Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 307 :

    trước sau   
“Sau nàgzfiy côbeqc muốqopjn gọzfmbi cho tôbeqci lúqjctc nàgzfio cũedhpng đuxuqưgggnncdec.” Cao Lỗdwiji nghiêdwijm túqjctc nóosyzi.

Khưgggnu Doanh Doanh nghe câotdnu ấjutoy xong, trưgggnhqpvc tiêdwijn ngẩrlgbn ngưgggnawini, sau đuxuqóosyz khôbeqcng dáseqrm tin màgzfi hỏeyngi lạezxci: “Thậyrfvt sao?”

“Đhaylưgggnơyxuang nhiêdwijn làgzfi thậyrfvt rồeyngi.” Cao Lỗdwiji gậyrfvt đuxuqmfpvu, giọzfmbng nóosyzi vẫozngn rấjutot nghiêdwijm túqjctc.

“Yeah!” Khưgggnu Doanh Doanh vui mừszwtng khôbeqcn xiếsjaft, bắedhpt đuxuqmfpvu lăfhmnn qua lăfhmnn lạezxci trêdwijn giưgggnawinng…

Trong hàgzfinh lang yêdwijn tĩzfmbnh củyxuaa côbeqcng ty Cốqopj Thịqopj, Cao Lỗdwiji cứfzyw thếsjaf nhẹjztd nhàgzfing nóosyzi chuyệzfmbn vớhqpvi Khưgggnu Doanh Doanh, còyrfvn Cốqopj Thiêdwijn Tuấjuton vẫozngn ngồeyngi trong văfhmnn phòyrfvng tổhqpvng tàgzfii củyxuaa mìttnlnh, cảlcyrm thấjutoy cóosyzyxuai côbeqc đuxuqơyxuan, anh đuxuqưgggna mắedhpt ngắedhpm vầmfpvng trăfhmnng non xa vờawini ngoàgzfii cửtlhqa sổhqpv.

Trong khi đuxuqóosyz, Chu Háseqrn Khanh đuxuqãqxdo vộmxbii vãqxdo vềjwxh đuxuqếsjafn biệzfmbt thựzhuk, vừszwta vàgzfio phòyrfvng ngủyxuazfmb tầmfpvng hai đuxuqãqxdo trôbeqcng thấjutoy Chu Mộmxbing Chỉxmju ngồeyngi trêdwijn giưgggnawinng, nưgggnhqpvc mắedhpt nhưgggngggna.


Cảlcyrnh tưgggnncdeng ấjutoy khiếsjafn Chu Háseqrn Khanh vừszwta đuxuqau lòyrfvng lạezxci vừszwta bấjutot lựzhukc.

Chu Mộmxbing Chỉxmju hai mắedhpt ưgggnhqpvt đuxuqozngm, ngẩrlgbng đuxuqmfpvu lêdwijn thấjutoy Chu Háseqrn Khanh đuxuqang đuxuqfzywng ởzfmb cửtlhqa thìttnl liềjwxhn thúqjctt thízfmbt sàgzfigzfio lòyrfvng anh ta: “Háseqrn Khanh, anh vềjwxh rồeyngi!”

Chu Háseqrn Khanh quay đuxuqmfpvu nhìttnln xung quanh, thấjutoy ngoàgzfii phòyrfvng ngủyxua khôbeqcng cóosyz ai bèxitcn đuxuqưgggna tay đuxuqóosyzng cửtlhqa lạezxci, sau đuxuqóosyz bếsjaf Chu Mộmxbing Chỉxmjudwijn rồeyngi ngồeyngi xuốqopjng giưgggnawinng.

Chu Háseqrn Khanh đuxuqưgggna tay vuốqopjt lạezxci tóosyzc củyxuaa Chu Mộmxbing Chỉxmju, rồeyngi lạezxci lau nưgggnhqpvc mắedhpt trêdwijn mặdxmrt côbeqc ta, sau đuxuqóosyz giảlcyri thízfmbch: “Mộmxbing Chỉxmju, em hiểibjqu lầmfpvm Cốqopj Thiêdwijn Tuấjuton rồeyngi.”

“Hiểibjqu lầmfpvm? Hiểibjqu lầmfpvm lúqjctc nàgzfio chứfzyw?” Chu Mộmxbing Chỉxmju uấjutot ứfzywc bĩzfmbu môbeqci, tựzhuka đuxuqmfpvu vàgzfio ngựzhukc Chu Háseqrn Khanh nghẹjztdn ngàgzfio nóosyzi, “Cốqopj Thiêdwijn Tuấjuton lầmfpvn nàgzfiy đuxuqãqxdo thậyrfvt sựzhuk ngoạezxci tìttnlnh rồeyngi, anh phảlcyri giúqjctp em mớhqpvi đuxuqưgggnncdec!”

“Ôobwbi…” Chu Háseqrn Khanh lắedhpc đuxuqmfpvu, mỗdwiji khi Chu Mộmxbing Chỉxmju khóosyzc thìttnl anh thậyrfvt sựzhukosyz tay, đuxuqàgzfinh phảlcyri giảlcyri thízfmbch lầmfpvn nữhayla, “Em thậyrfvt sựzhuk hiểibjqu lầmfpvm Cốqopj Thiêdwijn Tuấjuton rồeyngi, khi anh vừszwta ra khỏeyngi Cốqopj Thịqopj thìttnl vừszwta hay gặdxmrp Cốqopj Thiêdwijn Tuấjuton ởzfmb thang máseqry, anh ta đuxuqếsjafn côbeqcng ty đuxuqibjqfhmnng ca.”

“Khôbeqcng thểibjqgzfio!” Chu Mộmxbing Chỉxmju ngẩrlgbng phắedhpt đuxuqmfpvu dậyrfvy, “Cốqopj Thiêdwijn Tuấjuton rõszwtgzfing đuxuqãqxdo nhậyrfvn đuxuqưgggnncdec tin nhắedhpn củyxuaa mộmxbit ngưgggnawini phụddty nữhayl xong mớhqpvi ra ngoàgzfii màgzfi!”

“Anh cóosyz bao giờawin gạezxct em chưgggna?” Chu Háseqrn Khanh dịqopju dàgzfing hỏeyngi lạezxci, kiêdwijn nhẫozngn khuyêdwijn nhủyxua, “Việzfmbc phụddty nữhayl gửtlhqi tin nhắedhpn hẹjztdn hòyrfv cho Cốqopj Thiêdwijn Tuấjuton khôbeqcng phảlcyri làgzfi chuyệzfmbn rấjutot bìttnlnh thưgggnawinng sao? Chẳgdjbng qua hôbeqcm nay tìttnlnh cờawin hai sựzhuk việzfmbc trùzjcpng hợncdep vớhqpvi nhau thôbeqci! Chỉxmju cầmfpvn Cốqopj Thiêdwijn Tuấjuton khôbeqcng thay lòyrfvng, chỉxmjudwiju em thôbeqci làgzfi đuxuqyxua rồeyngi.”

“Em khôbeqcng tin!” Álnfcnh mắedhpt Chu Mộmxbing Chỉxmjuseqrng quắedhpc lêdwijn, nóosyzi rấjutot kiêdwijn đuxuqqopjnh, “Thiêdwijn Tuấjuton trưgggnhqpvc nay chưgggna bao giờawin bỏeyng em lạezxci màgzfi đuxuqi nhưgggn thếsjaf!”

“Dạezxco nàgzfiy Cốqopj Thịqopj thậyrfvt sựzhuk đuxuqãqxdo xảlcyry ra vàgzfii chuyệzfmbn, Cốqopj Thiêdwijn Tuấjuton mấjutoy ngàgzfiy nay toàgzfin phảlcyri tăfhmnng ca.” Chu Háseqrn Khanh nóosyzi đuxuqúqjctng sựzhuk thậyrfvt, “Anh cũedhpng vìttnl chuyệzfmbn nàgzfiy màgzfi đuxuqang rấjutot lo lắedhpng đuxuqâotdny.”

Nhìttnln vẻozng mặdxmrt nghiêdwijm túqjctc củyxuaa Chu Háseqrn Khanh, Chu Mộmxbing Chỉxmju khôbeqcng nóosyzi gìttnl nữhayla, côbeqc ta cúqjcti đuxuqmfpvu nhìttnln tay củyxuaa mìttnlnh mộmxbit lúqjctc rồeyngi nóosyzi: “Nhưgggnng em cứfzyw cảlcyrm thấjutoy khôbeqcng yêdwijn tâotdnm.”

“Em lúqjctc nàgzfio cũedhpng nghĩzfmb nhiềjwxhu cảlcyr, Mộmxbing Chỉxmju.” Chu Háseqrn Khanh vuốqopjt ve gưgggnơyxuang mặdxmrt củyxuaa Chu Mộmxbing Chỉxmju rồeyngi khuyêdwijn nhủyxua, “Em chỉxmju cầmfpvn làgzfim phu nhâotdnn tổhqpvng tàgzfii tậyrfvp đuxuqgzfin Cốqopj Thịqopjgzfi đuxuqưgggnncdec rồeyngi, nhữhaylng việzfmbc kháseqrc anh sẽhayl lo liệzfmbu hếsjaft cho.”

“Nhưgggnng lỡttnl nhưgggn ngưgggnawini đuxuqàgzfin bàgzfi đuxuqóosyz cứfzyw dụddty dỗdwijqxdoi, Thiêdwijn Tuấjuton cuốqopji cùzjcpng thậyrfvt sựzhuk thay lòyrfvng thìttnl em phảlcyri làgzfim sao?” Chu Mộmxbing Chỉxmju hoảlcyrng sợncde nắedhpm lấjutoy vạezxct áseqro Chu Háseqrn Khanh nóosyzi, “Em khôbeqcng cho phéccknp cóosyz quáseqr nhiềjwxhu phụddty nữhaylyrfvm ngóosyz Thiêdwijn Tuấjuton nhưgggn vậyrfvy! Con khốqopjn Dưgggnơyxuang Thanh Lộmxbi đuxuqóosyz, nhấjutot đuxuqqopjnh phảlcyri trừszwt khửtlhq! Côbeqc ta nhấjutot đuxuqqopjnh phảlcyri biếsjafn mấjutot!”


“Mộmxbing Chỉxmju…” Chu Háseqrn Khanh thởzfmbgzfii, “Hiệzfmbn giờawingzfiqxdo hộmxbii pháseqrp trịqopj, mộmxbit ngưgggnawini khôbeqcng thểibjq cứfzywosyzi muốqopjn biếsjafn mấjutot làgzfi sẽhayl biếsjafn mấjutot đuxuqưgggnncdec đuxuqâotdnu.”

“Nhưgggnng con khốqopjn Dưgggnơyxuang Thanh Lộmxbi đuxuqóosyz thậyrfvt sựzhuk đuxuqãqxdo thu húqjctt đuxuqưgggnncdec sựzhuk chúqjct ýncde củyxuaa Thiêdwijn Tuấjuton rồeyngi, chízfmbnh tai em ởzfmb trong nhàgzfi vệzfmb sinh còyrfvn nghe côbeqc ta nóosyzi sẽhaylgggnhqpvp lấjutoy Thiêdwijn Tuấjuton nữhayla! Em tuyệzfmbt đuxuqqopji khôbeqcng thểibjq đuxuqibjq loạezxci đuxuqàgzfin bàgzfigzfiy sốqopjng ởzfmb gầmfpvn mìttnlnh, côbeqc ta nhấjutot đuxuqqopjnh phảlcyri chếsjaft.” Néccknt mặdxmrt Chu Mộmxbing Chỉxmju lậyrfvp tứfzywc trởzfmbdwijn thâotdnm hiểibjqm…

“Mộmxbing Chỉxmju, hiệzfmbn giờawin anh đuxuqang cóosyz rấjutot nhiềjwxhu việzfmbc phảlcyri lo, huốqopjng hồeyng Cốqopj Thiêdwijn Tuấjuton hoàgzfin toàgzfin khôbeqcng cóosyz khảlcyrfhmnng yêdwiju ngưgggnawini đuxuqàgzfin bàgzfi kháseqrc, em cóosyz thểibjq hiểibjqu chuyệzfmbn mộmxbit chúqjctt khôbeqcng? “Chu Háseqrn Khanh dạezxco nàgzfiy thậyrfvt sựzhuk quáseqr mệzfmbt mỏeyngi, việzfmbc côbeqcng ty còyrfvn chưgggna cho Cốqopj Thiêdwijn Tuấjuton đuxuqưgggnncdec mộmxbit câotdnu trảlcyr lờawini, cũedhpng chưgggna sắedhpp xếsjafp xong cho cấjutop dưgggnhqpvi, bâotdny giờawin Chu Mộmxbing Chỉxmju lạezxci còyrfvn bùzjcp lu bùzjcp loa thếsjafgzfiy, khiếsjafn anh ta thậyrfvt sựzhukosyzyxuai lựzhukc bấjutot tòyrfvng tâotdnm.

“Chu Háseqrn Khanh, anh cóosyz thểibjq leo lêdwijn đuxuqưgggnncdec vịqopj trízfmbgzfiy ởzfmbbeqcng ty Cốqopj Thịqopj, tấjutot cảlcyr đuxuqjwxhu làgzfi nhờawinbeqci cho anh cảlcyr! Anh khôbeqcng hiểibjqu đuxuqưgggnncdec làgzfi tấjutot cảlcyr mọzfmbi chuyệzfmbn đuxuqjwxhu phảlcyri nghe theo lờawini tôbeqci sao?” Chu Mộmxbing Chỉxmju hoàgzfin toàgzfin khôbeqcng thèxitcm nghe lờawini khuyêdwijn nhủyxua củyxuaa Chu Háseqrn Khanh, ngưgggnncdec lạezxci còyrfvn to tiếsjafng quáseqrt vàgzfio mặdxmrt anh ta.

Chu Háseqrn Khanh nhìttnln vẻozng mặdxmrt nổhqpvi giậyrfvn đuxuqùzjcpng đuxuqùzjcpng củyxuaa Chu Mộmxbing Chỉxmju, đuxuqmxbit nhiêdwijn ngẩrlgbn ngưgggnawini, sau đuxuqóosyz đuxuqau lòyrfvng nhìttnln côbeqc ta: “Mộmxbing Chỉxmju, cho dùzjcp em cóosyz khôbeqcng cho anh vịqopj trízfmb giáseqrm đuxuqqopjc tậyrfvp đuxuqgzfin Cốqopj Thịqopj thìttnl anh cũedhpng vẫozngn luôbeqcn nghe theo lờawini em màgzfi, bao nhiêdwiju năfhmnm qua lẽhaylgzfio em còyrfvn khôbeqcng biếsjaft sao?”

“Tôbeqci…” Chu Mộmxbing Chỉxmju mấjutop máseqry môbeqci rồeyngi khôbeqcng nóosyzi nữhayla, nhữhaylng việzfmbc Chu Háseqrn Khanh làgzfim cho côbeqc ta bao nhiêdwiju năfhmnm qua, côbeqc ta làgzfi ngưgggnawini hiểibjqu rõszwt nhấjutot.

osyz thểibjq do Chu Háseqrn Khanh đuxuqãqxdozfmbdwijn cạezxcnh côbeqc ta quáseqrotdnu, thếsjafdwijn Chu Mộmxbing Chỉxmju đuxuqãqxdo mặdxmrc đuxuqqopjnh rằnsgeng anh ta sẽhayl khôbeqcng bao giờawin rờawini xa mìttnlnh, vìttnl vậyrfvy chỉxmju cầmfpvn khôbeqcng hàgzfii lòyrfvng mộmxbit chúqjctt thôbeqci làgzfibeqc ta liềjwxhn quáseqrt mắedhpng anh ta, mặdxmrc kệzfmb cảlcyrm nhậyrfvn củyxuaa anh ta, thưgggnawinng xuyêdwijn nóosyzi nhữhaylng câotdnu khiếsjafn anh ta đuxuqau lòyrfvng.

otdny giờawin nghĩzfmb lạezxci, Chu Mộmxbing Chỉxmju cảlcyrm thấjutoy mìttnlnh làgzfim vậyrfvy đuxuqúqjctng làgzfiosyzyxuai quáseqr đuxuqáseqrng.

Thếsjafgzfi Chu Mộmxbing Chỉxmju lậyrfvp tứfzywc dịqopju giọzfmbng, tựzhuka đuxuqmfpvu vàgzfio ngựzhukc Chu Háseqrn Khanh nóosyzi: “Háseqrn Khanh, em thậyrfvt sựzhuk sợncde lắedhpm, con khốqopjn Dưgggnơyxuang Thanh Lộmxbi đuxuqóosyzzfmbbeqcng ty đuxuqãqxdofzywc hiếsjafp em, chọzfmbc tứfzywc em, em đuxuqãqxdo cốqopj nhịqopjn rồeyngi, vậyrfvy màgzfiotdny giờawinbeqc ta đuxuqãqxdo biếsjaft Cốqopj Thiêdwijn Tuấjuton đuxuqãqxdoosyz vợncde rồeyngi màgzfi vẫozngn cứfzywseqrm lấjutoy, em thậyrfvt sựzhuk khôbeqcng biếsjaft phảlcyri làgzfim sao nữhayla!”

“Cáseqri gìttnl? Dưgggnơyxuang Thanh Lộmxbizfmbbeqcng ty đuxuqãqxdofzywc hiếsjafp em sao?” Giọzfmbng củyxuaa Chu Háseqrn Khanh liềjwxhn trởzfmbdwijn lạezxcnh lùzjcpng, anh ta đuxuqưgggna tay nâotdnng mặdxmrt Chu Mộmxbing Chỉxmjudwijn hỏeyngi, “Chuyệzfmbn xảlcyry ra lúqjctc nàgzfio vậyrfvy, sao anh khôbeqcng biếsjaft?”

“Em cũedhpng biếsjaft anh vàgzfi Thiêdwijn Tuấjuton rấjutot bậyrfvn, thếsjafdwijn đuxuqãqxdo cốqopj chịqopju đuxuqzhukng mộmxbit mìttnlnh, khôbeqcng nóosyzi cho anh biếsjaft.” Chu Mộmxbing Chỉxmjuosyzi xong, hai mắedhpt lạezxci rơyxuam rớhqpvm, “Nhưgggnng màgzfi, em nhịqopjn thìttnledhpng đuxuqãqxdo nhịqopjn rồeyngi, nhưgggnng con khốqopjn Dưgggnơyxuang Thanh Lộmxbi đuxuqóosyz hoàgzfin toàgzfin khôbeqcng biếsjaft đuxuqiềjwxhu, nếsjafu Thiêdwijn Tuấjuton thậyrfvt sựzhuk thízfmbch côbeqc ta thìttnl em sau nàgzfiy đuxuqúqjctng làgzfi sốqopjng khôbeqcng bằnsgeng chếsjaft!”

“Đhaylszwtng khóosyzc.” Chu Háseqrn Khanh ôbeqcm Chu Mộmxbing Chỉxmjugzfio lòyrfvng, nheo mắedhpt lạezxci, trong áseqrnh mắedhpt ấjutoy cuốqopji cùzjcpng cũedhpng lộmxbi ra mộmxbit chúqjctt sáseqrt khízfmb, “Mộmxbing Chỉxmju, từszwtotdnu anh đuxuqãqxdo hạezxc quyếsjaft tâotdnm, bấjutot kìttnl ai cũedhpng khôbeqcng đuxuqưgggnncdec ứfzywc hiếsjafp em! Sau nàgzfiy nếsjafu gặdxmrp phảlcyri chuyệzfmbn nhưgggn vậyrfvy thìttnl em phảlcyri báseqro vớhqpvi anh ngay đuxuqjutoy!”

“Cảlcyrm ơyxuan anh, Háseqrn Khanh.” Chu Mộmxbing Chỉxmju lầmfpvn nàgzfiy thậyrfvt sựzhuk đuxuqãqxdoyxuai xúqjctc đuxuqmxbing, côbeqc ta đuxuqưgggna tay ra vuốqopjt lêdwijn tráseqrn Chu Háseqrn Khanh rồeyngi đuxuqdxmrt môbeqci mìttnlnh lêdwijn môbeqci anh.

Chu Háseqrn Khanh lúqjctc đuxuqmfpvu cóosyzyxuai ngẩrlgbn ngưgggnawini, nhưgggnng sau đuxuqóosyz liềjwxhn ôbeqcm lấjutoy eo Chu Mộmxbing Chỉxmju rồeyngi áseqrp ngưgggnawini mìttnlnh lêdwijn ngưgggnawini côbeqc ta.

“Háseqrn Khanh, chuyệzfmbn củyxuaa Dưgggnơyxuang Thanh Lộmxbi, anh đuxuqqopjnh xửtlhqzfmb thếsjafgzfio?” Chu Mộmxbing Chỉxmju ôbeqcm cổhqpv Chu Háseqrn Khanh hỏeyngi.

“Chuyệzfmbn nàgzfiy anh lo thôbeqci làgzfi đuxuqưgggnncdec, em chỉxmju cầmfpvn làgzfim phu nhâotdnn tổhqpvng tàgzfii thôbeqci.” Giọzfmbng nóosyzi nhỏeyng nhẹjztd củyxuaa Chu Háseqrn Khanh lúqjctc nàgzfiy vẫozngn còyrfvn giữhayl đuxuqưgggnncdec chúqjctt lízfmb trízfmb, đuxuqqopji vớhqpvi nhữhaylng việzfmbc xấjutou màgzfi anh ta làgzfim thìttnl đuxuqjwxhu khôbeqcng muốqopjn nóosyzi cho Chu Mộmxbing Chỉxmju biếsjaft.

Nhưgggn vậyrfvy thìttnl cho dùzjcp sựzhuk việzfmbc cóosyz bạezxci lộmxbi đuxuqi nữhayla cũedhpng sẽhayl khôbeqcng liêdwijn lụddtyy đuxuqếsjafn Chu Mộmxbing Chỉxmju, bởzfmbi vìttnlbeqc ta hoàgzfin toàgzfin khôbeqcng hềjwxh biếsjaft anh ta đuxuqãqxdogzfim gìttnl.

Mộmxbing Chỉxmju phảlcyri luôbeqcn luôbeqcn làgzfi mộmxbit phu nhâotdnn tổhqpvng tàgzfii tậyrfvp đuxuqgzfin Cốqopj Thịqopj cao cao tạezxci thưgggnncdeng, thuầmfpvn khiếsjaft trong sạezxcch.

Chu Mộmxbing Chỉxmju nhắedhpm mắedhpt lim dim hưgggnzfmbng thụddty, rấjutot hàgzfii lòyrfvng vớhqpvi Chu Háseqrn Khanh, hàgzfii lòyrfvng vềjwxh tấjutot cảlcyr mọzfmbi mặdxmrt, khôbeqcng tìttnlm thấjutoy chúqjctt khuyếsjaft đuxuqiểibjqm nàgzfio.

Nhưgggnng Chu Háseqrn Khanh làgzfi Chu Háseqrn Khanh, khôbeqcng phảlcyri Cốqopj Thiêdwijn Tuấjuton, côbeqc ta hiểibjqu rõszwt thứfzywgzfittnlnh muốqopjn nhấjutot làgzfittnl, thếsjafdwijn tìttnlnh yêdwiju côbeqc ta dàgzfinh cho Chu Háseqrn Khanh sẽhayl khôbeqcng vìttnl nhữhaylng hi sinh củyxuaa anh ta màgzfifhmnng lêdwijn chúqjctt nàgzfio.

Trờawini dầmfpvn tốqopji hơyxuan, nhữhaylng âotdnm thanh áseqrm muộmxbii trong phòyrfvng ngủyxuaedhpng vang lêdwijn rõszwt rệzfmbt, câotdny cỏeyng trong vưgggnawinn biệzfmbt thựzhuk đuxuqang vưgggnơyxuan lêdwijn từszwtzjcpn đuxuqjutot, nhữhaylng càgzfinh câotdny trong bóosyzng đuxuqêdwijm cũedhpng đuxuqang vưgggnơyxuan chồeyngi ra ngoàgzfii, tấjutot cảlcyr nhữhaylng kếsjaf hoạezxcch vàgzfi âotdnm mưgggnu đuxuqjwxhu đuxuqang đuxuqưgggnncdec âotdnm thầmfpvm tiếsjafn hàgzfinh…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.