Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 250 :

    trước sau   
honk An Ni nghiêqnwsm túcywvc nhìgaxdn vàifkso mặiodit Lâorscm Kímncvnh Trạifksch, sau đhkvhóqnws cắdorbn răuqlnng nóqnwsi: “Khôutnkng cóqnws, tấdgojt cảiodi mọmhzii việphwyc xảiodiy ra, em đhkvhzvvqu kểaemo cho anh vàifks luậnjczt sưphwy cảiodi rồhxlhi.”

Áifydnh mắdorbt Lâorscm Kímncvnh Trạifksch khựfxtdng lạifksi mộutnkt chúcywvt, sau đhkvhóqnws anh gậnjczt đhkvhomnfu ôutnkm Lýhonk An Ni vàifkso lòhxlhng, khôutnkng nóqnwsi gìgaxd nữrpusa.

hxlhn Lýhonk An Ni cũdorbng ôutnkm chặiodit lấdgojy Lâorscm Kímncvnh Trạifksch, vừcywva rồhxlhi làifks do mìgaxdnh đhkvhãblal nghĩqnws quármel nhiềzvvqu thôutnki, Kímncvnh Trạifksch bâorscy giờflvdqnwsu thưphwyơzvvqng mìgaxdnh nhưphwy vậnjczy, mấdgojy lờflvdi nóqnwsi dốuxxvi vừcywva rồhxlhi củdaipa mìgaxdnh lạifksi khôutnkng chúcywvt sơzvvq hởblal, làifksm sao cóqnws thểaemo bịlxsz lộutnk chứhkvh?

Khóqnwse môutnki Lýhonk An Ni nởblal mộutnkt nụxxllphwyflvdi đhkvhdorbc ýhonk, sau đhkvhóqnws ôutnkm chặiodit lấdgojy Lâorscm Kímncvnh Trạifksch, yêqnwsn tâorscm hàifksi lòhxlhng ngủdaip ngon.

Mộutnkt đhkvhêqnwsm trôutnki qua…

honk An Ni thứhkvhc dậnjczy trong lòhxlhng Lâorscm Kímncvnh Trạifksch, hai ngưphwyflvdi cùyfqcng đhkvhármelnh răuqlnng, cùyfqcng ăuqlnn sármelng, rồhxlhi cùyfqcng ngồhxlhi chờflvd luậnjczt sưphwy đhkvhếbxmen đhkvhaemo giảiodii quyếbxmet chuyệphwyn nàifksy.


orscm Kímncvnh Trạifksch vàifkshonk An Ni vừcywva ăuqlnn sármelng xong khôutnkng lâorscu thìgaxd chuôutnkng cửpzbja đhkvhãblal vang lêqnwsn.

“Chắdorbc làifks luậnjczt sưphwyphwyơzvvqng vàifks luậnjczt sưphwyblal đhkvhếbxmen đhkvhdgojy, đhkvhaemo em ra mởblal cửpzbja!” Lýhonk An Ni sau khi ngủdaip mộutnkt đhkvhêqnwsm, tâorscm trạifksng đhkvhãblal tốuxxvt lêqnwsn rấdgojt nhiềzvvqu, tuy khôutnkng cưphwyflvdi nhưphwyng vẻcqit mặiodit rấdgojt tưphwyơzvvqi tỉljbtnh.

Thấdgojy Lâorscm Kímncvnh Trạifksch gậnjczt đhkvhomnfu vớsywki mìgaxdnh, Lýhonk An Ni liềzvvqn chạifksy ra cửpzbja, nhưphwyng rồhxlhi côutnk ta trôutnkng thấdgojy đhkvhhkvhng trưphwysywkc cửpzbja khôutnkng phảiodii làifks hai luậnjczt sưphwyifksifks mộutnkt đhkvhármelm cảiodinh sármelt mặiodic đhkvhhxlhng phụxxllc!

honk An Ni lùyfqci lạifksi mộutnkt bưphwysywkc, nhìgaxdn nhữrpusng ngưphwyflvdi cảiodinh sármelt ấdgojy rồhxlhi vộutnki vàifksng chạifksy đhkvhếbxmen chỗifydorscm Kímncvnh Trạifksch, “Kímncvnh Trạifksch, ngoàifksi cửpzbja đhkvhutnkt nhiêqnwsn cóqnws nhiềzvvqu cảiodinh sármelt lắdorbm!”

“Cảiodinh sármelt? Khôutnkng phảiodii vẫepsyn còhxlhn chưphwya đhkvhi bármelo cảiodinh sármelt sao?” Lâorscm Kímncvnh Trạifksch đhkvhhkvhng dậnjczy, che chắdorbn cho Lýhonk An Ni.

cywvc nàifksy, mộutnkt ngưphwyflvdi cóqnws vẻcqitifks đhkvhutnki trưphwyblalng cảiodinh sármelt bưphwysywkc lêqnwsn, đhkvhưphwya tấdgojm thẻcqit cảiodinh sármelt ra, sau đhkvhóqnws nghiêqnwsm túcywvc nóqnwsi: “Anh Lâorscm, tốuxxvi qua chúcywvng tôutnki nhậnjczn đhkvhưphwyilxgc tin bármelo cóqnws mộutnkt vụxxll ármeln giếbxmet ngưphwyflvdi xảiodiy ra trong mộutnkt căuqlnn hộutnk cho thuêqnws, sau khi khármelm nghiệphwym hiệphwyn trưphwyflvdng vàifks thu thậnjczp chứhkvhng cứhkvh, chúcywvng tôutnki bâorscy giờflvd nghi ngờflvdutnkhonk An Ni đhkvhãblal cốuxxv ýhonk giếbxmet ngưphwyflvdi, vui lòhxlhng đhkvhaemoutnkdgojy theo chúcywvng tôutnki vềzvvq đhkvhhxlhn cảiodinh sármelt mộutnkt chuyếbxmen.”

honk An Ni vừcywva nghe đhkvhếbxmen đhkvhóqnws thìgaxd lậnjczp tứhkvhc sợilxgblali nắdorbm chặiodit cármelnh tay Lâorscm Kímncvnh Trạifksch rồhxlhi khẽuxxvqnwsi: “Kímncvnh Trạifksch, cứhkvhu em.”

“An Ni, em đhkvhcywvng sợilxg.” Lâorscm Kímncvnh Trạifksch cưphwyflvdi dịlxszu dàifksng vớsywki Lýhonk An Ni, sau đhkvhóqnws quay sang nhìgaxdn đhkvhutnki trưphwyblalng cảiodinh sármelt rồhxlhi bìgaxdnh tĩqnwsnh nóqnwsi: “Khôutnkng ngờflvd phímncva cảiodinh sármelt cármelc anh làifksm việphwyc hiệphwyu suấdgojt nhanh nhưphwy vậnjczy.”

orscm Kímncvnh Trạifksch vẫepsyn cứhkvh che chắdorbn cho Lýhonk An Ni sau lưphwyng mìgaxdnh, giảiodii thímncvch: “Chỉljbtqnws đhkvhiềzvvqu, An Ni hoàifksn toàifksn khôutnkng phảiodii cốuxxv ýhonk giếbxmet ngưphwyflvdi, màifksifks tựfxtd vệphwy chímncvnh đhkvhármelng.”

orscm Kímncvnh Trạifksch nóqnwsi xong lạifksi nhìgaxdn đhkvhutnki trưphwyblalng: “Luậnjczt sưphwy đhkvhifksi diệphwyn củdaipa An Ni sắdorbp đhkvhếbxmen rồhxlhi, chi tiếbxmet cụxxll thểaemo, anh cóqnws thểaemoqnwsi vớsywki họmhzi. Còhxlhn vềzvvq An Ni thìgaxdrmelc anh khôutnkng đhkvhưphwyilxgc dẫepsyn đhkvhi.”

“Anh Lâorscm…” Đqhbzutnki trưphwyblalng bưphwysywkc lêqnwsn nghiêqnwsm túcywvc nóqnwsi, “Chúcywvng tôutnki đhkvhãblalqnws bằlmgsng chứhkvhng chắdorbc chắdorbn cóqnws thểaemo chứhkvhng minh tộutnki màifksutnkhonk An Ni phạifksm phảiodii làifks cốuxxv ýhonk giếbxmet ngưphwyflvdi. Chúcywvng tôutnki cóqnws quyềzvvqn đhkvhưphwya côutnkhonk An Ni vềzvvq đhkvhhxlhn đhkvhaemo tiếbxmen hàifksnh thẩzscgm vấdgojn!”

“Hảiodi? Vậnjczy sao?” Lâorscm Kímncvnh Trạifksch nheo mắdorbt hỏlxszi, “Anh ởblal đhkvhutnki nàifkso? Mấdgojy hôutnkm trưphwysywkc tôutnki cóqnws đhkvhi dùyfqcng bữrpusa vớsywki cụxxllc trưphwyblalng củdaipa cármelc anh đhkvhdgojy, hay bâorscy giờflvdutnki gọmhzii đhkvhiệphwyn hỏlxszi anh ấdgojy nhérkyx?”

Đqhbzutnki trưphwyblalng cảiodinh sármelt hơzvvqi ngẩzscgn ngưphwyflvdi, nhưphwyng sau đhkvhóqnws vẫepsyn nhưphwy hạifks quyếbxmet tâorscm: “Chúcywvng tôutnki nhấdgojt đhkvhlxsznh phảiodii đhkvhưphwya côutnkhonk An Ni đhkvhi. Nếbxmeu anh Lâorscm khôutnkng bằlmgsng lòhxlhng thìgaxdqnws thểaemoyfqcng theo chúcywvng tôutnki vềzvvq đhkvhhxlhn luôutnkn!”


“Đqhbzưphwyilxgc thôutnki, anh mờflvdi thìgaxdutnki đhkvhi thôutnki.” Lâorscm Kímncvnh Trạifksch bậnjczt cưphwyflvdi, cảiodim thấdgojy đhkvhutnki trưphwyblalng nàifksy đhkvhúcywvng làifks thúcywv vịlxsz!

“Vậnjczy mờflvdi anh!” Đqhbzutnki trưphwyblalng cảiodinh sármelt đhkvhưphwya tay ra làifksm đhkvhutnkng tármelc mờflvdi.

hxlhn Lâorscm Kímncvnh Trạifksch thìgaxdrkyxo tay Lýhonk An Ni bìgaxdnh tĩqnwsnh bưphwysywkc ra ngoàifksi.

Nhưphwyng Lýhonk An Ni lúcywvc nàifksy lạifksi ghìgaxd chặiodit tay Lâorscm Kímncvnh Trạifksch lạifksi, hoảioding sợilxg lắdorbc đhkvhomnfu nóqnwsi: “Kímncvnh Trạifksch, em khôutnkng muốuxxvn đhkvhếbxmen đhkvhhxlhn cảiodinh sármelt.”

“Ngoan.” Lâorscm Kímncvnh Trạifksch vuốuxxvt mặiodit Lýhonk An Ni đhkvhutnkng viêqnwsn, “Chỉljbt cầomnfn việphwyc nàifksy đhkvhúcywvng nhưphwy em đhkvhãblalqnwsi thìgaxd chắdorbc chắdorbn sẽuxxv khôutnkng sao đhkvhâorscu! Ngưphwyilxgc lạifksi…”

orscm Kímncvnh Trạifksch dứhkvht lờflvdi thìgaxd quay sang nhìgaxdn đhkvhutnki trưphwyblalng cảiodinh sármelt bằlmgsng ármelnh mắdorbt đhkvhdorbc ýhonk rồhxlhi nóqnwsi: “Ngưphwyilxgc lạifksi sẽuxxvqnwsifksi ngưphwyflvdi sau chuyệphwyn nàifksy màifks hiểaemou đhkvhưphwyilxgc rằlmgsng, mờflvdi thầomnfn thìgaxd dễlbdx chứhkvh đhkvhuổlnwzi thầomnfn thìgaxd khóqnws lắdorbm!”

honk An Ni nhìgaxdn vẻcqit mặiodit tựfxtd tin củdaipa Lâorscm Kímncvnh Trạifksch thìgaxd bấdgojt giármelc cúcywvi đhkvhomnfu, côutnk ta cứhkvh mấdgojp mármely môutnki, nhưphwyng cuốuxxvi cùyfqcng cũdorbng khôutnkng nóqnwsi gìgaxd cảiodi.

orscy giờflvd Trầomnfn Hòhxlha Thàifksnh đhkvhãblal chếbxmet rồhxlhi, đhkvhoạifksn ghi âorscm cũdorbng đhkvhãblal bịlxsz hủdaipy rồhxlhi, trêqnwsn thếbxme gian nàifksy khôutnkng còhxlhn ai biếbxmet bímncv mậnjczt củdaipa côutnk ta nữrpusa, thếbxmeqnwsn côutnk ta bâorscy giờflvd nhấdgojt đhkvhlxsznh khôutnkng đhkvhưphwyilxgc đhkvhaemo lộutnkzvvq hởblal, lầomnfn trưphwysywkc cũdorbng chỉljbtgaxd mộutnkt phúcywvt hoảioding loạifksn màifks lỡiodiqnwsi ra sựfxtd thậnjczt, khiếbxmen cho Trầomnfn Hòhxlha Thàifksnh thừcywva cơzvvq nắdorbm đhkvhưphwyilxgc thóqnwsp.

gaxd vậnjczy lầomnfn nàifksy, côutnk ta nhấdgojt đhkvhlxsznh phảiodii ngậnjczm chặiodit miệphwyng, khôutnkng đhkvhưphwyilxgc nóqnwsi hớsywk!

Vậnjczy làifks, Lýhonk An Ni đhkvhàifksnh phảiodii theo Lâorscm Kímncvnh Trạifksch vềzvvq đhkvhhxlhn cảiodinh sármelt.

orscm Kímncvnh Trạifksch trưphwysywkc khi đhkvhi đhkvhãblal nhármely mắdorbt vớsywki đhkvhármelm đhkvhàifksn em, đhkvhàifksn em củdaipa anh hiểaemou ýhonk, lậnjczp tứhkvhc liêqnwsn lạifksc vớsywki hai luậnjczt sưphwy kia.

honk An Ni vừcywva đhkvhếbxmen đhkvhhxlhn cảiodinh sármelt đhkvhãblal bịlxsz giam lạifksi, cóqnws đhkvhiềzvvqu nhờflvdifkso mốuxxvi quan hệphwy củdaipa Lâorscm Kímncvnh Trạifksch nêqnwsn phòhxlhng giam ấdgojy đhkvhiềzvvqu kiệphwyn khármel tốuxxvt.

orscm Kímncvnh Trạifksch ngồhxlhi chờflvd trêqnwsn ghếbxme sofa, chỉljbtifksi phúcywvt sau, vịlxsz cụxxllc trưphwyblalng Hứhkvha từcywvng ăuqlnn cơzvvqm vớsywki anh đhkvhãblal lậnjczp tứhkvhc đhkvhếbxmen


“Chàifkso anh Lâorscm.” Cụxxllc trưphwyblalng Hứhkvha đhkvhưphwya tay bắdorbt tay Lâorscm Kímncvnh Trạifksch.

“Ừdorb.” Lâorscm Kímncvnh Trạifksch nhúcywvn vai, khẽuxxv bắdorbt tay cụxxllc trưphwyblalng Hứhkvha mộutnkt chúcywvt làifks liềzvvqn buôutnkng ra, “Cụxxllc trưphwyblalng Hứhkvha, cấdgojp dưphwysywki củdaipa anh làifksm việphwyc đhkvhúcywvng làifks hiệphwyu suấdgojt cao đhkvhdgojy.”

Cụxxllc trưphwyblalng Hứhkvha nghe ra giọmhzing đhkvhiệphwyu mỉljbta mai củdaipa Lâorscm Kímncvnh Trạifksch, anh ta chợilxgt nhìgaxdn Lâorscm Kímncvnh Trạifksch, cóqnws vẻcqit do dựfxtd, khôutnkng biếbxmet làifksm sao đhkvhaemoqnwsi ra câorscu tiếbxmep theo.

“Sao thếbxme? Cụxxllc trưphwyblalng Hứhkvha cóqnwsgaxd muốuxxvn nóqnwsi àifks?” Lâorscm Kímncvnh Trạifksch lúcywvc nàifksy mớsywki đhkvhhkvhng dậnjczy hỏlxszi cụxxllc trưphwyblalng Hứhkvha.

“Àmklt, anh Lâorscm àifks, anh đhkvhi theo tôutnki.” Cụxxllc trưphwyblalng Hứhkvha do dựfxtd mộutnkt lúcywvc, sau đhkvhóqnwsphwysywkc vềzvvq phímncva trưphwysywkc.

orscm Kímncvnh Trạifksch cau màifksy, nhìgaxdn vẻcqit mặiodit củdaipa cụxxllc trưphwyblalng Hứhkvha thìgaxd chuyệphwyn nàifksy cóqnws vẻcqit khôutnkng đhkvhơzvvqn giảiodin rồhxlhi, khôutnkng lẽuxxvhxlhn cóqnws việphwyc gìgaxd đhkvhóqnwsifks anh chưphwya biếbxmet sao?

orscm Kímncvnh Trạifksch khoanh tay nghi hoặiodic đhkvhi theo cụxxllc trưphwyblalng Hứhkvha vàifkso mộutnkt căuqlnn phòhxlhng.

Khi anh vừcywva bưphwysywkc vàifkso phòhxlhng thìgaxd liềzvvqn trôutnkng thấdgojy ngưphwyflvdi đhkvhutnki trưphwyblalng cảiodinh sármelt đhkvhãblal bắdorbt Lýhonk An Ni, anh ta đhkvhhkvhng dậnjczy, nghiêqnwsm túcywvc chàifkso cụxxllc trưphwyblalng.

Cụxxllc trưphwyblalng cũdorbng chàifkso lạifksi, sau đhkvhóqnwsqnwsi vớsywki ngưphwyflvdi đhkvhutnki trưphwyblalng đhkvhóqnws: “Mau lấdgojy chứhkvhng cứhkvhifks cậnjczu đhkvhiềzvvqu tra đhkvhưphwyilxgc ra cho anh Lâorscm xem đhkvhi.”

“Vâorscng.” Đqhbzutnki trưphwyblalng hùyfqcng hồhxlhn trảiodi lờflvdi, sau đhkvhóqnws quay sang Lâorscm Kímncvnh Trạifksch: “Anh Lâorscm, tốuxxvi qua sau khi cảiodinh sármelt chúcywvng tôutnki nhậnjczn đhkvhưphwyilxgc tin bármelo thìgaxd liềzvvqn đhkvhi ngay, trưphwysywkc tiêqnwsn phong tỏlxsza hiệphwyn trưphwyflvdng, sau đhkvhóqnws…”

“Đqhbzdaip rồhxlhi đhkvhdaip rồhxlhi!” Lâorscm Kímncvnh Trạifksch khóqnws chịlxszu phẩzscgy tay, “Nóqnwsi vàifkso trọmhzing đhkvhiểaemom đhkvhi!”

Đqhbzutnki trưphwyblalng thởblalifksi, sau đhkvhóqnwsqnwsi: “Sau khi đhkvhiềzvvqu tra, chúcywvng tôutnki phármelt hiệphwyn ra mộutnkt thưphwy mụxxllc ẩzscgn trong mármely laptop củdaipa củdaipa nạifksn nhâorscn Trầomnfn Hòhxlha Thàifksnh, trong đhkvhóqnwsqnws rấdgojt nhiềzvvqu đhkvhoạifksn phim vàifks đhkvhoạifksn ghi âorscm. Nhữrpusng thứhkvh đhkvhóqnws chímncvnh làifks bằlmgsng chứhkvhng trựfxtdc tiếbxmep chứhkvhng tỏlxszutnkhonk An Ni làifks hung thủdaip giếbxmet ngưphwyflvdi!”

“Anh Lâorscm, anh tựfxtd xem đhkvhi.” Cụxxllc trưphwyblalng Hứhkvha ra hiệphwyu vớsywki đhkvhutnki trưphwyblalng, bảiodio anh ta ra ngoàifksi.

Sắdorbc mặiodit Lâorscm Kímncvnh Trạifksch cũdorbng trởblalqnwsn nghiêqnwsm trọmhzing, anh ngồhxlhi trưphwysywkc màifksn hìgaxdnh laptop, cầomnfm chuộutnkt lêqnwsn nhấdgojn vàifkso mộutnkt đhkvhoạifksn phim.

ifks cảiodinh tưphwyilxgng sau đhkvhóqnws đhkvhnjczp vàifkso mắdorbt đhkvhãblal khiếbxmen Lâorscm Kímncvnh Trạifksch nổlnwzi đhkvhqnwsn lêqnwsn, tuy chấdgojt lưphwyilxgng hìgaxdnh ảiodinh khôutnkng rõhkvh lắdorbm, nhưphwyng Lâorscm Kímncvnh Trạifksch vẫepsyn cóqnws thểaemo nhìgaxdn thấdgojy đhkvhưphwyilxgc cóqnws hai ngưphwyflvdi đhkvhang quấdgojn lấdgojy nhau, màifks ngưphwyflvdi phụxxll nữrpus khôutnkng mộutnkt mảiodinh vảiodii che thâorscn nàifkso trong đhkvhóqnws chímncvnh làifkshonk An Ni!

honk An Ni trong đhkvhoạifksn phim khôutnkng hềzvvqqnws chúcywvt phảiodin khármelng nàifkso, tuy vẻcqit mặiodit cóqnws chúcywvt khôutnkng cam tâorscm nhưphwyng tuyệphwyt nhiêqnwsn khôutnkng hềzvvq phảiodin khármelng!

orscm Kímncvnh Trạifksch khôutnkng tin đhkvhưphwyilxgc màifks lắdorbc đhkvhomnfu, sau đhkvhóqnws lạifksi nhấdgojn xem mộutnkt đhkvhoạifksn phim khármelc, tấdgojt cảiodi đhkvhzvvqu làifks cảiodinh Lýhonk An Ni ởblalqnwsn cạifksnh mộutnkt ngưphwyflvdi đhkvhàifksn ôutnkng, cũdorbng làifks ngưphwyflvdi đhkvhãblal quay nhữrpusng đhkvhoạifksn phim nàifksy!

orscm Kímncvnh Trạifksch đhkvhóqnwsng laptop lạifksi đhkvhármelnh ầomnfm mộutnkt tiếbxmeng, rồhxlhi anh nắdorbm chặiodit nắdorbm đhkvhdgojm trong tay, khôutnkng thểaemoifkso hiểaemou đhkvhưphwyilxgc, An Ni tạifksi sao lạifksi ởblalyfqcng vớsywki mộutnkt têqnwsn đhkvhàifksn ôutnkng thếbxmeifksy? Chuyệphwyn nàifksy rốuxxvt cuộutnkc làifks tạifksi sao?”

cywvc nàifksy, Lâorscm Kímncvnh Trạifksch chợilxgt nhớsywk lạifksi lờflvdi cảiodinh sármelt nóqnwsi, trong thưphwy mụxxllc nàifksy khôutnkng nhữrpusng chỉljbtqnws đhkvhoạifksn phim màifkshxlhn cóqnwsifksi đhkvhoạifksn ghi âorscm. Anh bèweepn cốuxxv gắdorbng kìgaxdm cơzvvqn giậnjczn vàifks sựfxtd ghêqnws tởblalm, lạifksi mởblal laptop ra, nhấdgojn vàifkso mộutnkt đhkvhoạifksn ghi âorscm: “Anh nóqnwsi bậnjczy, tôutnki khôutnkng phảiodii muốuxxvn hạifksi Cốuxxv Thiêqnwsn Tuấdgojn, tôutnki vốuxxvn muốuxxvn hạifksi Lâorscm Hiểaemou Hiểaemou, tôutnki…”

Đqhbzôutnki màifksy Lâorscm Kímncvnh Trạifksch lậnjczp tứhkvhc cau lạifksi dữrpus dộutnki, chuyệphwyn nàifksy sao lạifksi cóqnws liêqnwsn quan đhkvhếbxmen cảiodi anh ba vàifks Hiểaemou Hiểaemou?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.