Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 214 :

    trước sau   
Khưwnvju Doanh Doanh ấvhwvp a ấvhwvp úoiyxng, sau cùjcrjng đntpmàjjgnnh nóvwnai cho An Đwnvjiềajmbm biếajmbt nguyêwtvrn nhâtkltn, đntpmóvwnajjgnjjgn phóvwna tổmrdqng Hồykutjjgnwnvjzoseng củokuma côkgvn, màjjgn khi Tôkgvn tổmrdqng xửkxbxpann chuyệqgeqn nàjjgny đntpmãpfhe nhờsmtl phóvwna tổmrdqng Hồykut trợzose giúoiyxp, thếajmbwtvrn Khưwnvju Doanh Doanh cũpfheng biếajmbt đntpmưwnvjzosec chuyệqgeqn nàjjgny.

Ngay khi vừebova biếajmbt tin An Đwnvjiềajmbm bịgzgr thưwnvjơhfgtng, Khưwnvju Doanh Doanh khôkgvnng nghĩpfhejjgnjjgn lậajmbp tứomssc gọokvji đntpmiệqgeqn hỏgqkyi thălsgrm An Đwnvjiềajmbm.

An Đwnvjiềajmbm lúoiyxc ấvhwvy rấvhwvt kinh ngạjcrjc, thìjjgn ra Doanh Doanh cũpfheng làjjgn mộybuit tiểqydtu thưwnvj nhưwnvjtkltm Hiểqydtu Hiểqydtu, nhưwnvjng lạjcrji cóvwna thểqydt chịgzgru nhẫvaxgn nhịgzgrn nhưwnvj thếajmb. Phóvwna tổmrdqng Hồykutpfheng cóvwna thểqydt xem làjjgn mộybuit ngưwnvjsmtli quyềajmbn cao chứomssc trọokvjng trong Tôkgvn Thịgzgr, Doanh Doanh ởgzgr phòoiyxng thiếajmbt kếajmb do làjjgn ngưwnvjsmtli mớswzzi nêwtvrn thưwnvjsmtlng xuyêwtvrn phảiyeui làjjgnm cázosec côkgvnng việqgeqc lặfibbt vặfibbt, vậajmby màjjgn khôkgvnng bao giờsmtl đntpmem dưwnvjzoseng củokuma mìjjgnnh ra dọokvja mọokvji ngưwnvjsmtli! Côkgvn chỉfknijjgn mộybuit côkgvnpannoiyxn chưwnvja tốaaert nghiệqgeqp đntpmjcrji họokvjc màjjgn!

An Đwnvjiềajmbm vừebova mừebovng cho tiềajmbn đntpmykut củokuma Doanh Doanh vừebova cảiyeum đntpmybuing trưwnvjswzzc nghĩpfhea khípann củokuma côkgvn.

Sau khi tázosen gẫvaxgu vớswzzi Doanh Doanh mộybuit chúoiyxt vềajmbkgvnng việqgeqc củokuma hai bêwtvrn, An Đwnvjiềajmbm cúoiyxp mázosey.

Phảiyeui nghe liêwtvrn tụokvjc ba cuộybuic đntpmiệqgeqn thoạjcrji, An Đwnvjiềajmbm nóvwnai nhiềajmbu đntpmếajmbn mứomssc thấvhwvy cổmrdq họokvjng củokuma mìjjgnnh cóvwnahfgti khôkgvn.


Nhưwnvjng đntpmiệqgeqn thoạjcrji gọokvji đntpmếajmbn hôkgvnm nay quảiyeu thựfknic làjjgn nhiềajmbu, An Đwnvjiềajmbm vừebova mớswzzi róvwnat nưwnvjswzzc xong, còoiyxn chưwnvja kịgzgrp uốaaerng thìjjgn đntpmiệqgeqn thoạjcrji lạjcrji reo vang lầmbqvn nữybuia.

An Đwnvjiềajmbm vừebova uốaaerng nưwnvjswzzc vừebova cầmbqvm đntpmiệqgeqn thoạjcrji lêwtvrn xem, nhưwnvjng khi nhìjjgnn thấvhwvy dòoiyxng chữybui hiểqydtn thịgzgr trêwtvrn màjjgnn hìjjgnnh thìjjgnkgvn suýywpot nữybuia đntpmãpfhe phun hếajmbt nưwnvjswzzc ra ngoàjjgni: Cốaaer Thiêwtvrn Tuấvhwvn sao lạjcrji gọokvji đntpmiệqgeqn thoạjcrji cho mìjjgnnh? Sázoseng nay họokvj vừebova mớswzzi cóvwna mộybuit cuộybuic nóvwnai chuyệqgeqn tuyệqgeqt tìjjgnnh xong, bâtklty giờsmtl chỉfkni mớswzzi chiềajmbu thôkgvni màjjgn anh đntpmãpfhe gọokvji lạjcrji cho côkgvn, cóvwna phảiyeui làjjgnvwna chuyệqgeqn gìjjgn khôkgvnng?

An Đwnvjiềajmbm lau nưwnvjswzzc trêwtvrn miệqgeqng, đntpmfibbt cốaaerc xuốaaerng, khẽomss đntpmthfsng hắsqtang mộybuit chúoiyxt rồykuti mớswzzi bắsqtat mázosey: “Chàjjgno anh Cốaaer.”

“An Đwnvjiềajmbm…”

Giọokvjng củokuma Cốaaer Thiêwtvrn Tuấvhwvn vang lêwtvrn trầmbqvm trầmbqvm quyếajmbn rũpfhe, khiếajmbn An Đwnvjiềajmbm nghe thấvhwvy màjjgn chợzoset cảiyeum thấvhwvy đntpmmbqvu óvwnac trốaaerng rỗsmtlng, chỉfkni đntpmázosep lạjcrji nhưwnvj mộybuit phảiyeun xạjcrjvwna đntpmiềajmbu kiệqgeqn: “Hảiyeu?”

“Theo côkgvn thìjjgn cházoseo rau củokum ngon, cházoseo thịgzgrt bằthfsm ngon, hay làjjgn cházoseo bípann đntpmgqky ngon?” Giọokvjng củokuma Cốaaer Thiêwtvrn Tuấvhwvn rấvhwvt nghiêwtvrm túoiyxc, giốaaerng nhưwnvj đntpmang suy ngẫvaxgm vềajmbpannhvmwn củokuma cuộybuic đntpmsmtli vậajmby.

“Hảiyeu?” An Đwnvjiềajmbm vẫvaxgn khôkgvnng kịgzgrp phảiyeun ứomssng lạjcrji, Cốaaer Thiêwtvrn Tuấvhwvn đntpmang giởgzgr tròoiyxjjgn vậajmby? Gọokvji đntpmiệqgeqn cho mìjjgnnh, còoiyxn dùjcrjng giọokvjng nghiêwtvrm túoiyxc nhưwnvj vậajmby, nhưwnvjng chỉfknijjgn đntpmqydt hỏgqkyi cházoseo gìjjgn ngon thôkgvni sao?

Cốaaer Thiêwtvrn Tuấvhwvn dưwnvjsmtlng nhưwnvj khôkgvnng quan tâtkltm đntpmếajmbn sựfkni ngơhfgt ngázosec củokuma An Đwnvjiềajmbm, lạjcrji tiếajmbp tụokvjc dùjcrjng giọokvjng nóvwnai quyếajmbn rũpfhevhwvy hỏgqkyi lạjcrji câtkltu hỏgqkyi ấvhwvy lầmbqvn nữybuia.

“Chắsqtac… chắsqtac làjjgn… cóvwna thểqydt… cóvwna lẽomss… tôkgvni nghĩpfhe… cházoseo nàjjgno cũpfheng ngon…” An Đwnvjiềajmbm ngơhfgt ngázosec trảiyeu lờsmtli.

“Ừoiyx, tôkgvni cũpfheng thấvhwvy vậajmby.” Cốaaer Thiêwtvrn Tuấvhwvn cóvwna vẻygbxpfheng rấvhwvt đntpmykutng tìjjgnnh vớswzzi An Đwnvjiềajmbm, “Vậajmby côkgvn nấvhwvu cảiyeu ba loạjcrji cházoseo nàjjgny mang đntpmếajmbn cho tôkgvni đntpmi.”

“Hảiyeu?” An Đwnvjiềajmbm hiệqgeqn giờsmtlwnvjsmtlng nhưwnvj chỉfkni biếajmbt nóvwnai mỗsmtli câtkltu nàjjgny.

“Quyếajmbt đntpmgzgrnh nhưwnvj vậajmby đntpmi, tôkgvni sẽomss đntpmzosei côkgvngzgr bệqgeqnh việqgeqn.”

“Nàjjgny nàjjgny nàjjgny, khoan đntpmãpfhe!” An Đwnvjiềajmbm lậajmbp tứomssc gọokvji Cốaaer Thiêwtvrn Tuấvhwvn đntpmang đntpmgzgrnh cúoiyxp mázosey, côkgvnpfhei đntpmmbqvu, cảiyeum thấvhwvy hìjjgnnh nhưwnvjvwnajjgn đntpmóvwna khôkgvnng đntpmúoiyxng.


“Còoiyxn vấvhwvn đntpmajmbjjgn sao?”

“Khôkgvnng đntpmúoiyxng!” An Đwnvjiềajmbm cau màjjgny, “Sao anh lạjcrji bắsqtat tôkgvni phảiyeui nấvhwvu cházoseo cho anh? Muốaaern nấvhwvu thìjjgn bảiyeuo côkgvn vợzose Chu Mộybuing Chỉfkni củokuma anh nấvhwvu cho chứomss!” An Đwnvjiềajmbm cuốaaeri cùjcrjng cũpfheng đntpmãpfhe đntpmgzgrnh thầmbqvn lạjcrji.

“Ôykuti…” Cốaaer Thiêwtvrn Tuấvhwvn khôkgvnng trảiyeu lờsmtli câtkltu hỏgqkyi củokuma An Đwnvjiềajmbm màjjgn chỉfkni pházoset ra rêwtvrn đntpmau đntpmswzzn, “An Đwnvjiềajmbm, cázosenh tay tôkgvni đntpmybuit nhiêwtvrn đntpmau quázose, chípannnh làjjgnzosenh tay tốaaeri qua vìjjgn chắsqtan cho côkgvnwtvrn bịgzgrtklty đntpmèiyeun đntpmajmbp trúoiyxng đntpmvhwvy!”

“Anh khôkgvnng sao chứomss?” An Đwnvjiềajmbm vừebova nghe Cốaaer Thiêwtvrn Tuấvhwvn nóvwnai nhưwnvj thếajmb thìjjgn liềajmbn hỏgqkyi ngay, “Bêwtvrn cạjcrjnh anh khôkgvnng cóvwna ai àjjgn? Bảiyeuo họokvj đntpmi gọokvji bázosec sĩpfhe đntpmi!”

“Trợzosepann củokuma tôkgvni đntpmãpfhe đntpmi gọokvji bázosec sĩpfhe rồykuti, nhưwnvjng tôkgvni mong làjjgn sau khi kházosem cázosenh tay xong sẽomssvwna thểqydt ălsgrn móvwnan cházoseo do côkgvn nấvhwvu!” Cốaaer Thiêwtvrn Tuấvhwvn cóvwna vẻygbx nhưwnvj đntpmang cốaaer chịgzgru đntpmau, nóvwnai xong thìjjgn liềajmbn cúoiyxp mázosey, cảiyeum giázosec nhưwnvj đntpmang nóvwnai lờsmtli trălsgrn trốaaeri vậajmby!

Khiếajmbn cho An Đwnvjiềajmbm nghe xong liềajmbn cảiyeum thấvhwvy, nếajmbu mìjjgnnh khôkgvnng mang cházoseo đntpmếajmbn thìjjgn đntpmúoiyxng làjjgn khôkgvnng cóvwna nhâtkltn típannnh!

An Đwnvjiềajmbm ngẩhvmwn ngưwnvjsmtli nhìjjgnn màjjgnn hìjjgnnh đntpmiệqgeqn thoạjcrji đntpmãpfhe tốaaeri đntpmen, cứomss thếajmb đntpmếajmbn tậajmbn mấvhwvy giâtklty sau mớswzzi lắsqtac đntpmmbqvu nghĩpfhe: Cốaaer Thiêwtvrn Tuấvhwvn cóvwna phảiyeui bịgzgr trúoiyxng gióvwna rồykuti khôkgvnng? Sao lạjcrji bảiyeuo mìjjgnnh nấvhwvu cházoseo cho anh ta?

“Ai thèiyeum nấvhwvu cházoseo cho anh ta chứomss? Đwnvjebovng cóvwnaoiyxng!” An Đwnvjiềajmbm lạjcrjnh lùjcrjng lầmbqvm bầmbqvm.

Mộybuit tiếajmbng sau…

An Đwnvjiềajmbm xázosech ba móvwnan cházoseo rau củokum, cházoseo thịgzgrt bằthfsm vàjjgn cházoseo bípann đntpmgqky đntpmãpfhe nấvhwvu xong, bưwnvjswzzc xuốaaerng xe taxi.

“Thôkgvni vậajmby, nểqydtjjgnnh Cốaaer Thiêwtvrn Tuấvhwvn đntpmãpfhe cứomssu mạjcrjng mìjjgnnh, cứomss nấvhwvu cho anh ta chúoiyxt cházoseo vậajmby! Dùjcrjjjgn mộybuit cázosei mạjcrjng đntpmmrdqi lấvhwvy ba bázoset cházoseo thìjjgnpfheng chẳsqtang làjjgnjjgn!” An Đwnvjiềajmbm tựfkni việqgeqn cớswzz cho chípannnh mìjjgnnh rồykuti bưwnvjswzzc đntpmi vềajmb phípanna bệqgeqnh việqgeqn sang trọokvjng nhấvhwvt thàjjgnnh phốaaer H.

Nhưwnvjng An Đwnvjiềajmbm đntpmang xázosech cházoseo chợzoset trôkgvnng thấvhwvy đntpmthfsng xa cóvwna mộybuit cặfibbp nam nữybui đntpmang đntpmomssng cạjcrjnh cổmrdqng bệqgeqnh việqgeqn tròoiyx chuyệqgeqn.

Quan trọokvjng làjjgn ngưwnvjsmtli đntpmàjjgnn ôkgvnng đntpmóvwna trôkgvnng cóvwna vẻygbx rấvhwvt quen, rấvhwvt giốaaerng vớswzzi ngưwnvjsmtli chồykutng củokuma Tưwnvj Kỳbntp, Ôykutn Minh!


Tuy An Đwnvjiềajmbm vàjjgn Ôykutn Minh khôkgvnng thưwnvjsmtlng xuyêwtvrn nóvwnai chuyệqgeqn, nhưwnvjng dùjcrjjjgnpfheng đntpmãpfhe quen biếajmbt nhiềajmbu nălsgrm, nêwtvrn chỉfkni cầmbqvn nhìjjgnn loázoseng thoázoseng cũpfheng cóvwna thểqydt nhậajmbn ra anh ta!

Nhưwnvjng ngưwnvjsmtli phụokvj nữybui đntpmomssng trưwnvjswzzc mặfibbt Ôykutn Minh thìjjgn An Đwnvjiềajmbm lạjcrji khôkgvnng hềajmb quen.

Ngưwnvjsmtli phụokvj nữybui đntpmóvwna mặfibbc mộybuit chiếajmbc ázoseo ốaaerng màjjgnu đntpmen, giữybuia mùjcrja đntpmôkgvnng nhưwnvjng côkgvn ta chỉfkni mang đntpmôkgvni tấvhwvt màjjgnu nude, phốaaeri vớswzzi mộybuit chiếajmbc khălsgrn lôkgvnng màjjgnu trắsqtang rấvhwvt to vàjjgn chiếajmbc vázosey da màjjgnu đntpmen, mázosei tóvwnac thìjjgn nhuộybuim vàjjgnng nhưwnvjzose khôkgvnjcrja thu!

Tuy An Đwnvjiềajmbm khôkgvnng trôkgvnng thấvhwvy mặfibbt ngưwnvjsmtli phụokvj nữybui đntpmóvwna, nhưwnvjng côkgvn biếajmbt, ngưwnvjsmtli đntpmóvwna chắsqtac chắsqtan khôkgvnng phảiyeui làjjgnwnvj Kỳbntp, nếajmbu Tưwnvj Kỳbntpjjgn ălsgrn mặfibbc thếajmbjjgny thìjjgnkgvn đntpmãpfhe nghỉfkni chơhfgti vớswzzi Tưwnvj Kỳbntp từebovtkltu rồykuti, thẩhvmwm mĩpfhepannm quázose sẽomssjjgnnh hạjcrj ngưwnvjsmtli nhìjjgnn đntpmvhwvy cóvwna biếajmbt khôkgvnng?

An Đwnvjiềajmbm mởgzgr to mắsqtat nhìjjgnn ngưwnvjsmtli phụokvj nữybuivhwvy rồykuti bưwnvjswzzc nhanh vềajmb phípanna hai ngưwnvjsmtli họokvj.

Trưwnvjswzzc cổmrdqng bệqgeqnh việqgeqn, Ôykutn Minh nhìjjgnn quanh quấvhwvt mộybuit lúoiyxc rồykuti lạjcrji hốaaert hoảiyeung nhìjjgnn ngưwnvjsmtli phụokvj nữybui ălsgrn mặfibbc diêwtvrm dúoiyxa trưwnvjswzzc mặfibbt mìjjgnnh nóvwnai: “Cụokvjc cưwnvjng àjjgn, sao em lạjcrji chạjcrjy đntpmếajmbn đntpmâtklty? Khôkgvnng phảiyeui anh đntpmãpfhe bảiyeuo em làjjgn thờsmtli gian nàjjgny đntpmebovng đntpmếajmbn tìjjgnm anh sao?”

“Đwnvjúoiyxng làjjgn đntpmázoseng ghépannt, ngưwnvjsmtli ta nhớswzz anh nêwtvrn mớswzzi đntpmếajmbn thălsgrm màjjgn, anh sao thếajmb?” Ngưwnvjsmtli phụokvj nữybui kia bưwnvjswzzc lêwtvrn, đntpmgzgrnh đntpmvhwvm vàjjgno ngựfknic củokuma Ôykutn Minh.

Nhưwnvjng Ôykutn Minh lạjcrji lậajmbp tứomssc lùjcrji lạjcrji rồykuti lo lắsqtang nhìjjgnn xung quanh, sau đntpmóvwnavwnai: “Bâtklty giờsmtl đntpmang ởgzgr ngoàjjgni đntpmưwnvjsmtlng, em cẩhvmwn thậajmbn ýywpo tứomss mộybuit chúoiyxt!”

“Trờsmtli ơhfgti! Bâtklty giờsmtl biếajmbt ýywpo tứomss rồykuti cơhfgt àjjgn? Sao khôkgvnng giốaaerng vớswzzi dázoseng vẻygbxoiyxc lầmbqvn đntpmmbqvu chúoiyxng ta lêwtvrn giưwnvjsmtlng vậajmby?” Ngưwnvjsmtli phụokvj nữybui diêwtvrm dúoiyxa kia lắsqtac ngựfknic, bĩpfheu cặfibbp môkgvni trang đntpmiểqydtm đntpmajmbm củokuma mìjjgnnh lêwtvrn, tỏgqky vẻygbx khôkgvnng hàjjgni lòoiyxng.

“Đwnvjưwnvjzosec rồykuti đntpmưwnvjzosec rồykuti, bâtklty giờsmtl khôkgvnng phảiyeui lúoiyxc dỗsmtljjgnnh em đntpmâtkltu, vợzose anh còoiyxn đntpmang trong bệqgeqnh việqgeqn chălsgrm sóvwnac mẹvwna anh, anh khôkgvnng thểqydtvwnai nhiềajmbu vớswzzi em đntpmưwnvjzosec, lỡssxd nhưwnvjkgvn ta màjjgn ra đntpmâtklty tìjjgnm anh làjjgn phiềajmbn phứomssc to đntpmvhwvy.”

Ôykutn Minh cóvwnahfgti călsgrng thẳsqtang, từebovpann anh ta sốaaerng vớswzzi mẹvwna, vôkgvnjcrjng vấvhwvt vảiyeu, trảiyeui qua bao nhiêwtvru khóvwna khălsgrn mớswzzi đntpmsmtljjgno đntpmưwnvjzosec trưwnvjsmtlng đntpmjcrji họokvjc tốaaert, còoiyxn đntpmưwnvjzosec vàjjgno làjjgnm ởgzgr mộybuit côkgvnng ty quốaaerc doanh cóvwna đntpmãpfhei ngộybui cao, sau khi thàjjgnnh đntpmjcrjt vàjjgnvwna gia đntpmìjjgnnh viêwtvrn mãpfhen rồykuti, anh ta mớswzzi muốaaern hưwnvjgzgrng thụokvj hếajmbt tấvhwvt cảiyeu nhữybuing gìjjgnjjgnnh chưwnvja đntpmưwnvjzosec hưwnvjgzgrng thụokvj, vìjjgn vậajmby mớswzzi nuôkgvni mộybuit côkgvn nhâtkltn tìjjgnnh cóvwnajjgnnh cázosech hoàjjgnn toàjjgnn trázosei ngưwnvjzosec vớswzzi Lýywpownvj Kỳbntp thếajmbjjgny.

Ban đntpmmbqvu, Ôykutn Minh đntpmúoiyxng làjjgn thấvhwvy rấvhwvt sung sưwnvjswzzng, cảiyeum thấvhwvy mìjjgnnh rấvhwvt cóvwna thểqydt diệqgeqn, dùjcrjgzgr nhàjjgn hay ngoàjjgni đntpmưwnvjsmtlng cũpfheng đntpmajmbu cóvwna phụokvj nữybuiwtvrn mìjjgnnh.

Nhưwnvjng bâtklty giờsmtl sựfkni việqgeqc trởgzgrwtvrn phứomssc tạjcrjp rồykuti, côkgvn nhâtkltn tìjjgnnh nàjjgny khôkgvnng nhữybuing cứomss liêwtvrn tụokvjc xin tiềajmbn màjjgnoiyxn khôkgvnng biếajmbt nghe lờsmtli, bâtklty giờsmtl Ôykutn Minh nhìjjgnn dázoseng vẻygbx diêwtvrm dúoiyxa nàjjgny củokuma côkgvn ta thìjjgn đntpmãpfhe bắsqtat đntpmmbqvu cảiyeum thấvhwvy khóvwna chịgzgru.

“Vậajmby anh mua cho ngưwnvjsmtli ta mộybuit cázosei nhẫvaxgn kim cưwnvjơhfgtng đntpmi, ngưwnvjsmtli ta sẽomss đntpmi ngay!” Ngưwnvjsmtli phụokvj nữybui kia lạjcrji lắsqtac ngựfknic, giãpfhey nãpfhey nóvwnai, “Lầmbqvn trưwnvjswzzc anh bỏgqky ra 100 ngàjjgnn mua cho em hai cázosei túoiyxi, mấvhwvy đntpmomssa bạjcrjn củokuma em đntpmajmbu rấvhwvt ghen tịgzgr vớswzzi em, đntpmajmbu nóvwnai em đntpmãpfhejjgnm đntpmưwnvjzosec mộybuit ngưwnvjsmtli đntpmàjjgnn ôkgvnng tốaaert!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.