Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 287 :

    trước sau   
“Quảguno thựzhmxc làpbtulunbi đnmabãnyzw trảgunoi qua quátfqq nhiềnmabu chuyệmmlxn rồkcwri, tôlunbi kiệmmlxt sứepeyc rồkcwri. Hơgfrbn nữosxya nhữosxyng chuyệmmlxn nàpbtuy tôlunbi vốevgmn khôlunbng muốevgmn tham gia vàpbtuo, khôlunbng muốevgmn hỏrbngi đnmabếrbngn, cũongkng khôlunbng muốevgmn so đnmabo.” An Đekooiềnmabm nótpyli thẳoiotng, “Tôlunbi chỉzroo muốevgmn sốevgmng yêxxrhn ổpzipn thôlunbi.”

“Vậtxldy đnmabưbhmclmxwc.” Lâbiuxm Kílmxwnh Trạekooch nhẹlxmu nhàpbtung gậtxldt đnmabjuivu, “Tôlunbi tìvvdqm côlunbongkng vìvvdq hai chuyệmmlxn nàpbtuy, tuy côlunbongkng nótpyli làpbtu khôlunbng muốevgmn so đnmabo, nhưbhmcng tôlunbi vẫqkttn muốevgmn thay Hiểjjmgu Hiểjjmgu nótpyli câbiuxu xin lỗvvdqi. Tiếrbngc làpbtubiuxy giờytvb Hiểjjmgu Hiểjjmgu vẫqkttn cótpyl nhiềnmabu chuyệmmlxn chưbhmca hiểjjmgu, hy vọkgkkng ngàpbtuy mọkgkki chuyệmmlxn sátfqqng tỏrbng, nótpyl sẽomsr hiểjjmgu chuyệmmlxn hơgfrbn.”

Nghe nhữosxyng lờytvbi nótpyli đnmabjuivy ẩvjeun ýbgio củbiuxa Lâbiuxm Kílmxwnh Trạekooch, An Đekooiềnmabm cau màpbtuy, côlunb phátfqqt hiệmmlxn gầjuivn đnmabâbiuxy nhữosxyng ngưbhmcytvbi xung quanh nótpyli chuyệmmlxn rấkecjt kỳkelr lạekoo, vílmxw dụcdth nhưbhmc Cốevgm Thiêxxrhn Tuấkecjn, Tôlunb Thanh Dưbhmcơgfrbng, bâbiuxy giờytvbprlhn cótpylbiuxm Kílmxwnh Trạekooch.

Mọkgkki chuyệmmlxn sátfqqng tỏrbng? Sátfqqng tỏrbngtfqqi gìvvdq? Mọkgkki chuyệmmlxn gìvvdq chứepey?

Nhưbhmcng, An Đekooiềnmabm cũongkng chẳoiotng buồkcwrn suy nghĩszlc tớomsri, côlunb chỉzroopbtu mộwnust nhàpbtu thiếrbngt kếrbng nhỏrbng nhoi, nếrbngu đnmabãnyzwpbtu chuyệmmlxn màpbtu ôlunbng trùaivem cátfqqc côlunbng ty giấkecju kílmxwn thìvvdqaive sao cũongkng khôlunbng liêxxrhn can đnmabếrbngn côlunb, bâbiuxy giờytvbpbtum việmmlxc cho tốevgmt làpbtu đnmabưbhmclmxwc.

An Đekooiềnmabm vàpbtubiuxm Kílmxwnh Trạekooch lạekooi tròprlh chuyệmmlxn qua lạekooi vàpbtui ba câbiuxu rồkcwri tạekoom biệmmlxt nhau.


Sau khi Lâbiuxm Kílmxwnh Trạekooch vàpbtu An Đekooiềnmabm đnmabãnyzwtpyli rõcfxnpbtung mọkgkki chuyệmmlxn, trong lòprlhng cảgunom thấkecjy rấkecjt nhẹlxmu nhõcfxnm, nêxxrhn vui vẻvnpj đnmabưbhmca Chu Mộwnusng Chỉzroo vềnmab trưbhmcomsrc.

Thấkecjy Chu Mộwnusng Chỉzroo vềnmab sớomsrm, bờytvblunbi quyếrbngn rũongk củbiuxa Dưbhmcơgfrbng Thanh Lộwnuscdthszlcu: “Khôlunbng khỏrbnge thìvvdq đnmabpbtung cótpyl đnmabếrbngn, biếrbngt ngay làpbtu giảguno vờytvb yếrbngu đnmabuốevgmi màpbtu, đnmabếrbngn rồkcwri lạekooi vềnmab sớomsrm, còprlhn chưbhmca phảgunoi làpbtu thiếrbngu phu nhâbiuxn củbiuxa Lâbiuxm Thịcitspbtupbtum ra vẻvnpj quátfqq!”

“Ha ha...” An Đekooiềnmabm cưbhmcytvbi mộwnust tiếrbngng, rồkcwri khôlunbng tiếrbngp lờytvbi nữosxya, Dưbhmcơgfrbng Thanh Lộwnusvvdqnh nhưbhmc rấkecjt muốevgmn kévnpjo mìvvdqnh vềnmab phe chốevgmng lạekooi Chu Mộwnusng Chỉzroo, nhưbhmcng An Đekooiềnmabm khôlunbng hềnmab muốevgmn nhưbhmc vậtxldy, dùaive biếrbngt thâbiuxn phậtxldn củbiuxa Chu Mộwnusng Chỉzroo, An Đekooiềnmabm cũongkng khôlunbng muốevgmn chốevgmng đnmabevgmi vớomsri bấkecjt kỳkelr ai.

bhmcơgfrbng Thanh Lộwnus thấkecjy An Đekooiềnmabm khôlunbng nótpyli gìvvdq liềnmabn bĩszlcu môlunbi khôlunbng vui, nghe nótpyli An Đekooiềnmabm cũongkng cótpyl chúhsxbt danh tiếrbngng, màpbtu sao lạekooi sợlmxw chuyệmmlxn nhưbhmc thếrbng, sau nàpbtuy cũongkng khôlunbng đnmabbiux đnmabiềnmabu kiệmmlxn trởsvcx thàpbtunh đnmabevgmi thủbiux củbiuxa mìvvdqnh.

Nghĩszlc đnmabếrbngn đnmabâbiuxy, tâbiuxm trạekoong Dưbhmcơgfrbng Thanh Lộwnus rấkecjt vui bècdthn hỏrbngi: “Đekooúhsxbng rồkcwri, An Đekooiềnmabm, anh Lâbiuxm tìvvdqm côlunbpbtum gìvvdq thếrbng?”

An Đekooiềnmabm cũongkng khôlunbng biếrbngt tạekooi sao Dưbhmcơgfrbng Thanh Lộwnus lạekooi cótpyl nhiềnmabu câbiuxu hỏrbngi nhưbhmc vậtxldy, nêxxrhn đnmabàpbtunh nótpyli: “Vìvvdqlunbi làpbtu ngưbhmcytvbi củbiuxa Tôlunb Thịcits, bâbiuxy giờytvb anh Lâbiuxm lạekooi muôlunbn hợlmxwp tátfqqc vớomsri Tôlunb Thịcits chúhsxbng tôlunbi nêxxrhn hỏrbngi mộwnust sốevgm việmmlxc củbiuxa côlunbng ty.”

“Vậtxldy àpbtu?” Dưbhmcơgfrbng Thanh Lộwnus nghe An Đekooiềnmabm nótpyli vậtxldy cũongkng cảgunom thấkecjy rấkecjt cótpylbgioxxrhn gậtxldt gậtxldt đnmabjuivu, tiếrbngp tụcdthc tátfqqm chuyệmmlxn khátfqqc.

An Đekooiềnmabm thựzhmxc sựzhmx khôlunbng muốevgmn nghe Dưbhmcơgfrbng Thanh Lộwnustpyli nhữosxyng lờytvbi nàpbtuy chúhsxbt nàpbtuo, nhìvvdqn Khưbhmcu Doanh Doanh ăufhjn đnmabkcwrprlhn thúhsxb vịcitsgfrbn, nêxxrhn tìvvdqm cớomsr chạekooy đnmabi tìvvdqm Khưbhmcu Doanh Doanh.

Sau khi An Đekooiềnmabm tìvvdqm thấkecjy Khưbhmcu Doanh Doanh, hai ngưbhmcytvbi ngồkcwri ởsvcx mộwnust gótpylc tròprlh chuyệmmlxn, liêxxrhn tụcdthc bìvvdqnh luậtxldn cátfqqc anh chàpbtung trong buổpzipi tiệmmlxc, tiếrbngp tụcdthc giảgunoi quyếrbngt chuyệmmlxn hôlunbn nhâbiuxn đnmabekooi sựzhmx củbiuxa Khưbhmcu Doanh Doanh.

“Ngưbhmcytvbi đnmabótpyl thếrbngpbtuo?”

“Khôlunbng đnmabưbhmclmxwc, trẻvnpj quátfqq, khôlunbng cótpyl cảgunom giátfqqc an toàpbtun, em thílmxwch kiểjjmgu ngưbhmcytvbi lớomsrn tuổpzipi.”

“Vậtxldy ngưbhmcytvbi kia thìvvdq sao?”

“Thôlunbi màpbtu chịcits An Đekooiềnmabm, em thílmxwch kiểjjmgu ngưbhmcytvbi đnmabepeyng tuổpzipi đnmablxmup trai, khôlunbng phảgunoi ôlunbng giàpbtu đnmabâbiuxu!”




“Êfqyv êxxrh, ngưbhmcytvbi bêxxrhn kia chịcits thấkecjy đnmabưbhmclmxwc lắnmabm đnmabótpyl!”

“Khôlunbng, ẻvnpjo quátfqq, em khôlunbng thílmxwch!”

An Đekooiềnmabm liêxxrhn tụcdthc chọkgkkn ra vàpbtui ngưbhmcytvbi, Khưbhmcu Doanh Doanh đnmabnmabu khôlunbng thílmxwch, An Đekooiềnmabm cũongkng khôlunbng còprlhn hứepeyng thúhsxbvvdqm bạekoon trai cho côlunb nữosxya, nêxxrhn chátfqqn nảgunon chốevgmng cằuyuqm nhìvvdqn trêxxrhn mặvtnct đnmabkecjt.

hsxbc nàpbtuy, An Đekooiềnmabm liếrbngc thấkecjy cótpyl mộwnust đnmabôlunbi giàpbtuy màpbtuu nâbiuxu đnmabang đnmabi vềnmab phílmxwa mìvvdqnh, côlunb nhìvvdqn lêxxrhn, làpbtu chiếrbngc quầjuivn tâbiuxy đnmabưbhmclmxwc cắnmabt may chỉzroonh tềnmab, chấkecjt lưbhmclmxwng, đnmabôlunbi châbiuxn dàpbtui thẳoiotng, khôlunbng cầjuivn nhìvvdqn mặvtnct cũongkng biếrbngt làpbtu trai đnmablxmup đnmabtxldm khílmxw chấkecjt rồkcwri!

An Đekooiềnmabm nhìvvdqn đnmabếrbngn đnmabâbiuxy vộwnusi gọkgkki Khưbhmcu Doanh Doanh, sau đnmabótpyl đnmabưbhmca tay chỉzroo đnmabôlunbi châbiuxn dàpbtui đnmabótpyl: “Nàpbtuy Doanh Doanh, chịcits cảgunom thấkecjy ngưbhmcytvbi nàpbtuy đnmabưbhmclmxwc nàpbtuy.”

“Đekooâbiuxu cơgfrb?” Khưbhmcu Doanh Doanh phấkecjn khílmxwch ngẩvjeung đnmabjuivu lêxxrhn, mặvtnct tátfqqi mévnpjt, côlunbvnpjo tay An Đekooiềnmabm lạekooi nhỏrbng tiếrbngng hỏrbngi, “Chịcits An Đekooiềnmabm, chịcitstpyli gìvvdq thếrbng!”

“Khôlunbng phảgunoi làpbtu em muốevgmn tìvvdqm bạekoon trai sao?” An Đekooiềnmabm quay lạekooi, cảgunom thấkecjy kỳkelr lạekoo hỏrbngi.

“Bạekoon trai gìvvdq vậtxldy?”

Mộwnust giọkgkkng nótpyli từpbtu trêxxrhn đnmabzroonh đnmabjuivu củbiuxa An Đekooiềnmabm truyềnmabn xuốevgmng, côlunb ngẩvjeung đnmabjuivu lêxxrhn, khôlunbng ngờytvb lạekooi làpbtulunb Thanh Dưbhmcơgfrbng!

An Đekooiềnmabm phìvvdqbhmcytvbi, thảgunoo nàpbtuo Khưbhmcu Doanh Doanh ngạekooi ngùaiveng, thìvvdq ra làpbtu nhưbhmc vậtxldy

“Chàpbtuo Tôlunb tổpzipng!” Khưbhmcu Doanh Doanh giốevgmng nhưbhmc trẻvnpj con vậtxldy, trưbhmcomsrc mặvtnct An Đekooiềnmabm thìvvdq tung tăufhjng, trưbhmcomsrc mặvtnct cấkecjp trêxxrhn thìvvdqcdth dặvtnct.

gfrbn nữosxya, Khưbhmcu Doanh Doanh cũongkng biếrbngt Tôlunb Thanh Dưbhmcơgfrbng khôlunbng phảgunoi đnmabếrbngn tìvvdqm mìvvdqnh nêxxrhn vộwnusi tìvvdqm cớomsr đnmabjjmg rờytvbi khỏrbngi.

“An Đekooiềnmabm, ngàpbtuy đnmabjuivu tiêxxrhn họkgkkp thấkecjy thếrbngpbtuo?” Tôlunb Thanh Dưbhmcơgfrbng tựzhmx nhiêxxrhn ngồkcwri kếrbngxxrhn An Đekooiềnmabm rồkcwri hỏrbngi.


“Cũongkng đnmabưbhmclmxwc ạekoo.” An Đekooiềnmabm cưbhmcytvbi, “Chỉzroopbtu bỗvvdqng nhiêxxrhn từpbtu trợlmxwbgio củbiuxa Lâbiuxm Hiểjjmgu Hiểjjmgu đnmabưbhmclmxwc đnmabiềnmabu trởsvcx lạekooi bộwnus phậtxldn thiếrbngt kếrbng, khôlunbng biếrbngt cótpylpbtum khótpyl chủbiux tịcitsch Tôlunb khôlunbng.”

Đekooưbhmcơgfrbng nhiêxxrhn An Đekooiềnmabm nhớomsr, mìvvdqnh đnmabưbhmclmxwc đnmabílmxwch thâbiuxn chủbiux tịcitsch Tôlunb cấkecjt nhắnmabc, bâbiuxy giờytvblunb hỏrbngi vấkecjn đnmabnmabpbtuy làpbtu muốevgmn xátfqqc nhậtxldn lạekooi, cótpyl phảgunoi sau nàpbtuy mìvvdqnh cótpyl thểjjmgpbtum nhàpbtu thiếrbngt kếrbngsvcx bộwnus phậtxldn thiếrbngt kếrbng rồkcwri khôlunbng.

“Bốevgmlunbi làpbtu ngưbhmcytvbi làpbtum ăufhjn, đnmabưbhmcơgfrbng nhiêxxrhn làpbtu xem trọkgkkng việmmlxc kinh doanh, nếrbngu nhưbhmc...” Tôlunb Thanh Dưbhmcơgfrbng nótpyli đnmabếrbngn đnmabâbiuxy lậtxldp tứepeyc giấkecju đnmabi câbiuxu “Nếrbngu nhưbhmc Cốevgm Thiêxxrhn Tuấkecjn chỉzroo đnmabílmxwch danh côlunb” tiếrbngp tụcdthc nótpyli, “Nếrbngu nhưbhmclunbtpylpbtui, nhấkecjt đnmabcitsnh sẽomsr đnmabjjmglunbsvcx vịcits trílmxw thílmxwch hợlmxwp nhấkecjt.”

“Vâbiuxng, vậtxldy hi vọkgkkng Tôlunb tổpzipng giúhsxbp tôlunbi cảgunom ơgfrbn chủbiux tịcitsch Tôlunb.” An Đekooiềnmabm thởsvcx phàpbtuo nhẹlxmu nhõcfxnm.

“Khôlunbng cầjuivn khátfqqch sátfqqo.” Tôlunb Thanh Dưbhmcơgfrbng cưbhmcytvbi lạekooi hỏrbngi, “Sau khi buổpzipi tiệmmlxc kếrbngt thúhsxbc cótpyl hứepeyng thúhsxb đnmabi xem phim khôlunbng?” Anh từpbtung nótpyli, sau nàpbtuy sẽomsr khôlunbng buôlunbng tay nữosxya, anh cũongkng khôlunbng đnmabjjmg Cốevgm Thiêxxrhn Tuấkecjn đnmabekoot đnmabưbhmclmxwc mụcdthc đnmabílmxwch.

“Thôlunbi “ An Đekooiềnmabm lắnmabc đnmabjuivu từpbtu chốevgmi, “Sau khi tiệmmlxc tàpbtun chắnmabc cũongkng chiềnmabu rồkcwri, tuy khôlunbng phảgunoi đnmabótpyln An An, nhưbhmcng tôlunbi cũongkng phảgunoi vềnmab nhàpbtu nấkecju cơgfrbm cho thằuyuqng bévnpj.”

Thấkecjy An Đekooiềnmabm cứepey từpbtu chốevgmi mìvvdqnh mãnyzwi, lạekooi còprlhn nhắnmabc đnmabếrbngn con củbiuxa côlunbpbtu Cốevgm Thiêxxrhn Tuấkecjn, vẻvnpj mặvtnct Tôlunb Thanh Dưbhmcơgfrbng khôlunbng vui, nhưbhmcng lậtxldp tứepeyc trởsvcx lạekooi bìvvdqnh thưbhmcytvbng: Anh sẽomsr khôlunbng giốevgmng nhưbhmcbhmca nữosxya, vìvvdq mộwnust câbiuxu từpbtu chốevgmi củbiuxa An Đekooiềnmabm màpbtuhsxbt lui thìvvdq sẽomsrpbtung xa An Đekooiềnmabm hơgfrbn, vìvvdq anh đnmabãnyzw đnmabjjmg vuộwnust mấkecjt rấkecjt nhiềnmabu thứepey.

Nhậtxldn thấkecjy Tôlunb Thanh Dưbhmcơgfrbng thay đnmabpzipi cảgunom xuc, An Đekooiềnmabm vộwnusi chuyểjjmgn đnmabnmabpbtui: “Tôlunb tổpzipng, gầjuivn đnmabâbiuxy Lâbiuxm Hiểjjmgu Hiểjjmgu cótpyl liêxxrhn lạekooc vớomsri anh khôlunbng.”

“Cótpyl từpbtung gọkgkki đnmabiệmmlxn thoạekooi hai lầjuivn.” Tôlunb Thanh Dưbhmcơgfrbng nghĩszlc đnmabếrbngn Lâbiuxm Hiểjjmgu Hiểjjmgu, trong lòprlhng cótpyl mộwnust cảgunom giátfqqc kỳkelr lạekoo, vừpbtua thưbhmcơgfrbng xótpylt vừpbtua tiếrbngc nuốevgmi, vìvvdq trong lòprlhng Tôlunb Thanh Dưbhmcơgfrbng luôlunbn tin Lâbiuxm Hiểjjmgu Hiểjjmgu làpbtu mộwnust côlunbtfqqi tốevgmt, cũongkng giốevgmng nhưbhmc tin An Đekooiềnmabm vậtxldy.

xxrhn, Tôlunb Thanh Dưbhmcơgfrbng cótpylpbtum thếrbngpbtuo cũongkng khôlunbng hiểjjmgu. Tạekooi sao Lâbiuxm Hiểjjmgu Hiểjjmgu lạekooi làpbtum An Đekooiềnmabm tổpzipn thưbhmcơgfrbng?

“Vậtxldy àpbtu.” An Đekooiềnmabm gậtxldt đnmabjuivu, côlunb suy nghĩszlc mộwnust lúhsxbc, rồkcwri khẳoiotng đnmabcitsnh nótpyli, “Nhưbhmcng Tôlunb tổpzipng nàpbtuy, tuy tôlunbi khôlunbng biếrbngt tạekooi sao Hiểjjmgu Hiểjjmgu lạekooi đnmabevgmi xửozhc vớomsri tôlunbi nhưbhmc vậtxldy, nhưbhmcng tôlunbi cảgunom thấkecjy lòprlhng dạekoolunbkecjy khôlunbng xấkecju đnmabâbiuxu, hôlunbm đnmabótpyllunbkecjy bỏrbnggfrbi tôlunbi ởsvcx ngõcfxn phốevgm đnmabótpyl, cũongkng khôlunbng biếrbngt làpbtusvcx đnmabótpyl buôlunbn ngưbhmcytvbi. Nêxxrhn tôlunbi hi vọkgkkng anh đnmabpbtung vìvvdq chuyệmmlxn nàpbtuy màpbtu hiểjjmgu lầjuivm Hiểjjmgu Hiểjjmgu.”

lunb Thanh Dưbhmcơgfrbng lắnmabc đnmabjuivu: “Hìvvdqnh nhưbhmclunbi khôlunbng hiểjjmgu gìvvdq vềnmab Hiểjjmgu Hiểjjmgu cảguno, hai lầjuivn tôlunbi nótpyli chuyệmmlxn đnmabiệmmlxn thoạekooi vớomsri côlunbkecjy, côlunbkecjy đnmabnmabu nótpyli nhữosxyng câbiuxu rấkecjt kỳkelr lạekoo, đnmabekooi loạekooi nhưbhmcpbtu đnmabãnyzwvvdqm thấkecjy chứepeyng cứepey, bảgunoo vệmmlx chịcits ba gìvvdqvvdq đnmabótpyl.”

“Chứepeyng cứepey, chứepeyng cứepeyvvdq?” An Đekooiềnmabm thắnmabc mắnmabc hỏrbngi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.