Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 208 :

    trước sau   
“Nhưyhqang chỉcoaiidma mộbyuzt kẻvvhibyuz thâujdnn phậvvhin thấpmhbp kéecjpm nhưyhqa vậvvhiy, tạbvyli sao Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn lạbvyli liềmwxuu mạbvylng cứejogu côizsr ta? Tạbvyli sao?” Chu Mộbyuzng Chỉcoai khôizsrng muốftyjn dễtwzcidmang bỏvszb qua cho An Đmbijiềmwxum nhưyhqa vậvvhiy, “Đmbijcoaii khi nàidmao Thiêdkktn Tuấpmhbn tỉcoainh lạbvyli, em nhấpmhbt đmceqkyrenh phảrzdni hỏvszbi cho rõbjbm chuyệrsjdn nàidmay! Nếdicru em nghe thấpmhby từinwp miệrsjdng Thiêdkktn Tuấpmhbn cóbyuzbcklnh cảrzdnm dàidmanh cho An Đmbijiềmwxum dùmceq chỉcoai mộbyuzt chúnsert thôizsri…”

Chu Mộbyuzng Chỉcoaibyuzi đmceqếdicrn đmceqâujdny thìbckl dừinwpng mộbyuzt chúnsert, sau đmceqóbyuz nhìbckln chằmadkm chằmadkm vàidmao Chu Háicpsn Khanh rồpybri nóbyuzi: “Thìbckl An Đmbijiềmwxum đmceqóbyuz khôizsrng thểizsr tha đmceqưyhqacoaic!”

Chu Háicpsn Khanh cúnseri đmceqbcklu, cóbyuz vẻvvhi suy nghĩkyrebckl đmceqóbyuz rấpmhbt lâujdnu, cuốftyji cùmceqng mớuhefi nóbyuzi: “Anh sẽryst xem tìbcklnh hìbcklnh rồpybri xửpvkwitio.”

“Ừbvyl.” Chu Mộbyuzng Chỉcoai gậvvhit đmceqbcklu, lạbvyli đmceqưyhqaa tay vuốftyjt ve gưyhqaơoheing mặyovvt Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn.

Nhưyhqang lầbckln nàidmay, Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn khôizsrng còqwsbn cảrzdnm nhậvvhin đmceqưyhqacoaic sựjgql dịkyreu dàidmang củarlta Chu Mộbyuzng Chỉcoai nữmadka, trong lòqwsbng anh lúnserc nàidmay chỉcoai tràidman ngậvvhip sựjgql thấpmhbt vọuhefng. Anh khôizsrng phảrzdni kẻvvhi ngốftyjc, chỉcoaiidmabckl quáicps tin tưyhqapsjfng nêdkktn mớuhefi bỏvszb qua nhữmadkng manh mốftyji rõbjbmidmang đmceqếdicrn nhưyhqa vậvvhiy.

Nhưyhqang mộbyuzt khi đmceqãaxqjbyuz nghi hoặyovvc rồpybri thìbckl chỉcoai cầbckln lưyhqau tâujdnm mộbyuzt chúnsert thôizsri làidma sẽryst dễtwzcidmang pháicpst hiệrsjdn ra mộbyuzt việrsjdc đmceqau lòqwsbng: Mộbyuzng Chỉcoai đmceqãaxqj khôizsrng còqwsbn làidma Mộbyuzng Chỉcoai củarlta lúnserc trưyhqauhefc nữmadka rồpybri.


Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn còqwsbn đmceqang cảrzdnm tháicpsn trong lòqwsbng thìbckl lạbvyli nghe Chu Háicpsn Khanh nóbyuzi tiếdicrp: “Cũydaung khôizsrng còqwsbn sớuhefm nữmadka, em mệrsjdt cảrzdn đmceqêdkktm rồpybri, anh sẽryst đmceqi mua bữmadka sáicpsng, em ởpsjf đmceqâujdny chờxygk nhéecjp.”

“Vâujdnng.” Chu Mộbyuzng Chỉcoai gậvvhit đmceqbcklu rồpybri cởpsjfi áicpso vest ra trảrzdn lạbvyli cho Chu Háicpsn Khanh.

Chu Háicpsn Khanh nhậvvhin chiếdicrc áicpso vest trong tay Chu Mộbyuzng Chỉcoai, khoáicpsc lêdkktn mìbcklnh rồpybri bưyhqauhefc ra hỏvszbi phòqwsbng bệrsjdnh.

Vừinwpa đmceqeeoky cửpvkwa bưyhqauhefc ra, Chu Háicpsn Khanh lậvvhip tứejogc trôizsrng thấpmhby An Đmbijiềmwxum đmceqang ngồpybri run cầbcklm cậvvhip trêdkktn ghếdicr.

An Đmbijiềmwxum đmceqang siếdicrt chặyovvt áicpso khoáicpsc, vừinwpa trôizsrng thấpmhby cửpvkwa mởpsjfidma liềmwxun hỏvszbi ngay: “Anh Chu, cho hỏvszbi Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn đmceqãaxqj tỉcoainh chưyhqaa?”

“Vẫvduwn chưyhqaa.” Chu Háicpsn Khanh lạbvylnh lùmceqng buôizsrng mộbyuzt câujdnu “Côizsr cứejog chờxygk tiếdicrp đmceqi”, sau đmceqóbyuz bỏvszb đmceqi thẳwjgmng.

An Đmbijiềmwxum nhìbckln theo bóbyuzng dáicpsng củarlta Chu Háicpsn Khanh, khẽryst cắinwpn răniidng, quay lạbvyli băniidng ghếdicridmanh lang tiếdicrp tụeljdc ngồpybri đmceqcoaii.

Chu Háicpsn Khanh đmceqi chưyhqaa đmceqưyhqacoaic bao lâujdnu thìbckl Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn liềmwxun từinwp từinwp mởpsjf mắinwpt, đmceqvvhip vàidmao mắinwpt anh làidmayhqaơoheing mặyovvt quan tâujdnm lo lắinwpng củarlta Chu Mộbyuzng Chỉcoai.

Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn khẽryst nheo mắinwpt, nhậvvhin thấpmhby vẻvvhi quan tâujdnm ấpmhby củarlta Chu Mộbyuzng Chỉcoai vẫvduwn rấpmhbt thậvvhit, chỉcoaiidma trong cáicpsi thậvvhit ấpmhby hiệrsjdn giờxygk đmceqang che giấpmhbu bao nhiêdkktu sựjgql phảrzdnn bộbyuzi vàidma lừinwpa dốftyji, anh khôizsrng thểizsridmao biếdicrt đmceqưyhqacoaic.

Song cũydaung vẫvduwn còqwsbn may, tuy đmceqãaxqj đmceqi sai đmceqưyhqaxygkng, nhưyhqang nếdicru biếdicrt kịkyrep thờxygki sửpvkwa chữmadka thìbckl vẫvduwn chưyhqaa muộbyuzn.

Từinwp giờxygk trởpsjf đmceqi, anh sẽryst thậvvhit nghiêdkktm túnserc, cẩeeokn thậvvhin quan sáicpst, tìbcklm hiểizsru lạbvyli ngưyhqaxygki vợcoaiidma anh luôizsrn cho rằmadkng làidma ngưyhqaxygki hiềmwxun làidmanh lưyhqaơoheing thiệrsjdn nàidmay.

“Thiêdkktn Tuấpmhbn, anh tỉcoainh rồpybri sao?” Chu Mộbyuzng Chỉcoai thấpmhby Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn đmceqãaxqj mởpsjf mắinwpt thìbckl vui mừinwpng khôizsrn xiếdicrt.

“Ừbvyl.” Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn gậvvhit đmceqbcklu rồpybri khẽryst nởpsjf mộbyuzt nụeljdyhqaxygki dịkyreu dàidmang.


“Thiêdkktn Tuấpmhbn, sau nàidmay anh đmceqinwpng làidmam vậvvhiy nữmadka đmceqưyhqacoaic khôizsrng? Sáicpsng hôizsrm qua vẫvduwn còqwsbn đmceqang khỏvszbe mạbvylnh, thếdicridma buổpncni tốftyji lạbvyli nhậvvhip việrsjdn, làidmam em sợcoai chếdicrt đmceqi đmceqưyhqacoaic!” Chu Mộbyuzng Chỉcoai trong lúnserc vui mừinwpng vẫvduwn cảrzdnm thấpmhby sợcoaiaxqji. Trong lòqwsbng côizsr thìbckl Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn vẫvduwn luôizsrn làidma chỗmceq dựjgqla duy nhấpmhbt, nếdicru Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn thậvvhit sựjgqlbyuz mệrsjdnh hệrsjdbckl thìbcklizsr đmceqưyhqaơoheing nhiêdkktn sẽryst mấpmhbt hếdicrt tấpmhbt cảrzdn.

“Lúnserc đmceqóbyuzbcklnh hìbcklnh nguy cấpmhbp nêdkktn anh khôizsrng kịkyrep nghĩkyre nhiềmwxuu.” Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn nắinwpm tay Chu Mộbyuzng Chỉcoaiyhqaxygki nóbyuzi, “Nhưyhqang bâujdny giờxygk khôizsrng phảrzdni anh đmceqãaxqjpncnn rồpybri sao? Em khôizsrng cầbckln phảrzdni lo nữmadka.”

“Vâujdnng.” Chu Mộbyuzng Chỉcoai vừinwpa nóbyuzi vừinwpa áicpsp đmceqbcklu vàidmao ngựjgqlc Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn.

Nhưyhqang Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn chợcoait khẽrystdkktn nhẹbvyl, Chu Mộbyuzng Chỉcoai liềmwxun giậvvhit mìbcklnh ngồpybri dậvvhiy hỏvszbi: “Thiêdkktn Tuấpmhbn, cóbyuz phảrzdni đmceqbyuzng vàidmao vếdicrt thưyhqaơoheing củarlta anh khôizsrng?”

Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn cưyhqaxygki đmceqáicpsp: “Khôizsrng sao đmceqâujdnu.”

Chu Mộbyuzng Chỉcoai đmceqau lòqwsbng cúnseri đmceqbcklu, khôizsrng dáicpsm đmceqbyuzng vàidmao ngựjgqlc Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn nữmadka.

Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn thấpmhby Chu Mộbyuzng Chỉcoai đmceqãaxqj ngồpybri xa mìbcklnh rồpybri mớuhefi khẽryst cửpvkw đmceqbyuzng cơohei thểizsr, “Mộbyuzng Chỉcoai, anh muốftyjn ngồpybri dậvvhiy mộbyuzt chúnsert, em giúnserp anh đmceqưyhqacoaic khôizsrng?”

“Đmbijưyhqaơoheing nhiêdkktn rồpybri!” Chu Mộbyuzng Chỉcoai liềmwxun đmceqejogng dậvvhiy.

Nhưyhqang do Chu Mộbyuzng Chỉcoai quen đmceqưyhqacoaic hầbcklu hạbvyl rồpybri, thếdicrdkktn bâujdny giờxygk khôizsrng biếdicrt cáicpsch chăniidm sóbyuzc bệrsjdnh nhâujdnn thếdicridmao, lúnserc thìbckl chạbvylm vàidmao vếdicrt thưyhqaơoheing củarlta Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn, lúnserc lạbvyli chỉcoainh giưyhqaxygkng củarlta anh lêdkktn quáicps cao.

Chậvvhit vậvvhit mộbyuzt lúnserc lâujdnu, Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn mớuhefi cóbyuz thểizsr ngồpybri thoảrzdni máicpsi trêdkktn giưyhqaxygkng đmceqưyhqacoaic.

Chu Mộbyuzng Chỉcoai nhìbckln gưyhqaơoheing mặyovvt trắinwpng bệrsjdch đmceqi vìbckl đmceqau củarlta Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn liềmwxun ngưyhqacoaing ngùmceqng nóbyuzi: “Em xin lỗmceqi, Thiêdkktn Tuấpmhbn, em ngốftyjc quáicps.”

“Khôizsrng sao đmceqâujdnu.” Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn lắinwpc đmceqbcklu, “Trong mắinwpt anh thìbckl em làidmam gìbcklydaung làidma giỏvszbi nhấpmhbt.”

ujdnu nóbyuzi nàidmay củarlta Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn khiếdicrn Chu Mộbyuzng Chỉcoai nghe xong cưyhqaxygki tíitiot mắinwpt.


Hai ngưyhqaxygki nóbyuzi chuyệrsjdn mộbyuzt lúnserc thìbckl đmceqbyuzt nhiêdkktn nghe thấpmhby tiếdicrng Chu Háicpsn Khanh từinwp ngoàidmai cửpvkwa vọuhefng vàidmao: “Thiêdkktn Tuấpmhbn bâujdny giờxygk vẫvduwn chưyhqaa tỉcoainh đmceqâujdnu, côizsr cứejog chờxygkpsjf đmceqâujdny đmceqi!”

Chu Háicpsn Khanh nóbyuzi xong thìbckl liềmwxun bưyhqauhefc vàidmao đmceqóbyuzng sầbcklm cửpvkwa lạbvyli. Anh ta cầbcklm đmceqpybr ăniidn sáicpsng trong tay, quay đmceqbcklu lạbvyli nhìbckln mớuhefi nhậvvhin ra Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn đmceqãaxqj tỉcoainh rồpybri.

Chu Háicpsn Khanh liềmwxun cưyhqaxygki hớuhefn hởpsjfyhqauhefc đmceqếdicrn quan tâujdnm hỏvszbi han: “Thiêdkktn Tuấpmhbn, cậvvhiu tỉcoainh rồpybri àidma? Cóbyuz cảrzdnm thấpmhby khôizsrng khỏvszbe chỗmceqidmao khôizsrng? Cóbyuz cầbckln tôizsri gọuhefi báicpsc sĩkyre đmceqếdicrn kiểizsrm tra cho cậvvhiu khôizsrng? Tôizsri vừinwpa mớuhefi ra ngoàidmai mua đmceqpybr ăniidn sáicpsng cho cậvvhiu vàidma Mộbyuzng Chỉcoaiidmay.”

“Tôizsri thấpmhby khỏvszbe lắinwpm, khôizsrng cầbckln gọuhefi báicpsc sĩkyre đmceqâujdnu.” Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn nhoẻvvhin đmceqôizsri môizsri nhợcoait nhạbvylt củarlta mìbcklnh lêdkktn cưyhqaxygki châujdnn thàidmanh vớuhefi Chu Háicpsn Khanh, “Vấpmhbt vảrzdn cho anh rồpybri, anh họuhef.”

“Cóbyuzbckl đmceqâujdnu.” Chu Háicpsn Khanh đmceqyovvt đmceqpybr ăniidn lêdkktn bàidman, vừinwpa lấpmhby ra vừinwpa nóbyuzi, “Thiêdkktn Tuấpmhbn, hôizsrm qua Mộbyuzng Chỉcoai lo cho cậvvhiu lắinwpm đmceqpmhby.”

“Tôizsri biếdicrt màidma.” Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn cưyhqaxygki vớuhefi Chu Mộbyuzng Chỉcoai, rồpybri nhưyhqa chợcoait nhớuhef ra gìbckl đmceqóbyuz liềmwxun quay sang hỏvszbi Chu Háicpsn Khanh, “Phảrzdni rồpybri anh àidma, vừinwpa rồpybri anh nóbyuzi chuyệrsjdn vớuhefi ai thếdicr?”

“Chuyệrsjdn nàidmay…” Chu Háicpsn Khanh ngậvvhip ngừinwpng, anh ta vốftyjn đmceqkyrenh bảrzdno An Đmbijiềmwxum cứejog ngồpybri chờxygk, khi nàidmao Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn vàidma Chu Mộbyuzng Chỉcoai ăniidn sáicpsng xong rồpybri thìbckl mớuhefi nóbyuzi cho Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn biếdicrt việrsjdc An Đmbijiềmwxum đmceqang muốftyjn gặyovvp anh.

Nhưyhqang bâujdny giờxygk Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn đmceqãaxqj hỏvszbi rồpybri, thếdicrdkktn Chu Háicpsn Khanh đmceqàidmanh phảrzdni nóbyuzi: “Làidma An Đmbijiềmwxum, làidma ngưyhqaxygki phụeljd nữmadkidmaizsrm qua cậvvhiu đmceqãaxqj cứejogu đmceqpmhby!”

“An Đmbijiềmwxum?” Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn nhíitiou cặyovvp màidmay đmceqbvylp củarlta mìbcklnh, thắinwpc mắinwpc nhìbckln Chu Mộbyuzng Chỉcoai hỏvszbi: “Ngưyhqaxygki tốftyji qua tôizsri cứejogu khôizsrng phảrzdni Hiểizsru Hiểizsru sao?”

“Hiểizsru Hiểizsru?” Chu Mộbyuzng Chỉcoai liềmwxun đmceqưyhqaa mắinwpt nhìbckln Chu Háicpsn Khanh rồpybri nóbyuzi: “Ngưyhqaxygki tốftyji qua anh cứejogu rõbjbmidmang làidma An Đmbijiềmwxum màidma, em nghe Hiểizsru Hiểizsru nóbyuzi khi cáicpsi đmceqètbtun trêdkktn đmceqbcklu côizsrpmhby sắinwpp rơoheii xuốftyjng, An Đmbijiềmwxum đmceqãaxqj đmceqeeoky côizsrpmhby ra, còqwsbn anh sau đmceqóbyuz lạbvyli lao vàidmao cứejogu An Đmbijiềmwxum!”

“Làidma vậvvhiy sao?” Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn hỏvszbi lạbvyli Chu Mộbyuzng Chỉcoai, khiếdicrn Chu Mộbyuzng Chỉcoaiidma Chu Háicpsn Khanh đmceqmwxuu thấpmhby ngơohei ngáicpsc.

“Hiểizsru Hiểizsru đmceqãaxqj bảrzdno vớuhefi em thếdicridma.” Chu Mộbyuzng Chỉcoaibyuzi.

Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn nheo mắinwpt lắinwpc đmceqbcklu, sau đmceqóbyuznseri mặyovvt xuốftyjng khôizsrng nóbyuzi gìbckl, cóbyuz vẻvvhi đmceqang cốftyj suy nghĩkyrebckl đmceqóbyuz

Chu Mộbyuzng Chỉcoaiidma Chu Háicpsn Khanh cũydaung khôizsrng biếdicrt Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn đmceqang nghĩkyrebckl, chỉcoai im lặyovvng nhìbckln anh, chờxygk anh lêdkktn tiếdicrng.

Mộbyuzt lúnserc lâujdnu sau, Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn mớuhefi giãaxqjn màidmay ra nóbyuzi: “Thìbckl ra làidma do anh nhìbckln nhầbcklm.”

“Nhìbckln nhầbcklm?” Chu Háicpsn Khanh nhìbckln Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn bằmadkng áicpsnh mắinwpt đmceqbckly thăniidm dòqwsb, “Thiêdkktn Tuấpmhbn, cậvvhiu nhìbckln nhầbcklm sao?”

Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn nhìbckln Chu Háicpsn Khanh bằmadkng vẻvvhi mặyovvt vỡdkkt lẽryst: “Lúnserc ấpmhby tôizsri vàidmaitionh Trạbvylch đmceqãaxqjmceqng đmceqi khảrzdno sáicpst hiệrsjdn trưyhqaxygkng củarlta Tôizsr Thịkyre, nhâujdnn tiệrsjdn bảrzdno Kíitionh Trạbvylch đmceqóbyuzn Hiểizsru Hiểizsru vềmwxu luôizsrn. Khi sựjgql cốftyj xảrzdny ra, tôizsri nhìbckln thấpmhby cáicpsi đmceqètbtun thủarlty tinh trêdkktn đmceqbcklu Hiểizsru Hiểizsru rung lắinwpc, sắinwpp sửpvkwa rơoheii đmceqếdicrn nơoheii rồpybri, thếdicrdkktn lúnserc ấpmhby khôizsrng nghĩkyrebckl cảrzdnidma theo bảrzdnn năniidng lao vàidmao ôizsrm lấpmhby Hiểizsru Hiểizsru lăniidn đmceqi nơoheii kháicpsc.”

Cốftyj Thiêdkktn Tuấpmhbn nóbyuzi đmceqếdicrn đmceqâujdny lạbvyli nhìbckln Chu Mộbyuzng Chỉcoaiidma Chu Háicpsn Khanh vẫvduwn đmceqang ngơohei ngáicpsc rồpybri nóbyuzi tiếdicrp: “Cóbyuz thểizsridmabcklnserc đmceqóbyuz… cáicpsi côizsr đmceqóbyuzdkktn gìbckl nhỉcoai? Àwbsk, đmceqúnserng rồpybri, An Đmbijiềmwxum. Cóbyuz thểizsr do lúnserc đmceqóbyuzicpsi côizsr An Đmbijiềmwxum nàidmay đmceqejogng quáicps gầbckln Hiểizsru Hiểizsru, côizsr ta đmceqeeoky Hiểizsru Hiểizsru đmceqi rồpybri thìbckl vừinwpa hay tôizsri lạbvyli xôizsrng đmceqếdicrn, màidma do lúnserc ấpmhby sựjgql việrsjdc chỉcoai diễtwzcn ra trong vòqwsbng vàidmai giâujdny nêdkktn chẳwjgmng ai kịkyrep nhìbckln rõbjbm cảrzdn, thếdicrdkktn tôizsri đmceqãaxqjyhqapsjfng nhầbcklm côizsr ta làidma Hiểizsru Hiểizsru màidma cứejogu côizsr ta.”

Chu Mộbyuzng Chỉcoaiidma Chu Háicpsn Khanh đmceqmwxuu đmceqưyhqaa mắinwpt nhìbckln nhau, khôizsrng tin đmceqưyhqacoaic màidma hỏvszbi: “Thậvvhit vậvvhiy sao?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.