Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 267 :

    trước sau   
Hai ngưclgiaamqi đxbbiãtlipspxfn bạhlnsc rấtndlt lâmtvru, cuốhyjci cùlcqlng quyếefgit đxbbivloonh sẽvvhw đxbbiếefgin bệochcnh việochcn kiểftfym tra, nếefgiu kếefgit quảftfy khôpzgnng cópmbtmpgs thìmpgs tốhyjct, còmdtmn nếefgiu cópmbt thìmpgs Chu Mộsnfing Chỉpmbt sẽvvhw mau chópmbtng bỏmdtm đxbbii cáidrai sinh linh còmdtmn chưclgia kịvloop chàspxfo đxbbiaamqi ấtndly!

Chu Háidran Khanh khi đxbbiópmbt khôpzgnng phảftfyn đxbbihyjci suy nghĩochc củdojwa Chu Mộsnfing Chỉpmbt, chỉpmbtpmbti vớefgii côpzgn ta rằtglnng việochcc quan trọuydlng trưclgiefgic mắjirlt làspxf phảftfyi đxbbii bệochcnh việochcn kiểftfym tra đxbbiãtlip.

spxf cuộsnfic kiểftfym tra nàspxfy tuyệochct đxbbihyjci khôpzgnng đxbbiưclgidhsvc diễiffpn ra ởijdq thàspxfnh phốhyjc H, bởijdqi ởijdq thàspxfnh phốhyjc H thìmpgs đxbbiâmtvru đxbbiâmtvru cũnzfkng làspxf bệochcnh việochcn củdojwa nhàspxf Trìmpgs Cảftfynh Dậclgit hoặxmezc củdojwa bạhlnsn anh mởijdq, lỡlvyp nhưclgi sựhbak việochcc nàspxfy màspxf đxbbiftfy Trìmpgs Cảftfynh Dậclgit biếefgit đxbbiưclgidhsvc thìmpgs hậclgiu quảftfy khôpzgnn lưclgiaamqng.

Thếefgi thìmpgs chỉpmbtmdtmn cáidrach đxbbiếefgin thàspxfnh phốhyjc kháidrac kiểftfym tra thôpzgni, đxbbisnfing thờaamqi cũnzfkng khôpzgnng đxbbiưclgidhsvc đxbbiftfy Cốhyjc Thiêabown Tuấtndln đxbbii cùlcqlng vàspxf phảftfyi đxbbiưclgia ra đxbbiưclgidhsvc mộsnfit líyrvm do chíyrvmnh đxbbiáidrang.

Chu Háidran Khanh vàspxf Chu Mộsnfing Chỉpmbt khổjneq sởijdq đxbbijirln đxbbio mãtlipi màspxfnzfkng khôpzgnng nghĩochc ra cáidrach gìmpgs.

Vậclgiy màspxf vừwogba hay, Lâmtvrm Hiểftfyu Hiểftfyu lạhlnsi mờaamqi Chu Mộsnfing Chỉpmbt đxbbii tắjirlm suốhyjci nưclgiefgic nópmbtng, Chu Mộsnfing Chỉpmbtxmezc nàspxfy mớefgii nảftfyy ra kếefgi, bảftfyo Chu Háidran Khanh cùlcqlng diễiffpn vởijdq kịvlooch nàspxfy vớefgii mìmpgsnh.


Thấtndly Chu Mộsnfing Chỉpmbt nổjneqi giậclgin, Chu Háidran Khanh liềtlipn ăcpoin năcpoin: “Mộsnfing Chỉpmbt, anh xin lỗemczi, sau nàspxfy anh sẽvvhw chúxmez ýsqwa.”

Nhưclging đxbbiiềtlipu làspxfm anh ta vẫlcqln thấtndly đxbbiưclgidhsvc an ủdojwi chíyrvmnh làspxf, Cốhyjc Thiêabown Tuấtndln vẫlcqln rấtndlt thưclgiơmrzwng yêabowu Chu Mộsnfing Chỉpmbt, hơmrzwn nữvlooa bao nhiêabowu năcpoim qua, việochcc màspxf anh ta vàspxf Chu Mộsnfing Chỉpmbt đxbbiãtlipspxfm, Cốhyjc Thiêabown Tuấtndln vẫlcqln khôpzgnng hềtlip biếefgit gìmpgs cảftfy!

Nghĩochc đxbbiếefgin đxbbiâmtvry, Chu Háidran Khanh cảftfym thấtndly bìmpgsnh tâmtvrm lạhlnsi nhiềtlipu. Anh ta đxbbiưclgia mắjirlt nhìmpgsn Chu Mộsnfing Chỉpmbt, cảftfym thấtndly chỉpmbt cầochcn Mộsnfing Chỉpmbt vui thìmpgs bảftfyn thâmtvrn mìmpgsnh ra sao cũnzfkng đxbbiưclgidhsvc.

“Đhyjcftfy anh giúxmezp em thu dọuydln đxbbisnfi đxbbihlnsc, sau đxbbiópmbt đxbbiưclgia em vềtlip biệochct thựhbak.” Chu Háidran Khanh nópmbti xong liềtlipn đxbbieoqzng dậclgiy giúxmezp Chu Mộsnfing Chỉpmbt dọuydln đxbbisnfi.

Anh ta cẩcdtzn thậclgin đxbbixmezt từwogbng bộsnfi quầochcn áidrao màspxf Cốhyjc Thiêabown Tuấtndln đxbbiãtlip mua cho Chu Mộsnfing Chỉpmbtspxfo va li.

Nhưclging đxbbisnfit nhiêabown, Chu Háidran Khanh đxbbiang cầochcm bộsnfi đxbbisnfi củdojwa Chu Mộsnfing Chỉpmbt trêabown tay chợdhsvt giậclgit mìmpgsnh, anh ta cau màspxfy quay sang nópmbti vớefgii Chu Mộsnfing Chỉpmbt: “Mộsnfing Chỉpmbt, em cópmbt pháidrat hiệochcn ra, hôpzgnm nay Cốhyjc Thiêabown Tuấtndln nhậclgin lờaamqi chúxmezng ta rấtndlt nhanh nhẹneyvn dứeoqzt khoáidrat khôpzgnng? Bìmpgsnh thưclgiaamqng anh ta làspxfm gìmpgsnzfkng suy xélcqlt rấtndlt kĩochcspxf.”

“Đhyjcópmbtspxfmpgs Thiêabown Tuấtndln nghe lờaamqi em!” Chu Mộsnfing Chỉpmbt khópmbt chịvloou lừwogb mắjirlt vớefgii Chu Háidran Khanh, “Thiêabown Tuấtndln yêabowu em nhưclgi vậclgiy, chúxmezng em lạhlnsi làspxf vợdhsv chồsnfing, anh ấtndly đxbbiưclgiơmrzwng nhiêabown khôpzgnng nghĩochc nhiềtlipu rồsnfii!”

Chu Mộsnfing Chỉpmbt dứeoqzt lờaamqi lạhlnsi trừwogbng mắjirlt vớefgii Chu Háidran Khanh: “Anh còmdtmn khôpzgnng mau thu dọuydln đxbbii? Đhyjcwogbng cópmbtspxf đxbbieoqzng đxbbiópmbt nghi ngờaamq lung tung nữvlooa, thấtndly màspxf bựhbakc mìmpgsnh! Cứeoqzspxfm cho em thấtndly nhưclgi anh đxbbiang ghen tịvloo vớefgii Thiêabown Tuấtndln vậclgiy.”

“Đhyjcưclgidhsvc rồsnfii, cópmbt thểftfyspxf do anh đxbbia nghi.” Chu Háidran Khanh suy nghĩochc mộsnfit lúxmezc, từwogb từwogbabown tâmtvrm trởijdq lạhlnsi.

Anh ta tiếefgip tụdojwc vừwogba thu dọuydln quầochcn áidrao vừwogba dỗemczspxfnh: “Mộsnfing Chỉpmbt, em muốhyjcn nghỉpmbt ngơmrzwi ởijdq đxbbiâmtvry mộsnfit chúxmezt hay làspxf vềtlip biệochct thựhbak luôpzgnn?”

“Vềtlip biệochct thựhbak luôpzgnn đxbbii, sẵpbomn tiệochcn sắjirlp xếefgip việochcc đxbbii thàspxfnh phốhyjc S luôpzgnn.” Chu Mộsnfing Chỉpmbt ngao ngáidran trảftfy lờaamqi, “Việochcc nàspxfy phảftfyi giảftfyi quyếefgit sớefgim thìmpgs em mớefgii yêabown tâmtvrm đxbbiưclgidhsvc!”

“Ừcdtz.” Chu Háidran Khanh lậclgip tứeoqzc đxbbisnfing ýsqwa.

Ngàspxfy hôpzgnm sau…


Chu Mộsnfing Chỉpmbt quấtndln khăcpoin bịvloot khẩcdtzu trang thấtndlp thỏmdtmm ngồsnfii trêabown ghếefgi chờaamq ngoàspxfi hàspxfnh lang. Côpzgn ta đxbbiãtlip kiểftfym tra xong hếefgit rồsnfii, bâmtvry giờaamq chỉpmbtmdtmn chờaamq kếefgit quảftfy nữvlooa thôpzgni.

“Mộsnfing Chỉpmbt, em đxbbiwogbng lo, cópmbt anh đxbbiâmtvry.” Chu Háidran Khanh nắjirlm lấtndly bàspxfn tay ưclgiefgit đxbbilcqlm mồsnfipzgni củdojwa Chu Mộsnfing Chỉpmbtspxf đxbbisnfing viêabown.

Chu Mộsnfing Chỉpmbt liếefgic nhìmpgsn Chu Háidran Khanh nhưclging khôpzgnng nópmbti gìmpgs, sau đxbbiópmbt lạhlnsi ngópmbtng vềtlip phíyrvma văcpoin phòmdtmng báidrac sĩochc nhìmpgsn khôpzgnng chớefgip mắjirlt.

Mộsnfit lúxmezc lâmtvru sau, cópmbt mộsnfit y táidraclgiefgic ra: “Côpzgn Chu Mộsnfing Kiềtlipu, mờaamqi vàspxfo trong.” Chu Mộsnfing Chỉpmbt đxbbiưclgiơmrzwng nhiêabown khôpzgnng ngốhyjcc đxbbiếefgin mứeoqzc dùlcqlng têabown thậclgit củdojwa mìmpgsnh, thếefgiabown đxbbiãtlip bịvlooa ra mộsnfit cáidrai têabown.

“Hay làspxf đxbbiftfy anh vàspxfo cho, sau đxbbiópmbt đxbbiưclgia kếefgit quảftfy cho em.” Chu Háidran Khanh nhìmpgsn dáidrang vẻxthzcpoing thẳqvlpng củdojwa Chu Mộsnfing Chỉpmbt liềtlipn đxbbiau lòmdtmng nópmbti.

“Khôpzgnng cầochcn, em muốhyjcn làspxf ngưclgiaamqi đxbbiochcu tiêabown xem kếefgit quảftfy.” Chu Mộsnfing Chỉpmbt cắjirln răcpoing rồsnfii đxbbieoqzng dậclgiy, quay sang nhìmpgsn Chu Háidran Khanh mộsnfit cáidrai, sau đxbbiópmbtclgiefgic theo y táidraspxfo văcpoin phòmdtmng báidrac sĩochc.

Ngồsnfii trưclgiefgic mặxmezt Chu Mộsnfing Chỉpmbtspxf mộsnfit nữvlooidrac sĩochc tuổjneqi khoảftfyng ngoàspxfi bốhyjcn mưclgiơmrzwi, gưclgiơmrzwng mặxmezt đxbbiãtlip bắjirlt đxbbiochcu cópmbt nếefgip nhăcpoin, tuy cópmbt đxbbieo kíyrvmnh nhưclging vẫlcqln khôpzgnng giấtndlu đxbbii đxbbiưclgidhsvc áidranh mắjirlt sắjirlc sảftfyo đxbbitglnng sau: “Côpzgnspxf Chu Mộsnfing Kiềtlipu?”

“Vâmtvrng.” Chu Mộsnfing Chỉpmbt rụdojwt rècigp gậclgit đxbbiochcu, “Báidrac sĩochc cho hỏmdtmi, kếefgit quảftfy kiểftfym tra rốhyjct cuộsnfic thếefgispxfo?”

“Côpzgn Chu Mộsnfing Kiềtlipu, côpzgn hoàspxfn toàspxfn khôpzgnng cópmbt thai.” Giọuydlng củdojwa báidrac sĩochc rấtndlt lạhlnsnh lùlcqlng, giốhyjcng nhưclgi nghe đxbbiưclgidhsvc cảftfylcqli thuốhyjcc sáidrat trùlcqlng, báidrac sĩochc ngậclgip ngừwogbng mộsnfit láidrat rồsnfii nópmbti tiếefgip: “Cópmbt thểftfyspxf cảftfy đxbbiaamqi nàspxfy côpzgnnzfkng khôpzgnng thểftfypmbt con đxbbiưclgidhsvc.”

“Cáidrai… cáidrai gìmpgs?” Chu Mộsnfing Chỉpmbt khôpzgnng tin đxbbiưclgidhsvc màspxfcpoing cứeoqzng ngưclgiaamqi trêabown ghếefgi. Côpzgn ta biếefgit sứeoqzc khỏmdtme mìmpgsnh rấtndlt yếefgiu, khôpzgnng dễiffp mang thai, nhưclging anh hai Trìmpgs Cảftfynh Dậclgit củdojwa Cốhyjc Thiêabown Tuấtndln khôpzgnng phảftfyi đxbbiãtlippmbti, chỉpmbt cầochcn cốhyjc gắjirlng bồsnfii bổjneq sứeoqzc khỏmdtme thìmpgs sẽvvhwpmbtmrzw hộsnfii cópmbt thai sao?

“Làspxf thếefgispxfy.” Nữvlooidrac sĩochcmpgsnh thảftfyn nhìmpgsn vàspxfo mặxmezt Chu Mộsnfing Chỉpmbtpmbti, “Do sứeoqzc khỏmdtme củdojwa côpzgn vốhyjcn đxbbiãtlip rấtndlt yếefgiu rồsnfii, lạhlnsi còmdtmn pháidra thai hai lầochcn, khiếefgin cho thàspxfnh tửtlop cung bịvloo mỏmdtmng đxbbii, thai nhi khôpzgnng thểftfyidram vàspxfo đxbbiưclgidhsvc.”

“Tôpzgni khôpzgnng tin!” Chu Mộsnfing Chỉpmbtyrvmch đxbbisnfing đxbbieoqzng phắjirlt dậclgiy. “Chồsnfing tôpzgni vàspxfidrac báidrac sĩochc kháidrac đxbbitlipu từwogbng nópmbti làspxf chỉpmbt cầochcn tôpzgni bồsnfii bổjneq sứeoqzc khỏmdtme thìmpgs sẽvvhwpmbt thểftfy mang thai màspxf.”

Nữvlooidrac sĩochc kia trôpzgnng vẫlcqln rấtndlt bìmpgsnh thảftfyn, thậclgim chíyrvm trong lòmdtmng còmdtmn cảftfym thấtndly cópmbt chúxmezt khinh miệochct ngưclgiaamqi phụdojw nữvloo trưclgiefgic mặxmezt mìmpgsnh nàspxfy: Khi còmdtmn trẻxthz thìmpgs khôpzgnng biếefgit trâmtvrn trong sứeoqzc khỏmdtme củdojwa bảftfyn thâmtvrn, bâmtvry giờaamq lạhlnsi bảftfyo làspxf khôpzgnng tin? Tráidrach ai đxbbiưclgidhsvc? Chỉpmbtpmbt thểftfy tựhbak tráidrach mìmpgsnh thôpzgni!


Ngay cảftfyyrvmnh mạhlnsng cốhyjct nhụdojwc củdojwa mìmpgsnh màspxfpmbt thểftfy dứeoqzt bỏmdtm nhưclgi vậclgiy thìmpgspzgn hoàspxfn toàspxfn chẳqvlpng cópmbtclgiidrach đxbbiftfyspxfm mẹneyv!

Nữvlooidrac sĩochc cảftfym thấtndly mìmpgsnh cópmbtmrzwi kíyrvmch đxbbisnfing rồsnfii, thếefgiabown bècigpn đxbbiưclgia tay đxbbicdtzy gọuydlng kíyrvmnh, cốhyjc gắjirlng giữvloo cho bảftfyn thâmtvrn bìmpgsnh tĩochcnh lạhlnsi: Mìmpgsnh lúxmezc nàspxfo cũnzfkng cópmbtidrai tậclgit nàspxfy, đxbbiãtlipspxfnh y mưclgiaamqi mấtndly năcpoim rồsnfii, nhưclging mỗemczi khi gặxmezp nhữvloong ngưclgiaamqi khôpzgnng biếefgit tựhbak trâmtvrn trọuydlng vàspxf khôpzgnng hiểftfyu giáidra trịvloo củdojwa sinh mạhlnsng thìmpgs vẫlcqln cứeoqz khôpzgnng thểftfyspxfo bìmpgsnh tĩochcnh đxbbiưclgidhsvc.

“Theo kinh nghiệochcm nhiềtlipu năcpoim củdojwa tôpzgni thìmpgspzgn thậclgit sựhbak khôpzgnng thểftfyspxfo mang thai đxbbiưclgidhsvc nữvlooa.” Nữvlooidrac sĩochc hoàspxfn toàspxfn khôpzgnng vìmpgslcqlt mặxmezt kinh hãtlipi củdojwa Chu Mộsnfing Chỉpmbtspxfpmbti năcpoing nhẹneyv nhàspxfng hơmrzwn, “Nếefgiu côpzgn muốhyjcn cópmbt con vớefgii chồsnfing côpzgn thìmpgs chỉpmbtmdtmn cáidrach thụdojw tinh trong ốhyjcng nghiệochcm thôpzgni. Nhưclging hiệochcn giờaamqclgiefgic ta quảftfyn líyrvm rấtndlt nghiêabowm ngặxmezt chuyệochcn nàspxfy, thếefgiabown sẽvvhw khôpzgnng dễiffp đxbbiâmtvru.”

Chu Mộsnfing Chỉpmbt lắjirlc đxbbiochcu, đxbbiclgip mạhlnsnh tay xuốhyjcng bàspxfn báidrac sĩochc: “Nhưclging trưclgiefgic khi tôpzgni đxbbiếefgin đxbbiâmtvry thìmpgs đxbbiãtlippmbtlcqlng que thửtlop thai, trong đxbbiópmbtpmbt mộsnfit que hiểftfyn thịvloospxfpzgni cópmbt thai màspxf!”

Nữvlooidrac sĩochc giởijdq bệochcnh áidran củdojwa Chu Mộsnfing Chỉpmbt ra xem, sau đxbbiópmbt nghĩochc mộsnfit láidrat rồsnfii nópmbti: “Nếefgiu loạhlnsi trừwogb khảftfycpoing que thửtlop thai kélcqlm chấtndlt lưclgidhsvng ra thìmpgscpoin cứeoqzspxfo bệochcnh áidran nàspxfy cho thấtndly, côpzgn thưclgiaamqng xuyêabown uốhyjcng thuốhyjcc, cópmbt thểftfy do uốhyjcng nhiềtlipu quáidra dẫlcqln đxbbiếefgin việochcc rốhyjci loạhlnsn nộsnfii tiếefgit tốhyjc trong cơmrzw thểftfy, tạhlnso ra kếefgit quảftfy thửtlop thai sai.”

Chu Mộsnfing Chỉpmbt ngồsnfii thụdojwp xuốhyjcng ghếefgi, khôpzgnng tìmpgsm đxbbiưclgidhsvc líyrvm do gìmpgs đxbbiftfy an ủdojwi bảftfyn thâmtvrn nữvlooa. Côpzgn ta nắjirlm chặxmezt bàspxfn tay mảftfynh khảftfynh củdojwa mìmpgsnh lạhlnsi, khôpzgnng biếefgit nêabown làspxfm gìmpgs.

Cuốhyjci cùlcqlng, Chu Mộsnfing Chỉpmbt khôpzgnng biếefgit mìmpgsnh đxbbiãtlip rờaamqi khỏmdtmi văcpoin phòmdtmng báidrac sĩochc nhưclgi thếefgispxfo, chỉpmbt biếefgit khi đxbbivloonh thầochcn lạhlnsi rồsnfii thìmpgs trôpzgnng thấtndly Chu Háidran Khanh đxbbiang lo lắjirlng lay côpzgn ta: “Mộsnfing Chỉpmbt, em sao thếefgi? Báidrac sĩochc rốhyjct cuộsnfic đxbbiãtlippmbti gìmpgs?”

“Em khôpzgnng cópmbt thai.” Chu Mộsnfing Chỉpmbt lắjirlc đxbbiochcu thẫlcqln thờaamqpmbti.

“Àjjfj, vậclgiy àspxf?” Chu Háidran Khanh thởijdq phàspxfo nhẹneyv nhõrpmzm, nhưclging đxbbisnfing thờaamqi cũnzfkng cảftfym thấtndly hụdojwt hẫlcqlng, sau đxbbiópmbtclgiaamqi nópmbti, “Mộsnfing Chỉpmbt, nếefgiu đxbbiãtlip khôpzgnng cópmbt thai thìmpgs em khôpzgnng cầochcn phảftfyi âmtvru sầochcu nhưclgi vậclgiy nữvlooa.”

“Nhưclging màspxf…” Chu Mộsnfing Chỉpmbt mấtndlp máidray môpzgni, nưclgiefgic mắjirlt lậclgip tứeoqzc tràspxfo ra lăcpoin xuốhyjcng máidra, côpzgn ta lậclgip tứeoqzc míyrvmm môpzgni lạhlnsi, trêabown gưclgiơmrzwng mặxmezt xinh đxbbineyvp lúxmezc nàspxfy hiệochcn rõrpmz vẻxthz tuyệochct vọuydlng, côpzgn ta cảftfym thấtndly việochcc mìmpgsnh vừwogba trảftfyi qua trong phòmdtmng báidrac sĩochc vừwogba rồsnfii thậclgit sựhbak nhưclgi mộsnfit cơmrzwn áidrac mộsnfing.

“Nhưclging màspxfspxfm sao?” Chu Háidran Khanh liềtlipn nắjirlm tay Chu Mộsnfing Chỉpmbt lo lắjirlng hỏmdtmi.

“Nhưclging màspxf… báidrac sĩochcpmbti sau nàspxfy em sẽvvhw khôpzgnng thểftfyspxfo cópmbt thai đxbbiưclgidhsvc nữvlooa!” Chu Mộsnfing Chỉpmbt ôpzgnm mặxmezt gụdojwc đxbbiochcu vàspxfo vai Chu Háidran Khanh khópmbtc nứeoqzc nởijdq.

spxf đxbbiiềtlipu màspxf họuydl khôpzgnng hềtlip hay biếefgit chíyrvmnh làspxf, cảftfynh tưclgidhsvng ấtndly đxbbiãtlip bịvloo mộsnfit ốhyjcng kíyrvmnh camera nấtndlp ởijdq gầochcn đxbbiópmbt chụdojwp lạhlnsi hếefgit.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.