“Nhưyhqa ng chỉcoai làidma mộbyuz t kẻvvhi cóbyuz thâujdn n phậvvhi n thấpmhb p kéecjp m nhưyhqa vậvvhi y, tạbvyl i sao Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n lạbvyl i liềmwxu u mạbvyl ng cứejog u côizsr ta? Tạbvyl i sao?” Chu Mộbyuz ng Chỉcoai khôizsr ng muốftyj n dễtwzc dàidma ng bỏvszb qua cho An Đmbij iềmwxu m nhưyhqa vậvvhi y, “Đmbij ợcoai i khi nàidma o Thiêdkkt n Tuấpmhb n tỉcoai nh lạbvyl i, em nhấpmhb t đmceq ịkyre nh phảrzdn i hỏvszb i cho rõbjbm chuyệrsjd n nàidma y! Nếdicr u em nghe thấpmhb y từinwp miệrsjd ng Thiêdkkt n Tuấpmhb n cóbyuz tìbckl nh cảrzdn m dàidma nh cho An Đmbij iềmwxu m dùmceq chỉcoai mộbyuz t chúnser t thôizsr i…”
Chu Mộbyuz ng Chỉcoai nóbyuz i đmceq ếdicr n đmceq âujdn y thìbckl dừinwp ng mộbyuz t chúnser t, sau đmceq óbyuz nhìbckl n chằmadk m chằmadk m vàidma o Chu Háicps n Khanh rồpybr i nóbyuz i: “Thìbckl An Đmbij iềmwxu m đmceq óbyuz khôizsr ng thểizsr tha đmceq ưyhqa ợcoai c!”
Chu Háicps n Khanh cúnser i đmceq ầbckl u, cóbyuz vẻvvhi suy nghĩkyre gìbckl đmceq óbyuz rấpmhb t lâujdn u, cuốftyj i cùmceq ng mớuhef i nóbyuz i: “Anh sẽryst xem tìbckl nh hìbckl nh rồpybr i xửpvkw líitio .”
“Ừbvyl .” Chu Mộbyuz ng Chỉcoai gậvvhi t đmceq ầbckl u, lạbvyl i đmceq ưyhqa a tay vuốftyj t ve gưyhqa ơohei ng mặyovv t Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n.
Nhưyhqa ng lầbckl n nàidma y, Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n khôizsr ng còqwsb n cảrzdn m nhậvvhi n đmceq ưyhqa ợcoai c sựjgql dịkyre u dàidma ng củarlt a Chu Mộbyuz ng Chỉcoai nữmadk a, trong lòqwsb ng anh lúnser c nàidma y chỉcoai tràidma n ngậvvhi p sựjgql thấpmhb t vọuhef ng. Anh khôizsr ng phảrzdn i kẻvvhi ngốftyj c, chỉcoai làidma vìbckl quáicps tin tưyhqa ởpsjf ng nêdkkt n mớuhef i bỏvszb qua nhữmadk ng manh mốftyj i rõbjbm ràidma ng đmceq ếdicr n nhưyhqa vậvvhi y.
Nhưyhqa ng mộbyuz t khi đmceq ãaxqj cóbyuz nghi hoặyovv c rồpybr i thìbckl chỉcoai cầbckl n lưyhqa u tâujdn m mộbyuz t chúnser t thôizsr i làidma sẽryst dễtwzc dàidma ng pháicps t hiệrsjd n ra mộbyuz t việrsjd c đmceq au lòqwsb ng: Mộbyuz ng Chỉcoai đmceq ãaxqj khôizsr ng còqwsb n làidma Mộbyuz ng Chỉcoai củarlt a lúnser c trưyhqa ớuhef c nữmadk a rồpybr i.
Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n còqwsb n đmceq ang cảrzdn m tháicps n trong lòqwsb ng thìbckl lạbvyl i nghe Chu Háicps n Khanh nóbyuz i tiếdicr p: “Cũydau ng khôizsr ng còqwsb n sớuhef m nữmadk a, em mệrsjd t cảrzdn đmceq êdkkt m rồpybr i, anh sẽryst đmceq i mua bữmadk a sáicps ng, em ởpsjf đmceq âujdn y chờxygk nhéecjp .”
“Vâujdn ng.” Chu Mộbyuz ng Chỉcoai gậvvhi t đmceq ầbckl u rồpybr i cởpsjf i áicps o vest ra trảrzdn lạbvyl i cho Chu Háicps n Khanh.
Chu Háicps n Khanh nhậvvhi n chiếdicr c áicps o vest trong tay Chu Mộbyuz ng Chỉcoai , khoáicps c lêdkkt n mìbckl nh rồpybr i bưyhqa ớuhef c ra hỏvszb i phòqwsb ng bệrsjd nh.
Vừinwp a đmceq ẩeeok y cửpvkw a bưyhqa ớuhef c ra, Chu Háicps n Khanh lậvvhi p tứejog c trôizsr ng thấpmhb y An Đmbij iềmwxu m đmceq ang ngồpybr i run cầbckl m cậvvhi p trêdkkt n ghếdicr .
An Đmbij iềmwxu m đmceq ang siếdicr t chặyovv t áicps o khoáicps c, vừinwp a trôizsr ng thấpmhb y cửpvkw a mởpsjf làidma liềmwxu n hỏvszb i ngay: “Anh Chu, cho hỏvszb i Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n đmceq ãaxqj tỉcoai nh chưyhqa a?”
“Vẫvduw n chưyhqa a.” Chu Háicps n Khanh lạbvyl nh lùmceq ng buôizsr ng mộbyuz t câujdn u “Côizsr cứejog chờxygk tiếdicr p đmceq i”, sau đmceq óbyuz bỏvszb đmceq i thẳwjgm ng.
An Đmbij iềmwxu m nhìbckl n theo bóbyuz ng dáicps ng củarlt a Chu Háicps n Khanh, khẽryst cắinwp n răniid ng, quay lạbvyl i băniid ng ghếdicr hàidma nh lang tiếdicr p tụeljd c ngồpybr i đmceq ợcoai i.
Chu Háicps n Khanh đmceq i chưyhqa a đmceq ưyhqa ợcoai c bao lâujdn u thìbckl Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n liềmwxu n từinwp từinwp mởpsjf mắinwp t, đmceq ậvvhi p vàidma o mắinwp t anh làidma gưyhqa ơohei ng mặyovv t quan tâujdn m lo lắinwp ng củarlt a Chu Mộbyuz ng Chỉcoai .
Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n khẽryst nheo mắinwp t, nhậvvhi n thấpmhb y vẻvvhi quan tâujdn m ấpmhb y củarlt a Chu Mộbyuz ng Chỉcoai vẫvduw n rấpmhb t thậvvhi t, chỉcoai làidma trong cáicps i thậvvhi t ấpmhb y hiệrsjd n giờxygk đmceq ang che giấpmhb u bao nhiêdkkt u sựjgql phảrzdn n bộbyuz i vàidma lừinwp a dốftyj i, anh khôizsr ng thểizsr nàidma o biếdicr t đmceq ưyhqa ợcoai c.
Song cũydau ng vẫvduw n còqwsb n may, tuy đmceq ãaxqj đmceq i sai đmceq ưyhqa ờxygk ng, nhưyhqa ng nếdicr u biếdicr t kịkyre p thờxygk i sửpvkw a chữmadk a thìbckl vẫvduw n chưyhqa a muộbyuz n.
Từinwp giờxygk trởpsjf đmceq i, anh sẽryst thậvvhi t nghiêdkkt m túnser c, cẩeeok n thậvvhi n quan sáicps t, tìbckl m hiểizsr u lạbvyl i ngưyhqa ờxygk i vợcoai màidma anh luôizsr n cho rằmadk ng làidma ngưyhqa ờxygk i hiềmwxu n làidma nh lưyhqa ơohei ng thiệrsjd n nàidma y.
“Thiêdkkt n Tuấpmhb n, anh tỉcoai nh rồpybr i sao?” Chu Mộbyuz ng Chỉcoai thấpmhb y Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n đmceq ãaxqj mởpsjf mắinwp t thìbckl vui mừinwp ng khôizsr n xiếdicr t.
“Ừbvyl .” Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n gậvvhi t đmceq ầbckl u rồpybr i khẽryst nởpsjf mộbyuz t nụeljd cưyhqa ờxygk i dịkyre u dàidma ng.
“Thiêdkkt n Tuấpmhb n, sau nàidma y anh đmceq ừinwp ng làidma m vậvvhi y nữmadk a đmceq ưyhqa ợcoai c khôizsr ng? Sáicps ng hôizsr m qua vẫvduw n còqwsb n đmceq ang khỏvszb e mạbvyl nh, thếdicr màidma buổpncn i tốftyj i lạbvyl i nhậvvhi p việrsjd n, làidma m em sợcoai chếdicr t đmceq i đmceq ưyhqa ợcoai c!” Chu Mộbyuz ng Chỉcoai trong lúnser c vui mừinwp ng vẫvduw n cảrzdn m thấpmhb y sợcoai hãaxqj i. Trong lòqwsb ng côizsr thìbckl Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n vẫvduw n luôizsr n làidma chỗmceq dựjgql a duy nhấpmhb t, nếdicr u Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n thậvvhi t sựjgql cóbyuz mệrsjd nh hệrsjd gìbckl thìbckl côizsr đmceq ưyhqa ơohei ng nhiêdkkt n sẽryst mấpmhb t hếdicr t tấpmhb t cảrzdn .
“Lúnser c đmceq óbyuz tìbckl nh hìbckl nh nguy cấpmhb p nêdkkt n anh khôizsr ng kịkyre p nghĩkyre nhiềmwxu u.” Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n nắinwp m tay Chu Mộbyuz ng Chỉcoai cưyhqa ờxygk i nóbyuz i, “Nhưyhqa ng bâujdn y giờxygk khôizsr ng phảrzdn i anh đmceq ãaxqj ổpncn n rồpybr i sao? Em khôizsr ng cầbckl n phảrzdn i lo nữmadk a.”
“Vâujdn ng.” Chu Mộbyuz ng Chỉcoai vừinwp a nóbyuz i vừinwp a áicps p đmceq ầbckl u vàidma o ngựjgql c Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n.
Nhưyhqa ng Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n chợcoai t khẽryst rêdkkt n nhẹbvyl , Chu Mộbyuz ng Chỉcoai liềmwxu n giậvvhi t mìbckl nh ngồpybr i dậvvhi y hỏvszb i: “Thiêdkkt n Tuấpmhb n, cóbyuz phảrzdn i đmceq ộbyuz ng vàidma o vếdicr t thưyhqa ơohei ng củarlt a anh khôizsr ng?”
Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n cưyhqa ờxygk i đmceq áicps p: “Khôizsr ng sao đmceq âujdn u.”
Chu Mộbyuz ng Chỉcoai đmceq au lòqwsb ng cúnser i đmceq ầbckl u, khôizsr ng dáicps m đmceq ộbyuz ng vàidma o ngựjgql c Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n nữmadk a.
Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n thấpmhb y Chu Mộbyuz ng Chỉcoai đmceq ãaxqj ngồpybr i xa mìbckl nh rồpybr i mớuhef i khẽryst cửpvkw đmceq ộbyuz ng cơohei thểizsr , “Mộbyuz ng Chỉcoai , anh muốftyj n ngồpybr i dậvvhi y mộbyuz t chúnser t, em giúnser p anh đmceq ưyhqa ợcoai c khôizsr ng?”
“Đmbij ưyhqa ơohei ng nhiêdkkt n rồpybr i!” Chu Mộbyuz ng Chỉcoai liềmwxu n đmceq ứejog ng dậvvhi y.
Nhưyhqa ng do Chu Mộbyuz ng Chỉcoai quen đmceq ưyhqa ợcoai c hầbckl u hạbvyl rồpybr i, thếdicr nêdkkt n bâujdn y giờxygk khôizsr ng biếdicr t cáicps ch chăniid m sóbyuz c bệrsjd nh nhâujdn n thếdicr nàidma o, lúnser c thìbckl chạbvyl m vàidma o vếdicr t thưyhqa ơohei ng củarlt a Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n, lúnser c lạbvyl i chỉcoai nh giưyhqa ờxygk ng củarlt a anh lêdkkt n quáicps cao.
Chậvvhi t vậvvhi t mộbyuz t lúnser c lâujdn u, Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n mớuhef i cóbyuz thểizsr ngồpybr i thoảrzdn i máicps i trêdkkt n giưyhqa ờxygk ng đmceq ưyhqa ợcoai c.
Chu Mộbyuz ng Chỉcoai nhìbckl n gưyhqa ơohei ng mặyovv t trắinwp ng bệrsjd ch đmceq i vìbckl đmceq au củarlt a Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n liềmwxu n ngưyhqa ợcoai ng ngùmceq ng nóbyuz i: “Em xin lỗmceq i, Thiêdkkt n Tuấpmhb n, em ngốftyj c quáicps .”
“Khôizsr ng sao đmceq âujdn u.” Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n lắinwp c đmceq ầbckl u, “Trong mắinwp t anh thìbckl em làidma m gìbckl cũydau ng làidma giỏvszb i nhấpmhb t.”
Câujdn u nóbyuz i nàidma y củarlt a Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n khiếdicr n Chu Mộbyuz ng Chỉcoai nghe xong cưyhqa ờxygk i tíitio t mắinwp t.
Hai ngưyhqa ờxygk i nóbyuz i chuyệrsjd n mộbyuz t lúnser c thìbckl đmceq ộbyuz t nhiêdkkt n nghe thấpmhb y tiếdicr ng Chu Háicps n Khanh từinwp ngoàidma i cửpvkw a vọuhef ng vàidma o: “Thiêdkkt n Tuấpmhb n bâujdn y giờxygk vẫvduw n chưyhqa a tỉcoai nh đmceq âujdn u, côizsr cứejog chờxygk ởpsjf đmceq âujdn y đmceq i!”
Chu Háicps n Khanh nóbyuz i xong thìbckl liềmwxu n bưyhqa ớuhef c vàidma o đmceq óbyuz ng sầbckl m cửpvkw a lạbvyl i. Anh ta cầbckl m đmceq ồpybr ăniid n sáicps ng trong tay, quay đmceq ầbckl u lạbvyl i nhìbckl n mớuhef i nhậvvhi n ra Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n đmceq ãaxqj tỉcoai nh rồpybr i.
Chu Háicps n Khanh liềmwxu n cưyhqa ờxygk i hớuhef n hởpsjf bưyhqa ớuhef c đmceq ếdicr n quan tâujdn m hỏvszb i han: “Thiêdkkt n Tuấpmhb n, cậvvhi u tỉcoai nh rồpybr i àidma ? Cóbyuz cảrzdn m thấpmhb y khôizsr ng khỏvszb e chỗmceq nàidma o khôizsr ng? Cóbyuz cầbckl n tôizsr i gọuhef i báicps c sĩkyre đmceq ếdicr n kiểizsr m tra cho cậvvhi u khôizsr ng? Tôizsr i vừinwp a mớuhef i ra ngoàidma i mua đmceq ồpybr ăniid n sáicps ng cho cậvvhi u vàidma Mộbyuz ng Chỉcoai nàidma y.”
“Tôizsr i thấpmhb y khỏvszb e lắinwp m, khôizsr ng cầbckl n gọuhef i báicps c sĩkyre đmceq âujdn u.” Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n nhoẻvvhi n đmceq ôizsr i môizsr i nhợcoai t nhạbvyl t củarlt a mìbckl nh lêdkkt n cưyhqa ờxygk i châujdn n thàidma nh vớuhef i Chu Háicps n Khanh, “Vấpmhb t vảrzdn cho anh rồpybr i, anh họuhef .”
“Cóbyuz gìbckl đmceq âujdn u.” Chu Háicps n Khanh đmceq ặyovv t đmceq ồpybr ăniid n lêdkkt n bàidma n, vừinwp a lấpmhb y ra vừinwp a nóbyuz i, “Thiêdkkt n Tuấpmhb n, hôizsr m qua Mộbyuz ng Chỉcoai lo cho cậvvhi u lắinwp m đmceq ấpmhb y.”
“Tôizsr i biếdicr t màidma .” Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n cưyhqa ờxygk i vớuhef i Chu Mộbyuz ng Chỉcoai , rồpybr i nhưyhqa chợcoai t nhớuhef ra gìbckl đmceq óbyuz liềmwxu n quay sang hỏvszb i Chu Háicps n Khanh, “Phảrzdn i rồpybr i anh àidma , vừinwp a rồpybr i anh nóbyuz i chuyệrsjd n vớuhef i ai thếdicr ?”
“Chuyệrsjd n nàidma y…” Chu Háicps n Khanh ngậvvhi p ngừinwp ng, anh ta vốftyj n đmceq ịkyre nh bảrzdn o An Đmbij iềmwxu m cứejog ngồpybr i chờxygk , khi nàidma o Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n vàidma Chu Mộbyuz ng Chỉcoai ăniid n sáicps ng xong rồpybr i thìbckl mớuhef i nóbyuz i cho Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n biếdicr t việrsjd c An Đmbij iềmwxu m đmceq ang muốftyj n gặyovv p anh.
Nhưyhqa ng bâujdn y giờxygk Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n đmceq ãaxqj hỏvszb i rồpybr i, thếdicr nêdkkt n Chu Háicps n Khanh đmceq àidma nh phảrzdn i nóbyuz i: “Làidma An Đmbij iềmwxu m, làidma ngưyhqa ờxygk i phụeljd nữmadk màidma hôizsr m qua cậvvhi u đmceq ãaxqj cứejog u đmceq ấpmhb y!”
“An Đmbij iềmwxu m?” Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n nhíitio u cặyovv p màidma y đmceq ẹbvyl p củarlt a mìbckl nh, thắinwp c mắinwp c nhìbckl n Chu Mộbyuz ng Chỉcoai hỏvszb i: “Ngưyhqa ờxygk i tốftyj i qua tôizsr i cứejog u khôizsr ng phảrzdn i Hiểizsr u Hiểizsr u sao?”
“Hiểizsr u Hiểizsr u?” Chu Mộbyuz ng Chỉcoai liềmwxu n đmceq ưyhqa a mắinwp t nhìbckl n Chu Háicps n Khanh rồpybr i nóbyuz i: “Ngưyhqa ờxygk i tốftyj i qua anh cứejog u rõbjbm ràidma ng làidma An Đmbij iềmwxu m màidma , em nghe Hiểizsr u Hiểizsr u nóbyuz i khi cáicps i đmceq ètbtu n trêdkkt n đmceq ầbckl u côizsr ấpmhb y sắinwp p rơohei i xuốftyj ng, An Đmbij iềmwxu m đmceq ãaxqj đmceq ẩeeok y côizsr ấpmhb y ra, còqwsb n anh sau đmceq óbyuz lạbvyl i lao vàidma o cứejog u An Đmbij iềmwxu m!”
“Làidma vậvvhi y sao?” Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n hỏvszb i lạbvyl i Chu Mộbyuz ng Chỉcoai , khiếdicr n Chu Mộbyuz ng Chỉcoai vàidma Chu Háicps n Khanh đmceq ềmwxu u thấpmhb y ngơohei ngáicps c.
“Hiểizsr u Hiểizsr u đmceq ãaxqj bảrzdn o vớuhef i em thếdicr màidma .” Chu Mộbyuz ng Chỉcoai nóbyuz i.
Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n nheo mắinwp t lắinwp c đmceq ầbckl u, sau đmceq óbyuz cúnser i mặyovv t xuốftyj ng khôizsr ng nóbyuz i gìbckl , cóbyuz vẻvvhi đmceq ang cốftyj suy nghĩkyre gìbckl đmceq óbyuz
Chu Mộbyuz ng Chỉcoai vàidma Chu Háicps n Khanh cũydau ng khôizsr ng biếdicr t Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n đmceq ang nghĩkyre gìbckl , chỉcoai im lặyovv ng nhìbckl n anh, chờxygk anh lêdkkt n tiếdicr ng.
Mộbyuz t lúnser c lâujdn u sau, Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n mớuhef i giãaxqj n màidma y ra nóbyuz i: “Thìbckl ra làidma do anh nhìbckl n nhầbckl m.”
“Nhìbckl n nhầbckl m?” Chu Háicps n Khanh nhìbckl n Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n bằmadk ng áicps nh mắinwp t đmceq ầbckl y thăniid m dòqwsb , “Thiêdkkt n Tuấpmhb n, cậvvhi u nhìbckl n nhầbckl m sao?”
Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n nhìbckl n Chu Háicps n Khanh bằmadk ng vẻvvhi mặyovv t vỡdkkt lẽryst : “Lúnser c ấpmhb y tôizsr i vàidma Kíitio nh Trạbvyl ch đmceq ãaxqj cùmceq ng đmceq i khảrzdn o sáicps t hiệrsjd n trưyhqa ờxygk ng củarlt a Tôizsr Thịkyre , nhâujdn n tiệrsjd n bảrzdn o Kíitio nh Trạbvyl ch đmceq óbyuz n Hiểizsr u Hiểizsr u vềmwxu luôizsr n. Khi sựjgql cốftyj xảrzdn y ra, tôizsr i nhìbckl n thấpmhb y cáicps i đmceq ètbtu n thủarlt y tinh trêdkkt n đmceq ầbckl u Hiểizsr u Hiểizsr u rung lắinwp c, sắinwp p sửpvkw a rơohei i đmceq ếdicr n nơohei i rồpybr i, thếdicr nêdkkt n lúnser c ấpmhb y khôizsr ng nghĩkyre gìbckl cảrzdn màidma theo bảrzdn n năniid ng lao vàidma o ôizsr m lấpmhb y Hiểizsr u Hiểizsr u lăniid n đmceq i nơohei i kháicps c.”
Cốftyj Thiêdkkt n Tuấpmhb n nóbyuz i đmceq ếdicr n đmceq âujdn y lạbvyl i nhìbckl n Chu Mộbyuz ng Chỉcoai vàidma Chu Háicps n Khanh vẫvduw n đmceq ang ngơohei ngáicps c rồpybr i nóbyuz i tiếdicr p: “Cóbyuz thểizsr làidma vìbckl lúnser c đmceq óbyuz … cáicps i côizsr đmceq óbyuz têdkkt n gìbckl nhỉcoai ? Àwbsk , đmceq únser ng rồpybr i, An Đmbij iềmwxu m. Cóbyuz thểizsr do lúnser c đmceq óbyuz cáicps i côizsr An Đmbij iềmwxu m nàidma y đmceq ứejog ng quáicps gầbckl n Hiểizsr u Hiểizsr u, côizsr ta đmceq ẩeeok y Hiểizsr u Hiểizsr u đmceq i rồpybr i thìbckl vừinwp a hay tôizsr i lạbvyl i xôizsr ng đmceq ếdicr n, màidma do lúnser c ấpmhb y sựjgql việrsjd c chỉcoai diễtwzc n ra trong vòqwsb ng vàidma i giâujdn y nêdkkt n chẳwjgm ng ai kịkyre p nhìbckl n rõbjbm cảrzdn , thếdicr nêdkkt n tôizsr i đmceq ãaxqj tưyhqa ởpsjf ng nhầbckl m côizsr ta làidma Hiểizsr u Hiểizsr u màidma cứejog u côizsr ta.”
Chu Mộbyuz ng Chỉcoai vàidma Chu Háicps n Khanh đmceq ềmwxu u đmceq ưyhqa a mắinwp t nhìbckl n nhau, khôizsr ng tin đmceq ưyhqa ợcoai c màidma hỏvszb i: “Thậvvhi t vậvvhi y sao?”
Chu Mộ
Chu Há
“Ừ
Như
Như
Cố
“Vâ
Chu Há
Vừ
An Đ
“Vẫ
An Đ
Chu Há
Cố
Song cũ
Từ
“Thiê
“Ừ
“Thiê
“Lú
“Vâ
Như
Cố
Chu Mộ
Cố
“Đ
Như
Chậ
Chu Mộ
“Khô
Câ
Hai ngư
Chu Há
Chu Há
“Tô
“Có
“Tô
“Chuyệ
Như
“An Đ
“Hiể
“Là
“Hiể
Cố
Chu Mộ
Mộ
“Nhì
Cố
Cố
Chu Mộ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.