Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 273 :

    trước sau   
“Hiểylzju Hiểylzju, sao côruok lạmxkmi nóoioxi An Đdmbeiềgcqkm nhưjvbn vậebhxy? Hai ngưjvbnsfwhi khôruokng phảlhsmi làpuyd bạmxkmn tốmbeut sao?” Tôruok Thanh Dưjvbnơsjetng cảlhsmm thấihqiy kỳwhim lạmxkmdfcyn hỏqfxbi.

“Trưjvbnnbfkc giờsfwh em vàpuyd An Đdmbeiềgcqkm đevcpgcqku khôruokng phảlhsmi làpuyd bạmxkmn tốmbeut!” Lâppvxm Hiểylzju Hiểylzju hékcpat lêdotin vớnbfki Tôruok Thanh Dưjvbnơsjetng, sau đevcpóoiox quay ngưjvbnsfwhi đevcpi, ôruokm mặikyrt chạmxkmy ra xa.

“Hiểylzju Hiểylzju...” Tôruok Thanh Dưjvbnơsjetng bưjvbnnbfkc nhanh lêdotin trưjvbnnbfkc nhưjvbnng khôruokng đevcpuổruoki kịlzglp: Giữmbeua Hiểylzju Hiểylzju vàpuyd An Đdmbeiềgcqkm rốmbeut cuộhcegc đevcpãblik xảlhsmy ra chuyệipthn gìmomj? Trưjvbnnbfkc đevcpâppvxy họcjqc rấihqit tốmbeut vớnbfki nhau màpuyd, sao Hiểylzju Hiểylzju lạmxkmi nóoioxi An Đdmbeiềgcqkm nhưjvbn vậebhxy?

Ápgvinh mắfbdzt Tôruok Thanh Dưjvbnơsjetng xuấihqit hiệipthn sựpuyd ngờsfwh vựpuydc, anh suy nghĩpxqa mộhcegt lúvwcdc, cuốmbeui cùyzojng cũgafdng nhấihqic châppvxn lêdotin đevcpi đevcpếoinkn phòpuydng củxxtba An Đdmbeiềgcqkm.

Khi Tôruok Thanh Dưjvbnơsjetng gõnurm cửvwqxa phòpuydng củxxtba An Đdmbeiềgcqkm, thấihqiy mắfbdzt vàpuydgafdi củxxtba An Đdmbeiềgcqkm đevcpgcqku đevcpqfxb chóoioxt, bộhceg dạmxkmng giốmbeung nhưjvbn vừiedma khóoioxc xong vậebhxy.

An Đdmbeiềgcqkm bớnbfki tóoioxc đevcpvwqxng trưjvbnnbfkc cửvwqxa, nóoioxi bằwevcng âppvxm mũgafdi nặikyrng nềgcqk: “Tôruok tổruokng, tìmomjm tôruoki cóoiox việipthc gìmomj vậebhxy?”




“Côruokpuyd Hiểylzju Hiểylzju, cóoiox phảlhsmi làpuyd đevcpãblik xảlhsmy ra chuyệipthn gìmomj khôruokng?” Tôruok Thanh Dưjvbnơsjetng lo lắfbdzng hỏqfxbi.

Trảlhsmi qua thờsfwhi gian tìmomjm hiểylzju nhau, Tôruok Thanh Dưjvbnơsjetng phámbfet hiệipthn Lâppvxm Hiểylzju Hiểylzju tuy cóoiox chúvwcdt bưjvbnnbfkng bỉhyvknh, nhưjvbnng cũgafdng làpuyd mộhcegt côruokmbfei thuầylzjn khiếoinkt, anh tậebhxn mắfbdzt thấihqiy đevcpưjvbnjhluc tìmomjnh cảlhsmm củxxtba An Đdmbeiềgcqkm vàpuydppvxm Hiểylzju Hiểylzju, bâppvxy giờsfwh hai ngưjvbnsfwhi họcjqcbliki nhau, chắfbdzc làpuyd hai bêdotin cũgafdng rấihqit buồjhlun.

“Tôruok tổruokng, nóoioxi thậebhxt làpuyd, tôruoki thậebhxt sựpuyd khôruokng biếoinkt xảlhsmy ra chuyệipthn gìmomj nữmbeua.” An Đdmbeiềgcqkm lắfbdzc đevcpylzju, thấihqit vọcjqcng nóoioxi, “Khôruokng biếoinkt từiedmvwcdc nàpuydo màpuyd Hiểylzju Hiểylzju nhưjvbn biếoinkn thàpuydnh mộhcegt ngưjvbnsfwhi khámbfec vậebhxy.”

“Tôruoki cảlhsmm thấihqiy hai ngưjvbnsfwhi nêdotin nóoioxi chuyệipthn vớnbfki nhau đevcpi.” Tôruok Thanh Dưjvbnơsjetng nghiêdotim túvwcdc đevcpgcqk nghịlzgl, “Nóoioxi rõnurmpuydng mọcjqci chuyệipthn mớnbfki làpuydmbfech giảlhsmi quyếoinkt tốmbeut nhấihqit.”

“Thôruoki đevcpi.” An Đdmbeiềgcqkm thởsnajpuydi, côruok nhìmomjn tờsfwh khăshhin giấihqiy ưjvbnnbfkt sũgafdng trêdotin tay rồjhlui nóoioxi, “Cóoiox nhữmbeung tìmomjnh cảlhsmm, thay đevcpruoki rồjhlui làpuyd sẽnbfk thay đevcpruoki, khôruokng thểylzjpuydo tốmbeut nhưjvbnvwcdc đevcpylzju đevcpưjvbnjhluc nữmbeua.”

“An Đdmbeiềgcqkm...”

“Hắfbdzt xìmomj!”

An Đdmbeiềgcqkm che mũgafdi hắfbdzt xìmomjsjeti, côruokruokt hàpuyd, chắfbdzc làpuydvwcdc nàpuydy bịlzgl cảlhsmm lạmxkmnh trêdotin đevcpưjvbnsfwhng đevcpi rồjhlui.

Lờsfwhi nóoioxi củxxtba Tôruok Thanh Dưjvbnơsjetng bịlzglsjet đevcpi, anh quan tâppvxm nhìmomjn An Đdmbeiềgcqkm: “Nếoinku cảlhsmm rồjhlui thìmomj nghỉhyvk ngơsjeti đevcpi. Tôruoki đevcpi mua thuốmbeuc cảlhsmm cho côruok.”

“Khôruokng cầylzjn đevcpâppvxu.” An Đdmbeiềgcqkm vộhcegi lắfbdzc đevcpylzju, “Lúvwcdc tôruoki đevcpếoinkn cóoiox mang mộhcegt sốmbeu thuốmbeuc theo, trong đevcpóoiox chắfbdzc làpuydoiox thuốmbeuc cảlhsmm.”

“Vậebhxy đevcpưjvbnjhluc rồjhlui.” Tôruok Thanh Dưjvbnơsjetng gậebhxt đevcpylzju, anh thởsnajpuydi nóoioxi, “Chuyệipthn vớnbfki Hiểylzju Hiểylzju đevcpylzjoioxi sau vậebhxy, bâppvxy giờsfwh sứvwqxc khỏqfxbe côruok quan trọcjqcng hơsjetn, tôruoki khôruokng làpuydm phiềgcqkn côruok nữmbeua, nghỉhyvk ngơsjeti cho khỏqfxbe đevcpi.”

“Dạmxkm.” An Đdmbeiềgcqkm dõnurmi theo Tôruok Thanh Dưjvbnơsjetng rờsfwhi khỏqfxbi.

ruok Thanh Dưjvbnơsjetng vừiedma quẹsfwho cua, An Đdmbeiềgcqkm đevcpãblik thấihqiy Cốmbeu Thiêdotin Tuấihqin đevcpi đevcpếoinkn từiedmjvbnnbfkng khámbfec, côruok vộhcegi chui vàpuydo phòpuydng, khóoioxa cửvwqxa lạmxkmi.


Cốmbeu Thiêdotin Tuấihqin đevcpưjvbnơsjetng nhiêdotin nhìmomjn thấihqiy hàpuydnh đevcphcegng nàpuydy củxxtba An Đdmbeiềgcqkm, vộhcegi gõnurm cửvwqxa phòpuydng củxxtba An Đdmbeiềgcqkm: “An Đdmbeiềgcqkm, anh biếoinkt làpuyd em nhìmomjn thấihqiy anh rồjhlui, anh chỉhyvk muốmbeun gặikyrp em thôruoki, em khôruokng cầylzjn phảlhsmn ứvwqxng thámbfei quámbfe nhưjvbn vậebhxy!”

“Khôruokng cầylzjn!” An Đdmbeiềgcqkm dựpuyda lưjvbnng vàpuydo cửvwqxa, nghĩpxqa thếoinkpuydo cũgafdng khôruokng hiểylzju: Trưjvbnnbfkc đevcpâppvxy Cốmbeu Thiêdotin Tuấihqin khôruokng phảlhsmi rấihqit lạmxkmnh lùyzojng sao? Sao bâppvxy giờsfwh lạmxkmi díruoknh nhưjvbn sam thếoinkpuydy?

“Cho anh gặikyrp em đevcpi, gặikyrp xong anh sẽnbfk đevcpi ngay, anh hứvwqxa đevcpihqiy.”

Nghe Cốmbeu Thiêdotin Tuấihqin nóoioxi nhưjvbn vậebhxy, An Đdmbeiềgcqkm thởsnajpuydi, sau đevcpóoiox mởsnaj cửvwqxa: “Tôruoki rấihqit khỏqfxbe, cảlhsmm ơsjetn anh!”

An Đdmbeiềgcqkm nóoioxi xong thìmomj đevcpóoioxng cửvwqxa cámbfei rầylzjm.

“A...” Lúvwcdc An Đdmbeiềgcqkm đevcpóoioxng cửvwqxa lạmxkmi, Cốmbeu Thiêdotin Tuấihqin phámbfet ra tiếoinkng kêdotiu đevcpau nhóoioxi.

An Đdmbeiềgcqkm cũgafdng phámbfet hiệipthn làpuydmomjnh chưjvbna đevcpóoioxng cửvwqxa, cúvwcdi đevcpylzju thìmomj nhìmomjn thấihqiy ngóoioxn tay củxxtba Cốmbeu Thiêdotin Tuấihqin bịlzgl kẹsfwhp ởsnaj cửvwqxa

An Đdmbeiềgcqkm vộhcegi mởsnaj cửvwqxa, hékcpat to vớnbfki Cốmbeu Thiêdotin Tuấihqin: “Anh làpuydm gìmomj vậebhxy? Muốmbeun tựpuydmomjnh hạmxkmi mìmomjnh sao! Anh khôruokng cầylzjn cámbfei tay nữmbeua hảlhsm!”

Cốmbeu Thiêdotin Tuấihqin khôruokng thèdfcym nhìmomjn tay mìmomjnh, chỉhyvk nhìmomjn An Đdmbeiềgcqkm nóoioxi: “Nếoinku anh khôruokng đevcpylzj tay ởsnaj đevcpâppvxy thìmomj chắfbdzc chắfbdzn làpuyd em sẽnbfk đevcpóoioxng cửvwqxa lạmxkmi vàpuyd khôruokng thèdfcym gặikyrp anh.”

“Cốmbeu Thiêdotin Tuấihqin, rốmbeut cuộhcegc anh muốmbeun gìmomj, tôruoki thựpuydc sựpuyd sắfbdzp đevcpdotin rồjhlui!” An Đdmbeiềgcqkm vòpuyd đevcpylzju bứvwqxt tóoioxc.

“Anh khôruokng cóoiox ýjxplmomj cảlhsm.” Cốmbeu Thiêdotin Tuấihqin lắfbdzc đevcpylzju, “Anh chỉhyvk muốmbeun biếoinkt em cóoioxpuydn giậebhxn chuyệipthn lúvwcdc nãbliky khôruokng thôruoki?”

“Khôruokng giậebhxn nữmbeua đevcpưjvbnjhluc chưjvbna? Anh cóoiox thểylzj đevcpi chưjvbna?” An Đdmbeiềgcqkm trừiedmng mắfbdzt nhìmomjn Cốmbeu Thiêdotin Tuấihqin.

“Nhưjvbnng anh cảlhsmm thấihqiy em vẫlwehn còpuydn giậebhxn. Anh cóoiox thểylzjpuydm gìmomj cho em khôruokng?” Giọcjqcng củxxtba Cốmbeu Thiêdotin Tuấihqin rấihqit châppvxn thàpuydnh.


“Đdmbeưjvbnjhluc chứvwqx, “ An Đdmbeiềgcqkm hai tay chốmbeung nạmxkmnh, nóoioxi, “Bâppvxy giờsfwh quay ngưjvbnsfwhi đevcpi rồjhlui rẽnbfk phảlhsmi, vềgcqkshhin phòpuydng tổruokng thốmbeung củxxtba anh đevcpi, tìmomjm cámbfei giưjvbnsfwhng củxxtba anh nằwevcm xuốmbeung rồjhlui đevcpiedmng quay lạmxkmi đevcpâppvxy nữmbeua thìmomjruoki sẽnbfk khôruokng giậebhxn.”

“Anh...” Cốmbeu Thiêdotin Tuấihqin đevcpăshhim chiêdotiu, “Cóoiox phảlhsmi làpuyd bấihqit luậebhxn anh làpuydm gìmomj thìmomj em cũgafdng sẽnbfk khôruokng tha thứvwqx cho anh khôruokng?”

An Đdmbeiềgcqkm đevcpau đevcpylzju thởsnajpuydi, tiếoinkp tụecytc nhìmomjn vềgcqk phíruoka Cốmbeu Thiêdotin Tuấihqin, trịlzglnh trọcjqcng nóoioxi: “Cốmbeu Thiêdotin Tuấihqin, tôruoki cóoiox tha thứvwqx cho anh khôruokng thìmomj đevcpâppvxu cóoioxmomj quan trọcjqcng? Trưjvbnnbfkc kia khôruokng phảlhsmi anh cũgafdng nóoioxi rồjhlui sao? Anh cóoiox mộhcegt tậebhxp đevcppuydn to bựpuyd, cóoiox vợjhlu đevcpsfwhp, cóoiox gia đevcpìmomjnh hạmxkmnh phúvwcdc. Anh hàpuyd tấihqit phảlhsmi đevcpếoinkn cầylzju xin sựpuyd tha thứvwqx củxxtba mộhcegt nhâppvxn vậebhxt nhỏqfxbkcpa nhưjvbnruoki? Tôruoki cóoiox tha thứvwqx cho anh khôruokng thìmomj anh cũgafdng sốmbeung rấihqit tốmbeut màpuyd?!”

“Anh sốmbeung khôruokng tốmbeut.” Cốmbeu Thiêdotin Tuấihqin tiếoinkn vềgcqk trưjvbnnbfkc mộhcegt bưjvbnnbfkc muốmbeun nóoioxi An Đdmbeiềgcqkm rằwevcng làpuyd anh đevcpãblik sai rồjhlui, sai rấihqit nhiềgcqku.

Nhưjvbnng An Đdmbeiềgcqkm cảlhsmnh giámbfec lùyzoji lạmxkmi sau mộhcegt bưjvbnnbfkc, trong lòpuydng lo lắfbdzng nhìmomjn anh, hỏqfxbi: “Sao, anh muốmbeun trêdotiu tôruoki giốmbeung lúvwcdc nãbliky nữmbeua àpuyd?”

Cốmbeu Thiêdotin Tuấihqin thởsnajpuydi, làpuyd nghiệipthp màpuyd anh gâppvxy ra, bâppvxy giờsfwh đevcpámbfeng phảlhsmi chịlzglu sựpuyd lạmxkmnh nhạmxkmt củxxtba An Đdmbeiềgcqkm.

“Chuyệipthn lúvwcdc nãbliky làpuyd anh sai, bâppvxy giờsfwh anh xin lỗtfwwi em.” Cốmbeu Thiêdotin Tuấihqin nhìmomjn An Đdmbeiềgcqkm, giọcjqcng đevcpiệipthu thấihqit vọcjqcng, “Em nghỉhyvk ngơsjeti cho khỏqfxbe đevcpi nhékcpa, anh sẽnbfk khôruokng làpuydm phiềgcqkn em nữmbeua.”

“Hy vọcjqcng anh nóoioxi đevcpưjvbnjhluc làpuydm đevcpưjvbnjhluc!” An Đdmbeiềgcqkm nóoioxi vộhcegi.

Cốmbeu Thiêdotin Tuấihqin thấihqiy An Đdmbeiềgcqkm nghe xong câppvxu nàpuydy thìmomj rấihqit vui, đevcpylzju tiêdotin ngừiedmng lạmxkmi mộhcegt chúvwcdt rồjhlui quay ngưjvbnsfwhi đevcpi, từiedm từiedm đevcpi khỏqfxbi.

An Đdmbeiềgcqkm nhìmomjn theo bóoioxng dámbfeng củxxtba Cốmbeu Thiêdotin Tuấihqin, phámbfet hiệipthn anh sa súvwcdt tinh thầylzjn rấihqit rõnurmpuydng!

Khôruokng thểylzjpuydo! An Đdmbeiềgcqkm vộhcegi phủxxtb đevcplzglnh suy nghĩpxqa củxxtba mìmomjnh, côruok lắfbdzc đevcpylzju, cảlhsmm thấihqiy mìmomjnh bịlzgl hoa mắfbdzt rồjhlui!

“Hắfbdzt xìmomj!” An Đdmbeiềgcqkm lạmxkmi hắfbdzt xìmomj lầylzjn nữmbeua, côruok đevcpóoioxng cửvwqxa lạmxkmi, lêdotin giưjvbnsfwhng nằwevcm nghỉhyvk.

Ngàpuydy hôruokm sau…

An Đdmbeiềgcqkm bịlzgl cảlhsmm lêdoti lếoinkt tấihqim thâppvxn yếoinku ớnbfkt thứvwqxc dậebhxy, côruok phảlhsmi đevcpi ăshhin sámbfeng, nếoinku khôruokng bệipthnh sẽnbfkpuydng nặikyrng hơsjetn nữmbeua!

Đdmbejhlui đevcpếoinkn khi An Đdmbeiềgcqkm đevcpếoinkn sảlhsmnh khámbfech sạmxkmn thìmomj đevcpmxkmi đevcpa sốmbeu mọcjqci ngưjvbnsfwhi đevcpãblik ăshhin xong rồjhlui, côruok nhìmomjn vàpuydo nhàpuydpuydng, phámbfet hiệipthn cóoioxppvxm Hiểylzju Hiểylzju, Tôruok Thanh Dưjvbnơsjetng, còpuydn cóoiox Cốmbeu Thiêdotin Tuấihqin ởsnaj trong đevcpóoiox.

An Đdmbeiềgcqkm nắfbdzm tóoioxc mìmomjnh, đevcpgcqku cảlhsmm thấihqiy rấihqit ngạmxkmi khi phảlhsmi đevcpmbeui mặikyrt vớnbfki mộhcegt trong ba ngưjvbnsfwhi họcjqc, nêdotin ngay cảlhsm ăshhin sámbfeng côruokgafdng khôruokng ăshhin thìmomj đevcpãblik quay ngưjvbnsfwhi đevcplzglnh đevcpi khỏqfxbi rồjhlui.

vwcdc nàpuydy, Lâppvxm Hiểylzju Hiểylzju giàpuydnh đevcpvwqxng lêdotin trưjvbnnbfkc chạmxkmy đevcpếoinkn bêdotin An Đdmbeiềgcqkm, kékcpao tay An Đdmbeiềgcqkm lạmxkmi: “An Đdmbeiềgcqkm, côruok chưjvbna ăshhin sámbfeng màpuyd sao đevcpãblik đevcpi rồjhlui?”

Đdmbeưjvbnơsjetng nhiêdotin làpuyd An Đdmbeiềgcqkm khôruokng quêdotin hôruokm qua Lâppvxm Hiểylzju Hiểylzju đevcpmbeui xửvwqx vớnbfki côruok nhưjvbn thếoinkpuydo, nêdotin côruok gạmxkmt tay ra: “Tôruoki khôruokng đevcpóoioxi lắfbdzm, côruok ăshhin trưjvbnnbfkc đevcpi.”

“Khôruokng đevcpóoioxi cũgafdng phảlhsmi ăshhin.” Lâppvxm Hiểylzju Hiểylzju lạmxkmi nắfbdzm lấihqiy tay củxxtba An Đdmbeiềgcqkm, nhẹsfwh nhàpuydng nóoioxi, “An Đdmbeiềgcqkm, hôruokm qua tôruoki sai rồjhlui, côruok đevcpiedmng giậebhxn nữmbeua đevcpưjvbnjhluc khôruokng?”

An Đdmbeiềgcqkm míruokm chặikyrt môruoki khôruokng nóoioxi gìmomj, côruok khôruokng muốmbeun lúvwcdc thìmomjbliki nhau lúvwcdc thìmomj vui vẻxxtb vớnbfki Lâppvxm Hiểylzju Hiểylzju, mệiptht lắfbdzm.

“Ôxuyei, tôruoki cũgafdng đevcpãblik xin lỗtfwwi rồjhlui, côruok đevcpiedmng giậebhxn lẫlwehy nữmbeua.” Lâppvxm Hiểylzju Hiểylzju lay lay cámbfenh tay củxxtba An Đdmbeiềgcqkm rồjhlui nóoioxi, “Sámbfeng nay tôruoki vừiedma dậebhxy làpuyd đevcpãblik dặikyrn nhàpuydpuydng chuẩggxon bịlzgl bữmbeua ăshhin sámbfeng dinh dưjvbnpuydng cho côruok rồjhlui, đevcpjhlui côruokbliky giờsfwh đevcpóoiox! Côruok coi nhưjvbn nểylzj mặikyrt thôruoki đevcpi, ăshhin sámbfeng nàpuydo.”

Đdmbeôruoki mắfbdzt củxxtba An Đdmbeiềgcqkm nhìmomjn vềgcqk phíruoka bàpuydn ăshhin, trêdotin đevcpóoioxoioxoioxn ăshhin sámbfeng hấihqip dẫlwehn thơsjetm ngon khiêdotin vẻxxtb mặikyrt nghiêdotim nghịlzgl củxxtba An Đdmbeiềgcqkm dịlzglu lạmxkmi.

ppvxm Hiểylzju Hiểylzju lậebhxp tứvwqxc nhìmomjn ra sựpuyd thay đevcpruoki sắfbdzc mặikyrt củxxtba An Đdmbeiềgcqkm, côruokjvbnnbfkt qua ámbfenh mắfbdzt đevcpóoiox rồjhlui lậebhxp tứvwqxc đevcpggxoy An Đdmbeiềgcqkm đevcpi đevcpếoinkn chỗtfwwpuydn ăshhin: “Mau ngồjhlui xuốmbeung ăshhin nàpuydo, hôruokm nay tôruoki đevcpikyrc biệiptht chuẩggxon bịlzgl cho côruokoioxn ngon đevcplzgla phưjvbnơsjetng đevcpâppvxy, côruok thửvwqx xem?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.