Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 227 :

    trước sau   
anwqc ấbkady Trầnkusn Hòrvtca Thàgeeenh biếeuclt mìsdpmnh khôytshng tiềiuidn khôytshng quyềiuidn cũokuvng khôytshng cókeaz bảpqfcn lĩwtywnh, thếeuclrhekn chỉrvtckeaz thểiqqq đbhukbjcjng từgeee xa màgeee ngắjnadm An Đlrtviềiuidm, màgeee tấbkadt nhiêrhekn, đbhukhplvi vớlrtvi nhữoqfrng côytshflsni đbhukokeep nhưetnm An Đlrtviềiuidm thìsdpm anh ta lúanwqc nàgeeeo cũokuvng chỉrvtckeaz thểiqqq đbhukbjcjng ngắjnadm từgeee xa màgeee thôytshi.

Khi đbhukókeaz Trầnkusn Hòrvtca Thàgeeenh vay tiềiuidn củcsjxa An Đlrtviềiuidm cũokuvng chỉrvtcgeee muốhplvn liềiuidu mộnkust phen, khôytshng ngờiuid An Đlrtviềiuidm lạarsyi cho anh ta vay thậenbat, hơbhukn nữoqfra sau đbhukókeaz sau khi biếeuclt đbhukưetnmiqqqc đbhukeyiga chỉrvtc củcsjxa anh ta rồppzvi màgeeeokuvng khôytshng đbhukòrvtci lạarsyi sốhplv tiềiuidn ấbkady, còrvtcn hỏivhmi han anh ta bâfntyy giờiuid sốhplvng ra sao.

Nhữoqfrng hàgeeenh đbhuknkusng ấbkady củcsjxa An Đlrtviềiuidm khiếeucln Trầnkusn Hòrvtca Thàgeeenh cảpqfcm thấbkady An Đlrtviềiuidm chắjnadc chắjnadn làgeee mộnkust ngưetnmiuidi phụjnad nữoqfr tốhplvt, vừgeeea nhâfntyn hậenbau lạarsyi chịeyigu thưetnmơbhukng chịeyigu khókeaz, nếeuclu lấbkady đbhukưetnmiqqqc côytsh thìsdpm chắjnadc chắjnadn sẽsqjr khôytshng phảpqfci lo cáflsni ăeucln cáflsni mặmljec!

Tuy anh ta bâfntyy giờiuid đbhukãenbafntyu đbhukưetnmiqqqc mộnkust ngôytshi sao lớlrtvn làgeeeteyv An Ni, nhưetnmng cũokuvng khôytshng thểiqqqgeeeo kếeuclt hôytshn vớlrtvi côytsh ta đbhukưetnmiqqqc, vìsdpm vậenbay nếeuclu muốhplvn thàgeeenh gia thìsdpm sau khi nghĩwtyw tớlrtvi nghĩwtyw lui, Trầnkusn Hòrvtca Thàgeeenh vẫmljen muốhplvn chọbuqbn An Đlrtviềiuidm.

rvtcn An Đlrtviềiuidm khi nghe Trầnkusn Hòrvtca Thàgeeenh hỏivhmi mìsdpmnh nhưetnm thếeucl thìsdpm cảpqfcm thấbkady rấbkadt buồppzvn cưetnmiuidi, côytsh khôytshng tin đbhukưetnmiqqqc màgeee lắjnadc đbhuknkusu: “Tôytshi cókeaz bạarsyn trai hay chưetnma thìsdpm liêrhekn quan gìsdpm đbhukếeucln anh?”

“Côytsh xem, tuy côytsh trôytshng rấbkadt đbhukokeep, nhưetnmng lạarsyi dắjnadt theo bêrhekn mìsdpmnh mộnkust đbhukbjcja con, thếeuclrhekn đbhukãenba khôytshng còrvtcn đbhukáflsnng giáflsn bằzqtdng nhữoqfrng ngưetnmiuidi trạarsyc tuổppxqi côytsh nữoqfra rồppzvi, vìsdpm vậenbay tôytshi cảpqfcm thấbkady côytsh khôytshng nêrhekn đbhukmljet tiêrheku chuẩqkaln quáflsn cao, tuy tôytshi lớlrtvn hơbhukn côytsh 8, 9 tuổppxqi, nhưetnmng tôytshi làgeee đbhukàgeeen ôytshng, đbhukàgeeen ôytshng càgeeeng lớlrtvn tuổppxqi thìsdpmgeeeng quýteyv giáflsn, còrvtcn phụjnad nữoqfr sinh con xong thìsdpm khôytshng ai cầnkusn nữoqfra rồppzvi, tôytshi lạarsyi còrvtcn làgeeegeeei xếeucl củcsjxa Lýteyv An Ni, nếeuclu côytsh bằzqtdng lòrvtcng thìsdpmytshi cókeaz thểiqqq suy xézxsut đbhukếeucln việbvjec chọbuqbn côytsh, nhưetnmng con trai côytsh phảpqfci mang họbuqb củcsjxa tôytshi.”


Trầnkusn Hòrvtca Thàgeeenh nókeazi bằzqtdng vẻhjpk mặmljet cựbkadc kìsdpm nghiêrhekm túanwqc.

An Đlrtviềiuidm nghe nhữoqfrng câfntyu nókeazi ấbkady củcsjxa Trầnkusn Hòrvtca Thàgeeenh, vừgeeea thấbkady giậenban lạarsyi vừgeeea thấbkady buồppzvn cưetnmiuidi, đbhukúanwqng làgeee ngưetnmiuidi đbhukrhekn thìsdpmeuclm nàgeeeo cũokuvng cókeaz, nhưetnmng năeuclm nay làgeee nhiềiuidu nhấbkadt! Trầnkusn Hòrvtca Thàgeeenh rốhplvt cuộnkusc bịeyig chạarsym mạarsych ởljfx đbhukâfntyu rồppzvi? Mơbhuketnmljfxng muốhplvn lấbkady mìsdpmnh thìsdpm thôytshi đbhuki, tạarsyi sao lạarsyi còrvtcn dùehdpng cáflsni giọbuqbng trịeyigch thưetnmiqqqng đbhukókeazgeeekeazi chuyệbvjen vớlrtvi mìsdpmnh?

“Mẹokee anh sinh anh xong thìsdpmokuvng khôytshng còrvtcn đbhukáflsnng giáflsn bằzqtdng mấbkady ngưetnmiuidi trạarsyc tuổppxqi bàgeeebkady rồppzvi, nếeuclu anh bằzqtdng lòrvtcng thìsdpmkeaz thểiqqq suy xézxsut đbhukếeucln việbvjec chọbuqbn bàgeeebkady đbhukbkady, còrvtcn khỏivhmi phảpqfci đbhukppxqi họbuqb nữoqfra!” An Đlrtviềiuidm nókeazi xong câfntyu ấbkady thìsdpm quay lưetnmng bỏivhm đbhuki, đbhukúanwqng làgeee nựbkadc cưetnmiuidi, côytsh muốhplvn sốhplvng cuộnkusc đbhukiuidi thếeuclgeeeo sẽsqjr do côytsh tựbkad quyếeuclt đbhukeyignh, mấbkady câfntyu nókeazi ấbkady củcsjxa Trầnkusn Hòrvtca Thàgeeenh đbhukúanwqng làgeee đbhukãenba quáflsn tựbkad cao rồppzvi!

Trầnkusn Hòrvtca Thàgeeenh đbhukbjcjng nguyêrhekn tạarsyi chỗyarc ngẩqkaln ngưetnmiuidi hồppzvi lâfntyu mớlrtvi nhậenban ra làgeee An Đlrtviềiuidm vừgeeea mớlrtvi mắjnadng anh ta!

“Côytsh!” Lúanwqc nàgeeey Trầnkusn Hòrvtca Thàgeeenh mớlrtvi muốhplvn đbhukôytshi co vớlrtvi An Đlrtviềiuidm, nhưetnmng An Đlrtviềiuidm đbhukãenba đbhuki xa rồppzvi.

“Hừgeee! Cókeazsdpmgeee đbhukjnadc ýteyv chứbjcj?” Trầnkusn Hòrvtca Thàgeeenh lạarsynh lùehdpng hừgeee mộnkust tiếeuclng, “Mìsdpmnh đbhukãenbakeaz con cáflsn lớlrtvn làgeeeteyv An Ni, sẽsqjr cho mìsdpmnh mọbuqbi thứbjcj, còrvtcn lo khôytshng tìsdpmm đbhukưetnmiqqqc ngưetnmiuidi phụjnad nữoqfr kháflsnc sao?”

Sau khi tựbkad lẩqkalm bẩqkalm xong, Trầnkusn Hòrvtca Thàgeeenh bưetnmlrtvc vàgeeeo xe củcsjxa Lýteyv An Ni đbhukáflsnnh mộnkust giấbkadc.

rvtcn An Đlrtviềiuidm thìsdpm hậenbam hựbkadc nhưetnm vừgeeea giẫmljem phảpqfci phâfntyn chókeaz, muốhplvn đbhuki tìsdpmm Lâfntym Hiểiqqqu Hiểiqqqu đbhukiqqq kểiqqq lểiqqq chuyệbvjen nàgeeey.

Nhưetnmng khôytshng ngờiuid, An Đlrtviềiuidm còrvtcn chưetnma tìsdpmm đbhukưetnmiqqqc Lâfntym Hiểiqqqu Hiểiqqqu thìsdpm đbhukãenba bịeyigteyv An Ni cảpqfcn đbhukưetnmiuidng.

“Trầnkusn Hòrvtca Thàgeeenh vừgeeea rồppzvi đbhukãenbakeazi gìsdpm vớlrtvi côytsh vậenbay?” Lýteyv An Ni cókeazbhuki sợiqqq, đbhukppzvng thờiuidi cũokuvng cảpqfcm thấbkady tứbjcjc giậenban. Côytsh ta khókeaz khăeucln lắjnadm mớlrtvi yêrhekn ổppxqn ra đbhukưetnmiqqqc nhàgeee vệbvje sinh, vậenbay màgeee lạarsyi trôytshng thấbkady An Đlrtviềiuidm đbhukang nókeazi chuyệbvjen vớlrtvi Trầnkusn Hòrvtca Thàgeeenh! Cókeaz phảpqfci bíuqof mậenbat củcsjxa côytsh ta đbhukãenba bịeyig lộnkus rồppzvi khôytshng?

“Hảpqfc?” An Đlrtviềiuidm nhấbkadt thờiuidi khôytshng kịeyigp phảpqfcn ứbjcjng, hôytshm nay làgeee ngàgeeey gìsdpm thếeucl? Sao toàgeeen nhữoqfrng ngưetnmiuidi khôytshng muốhplvn gặmljep lạarsyi cứbjcj xuấbkadt hiệbvjen ngay trưetnmlrtvc mặmljet mìsdpmnh?

“Tôytshi hỏivhmi côytsh, Trầnkusn Hòrvtca Thàgeeenh cókeaz phảpqfci đbhukãenbakeazi gìsdpm vớlrtvi côytsh rồppzvi khôytshng?” Lýteyv An Ni cốhplv gặmljeng hỏivhmi An Đlrtviềiuidm. Nếeuclu ngưetnmiuidi biếeuclt chuyệbvjen củcsjxa côytsh ta chỉrvtckeaz Trầnkusn Hòrvtca Thàgeeenh thôytshi thìsdpm dễrhek xửrxdpuqof, nhưetnmng nếeuclu An Đlrtviềiuidm cũokuvng biếeuclt luôytshn chuyệbvjen nàgeeey thìsdpm sựbkad việbvjec sẽsqjr trởljfxrhekn phứbjcjc tạarsyp.

“Đlrtvâfntyu… đbhukâfntyu cókeazkeazi gìsdpm!” An Đlrtviềiuidm ngơbhuk ngáflsnc nhìsdpmn Lýteyv An Ni. Trầnkusn Hòrvtca Thàgeeenh vừgeeea rồppzvi muốhplvn côytshgeeem bạarsyn gáflsni anh ta, nhưetnmng bịeyigytsh từgeee chốhplvi, chuyệbvjen nàgeeey thậenbat sựbkad khôytshng nêrhekn nókeazi cho ai biếeuclt cảpqfc.


teyv An Ni nghe An Đlrtviềiuidm nókeazi thếeucl thìsdpmehdpng áflsnnh mắjnadt nghi hoặmljec nhìsdpmn vàgeeeo gưetnmơbhukng mặmljet khôytshng hiểiqqqu gìsdpm cảpqfc củcsjxa An Đlrtviềiuidm mộnkust lúanwqc lâfntyu, sau đbhukókeaz mớlrtvi yêrhekn tâfntym: Cũokuvng may, Trầnkusn Hòrvtca Thàgeeenh chưetnma nókeazi chuyệbvjen củcsjxa côytsh ta cho An Đlrtviềiuidm biếeuclt.

“Sau nàgeeey côytsh hạarsyn chếeucl tiếeuclp xúanwqc vớlrtvi Trầnkusn Hòrvtca Thàgeeenh!” Lýteyv An Ni nókeazi xong, trừgeeeng mắjnadt vớlrtvi An Đlrtviềiuidm mộnkust cáflsni rồppzvi bỏivhm đbhuki.

Tuy Lýteyv An Ni nókeazi bằzqtdng giọbuqbng đbhukiệbvjeu khókeaz chịeyigu, nhưetnmng An Đlrtviềiuidm cảpqfcm thấbkady từgeeeanwqc biếeuclt Lýteyv An Ni thìsdpm đbhukâfntyy làgeeefntyu nókeazi hợiqqqp líuqof nhấbkadt màgeeeytsh ta từgeeeng nókeazi ra.

An Đlrtviềiuidm gậenbat đbhuknkusu táflsnn đbhukppzvng, sau đbhukókeaz chạarsyy đbhuki tìsdpmm Lâfntym Hiểiqqqu Hiểiqqqu.

Ngàgeeey hôytshm sau…

Sau khi đbhukưetnmiqqqc Lâfntym Hiểiqqqu Hiểiqqqu khuyêrhekn nhủcsjx hếeuclt lờiuidi, An Đlrtviềiuidm đbhukãenba khôytshng đbhukếeucln trưetnmiuidng quay vớlrtvi Lâfntym Hiểiqqqu Hiểiqqqu nữoqfra màgeee đbhukếeucln bệbvjenh việbvjen thăeuclm Ôhplvn Mỹmbqm Lan nhưetnm đbhukãenba hẹokeen.

Nhưetnm thưetnmiuidng lệbvje, côytsh đbhukãenba mua rấbkadt nhiềiuidu đbhukppzv bổppxq, xáflsnch bao nhiêrheku túanwqi lớlrtvn túanwqi nhỏivhmetnmlrtvc vàgeeeo phòrvtcng bệbvjenh, vừgeeea vàgeeeo liềiuidn trôytshng thấbkady Lýteyvetnm Kỳbuqb đbhukang cầnkusm báflsnt cháflsno bókeazn cho Ôhplvn Mỹmbqm Lan ăeucln.

“Báflsnc Ôhplvn, Tưetnm Kỳbuqb! Con đbhukếeucln rồppzvi!” An Đlrtviềiuidm mởljfx lờiuidi chàgeeeo hỏivhmi rồppzvi bưetnmlrtvc vàgeeeo trong.

“Tiểiqqqu Đlrtviềiuidm đbhukếeucln rồppzvi!” Lýteyvetnm Kỳbuqbgeee An Đlrtviềiuidm làgeee bạarsyn thâfntyn, thếeuclrhekn thấbkady côytsh đbhukếeucln, Lýteyvetnm Kỳbuqbokuvng khôytshng đbhukbjcjng dậenbay đbhukókeazn, chỉrvtc quay sang cưetnmiuidi vớlrtvi côytsh rồppzvi lạarsyi tiếeuclp tụjnadc đbhukúanwqt cháflsno cho Ôhplvn Mỹmbqm Lan.

Ôhplvn Mỹmbqm Lan thấbkady An Đlrtviềiuidm mang đbhukếeucln cho mìsdpmnh bao nhiêrheku làgeee quàgeeeflsnp thìsdpmokuvng khẽsqjr gậenbat đbhuknkusu vớlrtvi côytsh.

An Đlrtviềiuidm cũokuvng khôytshng kháflsnch sáflsno, đbhukmljet mớlrtv đbhukppzv bổppxq xuốhplvng rồppzvi ngồppzvi bêrhekn giưetnmiuidng củcsjxa Ôhplvn Mỹmbqm Lan.

Ôhplvn Mỹmbqm Lan chậenbam rãenbai ăeucln từgeeeng ngụjnadm cháflsno do Lýteyvetnm Kỳbuqbkeazn, tuy trôytshng vẫmljen còrvtcn rấbkadt yếeuclu nhưetnmng tinh thầnkusn thìsdpmkeaz vẻhjpk đbhukãenba kháflsnbhukn rấbkadt nhiềiuidu.

Nhưetnmng ngưetnmiqqqc lạarsyi, Lýteyvetnm Kỳbuqb thìsdpm lạarsyi trôytshng vôytshehdpng mệbvjet mỏivhmi. Máflsni tókeazc chỉrvtc buộnkusc hờiuid, cókeazbhuki bùehdpehdp, quầnkusng thâfntym ởljfx mắjnadt nhìsdpmn thấbkady rấbkadt rõzxsu, dáflsnng vẻhjpk rấbkadt tiềiuidu tụjnady.

“Ôhplvn Minh đbhukâfntyu?” An Đlrtviềiuidm thấbkady Lýteyvetnm Kỳbuqb tiềiuidu tụjnady nhưetnm thếeucl thìsdpm lậenbap tứbjcjc nghĩwtyw ngay đbhukếeucln Ôhplvn Minh, lúanwqc côytsh cho anh ta mưetnmiqqqn tiềiuidn đbhukãenba bảpqfco anh ta phảpqfci chăeuclm sókeazc tốhplvt cho Tu Kỳbuqb, màgeee Ôhplvn Minh lúanwqc đbhukókeazokuvng đbhukãenba chíuqofnh miệbvjeng hứbjcja vớlrtvi côytsh rồppzvi.

Nhưetnmng An Đlrtviềiuidm nhìsdpmn dáflsnng vẻhjpkanwqc nàgeeey củcsjxa Lýteyvetnm Kỳbuqb thìsdpm nhậenban ra Ôhplvn Minh cókeaz lẽsqjr đbhukãenba khôytshng thựbkadc hiệbvjen lờiuidi hứbjcja củcsjxa mìsdpmnh rồppzvi!

“Anh ấbkady đbhuki côytshng táflsnc rồppzvi!” Lýteyvetnm Kỳbuqbetnmiqqqng cưetnmiuidi rồppzvi nókeazi thêrhekm, “Ngay đbhukêrhekm mẹokee đbhukưetnmiqqqc chuyểiqqqn từgeee phòrvtcng săeucln sókeazc đbhukmljec biệbvjet sang phòrvtcng bệbvjenh thưetnmiuidng thìsdpm anh ấbkady đbhukãenba đbhuki côytshng táflsnc rồppzvi.”

“Ngay trong đbhukêrhekm sao?” An Đlrtviềiuidm cau màgeeey, đbhuki côytshng táflsnc gìsdpmgeee lạarsyi vàgeeeo ban đbhukêrhekm? Ôhplvn Minh đbhukưetnmiqqqc cấbkadp trêrhekn trọbuqbng dụjnadng đbhukếeucln thếeucl sao? “Gấbkadp vậenbay àgeee?”

“Àpcfj, chuyệbvjen nàgeeey…” Lýteyvetnm Kỳbuqb mấbkadp máflsny môytshi, dưetnmiuidng nhưetnm đbhukang cốhplv nghĩwtyw ra líuqof do gìsdpm đbhukókeaz, nhưetnmng cuốhplvi cùehdpng cũokuvng khôytshng tìsdpmm đbhukưetnmiqqqc cớlrtvsdpm, đbhukàgeeenh phảpqfci nókeazi, “Ừanwq, gấbkadp lắjnadm.”

“Côytsh thìsdpm biếeuclt cáflsni gìsdpm? Con trai tôytshi rấbkadt cókeazeuclng lựbkadc, cấbkadp trêrhekn rấbkadt xem trọbuqbng nókeazgeee!” Ôhplvn Mỹmbqm Lan tuy nókeazi cókeazbhuki thềiuidu thàgeeeo, nhưetnmng An Đlrtviềiuidm vẫmljen nghe thấbkady rấbkadt rõzxsu, đbhukưetnmơbhukng nhiêrhekn giọbuqbng đbhukiệbvjeu khókeaz chịeyigu củcsjxa bàgeee ta, côytshokuvng nghe rấbkadt rõzxsugeeeng.

ytsh bậenbat cưetnmiuidi, cảpqfcm thấbkady mìsdpmnh khôytshng nêrhekn so đbhuko chuyệbvjen nàgeeey làgeeem gìsdpm nữoqfra, thếeuclrhekn vộnkusi chuyểiqqqn chủcsjx đbhukiuid, quay sang hỏivhmi Ôhplvn Mỹmbqm Lan: “Báflsnc gáflsni hôytshm nay trôytshng sắjnadc mặmljet tốhplvt hơbhukn rấbkadt nhiềiuidu, đbhukúanwqng làgeee may quáflsn.”

Ôhplvn Mỹmbqm Lan húanwqp thêrhekm mộnkust ngụjnadm cháflsno do Lýteyvetnm Kỳbuqb đbhukúanwqt, giọbuqbng nókeazi trởljfxrhekn hàgeeeo hứbjcjng hơbhukn mộnkust chúanwqt: “Tôytshi làgeeeflsnt nhâfntyn đbhukưetnmơbhukng nhiêrhekn sẽsqjrkeaz thiêrhekn tưetnmlrtvng! Mạarsyng tôytshi lớlrtvn lắjnadm, Diêrhekm Vưetnmơbhukng khôytshng bắjnadt tôytshi đbhuki đbhukưetnmiqqqc đbhukâfntyu! Tôytshi còrvtcn phảpqfci sốhplvng thêrhekm mưetnmiuidi năeuclm nữoqfra, hưetnmljfxng thêrhekm nhiềiuidu phúanwqc nữoqfra!”

“Phảpqfci phảpqfci phảpqfci.” An Đlrtviềiuidm phụjnad họbuqba, cũokuvng khôytshng muốhplvn cho Ôhplvn Mỹmbqm Lan biếeuclt tiềiuidn phẫmljeu thuậenbat củcsjxa bàgeee ta làgeee do côytsh con dâfntyu đbhukang hầnkusu hạarsygeee ta nàgeeey vấbkadt vảpqfc đbhuki vay vềiuid!

An Đlrtviềiuidm đbhukang cưetnmiuidi đbhuknkust nhiêrhekn nhớlrtv lạarsyi chuyệbvjen mấbkady hôytshm trưetnmlrtvc, lúanwqc côytsh đbhukem cháflsno đbhukếeucln cho Cốhplv Thiêrhekn Tuấbkadn đbhukãenba trôytshng thấbkady Ôhplvn Minh đbhukbjcjng nókeazi chuyệbvjen vớlrtvi mộnkust ngưetnmiuidi phụjnad nữoqfr ngay trưetnmlrtvc cổppxqng bệbvjenh việbvjen, Ôhplvn Minh còrvtcn nókeazi ngưetnmiuidi phụjnad nữoqfr đbhukókeazgeee em họbuqb củcsjxa anh ta.

anwqc ấbkady Ôhplvn Mỹmbqm Lan chuẩqkaln bịeyiggeeem phẫmljeu thuậenbat, Lýteyvetnm Kỳbuqb cựbkadc kìsdpm bậenban rộnkusn, thếeuclrhekn An Đlrtviềiuidm đbhukãenba nghe theo lờiuidi củcsjxa Ôhplvn Minh, khôytshng nókeazi chuyệbvjen nàgeeey cho Tưetnm Kỳbuqb biếeuclt.

Nhưetnmng bâfntyy giờiuid Ôhplvn Mỹmbqm Lan đbhukãenba khỏivhme rồppzvi, An Đlrtviềiuidm cảpqfcm thấbkady nêrhekn nókeazi rõzxsu chuyệbvjen nàgeeey vớlrtvi Lýteyvetnm Kỳbuqb, vìsdpmehdpsdpm nếeuclu cókeaz hiểiqqqu lầnkusm thìsdpm phảpqfci giảpqfci quyếeuclt ngay, côytsh khôytshng muốhplvn cứbjcj giữoqfr trong lòrvtcng rồppzvi cứbjcj phảpqfci lo lắjnadng cho Tưetnm Kỳbuqb. Nghĩwtyw đbhukếeucln đbhukâfntyy, An Đlrtviềiuidm khẽsqjruqofm môytshi rồppzvi ngậenbap ngừgeeeng hỏivhmi: “Tưetnm Kỳbuqb àgeee, lầnkusn trưetnmlrtvc em họbuqb củcsjxa Ôhplvn Minh cókeaz đbhukếeucln đbhukâfntyy thăeuclm báflsnc Ôhplvn, nhưetnmng sau đbhukókeaz khôytshng gặmljep đbhukưetnmiqqqc, chuyệbvjen nàgeeey cậenbau cókeaz biếeuclt khôytshng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.