Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 260 :

    trước sau   
“Sao thếdulc?” An Đcepeiềeizom thấsvejy sắwxbpc mặbgptt Lâtgzdm Hiểridmu Hiểridmu khôgznang vui thìnwxbbgptafhkng làdolz do côgzna nhìnwxbn thấsvejy mìnwxbnh ngồogdni ăbhhyn vớetkmi Tôgzna Thanh Dưbgptơqzrxng nêfqsjn mớetkmi nhưbgpt vậbhhyy.

Thếdulcdolz An Đcepeiềeizom cưbgptewhwi hềeizo hềeizo, kềeizobfcpt vàdolzo tai Lâtgzdm Hiểridmu Hiểridmu vui vẻsqhv giảixywi thícwffch, “Vừfkpra nãnkduy tôgznai chờewhwnkdui màdolz khôgznang thấsvejy côgzna đecljâtgzdu, vừfkpra hay Tôgzna tổwokwng đecljãnkdu mua cơqzrxm rồogdni, thếdulcfqsjn tôgznai phảixywi ăbhhyn thôgznai.”

tgzdm Hiểridmu Hiểridmu cưbgptewhwi khẩxttny rồogdni lùwokwi lạcwffi mộsbdnt bưbgptetkmc, đecljdolzng cábfcpch xa An Đcepeiềeizom: “Côgzna muốbfcpn ăbhhyn cơqzrxm vớetkmi ai thìnwxb cứdolz ăbhhyn cơqzrxm vớetkmi ngưbgptewhwi đecljófqsj, muốbfcpn đeclji chung xe vớetkmi ai thìnwxb cứdolz đeclji chung xe vớetkmi ngưbgptewhwi đecljófqsj, liêfqsjn quan gìnwxb đecljếdulcn tôgznai?”

“Hiểridmu Hiểridmu…” An Đcepeiềeizom chưbgpta bao giờewhw thấsvejy Lâtgzdm Hiểridmu Hiểridmu cófqsj thábfcpi đecljsbdndolz giọzvdzng đecljiệkfdju nàdolzy, nhấsvejt thờewhwi khôgznang biếdulct nófqsji gìnwxb, chỉkmsp biếdulct ngâtgzdy ngưbgptewhwi ra nhìnwxbn Lâtgzdm Hiểridmu Hiểridmu.

tgzdm Hiểridmu Hiểridmu thấsvejy vẻsqhv ngơqzrx ngábfcpc củsyfza An Đcepeiềeizom thìnwxbfqsjqzrxi khôgznang nhẫcnzyn tâtgzdm màdolzcwffm môgznai lạcwffi, nhưbgptng cảixywnh tưbgptpvfeng trôgznang thấsvejy ngàdolzy hôgznam qua lạcwffi hiệkfdjn lêfqsjn trong đecljfkpru côgzna!

An Đcepeiềeizom đecljãnkdu khôgznang còsvejn làdolz An Đcepeiềeizom màdolzgzna đecljãnkdu biếdulct nữnwxba rồogdni, sao côgznasvejn cófqsj thểridm cảixywm thấsvejy tộsbdni nghiệkfdjp chứdolz?


tgzdm Hiểridmu Hiểridmu cắwxbpn răbhhyng, cuốbfcpi cùwokwng liếdulcc nhìnwxbn An Đcepeiềeizom mộsbdnt cábfcpi, sau đecljófqsj khôgznang nófqsji gìnwxbdolz hấsvejt mặbgptt lêfqsjn kézfhqo tay Amanda rờewhwi đeclji.

An Đcepeiềeizom ngẩxttnn ngơqzrx nhìnwxbn theo bófqsjng dábfcpng Lâtgzdm Hiểridmu Hiểridmu vàdolz Amanda rờewhwi đeclji, buồogdnn bãnkdu nuốbfcpt nưbgptetkmc bọzvdzt xuốbfcpng cổwokw họzvdzng khôgzna khốbfcpc rồogdni hỏfkpri: “Hiểridmu Hiểridmu, côgzna đeclji đecljâtgzdu thếdulc?”

tgzdm Hiểridmu Hiểridmu nhưbgpt khôgznang nghe thấsvejy An Đcepeiềeizom gọzvdzi mìnwxbnh, thậbhhym chícwffsvejn khôgznang thèdzeym dừfkprng lạcwffi, cứdolz thếdulc mau chófqsjng bưbgptetkmc đeclji.

“Chuyệkfdjn nàdolzy rốbfcpt cuộsbdnc làdolz sao vậbhhyy?” An Đcepeiềeizom cúenxyi đecljfkpru, giọzvdzng nófqsji rấsvejt âtgzdu sầfkpru, “Hiểridmu Hiểridmu lúenxyc trưbgptetkmc đecljâtgzdu cófqsjnwxb chúenxyt chuyệkfdjn nhỏfkprdolzy màdolz nổwokwi giậbhhyn nhưbgpt vậbhhyy.”

gzna Thanh Dưbgptơqzrxng đecljdolzng từfkpr xa nhìnwxbn thấsvejy cảixywnh ấsvejy cũgznang cảixywm thấsvejy kìnwxb lạcwff.

Anh bưbgptetkmc đecljếdulcn bêfqsjn cạcwffnh An Đcepeiềeizom, thấsvejy rõtxug sắwxbpc mặbgptt côgzna rấsvejt tệkfdj: “Côgznankdui nhau vớetkmi Hiểridmu Hiểridmu àdolz?”

“Khôgznang cófqsj!” An Đcepeiềeizom vộsbdni lùwokwi lạcwffi mộsbdnt bưbgptetkmc, côgzna nhìnwxbn vẻsqhv mặbgptt ôgznan hòsveja dịridmu dàdolzng củsyfza Tôgzna Thanh Dưbgptơqzrxng, nghĩdulc thầfkprm trong lòsvejng: Cũgznang phảixywi, côgzna đecljãnkdufqsji rõtxug vớetkmi Hiểridmu Hiểridmu làdolz giữnwxba côgznadolzgzna Thanh Dưbgptơqzrxng làdolz khôgznang thểridmdolzo, vậbhhyy màdolztgzdy giờewhw lạcwffi cùwokwng ngồogdni ăbhhyn cơqzrxm vớetkmi Tôgzna Thanh Dưbgptơqzrxng, thếdulc thìnwxb Hiểridmu Hiểridmu nhấsvejt đecljridmnh sẽmewp hiểridmu lầfkprm! Làdolzm sao cófqsj thểridm khôgznang giậbhhyn chứdolz?

An Đcepeiềeizom, sao màdolzy lạcwffi vôgzna ýfzaygzna tứdolz nhưbgpt vậbhhyy? An Đcepeiềeizom thầfkprm kiểridmm đecljiểridmm bảixywn thâtgzdn.

gzna Thanh Dưbgptơqzrxng thấsvejy vẻsqhv mặbgptt hốbfcpt hoảixywng củsyfza An Đcepeiềeizom thìnwxbbgptewhwi cay đecljwxbpng: “Tôgznai cófqsjdolzm gìnwxb đecljâtgzdu, côgznadolzm gìnwxbdolz sợpvfe thếdulc?”

“Khôgznang, tôgznai khôgznang cófqsj sợpvfe.” An Đcepeiềeizom gưbgptpvfeng cưbgptewhwi, “Tôgzna tổwokwng, tôgznai còsvejn cófqsj việkfdjc, tôgznai xin phézfhqp đeclji!”

An Đcepeiềeizom nófqsji xong liềeizon vộsbdni vàdolzng chạcwffy mấsvejt.

svejn Tôgzna Thanh Dưbgptơqzrxng thìnwxb đecljdolzng nhìnwxbn theo bófqsjng dábfcpng An Đcepeiềeizom, bấsvejt lựwvayc đecljdolzng yêfqsjn tạcwffi chỗusic, khôgznang đecljuổwokwi theo.

Ngàdolzy hôgznam sau, trong phòsvejng họzvdzp…


“Chúenxyng tôgznai nhậbhhyn đecljưbgptpvfec thôgznang bábfcpo từfkpr tổwokwng côgznang ty, do Lâtgzdm Thịridmdolz Cốbfcp Thịridm muốbfcpn đecljxttny nhanh thờewhwi gian hợpvfep tábfcpc nêfqsjn việkfdjc quay quảixywng cábfcpo lầfkprn nàdolzy phảixywi đecljưbgptpvfec hoàdolzn thàdolznh trong vòsvejng mộsbdnt thábfcpng.”

gzna Thanh Dưbgptơqzrxng vừfkpra dứdolzt lờewhwi thìnwxb trong phòsvejng họzvdzp lậbhhyp tứdolzc vang lêfqsjn bao nhiêfqsju tiếdulcng bàdolzn luậbhhyn:

“Chuyệkfdjn nàdolzy sao cófqsj thểridm chứdolz? Kếdulc hoạcwffch ban đecljfkpru làdolz trong vòsvejng ba thábfcpng, bâtgzdy giờewhw sao lạcwffi thàdolznh mộsbdnt thábfcpng?”

“Phảixywi đecljófqsj, bâtgzdy giờewhw chỉkmsp mớetkmi quay xong phầfkprn mộsbdnt, chưbgpta kểridm đecljếdulcn giai đecljoạcwffn hậbhhyu kìnwxb, trong mộsbdnt thábfcpng làdolz hoàdolzn toàdolzn khôgznang thểridmdolzo xong kịridmp!”

“Lâtgzdm Thịridmdolz Cốbfcp Thịridmwokwnwxbgznang làdolz nhữnwxbng côgznang ty lớetkmn, sao cófqsj thểridmwokwy tiệkfdjn thay đecljwokwi thờewhwi gian nhưbgpt vậbhhyy?”

“Trờewhwi ơqzrxi, ngưbgptewhwi ta làdolzgznang ty lớetkmn nêfqsjn mớetkmi cófqsj tiềeizon cófqsj quyềeizon đecljsvejy!”

An Đcepeiềeizom ngồogdni bêfqsjn cạcwffnh Lâtgzdm Hiểridmu Hiểridmu, tuy cũgznang rấsvejt lo lắwxbpng vềeizo việkfdjc đecljxttny nhanh tiếdulcn đecljsbdn, nhưbgptng hiệkfdjn giờewhw việkfdjc màdolzgzna quan tâtgzdm nhấsvejt vẫcnzyn làdolztgzdm Hiểridmu Hiểridmu.

Từfkprgznam qua cho đecljếdulcn tậbhhyn bâtgzdy giờewhw, Lâtgzdm Hiểridmu Hiểridmu ngoàdolzi việkfdjc nófqsji vàdolzi câtgzdu bắwxbpt buộsbdnc ra thìnwxb hầfkpru nhưbgpt khôgznang tábfcpn gẫcnzyu vớetkmi mìnwxbnh chúenxyt nàdolzo, chắwxbpc chắwxbpn làdolz vẫcnzyn còsvejn giậbhhyn mìnwxbnh, mìnwxbnh nhấsvejt đecljridmnh phảixywi tìnwxbm mọzvdzi cábfcpch dỗusicdolznh mớetkmi đecljưbgptpvfec!

Nghĩdulc đecljếdulcn đecljâtgzdy, An Đcepeiềeizom khẽmewp liếdulcc nhìnwxbn sắwxbpc mặbgptt Lâtgzdm Hiểridmu Hiểridmu rồogdni bắwxbpt chuyệkfdjn: “Hiểridmu Hiểridmu, lầfkprn quay nàdolzy rúenxyt ngắwxbpn thờewhwi gian lạcwffi còsvejn cófqsj mộsbdnt thábfcpng, hai chúenxyng ta thảixywm rồogdni!”

“Cófqsjnwxb đecljâtgzdu màdolz thảixywm? Côgznabgptafhkng làdolzm diễctern viêfqsjn dễcter lắwxbpm chắwxbpc?” Lâtgzdm Hiểridmu Hiểridmu chẳgznang thèdzeym nhìnwxbn An Đcepeiềeizom, lạcwffnh lùwokwng trảixyw lờewhwi.

An Đcepeiềeizom cau màdolzy, thậbhhyt sựwvay rấsvejt khôgznang quen vớetkmi giọzvdzng đecljiệkfdju nófqsji chuyệkfdjn nàdolzy củsyfza Lâtgzdm Hiểridmu Hiểridmu: “Hiểridmu Hiểridmu, côgzna vẫcnzyn còsvejn giậbhhyn vìnwxb chuyệkfdjn hôgznam qua tôgznai ởafhkfqsjn cạcwffnh Tôgzna tổwokwng sao?”

tgzdm Hiểridmu Hiểridmu quay lạcwffi liếdulcc An Đcepeiềeizom mộsbdnt cábfcpi rồogdni phìnwxbbgptewhwi: “Côgzna muốbfcpn làdolzm gìnwxb thìnwxbdolzm chứdolz, tôgznai cófqsj quyềeizon gìnwxbdolz giậbhhyn?”

“Hiểridmu Hiểridmu, chuyệkfdjn ngàdolzy hôgznam qua tôgznai đecljãnkdu giảixywi thícwffch vớetkmi côgzna rồogdni, côgzna đecljfkprng cófqsj hởafhk chúenxyt làdolz lạcwffi trưbgptng cábfcpi tícwffnh tiểridmu thưbgpt ra đecljưbgptpvfec khôgznang?” An Đcepeiềeizom hícwfft mộsbdnt hơqzrxi thậbhhyt sâtgzdu, cốbfcp gắwxbpng kìnwxbm nézfhqn cơqzrxn giậbhhyn đecljang bùwokwng phábfcpt.


“Tôgznai làdolzm gìnwxbdolzbfcpm trưbgptng tícwffnh tiểridmu thưbgpt ra vớetkmi côgzna?” Lâtgzdm Hiểridmu Hiểridmu vẫcnzyn hậbhhym hựwvayc, “Đcepeúenxyng nhưbgpt lờewhwi anh tôgznai nófqsji, nếdulcu màdolz đecljsbdnng vàdolzo côgzna thìnwxbgznai sẽmewp khôgznang thểridmdolzo gábfcpnh nổwokwi, cảixywtgzdm Thịridm chúenxyng tôgznai cũgznang khôgznang thểridmdolzo gábfcpnh nổwokwi!”

“Hiểridmu Hiểridmu, côgznafqsji chuyệkfdjn đecljfkprng cófqsj mậbhhyp mờewhw nhưbgpt vậbhhyy đecljưbgptpvfec khôgznang?” An Đcepeiềeizom khôgznang nhịridmn nổwokwi nữnwxba, “Hôgznam qua làdolz do côgzna khôgznang nófqsji gìnwxb vớetkmi tôgznai màdolz đecljãnkdu ăbhhyn cơqzrxm mộsbdnt mìnwxbnh, thếdulc thìnwxbgzna tổwokwng mua cơqzrxm đecljếdulcn cho tôgznai cófqsjdolzm sao đecljâtgzdu? Tôgznai đecljãnkdu cốbfcp gắwxbpng giữnwxb khoảixywng cábfcpch vớetkmi anh ấsvejy rồogdni, côgznasvejn muốbfcpn tôgznai làdolzm sao nữnwxba?”

“Xoạcwffch” mộsbdnt tiếdulcng, Lâtgzdm Hiểridmu Hiểridmu đecljsbdnt nhiêfqsjn đecljxttny cábfcpi ghếdulc ra rồogdni đecljdolzng phắwxbpt dậbhhyy.

Ngay lậbhhyp tứdolzc, cảixyw phòsvejng họzvdzp đecljang huyêfqsjn nábfcpo lậbhhyp tứdolzc im phăbhhyng phắwxbpc, mọzvdzi ngưbgptewhwi đecljeizou đecljogdnng loạcwfft quay sang nhìnwxbn Lâtgzdm Hiểridmu Hiểridmu vừfkpra đecljdolzng dậbhhyy, khôgznang biếdulct côgzna đecljridmnh làdolzm gìnwxb.

tgzdm Hiểridmu Hiểridmu quay sang nhìnwxbn Tôgzna Thanh Dưbgptơqzrxng nófqsji: “Tôgzna tổwokwng, vềeizo việkfdjc thờewhwi gian quay phim bịridm dờewhwi lêfqsjn nàdolzy, tôgznai sẽmewp cốbfcp hếdulct sứdolzc phốbfcpi hợpvfep, mọzvdzi lịridmch trìnwxbnh lábfcpt nữnwxba anh cứdolz bảixywo nhâtgzdn viêfqsjn gửbfcpi vàdolzo email củsyfza tôgznai làdolz đecljưbgptpvfec.”

tgzdm Hiểridmu Hiểridmu nófqsji xong lạcwffi quay sang trừfkprng mắwxbpt vớetkmi An Đcepeiềeizom mộsbdnt cábfcpi rồogdni nófqsji tiếdulcp: “Tôgznai ngồogdni ởafhk đecljâtgzdy đecljau đecljfkpru lắwxbpm, xin phézfhqp Tôgzna tổwokwng cho tôgznai vềeizo nghỉkmsp ngơqzrxi!”

Tuy Lâtgzdm Hiểridmu Hiểridmu nófqsji làdolz bịridm đecljau đecljfkpru, nhưbgptng mọzvdzi ngưbgptewhwi trong phòsvejng họzvdzp khôgznang phảixywi làdolz bịridmwokw, tấsvejt cảixyw đecljeizou thấsvejy rõtxug việkfdjc Lâtgzdm Hiểridmu Hiểridmu trừfkprng mắwxbpt khófqsj chịridmu vớetkmi An Đcepeiềeizom rồogdni mớetkmi nófqsji làdolz muốbfcpn vềeizo trưbgptetkmc.

Ngay lậbhhyp tứdolzc, tấsvejt cảixyw mọzvdzi ngưbgptewhwi lạcwffi cùwokwng chuyểridmn ábfcpnh mắwxbpt sang nhìnwxbn An Đcepeiềeizom, trong lòsvejng thầfkprm suy đecljbfcpn: Hai ngưbgptewhwi họzvdz khôgznang phảixywi làdolz thâtgzdn đecljếdulcn mứdolzc cùwokwng chia nhau cábfcpi quầfkprn sao? Sao bâtgzdy giờewhw lạcwffi cófqsj vẻsqhv nhưbgpt đecljang xícwffch mícwffch vậbhhyy? Rốbfcpt cuộsbdnc đecljãnkdu xảixywy ra chuyệkfdjn gìnwxb?

An Đcepeiềeizom bịridm mọzvdzi ngưbgptewhwi nhìnwxbn đecljếdulcn đecljfkpr bừfkprng mặbgptt, bấsvejt giábfcpc cúenxyi đecljfkpru xuốbfcpng, côgzna thậbhhyt sựwvay khôgznang thểridm hiểridmu Hiểridmu Hiểridmu sao lạcwffi đecljbfcpi xửbfcp vớetkmi mìnwxbnh nhưbgpt vậbhhyy!

“Đcepeưbgptpvfec rồogdni, vậbhhyy côgzna vềeizo nghỉkmsp ngơqzrxi đeclji.” Tôgzna Thanh Dưbgptơqzrxng sau khi nhìnwxbn An Đcepeiềeizom bằbgptng ábfcpnh mắwxbpt quan tâtgzdm thìnwxb gậbhhyt đecljfkpru đecljogdnng ýfzay.

“Cảixywm ơqzrxn Tôgzna tổwokwng.” Lâtgzdm Hiểridmu Hiểridmu mặbgptt khôgznang cảixywm xúenxyc gậbhhyt đecljfkpru rồogdni quay ngưbgptewhwi đeclji thẳgznang ra khỏfkpri phòsvejng họzvdzp.

Mọzvdzi ngưbgptewhwi trong phòsvejng đecljưbgpta mắwxbpt nhìnwxbn nhau, khôgznang thểridm đecljbfcpn ra đecljưbgptpvfec làdolz đecljãnkdu xảixywy ra chuyệkfdjn gìnwxb.

“Đcepeưbgptpvfec rồogdni, nộsbdni dung cuộsbdnc họzvdzp đecljãnkdufqsji xong rồogdni, mọzvdzi ngưbgptewhwi giảixywi tábfcpn đeclji.” Tôgzna Thanh Dưbgptơqzrxng đecljưbgpta mắwxbpt nhìnwxbn mộsbdnt vòsvejng phòsvejng họzvdzp rồogdni nófqsji.

“Vâtgzdng.” Mọzvdzi ngưbgptewhwi vộsbdni gậbhhyt đecljfkpru rồogdni thu dọzvdzn tàdolzi liệkfdju, lụkmspc tụkmspc rờewhwi khỏfkpri phòsvejng họzvdzp.

Khi mọzvdzi ngưbgptewhwi đecljãnkdu ra hếdulct rồogdni, An Đcepeiềeizom mớetkmi ngẩxttnn ngơqzrx thu dọzvdzn tàdolzi liệkfdju củsyfza mìnwxbnh, côgzna nghĩdulcnkdui màdolz khôgznang hiểridmu Hiểridmu Hiểridmu tạcwffi sao lạcwffi vìnwxb chúenxyt chuyệkfdjn nhỏfkprdolz đecljbfcpi xửbfcp vớetkmi côgzna nhưbgpt vậbhhyy.

enxyc nàdolzy, Tôgzna Thanh Dưbgptơqzrxng mớetkmi bưbgptetkmc đecljếdulcn bêfqsjn cạcwffnh An Đcepeiềeizom.

Nhưbgptng An Đcepeiềeizom lạcwffi khôgznang hềeizo hay biếdulct Tôgzna Thanh Dưbgptơqzrxng đecljãnkdu đecljdolzng kếdulcfqsjn, côgzna chỉkmsp tiếdulcp tụkmspc mícwffm môgznai, khófqsje mắwxbpt bắwxbpt đecljfkpru đecljfkprfqsjn.

gzna Thanh Dưbgptơqzrxng đecljdolzng bêfqsjn trábfcpi An Đcepeiềeizom, thấsvejy đecljôgznai mi mỏfkprng củsyfza côgzna khẽmewp rung rung, mấsvejy chiếdulcc răbhhyng trắwxbpng cắwxbpn lêfqsjn đecljôgznai môgznai căbhhyng mọzvdzng, dábfcpng vẻsqhv rấsvejt khổwokw sởafhk, bèdzeyn hỏfkpri: “An Đcepeiềeizom, côgzna khôgznang sao chứdolz?”

An Đcepeiềeizom hơqzrxi giậbhhyt mìnwxbnh, lúenxyc nàdolzy mớetkmi phảixywn ứdolzng, vộsbdni ngẩxttnng đecljfkpru lêfqsjn cưbgptewhwi vớetkmi Tôgzna Thanh Dưbgptơqzrxng: “Tôgznai khôgznang sao.”

“Cãnkdui nhau vớetkmi Hiểridmu Hiểridmu àdolz?”

“Cófqsj lẽmewpdolz thếdulc.” An Đcepeiềeizom bấsvejt lựwvayc gậbhhyt đecljfkpru, khôgznang phảixywi làdolzgznankdui nhau vớetkmi Hiểridmu Hiểridmu, màdolzdolz Hiểridmu Hiểridmu muốbfcpn cãnkdui nhau vớetkmi côgzna!

“Hiểridmu Hiểridmu hìnwxbnh nhưbgptgznang khôgznang phảixywi làdolz ngưbgptewhwi hay giậbhhyn.” Tôgzna Thanh Dưbgptơqzrxng cưbgptewhwi an ủsyfzi: “Ngàdolzy mai làdolz phảixywi quay liêfqsjn tụkmspc rồogdni, thờewhwi gian côgznaafhkfqsjn Hiểridmu Hiểridmu vẫcnzyn còsvejn dàdolzi, nếdulcu cófqsj hiểridmu lầfkprm thìnwxbgznang sẽmewp mau chófqsjng đecljưbgptpvfec hófqsja giảixywi thôgznai.”

An Đcepeiềeizom gậbhhyt đecljfkpru ngao ngábfcpn: “Mong làdolz nhưbgpt vậbhhyy.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.