Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 309 :

    trước sau   
Ngàlnbjy hôardbm sau, thờjhhyi tiếclqrt vẫmovwn rấuotet tốlskqt, ai cũwpkvng nhưzkgr mọbbisi ngàlnbjy vậxxcey, thứjhkkc dậxxcey, ăautan sájhkkng, sau đagjnóauta đagjni làlnbjm…

ardbm nay làlnbj cuộtivdc họbbisp mỗpucsi tuầumetn mộtivdt lầumetn, nhâlwwkn viêjhhyn nhóautam dựpxqe ájhkkn đagjnjhkku đagjnếclqrn phòagjnng họbbisp từjjsp sớxejym.

An Đcjmgiềjhkkm ngồdrdbi vàlnbjo chỗpucs ngồdrdbi củbbisa mìrsumnh, trong lòagjnng cóauta cảebwum giájhkkc kỳaswv lạgnzh, vìrsum tuầumetn nàlnbjy quájhkkrsumnh yêjhhyn, bìrsumnh yêjhhyn đagjnếclqrn nổlbgii khôardbng thểsqpc khôardbng suy nghĩtivd đagjnếclqrn: Tiếclqrn đagjntivd dựpxqe ájhkkn rấuotet thuậxxcen lợvapyi, Dưzkgrơxifkng Thanh Lộtivd đagjnãqrtr đagjntadwc tộtivdi vớxejyi Chu Mộtivdng Chỉshot vẫmovwn rấuotet vui vẻrbjv, thậxxcem chíautaagjnn đagjnưzkgrvapyc mọbbisi ngưzkgrjhhyi trong nhóautam dựpxqe ájhkkn yêjhhyu mếclqrn hơxifkn, ngoàlnbji Trưzkgrơxifkng Hiểsqpcn Hy thìrsum ai cũwpkvng mặlskqc đagjnlbginh rằbbisng Dưzkgrơxifkng Thanh Lộtivdlnbji năautang thứjhkk hai.

agjnn Chu Mộtivdng Chỉshot, vẫmovwn thájhkki đagjntivd đagjni trễjjuq vềjhkk sớxejym, Tôardb Thanh Dưzkgrơxifkng vàlnbjlwwkm Kíautanh Trạgnzhch mắtadwt nhắtadwm mắtadwt mởrbjv, Dưzkgrơxifkng Thanh Lộtivd thỉshotnh thoảebwung vui quájhkk đagjnàlnbjwpkvng sẽmovwzkgrjhhyi nhạgnzho Chu Mộtivdng Chỉshot, nhưzkgrng lầumetn trưzkgrxejyc sau khi cãqrtri nhau vớxejyi Tôardb Thanh Dưzkgrơxifkng, Chu Mộtivdng Chỉshot khôardbng còagjnn cãqrtri nhau vớxejyi Dưzkgrơxifkng Thanh Lộtivd nữzqzka, đagjnlskqi mặlskqt vớxejyi nhữzqzkng câlwwku nóautai chua cay củbbisa Dưzkgrơxifkng Thanh Lộtivd, Chu Mộtivdng Chỉshot coi nhưzkgr khôardbng nghe thấuotey.

Khôardbng nhữzqzkng nhưzkgr vậxxcey, An Đcjmgiềjhkkm vàlnbj Khưzkgru Doanh Doanh vìrsum sau mộtivdt lầumetn tranh luậxxcen vớxejyi Dưzkgrơxifkng Thanh Lộtivdrbjv nhàlnbj vệtadw sinh thìrsum mốlskqi quan hệtadw củbbisa hai ngưzkgrjhhyi khôardbng tốlskqt nhưzkgr trưzkgrxejyc nữzqzka, thỉshotnh thoảebwung Dưzkgrơxifkng Thanh Lộtivdwpkvng sẽmovw kiếclqrm chuyệtadwn vớxejyi An Đcjmgiềjhkkm vàlnbj Khưzkgru Doanh Doanh, An Đcjmgiềjhkkm vàlnbj Khưzkgru Doanh Doanh đagjnjhkku sẽmovw phảebwun bájhkkc lạgnzhi, khiếclqrn cho Dưzkgrơxifkng Thanh Lộtivd quay mũwpkvi nhọbbisn từjjsp Chu Mộtivdng Chỉshot sang hai ngưzkgrjhhyi họbbis.

Nhưzkgrng cũwpkvng cóauta chuyệtadwn tốlskqt, An Đcjmgiềjhkkm nhậxxcen đagjnưzkgrvapyc càlnbjng lútmufc càlnbjng nhiềjhkku cơxifk hộtivdi chỉshot dạgnzhy từjjsp Trưzkgrơxifkng Hiểsqpcn Hy, mỗpucsi lầumetn An Đcjmgiềjhkkm hỏnycvi Trưzkgrơxifkng Hiểsqpcn Hy làlnbj ai nhờjhhy cậxxcey màlnbj lạgnzhi chăautam lo mìrsumnh nhưzkgr vậxxcey, Trưzkgrơxifkng Hiểsqpcn Hy đagjnjhkku nhútmufn vai khôardbng trảebwu lờjhhyi.


An Đcjmgiềjhkkm khôardbng sao hiểsqpcu nổlbgii, côardb từjjspng nghĩtivdauta thểsqpclnbj Cốlskq Thiêjhhyn Tuấuoten, nhưzkgrng ngưzkgrjhhyi trêjhhyn trájhkki đagjnuotet nàlnbjy đagjnjhkku biếclqrt, Trưzkgrơxifkng Hiểsqpcn Hy làlnbj do Cốlskq Thiêjhhyn Tuấuoten mờjhhyi đagjnếclqrn hưzkgrxejyng dẫmovwn vợvapy anh Chu Mộtivdng Chỉshotlnbj.

Trong lútmufc suy nghĩtivd, âlwwkm thanh líautau ríautau truyềjhkkn đagjnếclqrn tai An Đcjmgiềjhkkm, côardb bựpxqec bộtivdi quay đagjnumetu lạgnzhi, đagjnútmufng lútmufc đagjnôardbi mắtadwt to tròagjnn củbbisa Khưzkgru Doanh Doanh hưzkgrxejyng đagjnếclqrn.

“Vậxxcey nêjhhyn Chịlbgi An Đcjmgiềjhkkm àlnbj, chịlbgiautai xem, chútmuf đagjnyjrhp trai đagjnóautaauta thíautach em khôardbng?” Vẻrbjv mặlskqt Khưzkgru Doanh Doanh nghiêjhhym tútmufc nhìrsumn An Đcjmgiềjhkkm.

“Hảebwu?” An Đcjmgiềjhkkm hájhkk hốlskqc miệtadwng.

“Chịlbgi An Đcjmgiềjhkkm!” Lútmufc đagjnóauta Khưzkgru Doanh Doanh rấuotet tứjhkkc giậxxcen, “Nãqrtry giờjhhy em nóautai quájhkk trờjhhyi màlnbj chịlbgi khôardbng nghe sao?! Nãqrtry giờjhhy chịlbgi đagjnang nghĩtivdrsum vậxxcey?”

“Ha ha, khôardbng phảebwui khôardbng phảebwui.” An Đcjmgiềjhkkm cưzkgrjhhyi trừjjsp, qua loa trảebwu lờjhhyi Khưzkgru Doanh Doanh, “Em xinh đagjnyjrhp nhưzkgr vậxxcey, sao chútmuf đagjnyjrhp trai đagjnóauta lạgnzhi khôardbng thíautach em chứjhkk?”

Khưzkgru Doanh Doanh đagjnang tứjhkkc đagjnjhhyn ngưzkgrjhhyi, nhưzkgrng khi nghe An Đcjmgiềjhkkm nóautai câlwwku nàlnbjy liềjhkkn đagjntivdt nhiêjhhyn trởrbjvjhhyn vui vẻrbjv, gậxxcet đagjnumetu đagjndrdbng ýxifk: “Em rấuotet thíautach nghe chịlbgi An Đcjmgiềjhkkm nóautai lờjhhyi thậxxcet lòagjnng.”

“Xíautaa.” An Đcjmgiềjhkkm trợvapyn mắtadwt, quay đagjnumetu qua khôardbng muốlskqn nhìrsumn Khưzkgru Doanh Doanh nữzqzka.

Tuy nhiêjhhyn, An Đcjmgiềjhkkm quay mặlskqt đagjni thìrsum thấuotey vịlbgi tríauta củbbisa Dưzkgrơxifkng Thanh Lộtivd vẫmovwn đagjnang trốlskqng!

Khôardbng phảebwui làlnbj lầumetn nàlnbjo họbbisp Dưzkgrơxifkng Thanh Lộtivdwpkvng rấuotet tíautach cựpxqec sao? Sao bâlwwky giờjhhy khôardbng thấuotey ai hếclqrt, Dưzkgrơxifkng Thanh Lộtivd vẫmovwn chưzkgra đagjnếclqrn sao?

An Đcjmgiềjhkkm ngạgnzhc nhiêjhhyn đagjnjhkkng dậxxcey, nhìrsumn hếclqrt mọbbisi ngưzkgrjhhyi ởrbjv phòagjnng họbbisp, phájhkkt hiệtadwn khôardbng ai cóautarsum bấuotet thưzkgrjhhyng, kểsqpc cảebwu Chu Mộtivdng Chỉshot.

Linh tíautanh bấuotet an trong lòagjnng càlnbjng lútmufc càlnbjng lớxejyn, An Đcjmgiềjhkkm cútmufi đagjnumetu, cảebwum thấuotey cảebwu ngưzkgrjhhyi khôardbng đagjnưzkgrvapyc khỏnycve.

An Đcjmgiềjhkkm chìrsumm trong cảebwum giájhkkc bấuotet an nàlnbjy năautam phútmuft rồdrdbi, sau đagjnóauta, cửrmjma phòagjnng họbbisp mởrbjv ra, mọbbisi ngưzkgrjhhyi đagjnjhkku hưzkgrxejyng vềjhkk đagjnóauta, thấuotey Tôardb Thanh Dưzkgrơxifkng vẻrbjv mặlskqt nghiêjhhym tútmufc đagjni vàlnbjo.


Tuy nhiêjhhyn, ngưzkgrjhhyi đagjni theo sau Tôardb Thanh Dưzkgrơxifkng lạgnzhi khiếclqrn cho mọbbisi ngưzkgrjhhyi trong phòagjnng họbbisp kinh ngạgnzhc.

Ngưzkgrjhhyi đagjni theo sau Tôardb Thanh Dưzkgrơxifkng lạgnzhi làlnbj hai ngưzkgrjhhyi mặlskqc đagjndrdbng phụlnbjc cảebwunh sájhkkt!

Mọbbisi ngưzkgrjhhyi ngơxifk ngájhkkc nhìrsumn nhau, khôardbng biếclqrt xảebwuy ra chuyệtadwn gìrsum, cũwpkvng khôardbng dájhkkm nóautai chuyệtadwn, sợvapy nghe phảebwui tin khủbbisng khiếclqrp gìrsum đagjnóauta.

An Đcjmgiềjhkkm cũwpkvng lo lắtadwng nhìrsumn Tôardb Thanh Dưzkgrơxifkng.

ardb Thanh Dưzkgrơxifkng nhìrsumn mọbbisi ngưzkgrjhhyi trong phòagjnng họbbisp rồdrdbi nóautai: “Mọbbisi ngưzkgrjhhyi đagjnjjspng hoang mang, cảebwunh sájhkkt chỉshot đagjnếclqrn hỏnycvi mộtivdt sốlskq chuyệtadwn thôardbi, mọbbisi ngưzkgrjhhyi cóauta sao nóautai vậxxcey làlnbj đagjnưzkgrvapyc.”

tmufc nàlnbjy phòagjnng họbbisp càlnbjng im lặlskqng hơxifkn: Hỏnycvi chuyệtadwn gìrsum chứjhkk? Mọbbisi ngưzkgrjhhyi ai cũwpkvng làlnbjardbng dâlwwkn tốlskqt tôardbn trọbbisng phájhkkp luậxxcet màlnbj, sao lạgnzhi díautanh líautau đagjnếclqrn cảebwunh sájhkkt chứjhkk!

ardb Thanh Dưzkgrơxifkng thởrbjvlnbji, trôardbng cóauta vẻrbjvardbebwung nhứjhkkc đagjnumetu: “Cuộtivdc họbbisp hôardbm nay dờjhhyi lạgnzhi, mọbbisi ngưzkgrjhhyi trởrbjv vềjhkk vịlbgi tríautarsumnh làlnbjm việtadwc trưzkgrxejyc, sau đagjnóauta nghe theo sựpxqe sắtadwp xếclqrp bêjhhyn cảebwunh sájhkkt!”

ardb Thanh Dưzkgrơxifkng nóautai xong thìrsum quay ngưzkgrjhhyi đagjni ra khỏnycvi phòagjnng họbbisp.

An Đcjmgiềjhkkm khôardbng hiểsqpcu gìrsum cảebwu, đagjnưzkgra mắtadwt nhìrsumn Khưzkgru Doanh Doanh, sau đagjnóauta đagjni theo nhâlwwkn viêjhhyn khájhkkc ởrbjvardbng ty, lầumetn lưzkgrvapyt ra khỏnycvi phòagjnng họbbisp.

An Đcjmgiềjhkkm vừjjspa dọbbisn vềjhkkautan phòagjnng làlnbjm việtadwc, vẫmovwn còagjnn chưzkgra vềjhkk chỗpucs ngồdrdbi củbbisa mìrsumnh, nhâlwwkn viêjhhyn nữzqzkrsumnh thưzkgrjhhyng rấuotet thâlwwkn vớxejyi Dưzkgrơxifkng Thanh Lộtivd đagjnãqrtr bịlbgi cảebwunh sájhkkt gọbbisi đagjni.

Thấuotey vậxxcey, An Đcjmgiềjhkkm bấuotet giájhkkc nhìrsumn vềjhkk vịlbgi tríauta củbbisa Dưzkgrơxifkng Thanh Lộtivd, thấuotey vịlbgi tríauta củbbisa Dưzkgrơxifkng Thanh Lộtivd vẫmovwn trốlskqng khôardbng.

Khôardbng biếclqrt việtadwc nàlnbjy cóauta liêjhhyn quan gìrsum đagjnếclqrn Dưzkgrơxifkng Thanh Lộtivd khôardbng, An Đcjmgiềjhkkm cútmufi đagjnumetu suy nghĩtivd.

“Chịlbgi An Đcjmgiềjhkkm!” Khưzkgru Doanh Doanh bỗpucsng nhiêjhhyn gọbbisi to têjhhyn An Đcjmgiềjhkkm làlnbjm côardb giậxxcet cảebwursumnh.


“Doanh Doanh, làlnbjm gìrsumlnbj lớxejyn tiếclqrng vậxxcey!” An Đcjmgiềjhkkm vỗpucs ngựpxqec, trừjjspng mắtadwt nhìrsumn Khưzkgru Doanh Doanh.

“Em đagjnâlwwku cóauta lớxejyn tiếclqrng gìrsum đagjnâlwwku, rõuppmlnbjng làlnbj hồdrdbn chịlbgi đagjnang đagjni đagjnâlwwku đagjnóauta.” Khưzkgru Doanh Doanh bĩtivdu môardbi, “Chịlbgi An Đcjmgiềjhkkm gầumetn đagjnâlwwky hồdrdbn víautaa đagjni đagjnâlwwku khôardbng.”

“Khôardbng phảebwui.” An Đcjmgiềjhkkm nhìrsumn sang vịlbgi tríauta củbbisa Dưzkgrơxifkng Thanh Lộtivd, cútmufi đagjnumetu nóautai nhỏnycv vớxejyi Khưzkgru Doanh Doanh, “Doanh Doanh, em cóauta biếclqrt sao Dưzkgrơxifkng Thanh Lộtivd vẫmovwn chưzkgra đagjni làlnbjm khôardbng?”

“Ai màlnbj biếclqrt chứjhkk, chắtadwc làlnbj ngủbbis trễjjuq thôardbi.” Khưzkgru Doanh Doanh nhútmufn vai, “Từjjsptmufc Cốlskq tổlbging nóautai chuyệtadwn vớxejyi chịlbgi ta trưzkgrxejyc mặlskqt mọbbisi ngưzkgrjhhyi, thìrsumzkgrơxifkng Thanh Lộtivdtmufc nàlnbjo cũwpkvng nởrbjv phồdrdbng lỗpucswpkvi, chịlbgi nghĩtivd xem… ắtadwt xìrsum!”

Khưzkgru Doanh Doanh vẫmovwn chưzkgra nóautai xong thìrsum đagjntivdt nhiêjhhyn phíautaa sau gájhkky rấuotet lạgnzhnh, nêjhhyn côardb hắtadwt hơxifki mộtivdt cájhkki.

Khưzkgru Doanh Doanh cảebwum thấuotey kỳaswv lạgnzh rờjhhy rờjhhy chiếclqrc mũwpkvi, rồdrdbi lạgnzhi xoa xoa hai tay đagjnang lạgnzhnh run nóautai: “Sao tựpxqe nhiêjhhyn lạgnzhi hắtadwt xìrsum thếclqrlnbjy?”

Khưzkgru Doanh Doanh vừjjspa dứjhkkt lờjhhyi thìrsum nghe tiếclqrng cửrmjma mởrbjv, nhâlwwkn viêjhhyn nữzqzk vừjjspa bịlbgi cảebwunh sájhkkt gọbbisi đagjni đagjnóauta đagjnodcdy cửrmjma phòagjnng làlnbjm việtadwc ra, côardb thẫmovwn thờjhhy đagjnjhkkng trưzkgrxejyc cửrmjma, sắtadwc mặlskqt tájhkki nhợvapyt, mồdrdbardbi đagjnumetm đagjnìrsuma, đagjnumetu tóautac rốlskqi lung tung.

jhkkc đagjndrdbng nghiệtadwp trong phòagjnng vốlskqn dĩtivd cảebwum thấuotey chuyệtadwn xảebwuy ra hôardbm nay rấuotet kỳaswv lạgnzh rồdrdbi, bâlwwky giờjhhy ngưzkgrjhhyi đagjnumetu tiêjhhyn bịlbgi cảebwunh sájhkkt gọbbisi đagjni lạgnzhi trởrbjvjhhyn kỳaswv lạgnzh nhưzkgr vậxxcey, nhấuotet đagjnlbginh làlnbj xảebwuy ra chuyệtadwn gìrsum khủbbisng khiếclqrp rồdrdbi!

Trong phútmuft chóautac, tấuotet cảebwu nhâlwwkn viêjhhyn ởrbjvautan phòagjnng đagjnjhkku vâlwwky lạgnzhi, ngay cảebwu An Đcjmgiềjhkkm bìrsumnh thưzkgrjhhyng khôardbng thíautach ồdrdbn àlnbjo cũwpkvng kéuoteo tay củbbisa Khưzkgru Doanh Doanh chạgnzhy đagjnếclqrn chỗpucs nhâlwwkn viêjhhyn nữzqzk đagjnóauta. Chu Mộtivdng Chỉshotwpkvng gỡhbbq tai nghe xuốlskqng đagjni qua đagjnóauta.

“Nàlnbjy, xảebwuy ra chuyệtadwn gìrsum vậxxcey? Tôardbi thấuotey sắtadwc mặlskqt côardb khôardbng đagjnưzkgrvapyc tốlskqt lắtadwm.”

“Cảebwunh sájhkkt hỏnycvi côardbjhkki gìrsum vậxxcey? Làlnbj chuyệtadwn củbbisa côardbng ty Tôardb Thịlbgi hay làlnbj chuyệtadwn củbbisa nhóautam dựpxqe ájhkkn thếclqr?

Rấuotet nhiềjhkku câlwwku hỏnycvi đagjnjhkku xung quanh nhâlwwkn viêjhhyn nữzqzk đagjnóauta.

Nhưzkgrng nhâlwwkn viêjhhyn nữzqzk đagjnóauta chỉshot quay đagjnumetu lạgnzhi trơxifk mặlskqt ra nhìrsumn mọbbisi ngưzkgrjhhyi, bỗpucsng nhiêjhhyn la lêjhhyn “a” mộtivdt tiếclqrng, côardb ngồdrdbi xổlbgim xuốlskqng đagjnuotet trong nhájhkky mắtadwt, dùebwung hai tay che đagjnôardbi mắtadwt lạgnzhi, toàlnbjn thâlwwkn run rẩodcdy rồdrdbi lẩodcdm bẩodcdm: “Sao lạgnzhi cóauta thểsqpc nhưzkgr vậxxcey? Sao lạgnzhi cóauta thểsqpc nhưzkgr vậxxcey?”

Nhữzqzkng ngưzkgrjhhyi ởrbjv đagjnóauta đagjnjhkku bịlbgi nhâlwwkn viêjhhyn nữzqzklnbjm cho sợvapyqrtri, văautan phòagjnng bỗpucsng chốlskqc im lặlskqng đagjnájhkkng sợvapy, chỉshot Trưzkgrơxifkng Hiểsqpcn Hy vẫmovwn mộtivdt mìrsumnh, tậxxcep trung ngồdrdbi vàlnbjo vịlbgi tríauta củbbisa mìrsumnh vẽmovwrsumnh.

Mộtivdt lájhkkt sau, Khưzkgru Doanh Doanh mớxejyi hỏnycvi: “Nàlnbjy, rốlskqt cuộtivdc xảebwuy ra chuyệtadwn gìrsum vậxxcey? Chịlbgi khôardbng sao chứjhkk?”

“Dưzkgrơxifkng Thanh Lộtivd...” Nhâlwwkn viêjhhyn nữzqzk đagjnsqpc tay xuốlskqng, trừjjspng mắtadwt nhìrsumn Khưzkgru Doanh Doanh, miệtadwng liêjhhyn tụlnbjc lặlskqp lạgnzhi, “Dưzkgrơxifkng Thanh Lộtivd, Dưzkgrơxifkng Thanh Lộtivd...”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.