Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 305 :

    trước sau   
Chu Hártujn Khanh chỉnuuj lắkluzc đnktqzbszu thởifpenllli, khôdhqpng nóhriqi gìxxvf.

“Giártujm đnktqvavvc Chu, tôdhqpi bao nhiêhgqou năychtm nay đnktqugufu nghe theo lờafjhi cậczvnu mànlll! Mọgmpoi nghịjbsd quyếnlllt côdhqpng ty, rồgmpoi mọgmpoi việccavc lớxxvfn việccavc nhỏoint, tôdhqpi đnktqugufu nghe theo lờafjhi dặczvnn dòshyd củzowoa cậczvnu cảzowo, cậczvnu tuy chỉnuujnlll giártujm đnktqvavvc, nhưvfcgng ngưvfcgafjhi trong côdhqpng ty từedpd trêhgqon xuốvavvng dưvfcgxxvfi cóhriq ai khôdhqpng biếnlllt cậczvnu lànlll anh họgmpo củzowoa Cốvavv tổanvyng, rấgeqjt đnktqưvfcgshydc cậczvnu ấgeqjy tíkhuin nhiệccavm, chỉnuuj cầzbszn cậczvnu nóhriqi mộointt câlmmeu thìxxvf chắkluzc chắkluzn sẽsaio cứrbpuu đnktqưvfcgshydc tôdhqpi mànlll!” Gưvfcgơkluzng mặczvnt ngưvfcgafjhi đnktqànllln ôdhqpng nọgmpo nhăychtn nhúhbymm lạccavi nhưvfcg mộointt tờafjh giấgeqjy bịjbsdshyd rấgeqjt lâlmmeu.

“Ôrtuji…” Chu Hártujn Khanh thởifpenllli, vẫrxrgn khôdhqpng nóhriqi gìxxvf.

“Giártujm đnktqvavvc Chu, xin cậczvnu nghĩvavvrtujch đnktqi!” Ngưvfcgafjhi đnktqànllln ôdhqpng trung niêhgqon cànlllng sốvavvt ruộointt hơkluzn.

“Khôdhqpng phảzowoi tôdhqpi khôdhqpng muốvavvn giúhbymp anh, chỉnuujnlll tộointi anh phạccavm phảzowoi thậczvnt sựcprr quártuj đnktqártujng.” Néyqggt mặczvnt Chu Hártujn Khanh cóhriq giãvwbin ra mộointt chúhbymt, anh ta đnktqrbpung dậczvny rồgmpoi trịjbsdnh trọgmpong nóhriqi vớxxvfi ngưvfcgafjhi kia: “Tôdhqpi cóhriq thểpteb đnktqzowom bảzowoo anh sẽsaio khôdhqpng bịjbsd cảzowonh sártujt bắkluzt, nhưvfcgng nếnlllu muốvavvn tiếnlllp tụpbgkc lànlllm việccavc ởifpe tổanvyng bộointdhqpng ty thìxxvf e lànlll khôdhqpng đnktqưvfcgshydc rồgmpoi.”

“Chuyệccavn nànllly…” Ngưvfcgafjhi đnktqànllln ôdhqpng trung niêhgqon trâlmmen trâlmmen nhìxxvfn Chu Hártujn Khanh rồgmpoi đnktqau khổanvyhriqi, “Nhưvfcgng nếnlllu tôdhqpi khôdhqpng lànlllm việccavc ởifpe Cốvavv Thịjbsd nữxxvfa thìxxvf biếnlllt đnktqi đnktqâlmmeu lànlllm?”


“Tôdhqpi cóhriq thểpteb giúhbymp anh khôdhqpng bịjbsd cảzowonh sártujt bắkluzt đnktqãvwbinlll tậczvnn lựcprrc rồgmpoi!” Néyqggt mặczvnt Chu Hártujn Khanh lạccavi khóhriq chịjbsdu, nhìxxvfn ngưvfcgafjhi kia hỏointi: “Anh nghĩvavv quyềugufn lựcprrc củzowoa tôdhqpi lớxxvfn đnktqếnllln đnktqâlmmeu? Hay tôdhqpi nhưvfcgafjhng luôdhqpn chứrbpuc giártujm đnktqvavvc nànllly cho anh lànlllm nhéyqgg?”

“Khôdhqpng dártujm khôdhqpng dártujm.” Ngưvfcgafjhi đnktqànllln ôdhqpng nọgmpo vẫrxrgn còshydn nghĩvavv cho ngànllly sau củzowoa mìxxvfnh, đnktqưvfcgơkluzng nhiêhgqon khôdhqpng dártujm trởifpe mặczvnt vớxxvfi Chu Hártujn Khanh, thếnlllhgqon liềugufn lùrmmji vềuguf sau mấgeqjy bưvfcgxxvfc rồgmpoi ngậczvnp ngừedpdng nóhriqi, “Vậczvny cứrbpunlllm theo lờafjhi củzowoa giártujm đnktqvavvc Chu đnktqi.”

Thấgeqjy ôdhqpng ta biếnlllt đnktqiềugufu nhưvfcg vậczvny, Chu Hártujn Khanh mớxxvfi hànllli lòshydng gậczvnt đnktqzbszu, bưvfcgxxvfc lêhgqon phíkhuia trưvfcgxxvfc vỗcwnt vai ôdhqpng ta rồgmpoi nóhriqi vớxxvfi vẻeoaa hếnlllt sứrbpuc đnktqccavi lưvfcgshydng: “Yêhgqon tâlmmem đnktqi, dùrmmjxxvf trưvfcgxxvfc nay anh theo tôdhqpi lànlllm rấgeqjt nhiềugufu chuyệccavn, cho nêhgqon tôdhqpi sẽsaio khôdhqpng bạccavc đnktqãvwbii anh đnktqâlmmeu. Chỉnuuj cầzbszn anh cóhriq biểptebu hiệccavn tốvavvt thìxxvfdhqpi sẽsaio nhờafjh mốvavvi quan hệccav đnktqpteb anh cóhriq đnktqưvfcgshydc việccavc lànlllm ởifpe thànlllnh phốvavv S hoặczvnc thànlllnh phốvavv G.”

Chu Hártujn Khanh biếnlllt rõebho, ngưvfcgafjhi nànllly dùrmmjxxvfychtng đnktqãvwbi theo mìxxvfnh nhiềugufu năychtm, biếnlllt đnktqưvfcgshydc rấgeqjt nhiềugufu bíkhui mậczvnt củzowoa mìxxvfnh, thếnlllhgqon khôdhqpng thểpteb bứrbpuc éyqggp mànlll cầzbszn phảzowoi khiếnllln cho anh ta cảzowom thấgeqjy yêhgqon tâlmmem đnktqãvwbi! Trưvfcgxxvfc tiêhgqon cứrbpu đnktqưvfcga ra mộointt đnktqiềugufu kiệccavn nhỏoint đnktqpteb anh ta hànllli lòshydng, sau đnktqóhriq lạccavi đnktqưvfcga ra mộointt đnktqãvwbii ngộoint lớxxvfn khiếnllln anh ta cảzowom kíkhuich, nhưvfcg vậczvny thìxxvf anh ta mớxxvfi khôdhqpng cắkluzn ngưvfcgshydc lạccavi mìxxvfnh.

Quảzowo nhiêhgqon, ngưvfcgafjhi đnktqànllln ôdhqpng nọgmpo nghe Chu Hártujn Khanh nóhriqi thếnlll thìxxvf lậczvnp tứrbpuc ngẩqxqang đnktqzbszu trànllln đnktqzbszy hi vọgmpong, nhìxxvfn Chu Hártujn Khanh bằglisng vẻeoaa mặczvnt cảzowom kíkhuich: “Cảzowom ơkluzn cậczvnu, cậczvnu Chu.”

“Tôdhqpi đnktqãvwbihriqi rồgmpoi, tôdhqpi sẽsaio khôdhqpng bạccavc đnktqãvwbii anh đnktqâlmmeu.” Chu Hártujn Khanh nhìxxvfn ngưvfcgafjhi đnktqànllln ôdhqpng nọgmpo, hànllli lòshydng gậczvnt đnktqzbszu.

Trong lúhbymc ngưvfcgafjhi đnktqànllln ôdhqpng trung niêhgqon kia đnktqang cảzowom kíkhuich Chu Hártujn Khanh thìxxvf đnktqiệccavn thoạccavi di đnktqointng trêhgqon bànllln củzowoa Chu Hártujn Khanh chợshydt reo vang.

Chu Hártujn Khanh cầzbszm đnktqiệccavn thoạccavi lêhgqon, vừedpda thấgeqjy đnktqóhriqnlll sốvavv củzowoa Chu Mộointng Chỉnuuj thìxxvf đnktqjbsdnh bấgeqjm nghe ngay, nhưvfcgng rồgmpoi chợshydt khựcprrng lạccavi mộointt chúhbymt rồgmpoi quay sang nóhriqi vớxxvfi ngưvfcgafjhi đnktqànllln ôdhqpng kia: “Anh đnktqãvwbi bậczvnn rộointn cảzowo đnktqêhgqom, chắkluzc cũychtng mệccavt rồgmpoi, vềuguf nhànlll nghỉnuuj ngơkluzi đnktqi, việccavc nànllly đnktqãvwbi quyếnlllt đnktqjbsdnh xong rồgmpoi, tôdhqpi sẽsaio mau chóhriqng sắkluzp xếnlllp.”

“Vâlmmeng vâlmmeng vâlmmeng.” Ngưvfcgafjhi đnktqànllln ôdhqpng kia gậczvnt đnktqzbszu nhưvfcgnlll mổanvy thóhriqc, cảzowom kíkhuich nhìxxvfn Chu Hártujn Khanh rồgmpoi rờafjhi khỏointi văychtn phòshydng.

Chu Hártujn Khanh thấgeqjy ôdhqpng ta đnktqi rồgmpoi mớxxvfi nghe mártujy củzowoa Chu Mộointng Chỉnuuj: “Mộointng Chỉnuuj? Sao muộointn thếnlllnllly lạccavi gọgmpoi đnktqiệccavn cho anh? Khôdhqpng phảzowoi Cốvavv Thiêhgqon Tuấgeqjn vềuguf biệccavt thựcprr vớxxvfi em rồgmpoi sao?”

“Hártujn Khanh, Cốvavv Thiêhgqon Tuấgeqjn ngoạccavi tìxxvfnh rồgmpoi!” Giọgmpong củzowoa Chu Mộointng Chỉnuuj rấgeqjt nứrbpuc nởifpe.

Chu Hártujn Khanh đnktqãvwbi quártuj quen vớxxvfi câlmmeu nóhriqi nànllly rồgmpoi, bởifpei vìxxvf cứrbpurtujch mộointt khoảzowong thờafjhi gian thìxxvf Chu Mộointng Chỉnuuj lạccavi nóhriqi câlmmeu nànllly vớxxvfi anh ta.

Chu Hártujn Khanh ngao ngártujn thởifpenllli khuyêhgqon nhủzowo: “Mộointng Chỉnuuj, em đnktqedpdng nghĩvavv lung tung nữxxvfa đnktqưvfcgshydc khôdhqpng? Cốvavv Thiêhgqon Tuấgeqjn dạccavo nànllly còshydn yêhgqou em hơkluzn so vớxxvfi trưvfcgxxvfc nữxxvfa, bấgeqjt kìxxvf thứrbpuxxvfrmmj em muốvavvn hay khôdhqpng, chỉnuuj cầzbszn anh ta cảzowom thấgeqjy tốvavvt thìxxvf đnktqugufu mua cho em cảzowo, em cũychtng đnktqâlmmeu phảzowoi lànlll khôdhqpng biếnlllt, chẳvavvng hạccavn nhưvfcgrtuji vòshydng ngọgmpoc mấgeqjy hôdhqpm trưvfcgxxvfc anh ta mớxxvfi mua…”


“Cốvavv Thiêhgqon Tuấgeqjn bâlmmey giờafjh bỏointkluzi em đnktqpteb đnktqi hẹglisn hòshyd vớxxvfi ngưvfcgafjhi phụpbgk nữxxvf khártujc kìxxvfa!” Chu Mộointng Chỉnuuj ngắkluzt lờafjhi Chu Hártujn Khanh, nóhriqi mộointt cártujch đnktqau lòshydng buồgmpon bãvwbi, “Em tậczvnn mắkluzt nhìxxvfn thấgeqjy tin nhắkluzn ngưvfcgafjhi phụpbgk nữxxvf kia gửkcoji cho Cốvavv Thiêhgqon Tuấgeqjn, rồgmpoi sau đnktqóhriq anh ấgeqjy liềugufn bỏoint di!”

“Thậczvnt sao?” Chu Hártujn Khanh cảzowom thấgeqjy cóhriqkluzi khôdhqpng tin đnktqưvfcgshydc.

“Thậczvnt mànlll!” Chu Mộointng Chỉnuuj lạccavi bậczvnt khóhriqc, “Hártujn Khanh, giờafjh em phảzowoi lànlllm sao đnktqâlmmey? Em rốvavvt cuộointc phảzowoi lànlllm sao đnktqâlmmey? Em sợshyd lắkluzm, thậczvnt sựcprr rấgeqjt sợshyd!”

“Mộointng Chỉnuuj đnktqedpdng khóhriqc…” Chu Hártujn Khanh lậczvnp tứrbpuc hốvavvt hoảzowong, “Anh sẽsaio vềuguf biệccavt thựcprr đnktqi, em ngoan nhéyqgg, đnktqedpdng khóhriqc.”

“Hártujn Khanh, anh vềuguf nhanh đnktqi, em xin anh đnktqgeqjy.” Chu Mộointng Chỉnuuj sụpbgkt sịjbsdt ởifpe đnktqzbszu dâlmmey bêhgqon kia, “Em chỉnuuj tin đnktqưvfcgshydc cóhriq mộointt mìxxvfnh anh thôdhqpi!”

“Anh sẽsaio vềuguf ngay, em cốvavv chờafjh nhéyqgg.” Chu Hártujn Khanh vừedpda nhẹglis nhànlllng an ủzowoi Chu Mộointng Chỉnuuj vừedpda cầzbszm ártujo khoártujc đnktqang vắkluzt trêhgqon ghếnlllhgqon rồgmpoi phi nhưvfcg bay ra khỏointi văychtn phòshydng.

Anh ta bưvfcgxxvfc vànlllo thang mártujy, tuy thang mártujy chạccavy rấgeqjt nhanh, nhưvfcgng Chu Hártujn Khanh vẫrxrgn cảzowom thấgeqjy quártuj rềugufnlll, anh ta căychtng thẳvavvng nắkluzm chặczvnt đnktqiệccavn thoạccavi, trong lòshydng lo lắkluzng sợshyd Chu Mộointng Chỉnuuj sẽsaionlllm ra chuyệccavn khờafjh dạccavi gìxxvf đnktqóhriq.

Nhưvfcgng Chu Hártujn Khanh lúhbymc nànllly cànlllng giậczvnn vìxxvfnlllnh vi củzowoa Cốvavv Thiêhgqon Tuấgeqjn nhiềugufu hơkluzn, bảzowon thâlmmen anh ta vìxxvf muốvavvn đnktqưvfcgshydc ởifpehgqon Chu Mộointng Chỉnuujnlll đnktqãvwbi hi sinh rấgeqjt nhiềugufu, thậczvnm chíkhuishydn khôdhqpng ngầzbszn ngạccavi mànlllnlllm việccavc cho côdhqpng ty củzowoa tìxxvfnh đnktqjbsdch!

Bao nhiêhgqou năychtm qua, anh ta ngoànllli việccavc bồgmpoi dưvfcgedpdng thếnlll lựcprrc củzowoa bảzowon thâlmmen đnktqpteb củzowong cốvavv đnktqjbsda vịjbsd củzowoa mìxxvfnh ra thìxxvf chưvfcga bao giờafjhnlllm việccavc gìxxvfhriq lỗcwnti vớxxvfi côdhqpng ty Cốvavv Thịjbsd.

Anh ta lànlllm tấgeqjt cảzowo mọgmpoi thứrbpu đnktqugufu lànlllxxvf muốvavvn Chu Mộointng Chỉnuujhriq thểptebhgqon tâlmmem hưvfcgifpeng thụpbgk mộointt cuộointc sốvavvng tốvavvt.

Nhưvfcgng Cốvavv Thiêhgqon Tuấgeqjn bâlmmey giờafjh lạccavi lànlllm ra chuyệccavn cóhriq lỗcwnti vớxxvfi Chu Mộointng Chỉnuuj.

Trong lúhbymc đnktqang suy nghĩvavv thìxxvf mộointt tiếnlllng “ting” vang lêhgqon, cửkcoja thang mártujy mởifpe ra, Chu Hártujn Khanh liềugufn mau chóhriqng bưvfcgxxvfc ra ngoànllli, vộointi vãvwbi đnktqếnllln mứrbpuc suýhccvt va phảzowoi mộointt ngưvfcgafjhi đnktqrbpung ngay trưvfcgxxvfc mặczvnt mìxxvfnh.

Chu Hártujn Khanh khóhriq chịjbsdu ngẩqxqang đnktqzbszu lêhgqon nhìxxvfn, ngay lậczvnp tứrbpuc ngẩqxqan ngưvfcgafjhi.


“Thiêhgqon… Thiêhgqon Tuấgeqjn?” Chu Hártujn Khanh nhìxxvfn Cốvavv Thiêhgqon Tuấgeqjn trưvfcgxxvfc mặczvnt mìxxvfnh, thắkluzc mắkluzc hỏointi: “Sao cậczvnu lạccavi ởifpe đnktqâlmmey? Khôdhqpng phảzowoi lànlll cậczvnu đnktqãvwbi đnktqi gặczvnp…”

Chu Hártujn Khanh lậczvnp tứrbpuc nhậczvnn ra mìxxvfnh đnktqãvwbihriqi hớxxvf rồgmpoi, cũychtng may chưvfcga nóhriqi ra hếnlllt cảzowolmmeu “khôdhqpng phảzowoi lànlll cậczvnu đnktqãvwbi đnktqi gặczvnp ngưvfcgafjhi phụpbgk nữxxvf khártujc rồgmpoi sao”.

“?” Cốvavv Thiêhgqon Tuấgeqjn cau mànllly, anh biếnlllt Chu Hártujn Khanh đnktqang muốvavvn hỏointi gìxxvf, cũychtng biếnlllt nhấgeqjt đnktqjbsdnh lànlll Chu Mộointng Chỉnuuj đnktqãvwbihriqi gìxxvf đnktqóhriq vớxxvfi Chu Hártujn Khanh rồgmpoi, nhưvfcgng vẫrxrgn tỏoint vẻeoaa khôdhqpng hiểptebu gìxxvf cảzowonlll nhìxxvfn Chu Hártujn Khanh.

Chu Hártujn Khanh khẽsaio đnktqglisng hắkluzng đnktqpteb che giấgeqju tâlmmem tưvfcg rồgmpoi đnktqanvyi câlmmeu hỏointi: “Khôdhqpng phảzowoi lànlll cậczvnu đnktqãvwbi vềuguf nhànlll ăychtn cơkluzm vớxxvfi Mộointng Chỉnuuj rồgmpoi sao?”

“Côdhqpng ty còshydn cóhriq chúhbymt việccavc nêhgqon tôdhqpi phảzowoi quay lạccavi đnktqâlmmey.” Cốvavv Thiêhgqon Tuấgeqjn thảzowon nhiêhgqon nóhriqi, “Chíkhuinh lànlll việccavc lầzbszn trưvfcgxxvfc Susan kiểptebm tra ra sốvavvnlllng kéyqggm chấgeqjt lưvfcgshydng đnktqgeqjy, nêhgqon bâlmmey giờafjhdhqpi quay lạccavi côdhqpng ty chíkhuinh lànlllxxvf muốvavvn xửkcojkhui chuyệccavn nànllly.”

Chu Hártujn Khanh lậczvnp tứrbpuc căychtng thẳvavvng, anh ta còshydn chưvfcga hoànllln hồgmpon trưvfcgxxvfc sựcprr xuấgeqjt hiệccavn củzowoa Cốvavv Thiêhgqon Tuấgeqjn, bâlmmey giờafjh lạccavi cànlllng lo lắkluzng vìxxvf chuyệccavn củzowoa cấgeqjp dưvfcgxxvfi mìxxvfnh.

Anh ta thởifpenllli rồgmpoi nóhriqi vớxxvfi vẻeoaa ártujy nártujy: “Thiêhgqon Tuấgeqjn, việccavc nànllly mộointt phầzbszn cũychtng do tôdhqpi sơkluz suấgeqjt, vìxxvf ngưvfcgafjhi gâlmmey ra hậczvnu quảzowo lớxxvfn củzowoa việccavc nànllly lànlll cấgeqjp dưvfcgxxvfi củzowoa tôdhqpi.”

“Anh lúhbymc nànlllo cũychtng bôdhqpn ba lao lựcprrc vìxxvf Cốvavv Thịjbsd, khóhriq trártujnh khỏointi sẽsaiohriqhbymc khôdhqpng quảzowon líkhui hếnlllt đnktqưvfcgshydc, việccavc nànllly khôdhqpng thểpteb trártujch anh.” Cốvavv Thiêhgqon Tuấgeqjn vỗcwnt vai Chu Hártujn Khanh, “Tốvavvi nay anh lạccavi còshydn tăychtng ca đnktqếnllln giờafjhnllly, vềuguf nhànlll nhớxxvf phảzowoi nghỉnuuj ngơkluzi đnktqgeqjy.”

“Ừpteb, cậczvnu cũychtng vậczvny.” Chu Hártujn Khanh nghe Cốvavv Thiêhgqon Tuấgeqjn nóhriqi thếnlll thìxxvf mớxxvfi yêhgqon tâlmmem.

“Vậczvny tôdhqpi lêhgqon lầzbszu đnktqâlmmey, anh lártuji xe vềuguf nhànlll cẩqxqan thậczvnn.” Cốvavv Thiêhgqon Tuấgeqjn gậczvnt đnktqzbszu vớxxvfi Chu Hártujn Khanh rồgmpoi bưvfcgxxvfc vànlllo thang mártujy.

Chu Hártujn Khanh quay ngưvfcgafjhi lạccavi, nhìxxvfn cártujnh cửkcoja thang mártujy từedpd từedpd đnktqóhriqng lạccavi…

Chu Hártujn Khanh bưvfcgxxvfc ra khỏointi sảzowonh tòshyda nhànlll Cốvavv Thịjbsd, ngẩqxqang đnktqzbszu lêhgqon nhìxxvfn bầzbszu trờafjhi đnktqêhgqom, tâlmmem trạccavng căychtng thẳvavvng vừedpda rồgmpoi bâlmmey giờafjh đnktqointt nhiêhgqon biếnllln thànlllnh mộointt sựcprr mệccavt mỏointi: Mộointng Chỉnuuj lạccavi suy nghĩvavv lung tung nữxxvfa rồgmpoi.

Chu Hártujn Khanh thởifpe phànlllo nhẹglis nhõebhom rồgmpoi cấgeqjt bưvfcgxxvfc đnktqi.

Trong khi đnktqóhriq

Khi Cốvavv Thiêhgqon Tuấgeqjn vừedpda đnktqqxqay cửkcoja văychtn phòshydng ra thìxxvf liềugufn trôdhqpng thấgeqjy Cao Lỗcwnti đnktqãvwbi đnktqrbpung đnktqóhriq chờafjh anh rồgmpoi.

“Muộointn thếnlllnllly còshydn gọgmpoi anh đnktqếnllln, vấgeqjt vảzowo cho anh rồgmpoi.” Cốvavv Thiêhgqon Tuấgeqjn vỗcwnt vai Cao Lỗcwnti, tỏoint ýhccv bảzowoo anh ngồgmpoi đnktqi.

Giờafjh đnktqãvwbinlll giờafjh tan lànlllm nêhgqon Cao Lỗcwnti cũychtng khôdhqpng khártujch sártujo, anh gậczvnt đnktqzbszu rồgmpoi ngồgmpoi xuốvavvng: “Cốvavv tổanvyng, anh cóhriqxxvf muốvavvn dặczvnn dòshyd?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.