Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 309 :

    trước sau   
Ngàroeuy hôrzbym sau, thờqlhbi tiếmkxqt vẫzjtvn rấmkxqt tốyiiut, ai cũinrlng nhưekii mọgstli ngàroeuy vậpmpry, thứwnlwc dậpmpry, ăinrln sápzijng, sau đrxibóelnw đrxibi làroeum…

rzbym nay làroeu cuộpznqc họgstlp mỗroeui tuầwonkn mộpznqt lầwonkn, nhâyyqvn viêutwen nhóelnwm dựzmei ápzijn đrxibhfnyu đrxibếmkxqn phòbctqng họgstlp từwoeg sớbikvm.

An Đesbfiềhfnym ngồgokpi vàroeuo chỗroeu ngồgokpi củqrsha mìkxomnh, trong lòbctqng cóelnw cảsuyzm giápzijc kỳlnbd lạatkp, vìkxom tuầwonkn nàroeuy quápzijkxomnh yêutwen, bìkxomnh yêutwen đrxibếmkxqn nổesbfi khôrzbyng thểkkdy khôrzbyng suy nghĩinrl đrxibếmkxqn: Tiếmkxqn đrxibpznq dựzmei ápzijn rấmkxqt thuậpmprn lợuczci, Dưekiiơuczcng Thanh Lộpznq đrxibãcuyi đrxibfcifc tộpznqi vớbikvi Chu Mộpznqng Chỉkxom vẫzjtvn rấmkxqt vui vẻdeny, thậpmprm chízmeibctqn đrxibưekiiuczcc mọgstli ngưekiiqlhbi trong nhóelnwm dựzmei ápzijn yêutweu mếmkxqn hơuczcn, ngoàroeui Trưekiiơuczcng Hiểkkdyn Hy thìkxom ai cũinrlng mặqlhbc đrxibroeunh rằacizng Dưekiiơuczcng Thanh Lộpznqroeui năinrlng thứwnlw hai.

bctqn Chu Mộpznqng Chỉkxom, vẫzjtvn thápziji đrxibpznq đrxibi trễhikt vềhfny sớbikvm, Tôrzby Thanh Dưekiiơuczcng vàroeuyyqvm Kízmeinh Trạatkpch mắfcift nhắfcifm mắfcift mởkddz, Dưekiiơuczcng Thanh Lộpznq thỉkxomnh thoảsuyzng vui quápzij đrxibàroeuinrlng sẽkuirekiiqlhbi nhạatkpo Chu Mộpznqng Chỉkxom, nhưekiing lầwonkn trưekiibikvc sau khi cãcuyii nhau vớbikvi Tôrzby Thanh Dưekiiơuczcng, Chu Mộpznqng Chỉkxom khôrzbyng còbctqn cãcuyii nhau vớbikvi Dưekiiơuczcng Thanh Lộpznq nữzpqza, đrxibyiiui mặqlhbt vớbikvi nhữzpqzng câyyqvu nóelnwi chua cay củqrsha Dưekiiơuczcng Thanh Lộpznq, Chu Mộpznqng Chỉkxom coi nhưekii khôrzbyng nghe thấmkxqy.

Khôrzbyng nhữzpqzng nhưekii vậpmpry, An Đesbfiềhfnym vàroeu Khưekiiu Doanh Doanh vìkxom sau mộpznqt lầwonkn tranh luậpmprn vớbikvi Dưekiiơuczcng Thanh Lộpznqkddz nhàroeu vệtrqz sinh thìkxom mốyiiui quan hệtrqz củqrsha hai ngưekiiqlhbi khôrzbyng tốyiiut nhưekii trưekiibikvc nữzpqza, thỉkxomnh thoảsuyzng Dưekiiơuczcng Thanh Lộpznqinrlng sẽkuir kiếmkxqm chuyệtrqzn vớbikvi An Đesbfiềhfnym vàroeu Khưekiiu Doanh Doanh, An Đesbfiềhfnym vàroeu Khưekiiu Doanh Doanh đrxibhfnyu sẽkuir phảsuyzn bápzijc lạatkpi, khiếmkxqn cho Dưekiiơuczcng Thanh Lộpznq quay mũinrli nhọgstln từwoeg Chu Mộpznqng Chỉkxom sang hai ngưekiiqlhbi họgstl.

Nhưekiing cũinrlng cóelnw chuyệtrqzn tốyiiut, An Đesbfiềhfnym nhậpmprn đrxibưekiiuczcc càroeung lúkxomc càroeung nhiềhfnyu cơuczc hộpznqi chỉkxom dạatkpy từwoeg Trưekiiơuczcng Hiểkkdyn Hy, mỗroeui lầwonkn An Đesbfiềhfnym hỏkakbi Trưekiiơuczcng Hiểkkdyn Hy làroeu ai nhờqlhb cậpmpry màroeu lạatkpi chăinrlm lo mìkxomnh nhưekii vậpmpry, Trưekiiơuczcng Hiểkkdyn Hy đrxibhfnyu nhúkxomn vai khôrzbyng trảsuyz lờqlhbi.


An Đesbfiềhfnym khôrzbyng sao hiểkkdyu nổesbfi, côrzby từwoegng nghĩinrlelnw thểkkdyroeu Cốyiiu Thiêutwen Tuấmkxqn, nhưekiing ngưekiiqlhbi trêutwen trápziji đrxibmkxqt nàroeuy đrxibhfnyu biếmkxqt, Trưekiiơuczcng Hiểkkdyn Hy làroeu do Cốyiiu Thiêutwen Tuấmkxqn mờqlhbi đrxibếmkxqn hưekiibikvng dẫzjtvn vợuczc anh Chu Mộpznqng Chỉkxomroeu.

Trong lúkxomc suy nghĩinrl, âyyqvm thanh lízmeiu rízmeiu truyềhfnyn đrxibếmkxqn tai An Đesbfiềhfnym, côrzby bựzmeic bộpznqi quay đrxibwonku lạatkpi, đrxibúkxomng lúkxomc đrxibôrzbyi mắfcift to tròbctqn củqrsha Khưekiiu Doanh Doanh hưekiibikvng đrxibếmkxqn.

“Vậpmpry nêutwen Chịroeu An Đesbfiềhfnym àroeu, chịroeuelnwi xem, chúkxom đrxibrzbyp trai đrxibóelnwelnw thízmeich em khôrzbyng?” Vẻdeny mặqlhbt Khưekiiu Doanh Doanh nghiêutwem túkxomc nhìkxomn An Đesbfiềhfnym.

“Hảsuyz?” An Đesbfiềhfnym hápzij hốyiiuc miệtrqzng.

“Chịroeu An Đesbfiềhfnym!” Lúkxomc đrxibóelnw Khưekiiu Doanh Doanh rấmkxqt tứwnlwc giậpmprn, “Nãcuyiy giờqlhb em nóelnwi quápzij trờqlhbi màroeu chịroeu khôrzbyng nghe sao?! Nãcuyiy giờqlhb chịroeu đrxibang nghĩinrlkxom vậpmpry?”

“Ha ha, khôrzbyng phảsuyzi khôrzbyng phảsuyzi.” An Đesbfiềhfnym cưekiiqlhbi trừwoeg, qua loa trảsuyz lờqlhbi Khưekiiu Doanh Doanh, “Em xinh đrxibrzbyp nhưekii vậpmpry, sao chúkxom đrxibrzbyp trai đrxibóelnw lạatkpi khôrzbyng thízmeich em chứwnlw?”

Khưekiiu Doanh Doanh đrxibang tứwnlwc đrxibutwen ngưekiiqlhbi, nhưekiing khi nghe An Đesbfiềhfnym nóelnwi câyyqvu nàroeuy liềhfnyn đrxibpznqt nhiêutwen trởkddzutwen vui vẻdeny, gậpmprt đrxibwonku đrxibgokpng ýwonk: “Em rấmkxqt thízmeich nghe chịroeu An Đesbfiềhfnym nóelnwi lờqlhbi thậpmprt lòbctqng.”

“Xízmeia.” An Đesbfiềhfnym trợuczcn mắfcift, quay đrxibwonku qua khôrzbyng muốyiiun nhìkxomn Khưekiiu Doanh Doanh nữzpqza.

Tuy nhiêutwen, An Đesbfiềhfnym quay mặqlhbt đrxibi thìkxom thấmkxqy vịroeu trízmei củqrsha Dưekiiơuczcng Thanh Lộpznq vẫzjtvn đrxibang trốyiiung!

Khôrzbyng phảsuyzi làroeu lầwonkn nàroeuo họgstlp Dưekiiơuczcng Thanh Lộpznqinrlng rấmkxqt tízmeich cựzmeic sao? Sao bâyyqvy giờqlhb khôrzbyng thấmkxqy ai hếmkxqt, Dưekiiơuczcng Thanh Lộpznq vẫzjtvn chưekiia đrxibếmkxqn sao?

An Đesbfiềhfnym ngạatkpc nhiêutwen đrxibwnlwng dậpmpry, nhìkxomn hếmkxqt mọgstli ngưekiiqlhbi ởkddz phòbctqng họgstlp, phápzijt hiệtrqzn khôrzbyng ai cóelnwkxom bấmkxqt thưekiiqlhbng, kểkkdy cảsuyz Chu Mộpznqng Chỉkxom.

Linh tízmeinh bấmkxqt an trong lòbctqng càroeung lúkxomc càroeung lớbikvn, An Đesbfiềhfnym cúkxomi đrxibwonku, cảsuyzm thấmkxqy cảsuyz ngưekiiqlhbi khôrzbyng đrxibưekiiuczcc khỏkakbe.

An Đesbfiềhfnym chìkxomm trong cảsuyzm giápzijc bấmkxqt an nàroeuy năinrlm phúkxomt rồgokpi, sau đrxibóelnw, cửkxoma phòbctqng họgstlp mởkddz ra, mọgstli ngưekiiqlhbi đrxibhfnyu hưekiibikvng vềhfny đrxibóelnw, thấmkxqy Tôrzby Thanh Dưekiiơuczcng vẻdeny mặqlhbt nghiêutwem túkxomc đrxibi vàroeuo.


Tuy nhiêutwen, ngưekiiqlhbi đrxibi theo sau Tôrzby Thanh Dưekiiơuczcng lạatkpi khiếmkxqn cho mọgstli ngưekiiqlhbi trong phòbctqng họgstlp kinh ngạatkpc.

Ngưekiiqlhbi đrxibi theo sau Tôrzby Thanh Dưekiiơuczcng lạatkpi làroeu hai ngưekiiqlhbi mặqlhbc đrxibgokpng phụnrcjc cảsuyznh sápzijt!

Mọgstli ngưekiiqlhbi ngơuczc ngápzijc nhìkxomn nhau, khôrzbyng biếmkxqt xảsuyzy ra chuyệtrqzn gìkxom, cũinrlng khôrzbyng dápzijm nóelnwi chuyệtrqzn, sợuczc nghe phảsuyzi tin khủqrshng khiếmkxqp gìkxom đrxibóelnw.

An Đesbfiềhfnym cũinrlng lo lắfcifng nhìkxomn Tôrzby Thanh Dưekiiơuczcng.

rzby Thanh Dưekiiơuczcng nhìkxomn mọgstli ngưekiiqlhbi trong phòbctqng họgstlp rồgokpi nóelnwi: “Mọgstli ngưekiiqlhbi đrxibwoegng hoang mang, cảsuyznh sápzijt chỉkxom đrxibếmkxqn hỏkakbi mộpznqt sốyiiu chuyệtrqzn thôrzbyi, mọgstli ngưekiiqlhbi cóelnw sao nóelnwi vậpmpry làroeu đrxibưekiiuczcc.”

kxomc nàroeuy phòbctqng họgstlp càroeung im lặqlhbng hơuczcn: Hỏkakbi chuyệtrqzn gìkxom chứwnlw? Mọgstli ngưekiiqlhbi ai cũinrlng làroeurzbyng dâyyqvn tốyiiut tôrzbyn trọgstlng phápzijp luậpmprt màroeu, sao lạatkpi dízmeinh lízmeiu đrxibếmkxqn cảsuyznh sápzijt chứwnlw!

rzby Thanh Dưekiiơuczcng thởkddzroeui, trôrzbyng cóelnw vẻdenyrzbyugbcng nhứwnlwc đrxibwonku: “Cuộpznqc họgstlp hôrzbym nay dờqlhbi lạatkpi, mọgstli ngưekiiqlhbi trởkddz vềhfny vịroeu trízmeikxomnh làroeum việtrqzc trưekiibikvc, sau đrxibóelnw nghe theo sựzmei sắfcifp xếmkxqp bêutwen cảsuyznh sápzijt!”

rzby Thanh Dưekiiơuczcng nóelnwi xong thìkxom quay ngưekiiqlhbi đrxibi ra khỏkakbi phòbctqng họgstlp.

An Đesbfiềhfnym khôrzbyng hiểkkdyu gìkxom cảsuyz, đrxibưekiia mắfcift nhìkxomn Khưekiiu Doanh Doanh, sau đrxibóelnw đrxibi theo nhâyyqvn viêutwen khápzijc ởkddzrzbyng ty, lầwonkn lưekiiuczct ra khỏkakbi phòbctqng họgstlp.

An Đesbfiềhfnym vừwoega dọgstln vềhfnyinrln phòbctqng làroeum việtrqzc, vẫzjtvn còbctqn chưekiia vềhfny chỗroeu ngồgokpi củqrsha mìkxomnh, nhâyyqvn viêutwen nữzpqzkxomnh thưekiiqlhbng rấmkxqt thâyyqvn vớbikvi Dưekiiơuczcng Thanh Lộpznq đrxibãcuyi bịroeu cảsuyznh sápzijt gọgstli đrxibi.

Thấmkxqy vậpmpry, An Đesbfiềhfnym bấmkxqt giápzijc nhìkxomn vềhfny vịroeu trízmei củqrsha Dưekiiơuczcng Thanh Lộpznq, thấmkxqy vịroeu trízmei củqrsha Dưekiiơuczcng Thanh Lộpznq vẫzjtvn trốyiiung khôrzbyng.

Khôrzbyng biếmkxqt việtrqzc nàroeuy cóelnw liêutwen quan gìkxom đrxibếmkxqn Dưekiiơuczcng Thanh Lộpznq khôrzbyng, An Đesbfiềhfnym cúkxomi đrxibwonku suy nghĩinrl.

“Chịroeu An Đesbfiềhfnym!” Khưekiiu Doanh Doanh bỗroeung nhiêutwen gọgstli to têutwen An Đesbfiềhfnym làroeum côrzby giậpmprt cảsuyzkxomnh.


“Doanh Doanh, làroeum gìkxomroeu lớbikvn tiếmkxqng vậpmpry!” An Đesbfiềhfnym vỗroeu ngựzmeic, trừwoegng mắfcift nhìkxomn Khưekiiu Doanh Doanh.

“Em đrxibâyyqvu cóelnw lớbikvn tiếmkxqng gìkxom đrxibâyyqvu, rõelnwroeung làroeu hồgokpn chịroeu đrxibang đrxibi đrxibâyyqvu đrxibóelnw.” Khưekiiu Doanh Doanh bĩinrlu môrzbyi, “Chịroeu An Đesbfiềhfnym gầwonkn đrxibâyyqvy hồgokpn vízmeia đrxibi đrxibâyyqvu khôrzbyng.”

“Khôrzbyng phảsuyzi.” An Đesbfiềhfnym nhìkxomn sang vịroeu trízmei củqrsha Dưekiiơuczcng Thanh Lộpznq, cúkxomi đrxibwonku nóelnwi nhỏkakb vớbikvi Khưekiiu Doanh Doanh, “Doanh Doanh, em cóelnw biếmkxqt sao Dưekiiơuczcng Thanh Lộpznq vẫzjtvn chưekiia đrxibi làroeum khôrzbyng?”

“Ai màroeu biếmkxqt chứwnlw, chắfcifc làroeu ngủqrsh trễhikt thôrzbyi.” Khưekiiu Doanh Doanh nhúkxomn vai, “Từwoegkxomc Cốyiiu tổesbfng nóelnwi chuyệtrqzn vớbikvi chịroeu ta trưekiibikvc mặqlhbt mọgstli ngưekiiqlhbi, thìkxomekiiơuczcng Thanh Lộpznqkxomc nàroeuo cũinrlng nởkddz phồgokpng lỗroeuinrli, chịroeu nghĩinrl xem… ắfcift xìkxom!”

Khưekiiu Doanh Doanh vẫzjtvn chưekiia nóelnwi xong thìkxom đrxibpznqt nhiêutwen phízmeia sau gápzijy rấmkxqt lạatkpnh, nêutwen côrzby hắfcift hơuczci mộpznqt cápziji.

Khưekiiu Doanh Doanh cảsuyzm thấmkxqy kỳlnbd lạatkp rờqlhb rờqlhb chiếmkxqc mũinrli, rồgokpi lạatkpi xoa xoa hai tay đrxibang lạatkpnh run nóelnwi: “Sao tựzmei nhiêutwen lạatkpi hắfcift xìkxom thếmkxqroeuy?”

Khưekiiu Doanh Doanh vừwoega dứwnlwt lờqlhbi thìkxom nghe tiếmkxqng cửkxoma mởkddz, nhâyyqvn viêutwen nữzpqz vừwoega bịroeu cảsuyznh sápzijt gọgstli đrxibi đrxibóelnw đrxiblfxpy cửkxoma phòbctqng làroeum việtrqzc ra, côrzby thẫzjtvn thờqlhb đrxibwnlwng trưekiibikvc cửkxoma, sắfcifc mặqlhbt tápziji nhợuczct, mồgokprzbyi đrxibwonkm đrxibìkxoma, đrxibwonku tóelnwc rốyiiui lung tung.

pzijc đrxibgokpng nghiệtrqzp trong phòbctqng vốyiiun dĩinrl cảsuyzm thấmkxqy chuyệtrqzn xảsuyzy ra hôrzbym nay rấmkxqt kỳlnbd lạatkp rồgokpi, bâyyqvy giờqlhb ngưekiiqlhbi đrxibwonku tiêutwen bịroeu cảsuyznh sápzijt gọgstli đrxibi lạatkpi trởkddzutwen kỳlnbd lạatkp nhưekii vậpmpry, nhấmkxqt đrxibroeunh làroeu xảsuyzy ra chuyệtrqzn gìkxom khủqrshng khiếmkxqp rồgokpi!

Trong phúkxomt chóelnwc, tấmkxqt cảsuyz nhâyyqvn viêutwen ởkddzinrln phòbctqng đrxibhfnyu vâyyqvy lạatkpi, ngay cảsuyz An Đesbfiềhfnym bìkxomnh thưekiiqlhbng khôrzbyng thízmeich ồgokpn àroeuo cũinrlng kékakbo tay củqrsha Khưekiiu Doanh Doanh chạatkpy đrxibếmkxqn chỗroeu nhâyyqvn viêutwen nữzpqz đrxibóelnw. Chu Mộpznqng Chỉkxominrlng gỡkxom tai nghe xuốyiiung đrxibi qua đrxibóelnw.

“Nàroeuy, xảsuyzy ra chuyệtrqzn gìkxom vậpmpry? Tôrzbyi thấmkxqy sắfcifc mặqlhbt côrzby khôrzbyng đrxibưekiiuczcc tốyiiut lắfcifm.”

“Cảsuyznh sápzijt hỏkakbi côrzbypziji gìkxom vậpmpry? Làroeu chuyệtrqzn củqrsha côrzbyng ty Tôrzby Thịroeu hay làroeu chuyệtrqzn củqrsha nhóelnwm dựzmei ápzijn thếmkxq?

Rấmkxqt nhiềhfnyu câyyqvu hỏkakbi đrxibhfnyu xung quanh nhâyyqvn viêutwen nữzpqz đrxibóelnw.

Nhưekiing nhâyyqvn viêutwen nữzpqz đrxibóelnw chỉkxom quay đrxibwonku lạatkpi trơuczc mặqlhbt ra nhìkxomn mọgstli ngưekiiqlhbi, bỗroeung nhiêutwen la lêutwen “a” mộpznqt tiếmkxqng, côrzby ngồgokpi xổesbfm xuốyiiung đrxibmkxqt trong nhápzijy mắfcift, dùugbcng hai tay che đrxibôrzbyi mắfcift lạatkpi, toàroeun thâyyqvn run rẩlfxpy rồgokpi lẩlfxpm bẩlfxpm: “Sao lạatkpi cóelnw thểkkdy nhưekii vậpmpry? Sao lạatkpi cóelnw thểkkdy nhưekii vậpmpry?”

Nhữzpqzng ngưekiiqlhbi ởkddz đrxibóelnw đrxibhfnyu bịroeu nhâyyqvn viêutwen nữzpqzroeum cho sợuczccuyii, văinrln phòbctqng bỗroeung chốyiiuc im lặqlhbng đrxibápzijng sợuczc, chỉkxom Trưekiiơuczcng Hiểkkdyn Hy vẫzjtvn mộpznqt mìkxomnh, tậpmprp trung ngồgokpi vàroeuo vịroeu trízmei củqrsha mìkxomnh vẽkuirkxomnh.

Mộpznqt lápzijt sau, Khưekiiu Doanh Doanh mớbikvi hỏkakbi: “Nàroeuy, rốyiiut cuộpznqc xảsuyzy ra chuyệtrqzn gìkxom vậpmpry? Chịroeu khôrzbyng sao chứwnlw?”

“Dưekiiơuczcng Thanh Lộpznq...” Nhâyyqvn viêutwen nữzpqz đrxibkkdy tay xuốyiiung, trừwoegng mắfcift nhìkxomn Khưekiiu Doanh Doanh, miệtrqzng liêutwen tụnrcjc lặqlhbp lạatkpi, “Dưekiiơuczcng Thanh Lộpznq, Dưekiiơuczcng Thanh Lộpznq...”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.