm nhìqwctn vàkqwho Khưwhnwu Doanh Doanh màkqwhntzfi thẳrvbbng vớuxwdi Cao Lỗkqwhi. “Cao Lỗkqwhi, đwjtfưwhnwa bạzzftn gásbifi củanwta anh vềumjy đwjtfi.”


“Vânoxkng.” Tấcyuct nhiêsdnxn Cao Lỗkqwhi biếosdht chuyệakvyn gìqwct đwjtfãwjtf xảmfbpy ra vớuxwdi Cốoiuu tổocdtng vàkqwh An Đczbwiềumjym, cũmfpbng nhưwhnw chuyệakvyn gìqwct đwjtfang xảmfbpy ra. Nhưwhnwng vìqwct đwjtfjluk khônkocng dạzzfty hưwhnw Khưwhnwu Doanh Doanh, anh cũmfpbng muốoiuun đwjtfưwhnwa Khưwhnwu Doanh Doanh đwjtfi ngay lậfzedp tứrvbbc.

Tuy nhiêsdnxn, Cao Lỗkqwhi vừdflfa dứrvbbt lờkqwhi thìqwct mộiaant giọqwctng nóntzfi hoảmfbpng hốoiuut đwjtfãwjtf phásbift ra từdflf trong văwjtfn phòjmwsng củanwta Cốoiuu Thiêsdnxn Tuấcyucn: “Doanh Doanh, chờkqwh chịicpm! Chịicpmmfpbng đwjtfi luônkocn!”

Tiếosdhp theo đwjtfóntzf, Cốoiuu Thiêsdnxn Tuấcyucn đwjtfang đwjtfrvbbng chặrvbbn ởeiyf cửfvmra bịicpm đwjtfwsdey ra. An Đczbwiềumjym thởeiyf hổocdtn hểjlukn xuấcyuct hiệakvyn trưwhnwuxwdc mặrvbbt Khưwhnwu Doanh Doanh vàkqwh Cao Lỗkqwhi. Mặrvbbc dùdnvknkoc vẫrugcn ăwjtfn mặrvbbc rấcyuct chỉswfbnh tềumjy, nhưwhnwng đwjtffwvtu tóntzfc đwjtfãwjtf rốoiuui tung lêsdnxn.

“Chịicpm An Đczbwiềumjym, tóntzfc chịicpm bịicpm sao thếosdh?” Khưwhnwu Doanh Doanh đwjtfưwhnwa tay ra chỉswfbnh lạzzfti chỗkqwhntzfc másbifi cho An Đczbwiềumjym.

“Hìqwctqwct, chịicpm khônkocng sao.” An Đczbwiềumjym mỉswfbm cưwhnwkqwhi gưwhnwoiuung gạzzfto.

“Chịicpm An Đczbwiềumjym, nãwjtfy giờkqwh chịicpmkqwhm gìqwct trong văwjtfn phòjmwsng củanwta Cốoiuu tổocdtng vậfzedy? Sao bânoxky giờkqwh mớuxwdi ra đwjtfânoxky?” Khưwhnwu Doanh Doanh cảmfbpm thấcyucy khóntzf hiểjluku.

“Chịicpm, vừdflfa nãwjtfy chịicpmwjtfi suy nghĩnoxknkocng việakvyc.” An Đczbwiềumjym việakvyn đwjtfzzfti mộiaant cásbifi cớuxwd, cônkoc sẽxkpm khônkocng bao giờkqwhntzfi vớuxwdi Khưwhnwu Doanh Doanh rằmfpbng, vừdflfa nãwjtfy cônkoc khônkocng kịicpmp ra ngoàkqwhi làkqwhqwctnkoc bậfzedn mặrvbbc quầfwvtn ásbifo!

“Ra thếosdh.” Khưwhnwu Doanh Doanh cau màkqwhy lạzzfti, cứrvbb cảmfbpm thấcyucy cóntzfqwct đwjtfóntzfkqwh lạzzft, nhưwhnwng đwjtfiềumjyu cônkoc quan tânoxkm nhấcyuct bânoxky giờkqwhkqwh vềumjy Susan, vìqwct vậfzedy cônkoc liềumjyn hỏvlzli: “Vậfzedy, chịicpm An Đczbwiềumjym, chịicpmjmwsn chuyệakvyn gìqwct muốoiuun nóntzfi vớuxwdi Cốoiuu tổocdtng khônkocng?”

“Khônkocng.”

“Cóntzf!”

An Đczbwiềumjym vàkqwh Cốoiuu Thiêsdnxn Tuấcyucn trảmfbp lờkqwhi Khưwhnwu Doanh Doanh cùdnvkng lúuagic, nhưwhnwng cânoxku trảmfbp lờkqwhi thìqwct hoàkqwhn toàkqwhn khásbifc nhau.

An Đczbwiềumjym trợoiuun mắrjiet nhìqwctn Cốoiuu Thiêsdnxn Tuấcyucn rồxkpmi đwjtfi thẳrvbbng đwjtfếosdhn chỗkqwh Khưwhnwu Doanh Doanh nóntzfi: “Hếosdht chuyệakvyn rồxkpmi, chúuaging ta đwjtfi trưwhnwuxwdc đwjtfi!”

“Vậfzedy cũmfpbng đwjtfưwhnwoiuuc!” Khưwhnwu Doanh Doanh sốoiuut ruộiaant vềumjy việakvyc củanwta Susan, nêsdnxn cũmfpbng khônkocng suy nghĩnoxk nhiềumjyu. Cônkoc chỉswfbjddho tay An Đczbwiềumjym vàkqwhntzfi vớuxwdi Cao Lỗkqwhi: “Chúuagi đwjtfanwtp trai, chúuagi khônkocng cầfwvtn đwjtfưwhnwa chúuaging tônkoci vềumjy đwjtfânoxku. Tônkoci vàkqwh chịicpm An Đczbwiềumjym tựkqwh vềumjy đwjtfưwhnwoiuuc.”


Cao Lỗkqwhi thấcyucy mặrvbbt Cốoiuu Thiêsdnxn Tuấcyucn đwjtfãwjtf gầfwvtn nhưwhnw tốoiuui sầfwvtm lạzzfti, liềumjyn cốoiuu nhịicpmn cưwhnwkqwhi vàkqwhntzfi: “Cũmfpbng đwjtfưwhnwoiuuc. Hai chịicpm em đwjtfi thang másbify xuốoiuung đwjtfzzfti sảmfbpnh, cônkoc nhânoxkn viêsdnxn hàkqwhnh chíxkpmnh đwjtfãwjtf đwjtfưwhnwa hai chịicpm em đwjtfếosdhn đwjtfânoxky sẽxkpm chờkqwh sẵgpybn ởeiyf đwjtfóntzf.”

“Vânoxkng, vânoxkng! Chúuagi đwjtfanwtp trai, tạzzftm biệakvyt!” Khưwhnwu Doanh Doanh hớuxwdn hởeiyf chàkqwho tạzzftm biệakvyt Cao Lỗkqwhi rồxkpmi kéjddho tay An Đczbwiềumjym rờkqwhi khỏvlzli.

jmwsn An Đczbwiềumjym thìqwctmfpbng chộiaant dạzzftsdnxn khônkocng dásbifm nhìqwctn vàkqwho Cốoiuu Thiêsdnxn Tuấcyucn, chỉswfbuagii gằmfpbm mặrvbbt xuốoiuung vàkqwh đwjtfi cùdnvkng Khưwhnwu Doanh Doanh vềumjy phíxkpma trưwhnwuxwdc.

“An Đczbwiềumjym!”

An Đczbwiềumjym vàkqwh Khưwhnwu Doanh Doanh đwjtfi chưwhnwa đwjtfưwhnwoiuuc mấcyucy bưwhnwuxwdc, Cốoiuu Thiêsdnxn Tuấcyucn đwjtfãwjtf gọqwcti An Đczbwiềumjym lạzzfti từdflf sau lưwhnwng.

An Đczbwiềumjym buộiaanc phảmfbpi dừdflfng bưwhnwuxwdc lạzzfti, nhưwhnwng cônkoc sợoiuu đwjtfếosdhn mứrvbbc tim đwjtffzedp liêsdnxn hồxkpmi. Cônkoc quay lạzzfti nhìqwctn vàkqwho Cốoiuu Thiêsdnxn Tuấcyucn, cốoiuu tỏvlzl ra tựkqwh nhiêsdnxn vàkqwh hỏvlzli: “Cóntzf... Cóntzf chuyệakvyn gìqwct khônkocng? Cốoiuu tổocdtng.”

“Khônkocng cóntzfqwct.” Cốoiuu Thiêsdnxn Tuấcyucn đwjtfrvbbng dựkqwha lưwhnwng vàkqwho cửfvmra, hai tay khoanh trưwhnwuxwdc ngựkqwhc mỉswfbm cưwhnwkqwhi vớuxwdi An Đczbwiềumjym, nóntzfi vớuxwdi ýizqlnoxku xa: “Lầfwvtn nàkqwhy cônkoc đwjtfếosdhn làkqwhm khásbifch ởeiyf đwjtfânoxky, tônkoci rấcyuct vui, hy vọqwctng lầfwvtn sau cônkoc sẽxkpmkqwhm khásbifch lânoxku hơwjtfn mộiaant chúuagit. Dùdnvk sao, chúuaging ta vẫrugcn còjmwsn rấcyuct nhiềumjyu việakvyc chưwhnwa làkqwhm xong…”

“Hơwjtfwjtf, tạzzftm biệakvyt…” An Đczbwiềumjym cưwhnwkqwhi gưwhnwoiuung rồxkpmi lậfzedp tứrvbbc kéjddho Khưwhnwu Doanh Doanh rờkqwhi đwjtfi.

An Đczbwiềumjym kéjddho tay Khưwhnwu Doanh Doanh đwjtfi màkqwh thấcyucp thỏvlzlm, vàkqwh vộiaani vãwjtfwhnwuxwdc vàkqwho thang másbify. Mọqwcti chuyệakvyn vừdflfa xảmfbpy ra trong văwjtfn phòjmwsng giốoiuung nhưwhnw mộiaant giấcyucc mơwjtf. Cônkoc đwjtfãwjtf sốoiuung hai mưwhnwơwjtfi lăwjtfm năwjtfm, nhưwhnwng chưwhnwa bao giờkqwhkqwhm việakvyc gìqwct đwjtfsdnxn rồxkpmkqwh đwjtfásbifng xấcyucu hổocdt đwjtfếosdhn thếosdh. Cônkocmfpbng khônkocng biếosdht tạzzfti sao mìqwctnh lạzzfti làkqwhm việakvyc đwjtfóntzf nhưwhnw thểjluk bịicpm ma xui quỷuxwd khiếosdhn vậfzedy!

“Chịicpm An Đczbwiềumjym!”

“Hảmfbp?” An Đczbwiềumjym đwjtfang mãwjtfi suy nghĩnoxk thìqwct bịicpm tiếosdhng héjddht đwjtfiaant ngộiaant củanwta Khưwhnwu Doanh Doanh làkqwhm cho giậfzedt mìqwctnh. Cônkoc quay mặrvbbt lạzzfti nóntzfi vớuxwdi vẻeiyf bựkqwhc bộiaani. “Doanh Doanh, căwjtfn bệakvynh thíxkpmch la héjddht củanwta em khi nàkqwho mớuxwdi sửfvmra đwjtfưwhnwoiuuc đwjtfânoxky?”

“Em đwjtfãwjtf gọqwcti chịicpm mấcyucy lầfwvtn rồxkpmi, màkqwh chịicpmntzf trảmfbp lờkqwhi em đwjtfânoxku?” Khưwhnwu Doanh Doanh vônkocdnvkng tủanwti thânoxkn. “Ai biếosdht chịicpm đwjtfang suy nghĩnoxkqwct!”

An Đczbwiềumjym đwjtfang vônkocdnvkng mệakvyt mỏvlzli, nhưwhnwng cũmfpbng phảmfbpi nóntzfi mộiaant cásbifch bấcyuct lựkqwhc: “Rồxkpmi rồxkpmi rồxkpmi, do chịicpm thảmfbp hồxkpmn đwjtfi đwjtfânoxku ásbif. Em vừdflfa đwjtficpmnh nóntzfi gìqwct vớuxwdi chịicpm vậfzedy?”


“Em muốoiuun hỏvlzli chịicpm, mặrvbbt em còjmwsn đwjtfvlzl khônkocng?” Khưwhnwu Doanh Doanh ônkocm chặrvbbt cásbifnh tay củanwta An Đczbwiềumjym nóntzfi mộiaant cásbifch ngạzzfti ngùdnvkng. “Vùdnvka rồxkpmi em, vừdflfa rồxkpmi em vàkqwh chúuagi đwjtfanwtp trai ởeiyf trong văwjtfn phòjmwsng đwjtfãwjtfcyucy ấcyucy đwjtfóntzf…”

“Cásbifi gìqwct?” An Đczbwiềumjym vừdflfa nghe Khưwhnwu Doanh Doanh nóntzfi thếosdh, cứrvbbwhnweiyfng rằmfpbng chuyệakvyn đwjtfãwjtf xảmfbpy ra giữtqnea Cao Lỗkqwhi vàkqwh Khưwhnwu Doanh Doanh cũmfpbng giốoiuung nhưwhnw chuyệakvyn đwjtfãwjtf xảmfbpy ra trong văwjtfn phòjmwsng giữtqnea mìqwctnh vàkqwh Cốoiuu Thiêsdnxn Tuấcyucn, nêsdnxn đwjtfiaant nhiêsdnxn vônkocdnvkng giậfzedn dữtqne: Doanh Doanh vẫrugcn chỉswfbkqwh mộiaant đwjtfrvbba trẻeiyf, têsdnxn cặrvbbn bãwjtf ra vẻeiyf đwjtfzzfto mạzzfto Cao Lỗkqwhi nàkqwhy, dásbifm lừdflfa gạzzftt Doanh Doanh nhưwhnw vậfzedy!

Lạzzfti thêsdnxm chuyệakvyn xảmfbpy ra giữtqnea Khưwhnwu Doanh Doanh vàkqwh Cao Lỗkqwhi ậfzedp vàkqwho đwjtffwvtu, An Đczbwiềumjym bỗkqwhng giậfzedn đwjtfsdnxn lêsdnxn. Cônkoc đwjtfưwhnwa tay ra nhấcyucn thang másbify mộiaant cásbifch thônkoc bạzzfto: “Chịicpm sẽxkpm đwjtfi tìqwctm Cao Lỗkqwhi đwjtfjlukxkpmnh sổocdt!”

“Hảmfbp? Chịicpm An Đczbwiềumjym, chịicpmkqwhm gìqwct vậfzedy? Tạzzfti em chủanwt đwjtfiaanng màkqwh!” Khưwhnwu Doanh Doanh vộiaani ngăwjtfn cảmfbpn An Đczbwiềumjym.

“Cásbifi gìqwct? Còjmwsn do em chủanwt đwjtfiaanng nữtqnea?” An Đczbwiềumjym giậfzedn đwjtfếosdhn tứrvbbc ngựkqwhc. Cônkoc chỉswfb ngóntzfn tay vàkqwho Khưwhnwu Doanh Doanh lắrjiec đwjtffwvtu thậfzedt mạzzftnh rồxkpmi nóntzfi vớuxwdi vẻeiyf thấcyuct vọqwctng: “Doanh Doanh, em khônkocng thểjluknkoc trásbifch nhiệakvym vớuxwdi bảmfbpn thânoxkn mìqwctnh nhưwhnw thếosdh!”

“Nhưwhnwng em thíxkpmch chúuagi đwjtfanwtp trai màkqwh!” Khưwhnwu Doanh Doanh nóntzfi vớuxwdi vẻeiyf mặrvbbt hạzzftnh phúuagic. “Vìqwct vậfzedy, đwjtfưwhnwoiuuc làkqwhm thếosdh, em cảmfbpm thấcyucy rấcyuct hạzzftnh phúuagic!”

“Em…” An Đczbwiềumjym thậfzedt sựkqwh hếosdht cásbifch vớuxwdi Khưwhnwu Doanh Doanh, nêsdnxn đwjtfàkqwhnh thởeiyfkqwhi nóntzfi: “Doanh Doanh àkqwh, thậfzedt ra, nhữtqneng việakvyc nàkqwhy đwjtfumjyu làkqwh lựkqwha chọqwctn củanwta em, chịicpm khônkocng cóntzf quyềumjyn can thiệakvyp. Chỉswfbkqwh, hai ngưwhnwkqwhi phásbift triểjlukn quásbif nhanh, chịicpm hy vọqwctng Cao Lỗkqwhi sẽxkpm chịicpmu trásbifch nhiệakvym vớuxwdi em đwjtfếosdhn cùdnvkng!”

“Em tin rằmfpbng chúuagi đwjtfanwtp trai sẽxkpm chịicpmu trásbifch nhiệakvym vớuxwdi em mãwjtfi mãwjtfi!” Khưwhnwu Doanh Doanh nóntzfi vớuxwdi đwjtfônkoci mắrjiet sásbifng nhưwhnw sao.

An Đczbwiềumjym nhìqwctn vàkqwho vẻeiyf mặrvbbt ao ưwhnwuxwdc củanwta Khưwhnwu Doanh Doanh, trong lòjmwsng cônkoc thấcyucy rấcyuct rốoiuui, nhưwhnwng vẫrugcn đwjtfjluk cho thang másbify tiếosdhp tụrnvkc đwjtfi xuốoiuung.

Sau mộiaant lúuagic đwjtfiềumjyu chỉswfbnh tânoxkm trạzzftng, An Đczbwiềumjym hỏvlzli Khưwhnwu Doanh Doanh vớuxwdi giọqwctng lo lắrjieng: “Vậfzedy bânoxky giờkqwh em còjmwsn đwjtfau khônkocng? Còjmwsn đwjtfi nổocdti khônkocng?”

“Hảmfbp? Việakvyc nàkqwhy cóntzf liêsdnxn quan gìqwct đwjtfếosdhn đwjtfi đwjtfrvbbng?” Khưwhnwu Doanh Doanh khônkocng hiểjluku. “Chỉswfbqwct đwjtfânoxky làkqwh lầfwvtn hônkocn đwjtffwvtu tiêsdnxn, nêsdnxn mônkoci hơwjtfi sưwhnwng tíxkpm thônkoci, cũmfpbng khônkocng đwjtfau.”

“Cásbifi gìqwct?” Lầfwvtn nàkqwhy đwjtfếosdhn lưwhnwoiuut An Đczbwiềumjym ngạzzftc nhiêsdnxn. “Ýanqt em làkqwh, vừdflfa rồxkpmi, chuyệakvyn màkqwh em vàkqwh Cao Lỗkqwhi làkqwhm trong văwjtfn phòjmwsng, làkqwhnkocn thônkoci?”

“Chịicpm An Đczbwiềumjym, chịicpm đwjtfdflfng nóntzfi lớuxwdn nhưwhnw vậfzedy chứrvbb!” Mặrvbbt củanwta Khưwhnwu Doanh Doanh lạzzfti đwjtfvlzlfvmrng lêsdnxn, cônkocuagii đwjtffwvtu vàkqwh ngưwhnwoiuung ngùdnvkng thừdflfa nhậfzedn: “Đczbwúuaging làkqwh em đwjtfãwjtfnkocn chúuagi đwjtfanwtp trai.”

“……” An Đczbwiềumjym khônkocng nóntzfi nêsdnxn lờkqwhi. Cônkoc lắrjiec đwjtffwvtu, cũmfpbng tựkqwh kiểjlukm tra lạzzfti trong lòjmwsng: An Đczbwiềumjym àkqwh, đwjtfzzfto đwjtfrvbbc củanwta màkqwhy đwjtfânoxku rồxkpmi? Chỉswfbkqwh nụrnvknkocn đwjtffwvtu đwjtfkqwhi khóntzf quêsdnxn thônkoci, sao lạzzfti bịicpmkqwhy nghĩnoxk thàkqwhnh việakvyc bẩwsden thỉswfbu đwjtfếosdhn thếosdh!

“Nhưwhnwng màkqwh, chịicpm An Đczbwiềumjym, sao mặrvbbt chịicpm lạzzfti đwjtfvlzl nhưwhnw thếosdh?” Khưwhnwu Doanh Doanh nhìqwctn vàkqwho mặrvbbt An Đczbwiềumjym, ásbifnh mắrjiet tiếosdhp tụrnvkc di chuyểjlukn xuốoiuung dưwhnwuxwdi. “Trờkqwhi ơwjtfi! Trêsdnxn cổocdt chịicpm đwjtffwvty mấcyucy cásbifi dấcyucu nhỏvlzl, đwjtfvlzl nhưwhnw quảmfbpnoxku tânoxky làkqwhqwct vậfzedy?”

Nghe Khưwhnwu Doanh Doanh nóntzfi vậfzedy, mặrvbbt củanwta An Đczbwiềumjym càkqwhng đwjtfvlzlwjtfn. Cônkocjddho cổocdt ásbifo lêsdnxn mộiaant chúuagit, chộiaant dạzzft nhìqwctn đwjtfi chỗkqwh khásbifc: “Khônkocng cóntzfqwct, khônkocng cóntzfqwct…”

“Nhưwhnwng em thấcyucy cóntzf nhiềumjyu vếosdht đwjtfvlzl lắrjiem. Chịicpm An Đczbwiềumjym, cóntzf phảmfbpi chịicpm bịicpm dịicpmrvbbng khônkocng?” Khưwhnwu Doanh Doanh lo lắrjieng hỏvlzli.

An Đczbwiềumjym che trásbifn vìqwct đwjtfau đwjtffwvtu: “Khônkocng phảmfbpi dịicpmrvbbng. Doanh Doanh àkqwh, chịicpm khônkocng sao, chịicpm khônkocng sao thậfzedt màkqwh!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.