Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 205 :

    trước sau   
hdvj Thanh Dưapvxơpbseng nhìpjimn vàpeilo An Đmhqdiềwmslm đwambang vôhdvjwxbhng đwambau đwambrdcyn màpeil khôhdvjng biếqjcjt phảadafi nóvkgpi gìpjim, chỉtpfn cốtkkt hếqjcjt sứkrzlc an ủrdugi An Đmhqdiềwmslm: “Anh Cốtkkt nhấpypvt đwambhskgnh sẽjslanygsn thôhdvji, tin tôhdvji đwambi, An Đmhqdiềwmslm.”

“Phảadafi! Cốtkkt Thiêpwwfn Thiêpwwfn chắrdugc chắrdugn sẽjslanygsn thôhdvji. Anh ấpypvy vẫpyzin chưapvxa nóvkgpi cho tôhdvji biếqjcjt tạmmdli sao anh ấpypvy lạmmdli cứkrzlu tôhdvji, cho nêpwwfn anh ấpypvy chắrdugc chắrdugn sẽjslanygsn thôhdvji” An Đmhqdiềwmslm ngẩdghhng phắrdugt đwambytgxu lêpwwfn, nưapvxrdcyc mắrdugt đwambytgxm đwambìpjima nhưapvxng vẫpyzin cốtkkt mỉtpfnm cưapvxpyzii, nhưapvxng nưapvxrdcyc mắrdugt vẫpyzin khôhdvjng ngừaxcgng tuôhdvjn rơpbsei.

Nhìpjimn thấpypvy dábbvwng vẻserl thấpypvt thầytgxn vàpeil buồpmnfn bãrhgq củrduga An Đmhqdiềwmslm, Tôhdvj Thanh Dưapvxơpbseng khôhdvjng thểsxempjimm lòvjixng đwambưapvxmtomc nữhdvja. Anh ghìpjim đwambytgxu An Đmhqdiềwmslm lêpwwfn vai mìpjimnh khẽjslavkgpi: “An Đmhqdiềwmslm àpeil, nếqjcju khóvkgpc ra màpeil dễbhaj chịhskgu hơpbsen thìpjimhdvj cứkrzl khóvkgpc đwambi.”

An Đmhqdiềwmslm khôhdvjng nóvkgpi gìpjim, cứkrzl đwambsxem mặapvxc cho Tôhdvj Thanh Dưapvxơpbseng ôhdvjm nhưapvx thếqjcj, vìpjimhdvj đwambãrhgq khôhdvjng còvjixn sứkrzlc lựkmuhc đwambsxempeilm gìpjim cảadaf. An Đmhqdiềwmslm nhắrdugm mắrdugt lạmmdli, nhữhdvjng giọndttt nưapvxrdcyc mắrdugt rơpbsei xuốtkktng khóvkgpe miệpjimng, thậjslat mặapvxn đwambrdugng.

Ngay lúqyqjc đwambóvkgp, mộnfvat loạmmdlt tiếqjcjng bưapvxrdcyc châthaan dồpmnfn dậjslap vàpeil hoảadafng hốtkktt vang lêpwwfn. Tôhdvj Thanh Dưapvxơpbseng chưapvxa nhìpjimn rõwmslpeil ai đwambãrhgq đwambếqjcjn, chỉtpfn nghe thấpypvy mộnfvat giọndttng nóvkgpi hoảadafng loạmmdln: “Thiêpwwfn Tuấpypvn! Thiêpwwfn Tuấpypvn đwambâthaau rồpmnfi?”

An Đmhqdiềwmslm nghe thấpypvy giọndttng nóvkgpi nàpeily liềwmsln ngay lậjslap tứkrzlc giậjslat mìpjimnh. Côhdvj nhanh chóvkgpng đwambkrzlng dậjslay nhìpjimn vềwmsl phígngxa phábbvwt ra giọndttng nóvkgpi, nhìpjimn thấpypvy Chu Mộnfvang Chỉtpfn đwambang mặapvxc mộnfvat chiếqjcjc ábbvwo choàpeilng màpeilu be, bưapvxrdcyc châthaan vộnfvai vãrhgq, vìpjim thếqjcj đwambytgxu tóvkgpc cũffvxng rốtkkti bùwxbh, côhdvj ta nhìpjimn quanh mộnfvat lưapvxmtomt, sau đwambóvkgp chạmmdly vềwmsl phígngxa bêpwwfn nàpeily màpeilapvxrdcyc châthaan khôhdvjng vữhdvjng.


Đmhqdi theo sau Chu Mộnfvang Chỉtpfnpeil Chu Hábbvwn Khanh vớrdcyi vẻserl mặapvxt đwambytgxy lo lắrdugng.

An Đmhqdiềwmslm vộnfvai vàpeilng đwambkrzlng dậjslay đwambi đwambếqjcjn, rồpmnfi gọndtti to vớrdcyi giọndttng đwambiệpjimu phứkrzlc tạmmdlp: “Chịhskg Cốtkkt!”

“Thiêpwwfn Tuấpypvn đwambâthaau rồpmnfi?” Chu Mộnfvang Chỉtpfn nhanh chóvkgpng chạmmdly đwambếqjcjn chỗtjvv An Đmhqdiềwmslm, trợmtomn to đwambôhdvji mắrdugt đwambwmslp màpeil hỏyjbji.

Khi Chu Mộnfvang Chỉtpfn đwambếqjcjn đwambãrhgq nhìpjimn thấpypvy An Đmhqdiềwmslm đwambang gụhilcc vàpeilo lòvjixng Tôhdvj Thanh Dưapvxơpbseng màpeil khóvkgpc, trong lòvjixng đwambnfvat nhiêpwwfn cảadafm thấpypvy vôhdvjwxbhng chábbvwn ghétkktt: Đmhqdãrhgqpeilqyqjc nàpeilo rồpmnfi! Thiêpwwfn Tuấpypvn đwambang nằpjimm trong phòvjixng mổnygs, vậjslay màpeil hai ngưapvxpyzii họndtt lạmmdli còvjixn nhàpeiln nhãrhgqvkgpi chuyệpjimn yêpwwfu đwambưapvxơpbseng!

“Anh Cốtkkt vẫpyzin đwambang trong phòvjixng mổnygs.” Tôhdvj Thanh Dưapvxơpbseng đwambi đwambếqjcjn bêpwwfn cạmmdlnh An Đmhqdiềwmslm, hơpbsei nghiêpwwfng ngưapvxpyzii vềwmsl phígngxa trưapvxrdcyc, đwambhskgnh kétkkto An Đmhqdiềwmslm ra sau lưapvxng đwambsxem bảadafo vệpjim.

vjixn Chu Mộnfvang Chỉtpfn nghe thấpypvy Tôhdvj Thanh Dưapvxơpbseng nóvkgpi vậjslay liềwmsln nhìpjimn vàpeilo cábbvwnh cửrdmya phòvjixng mổnygs đwambang đwambóvkgpng kígngxn.

Ba chữhdvj “đwambang phẫpyziu thuậjslat” chóvkgpi mắrdugt bỗtjvvng đwambjslap thẳpbseng vàpeilo mắrdugt Chu Mộnfvang Chỉtpfn, đwambnfvat nhiêpwwfn cảadafm thấpypvy trờpyzii đwambpypvt quay cuồpmnfng, Chu Mộnfvang Chỉtpfn loạmmdlng choạmmdlng nhưapvx sắrdugp ngãrhgq ngửrdmya vềwmsl phígngxa sau.

“Mộnfvang Chỉtpfn, cẩdghhn thậjslan!” Chu Hábbvwn Khanh bưapvxrdcyc nhanh đwambếqjcjn, đwambymgh lấpypvy Chu Mộnfvang Chỉtpfn sắrdugp ngãrhgq.

Chu Mộnfvang Chỉtpfnqyqjm chặapvxt lấpypvy cábbvwnh tay củrduga Chu Hábbvwn Khanh, nhưapvx thểsxem đwambóvkgppeil nguồpmnfn sứkrzlc mạmmdlnh duy nhấpypvt cóvkgp thểsxem giúqyqjp côhdvj khôhdvjng gụhilcc ngãrhgq.

“Hábbvwn Khanh, em phảadafi làpeilm sao đwambâthaay? Sábbvwng nay Thiêpwwfn Tuấpypvn vẫpyzin yêpwwfn ổnygsn, sao mớrdcyi tốtkkti đwambãrhgqpeilo phòvjixng mổnygs rồpmnfi? Em phảadafi làpeilm sao đwambâthaay?” Chu Mộnfvang Chỉtpfn nhấpypvt thờpyzii hoảadafng hốtkktt, khôhdvjng quan tâthaam đwambếqjcjn việpjimc cóvkgp ai xung quanh mìpjimnh khôhdvjng, đwambãrhgq gọndtti thẳpbseng têpwwfn củrduga Chu Hábbvwn Khanh chứkrzl khôhdvjng thèwxbhm gọndtti làpeil anh họndtt nữhdvja.

“Em đwambaxcgng lo, Mộnfvang Chỉtpfn!” Chu Hábbvwn Khanh siếqjcjt chặapvxt tay Chu Mộnfvang Chỉtpfn rồpmnfi đwambưapvxa mắrdugt ra hiệpjimu cho côhdvj đwambaxcgng rốtkkti tung lêpwwfn. “Bâthaay giờpyzi Thiêpwwfn Tuấpypvn vẫpyzin đwambang trong phòvjixng mổnygs, em khôhdvjng thểsxem gụhilcc ngãrhgq đwambưapvxmtomc. Bâthaay giờpyzi mọndtti ngưapvxpyzii đwambwmslu đwambang cóvkgp mặapvxt ởbbvw đwambâthaay, em nêpwwfn hỏyjbji xem đwambãrhgq xảadafy ra chuyệpjimn gìpjim.”

thaau “mọndtti ngưapvxpyzii đwambwmslu đwambang cóvkgp mặapvxt” củrduga Chu Hábbvwn Khanh ngay lậjslap tứkrzlc làpeilm cho Chu Mộnfvang Chỉtpfnpbsei tỉtpfnnh tábbvwo lạmmdli. Côhdvj ta nhanh chóvkgpng rúqyqjt lạmmdli bàpeiln tay đwambang bấpypvu chặapvxt cábbvwnh tay củrduga Chu Hábbvwn Khanh ra, cốtkkt gắrdugng đwambkrzlng vữhdvjng.

“Chịhskg ba!”


Ngay khi Chu Mộnfvang Chỉtpfn đwambhskgnh hỏyjbji An Đmhqdiềwmslm đwambãrhgq xảadafy ra chuyệpjimn gìpjim, Lâthaam Kígngxnh Trạmmdlch đwambãrhgq dẫpyzin theo Lâthaam Hiểsxemu Hiểsxemu vừaxcga băytgxng bóvkgp xong bưapvxrdcyc nhanh đwambếqjcjn.

“Kígngxnh Trạmmdlch!” Chu Mộnfvang Chỉtpfn vộnfvai quay lạmmdli nhìpjimn Lâthaam Kígngxnh Trạmmdlch. “Rốtkktt cuộnfvac chuyệpjimn gìpjim đwambãrhgq xảadafy ra? Tạmmdli sao Thiêpwwfn Tuấpypvn lạmmdli vàpeilo phòvjixng mổnygs?”

“Đmhqdwmslu tạmmdli em!” Lâthaam Kígngxnh Trạmmdlch vẫpyzin chưapvxa nghĩpwwf ra nêpwwfn nóvkgpi nhưapvx thếqjcjpeilo vớrdcyi Chu Mộnfvang Chỉtpfn vềwmsl toàpeiln bộnfva sựkmuh việpjimc nàpeily thìpjimthaam Hiểsxemu Hiểsxemu đwambãrhgq lậjslap tứkrzlc lêpwwfn tiếqjcjng: “Hôhdvjm nay, anh trai em vàpeil anh ba cùwxbhng đwambếqjcjn đwambóvkgpn em vềwmsl nhàpeil, ai ngờpyzi chiếqjcjc đwambèwxbhn chùwxbhm thủrdugy tinh ởbbvwpbsei quay phim bịhskgpbsei xuốtkktng, sắrdugp rơpbsei trúqyqjng em. Rồpmnfi An Đmhqdiềwmslm chạmmdly đwambếqjcjn cứkrzlu em, còvjixn lúqyqjc đwambóvkgp anh ba ôhdvjm lấpypvy An Đmhqdiềwmslm, đwambymgh giùwxbhm côhdvjpypvy nhữhdvjng vỡymgh thủrdugy tinh đwambóvkgp, cho nêpwwfn mớrdcyi bịhskg thưapvxơpbseng nặapvxng.”

thaam Hiểsxemu Hiểsxemu còvjixn chưapvxa nóvkgpi xong, Chu Mộnfvang Chỉtpfn đwambãrhgq liếqjcjc nhìpjimn sang An Đmhqdiềwmslm. Đmhqdôhdvji mắrdugt mai xinh đwambwmslp đwambóvkgp bấpypvt giábbvwc lóvkgpe lêpwwfn mộnfvat ábbvwnh nhìpjimn hiểsxemm đwambnfvac. Côhdvj ta mấpypvp mábbvwy đwambôhdvji môhdvji nhỏyjbj, gằpjimn giọndttng chấpypvt vấpypvn: “Thiêpwwfn Tuấpypvn, anh ấpypvy vìpjim cứkrzlu côhdvj, nêpwwfn mớrdcyi bịhskg thưapvxơpbseng?”

“Tôhdvji…” An Đmhqdiềwmslm lậjslap tứkrzlc lùwxbhi vềwmsl sau mộnfvat bưapvxrdcyc, côhdvj nhìpjimn vàpeilo Chu Mộnfvang Chỉtpfn vớrdcyi ábbvwnh mắrdugt hốtkktt hoảadafng vàpeil ábbvwy nábbvwy. Lúqyqjc nàpeily, trong mắrdugt củrduga Chu Mộnfvang Chỉtpfn đwambang xen lẫpyzin sựkmuh giậjslan dữhdvj, ghen tịhskg, thậjslam chígngx cảadaf mộnfvat chúqyqjt giếqjcjt chóvkgpc…

“Cóvkgp phảadafi khôhdvjng? Trảadaf lờpyzii tôhdvji đwambi!” Chu Mộnfvang Chỉtpfn bấpypvt chấpypvp cảadafpjimnh tưapvxmtomng màpeiltkktt lêpwwfn ầytgxm ĩpwwf.

Tiếqjcjng hétkktt giậjslan dữhdvjpeily khiếqjcjn tấpypvt cảadaf mọndtti ngưapvxpyzii xung quanh đwambwmslu kinh ngạmmdlc. Đmhqdâthaay làpeil lầytgxn đwambytgxu tiêpwwfn họndtt nhìpjimn thấpypvy mộnfvat Chu Mộnfvang Chỉtpfn xinh đwambwmslp, luôhdvjn lịhskgch sựkmuh tao nhãrhgq lạmmdli cuồpmnfng loạmmdln đwambếqjcjn vậjslay.

An Đmhqdiềwmslm cắrdugn chặapvxt môhdvji, cuốtkkti cùwxbhng cúqyqji đwambytgxu xuốtkktng: “Tôhdvji xin lỗtjvvi!”

Phảadafi, ngưapvxpyzii màpeil Cốtkkt Thiêpwwfn Tuấpypvn yêpwwfu nhấpypvt làpeil Chu Mộnfvang Chỉtpfn, vàpeil ngưapvxpyzii màpeil Chu Mộnfvang Chỉtpfnpwwfu nhấpypvt dĩpwwf nhiêpwwfn cũffvxng làpeil Cốtkkt Thiêpwwfn Tuấpypvn! Hai ngưapvxpyzii họndtt gắrdugn bóvkgp keo sơpbsen nhiềwmslu năytgxm qua, bâthaay giờpyzi lạmmdli vìpjimpjimnh màpeil khiếqjcjn cho Cốtkkt Thiêpwwfn Tuấpypvn gặapvxp phảadafi sựkmuh cốtkkt. Chu Mộnfvang Chỉtpfntkktt vàpeilo mặapvxt côhdvjpeilvjixn nhẹwmsl, vẻserl giậjslan dữhdvjpeil giếqjcjt chóvkgpc trong mắrdugt cũffvxng còvjixn nhẹwmsl!

Nghe An Đmhqdiềwmslm nóvkgpi “tôhdvji xin lỗtjvvi”, Chu Mộnfvang Chỉtpfn ngâthaay ngưapvxpyzii ra, cuốtkkti cùwxbhng cưapvxpyzii khẩdghhy: “Nóvkgpi vậjslay làpeil, Thiêpwwfn Tuấpypvn thậjslat sựkmuhpjim cứkrzlu côhdvjpwwfn mớrdcyi bịhskg thưapvxơpbseng?”

“Chịhskg ba, lúqyqjc đwambóvkgp Hiểsxemu Hiểsxemu rấpypvt sợmtom, chịhskg đwambaxcgng nghe nóvkgpvkgpi vớrdcy vẩdghhn!” Sau khi bịhskg sốtkktc bởbbvwi dábbvwng vẻserl củrduga Chu Mộnfvang Chỉtpfn, Lâthaam Kígngxnh Trạmmdlch nhanh chóvkgpng hoàpeiln hồpmnfn lạmmdli, nhớrdcy lạmmdli việpjimc khi Cốtkkt Thiêpwwfn Tuấpypvn đwambếqjcjn nơpbsei quay phim màpeil khôhdvjng nóvkgpi cho Chu Mộnfvang Chỉtpfn biếqjcjt, anh cảadafm thấpypvy rằpjimng mìpjimnh nêpwwfn nóvkgpi gìpjim đwambóvkgp.

Anh nhanh chóvkgpng đwambi đwambếqjcjn bêpwwfn cạmmdlnh An Đmhqdiềwmslm, giảadafi thígngxch vớrdcyi Chu Mộnfvang Chỉtpfn: “Chịhskg ba, tìpjimnh hìpjimnh lúqyqjc đwambóvkgp rấpypvt phứkrzlc tạmmdlp. Thờpyzii gian quábbvw ngắrdugn, khôhdvjng ai kịhskgp phảadafn ứkrzlng cảadaf. Tìpjimnh hìpjimnh lúqyqjc đwambóvkgp chỉtpfnvkgp anh ba thấpypvy rõwmsl nhấpypvt, nêpwwfn chúqyqjng ta hãrhgqy đwambmtomi anh ba tỉtpfnnh dậjslay rồpmnfi hỏyjbji xem rốtkktt cuộnfvac chuyệpjimn gìpjim đwambãrhgq xảadafy ra.”

“Cầytgxn gìpjim phảadafi hỏyjbji nữhdvja? Đmhqdúqyqjng nhưapvx lờpyzii em nóvkgpi còvjixn gìpjim!” Lâthaam Hiểsxemu Hiểsxemu đwambkrzlng dậjslay khẳpbseng đwambhskgnh. “An Đmhqdiềwmslm làpeil ngưapvxpyzii đwambãrhgq cứkrzlu em, còvjixn anh ba làpeil ngưapvxpyzii đwambãrhgq cứkrzlu An Đmhqdiềwmslm, vậjslay nêpwwfn anh ba cũffvxng làpeil ngưapvxpyzii đwambãrhgq cứkrzlu em.”

“Hiểsxemu Hiểsxemu!” Lâthaam Kígngxnh Trạmmdlch nhìpjimn vàpeilo Lâthaam Hiểsxemu Hiểsxemu, trong mắrdugt đwambytgxy vẻserl cảadafnh cábbvwo.

“Em…” Lâthaam Hiểsxemu Hiểsxemu ngay lậjslap tứkrzlc im lặapvxng. Côhdvj khôhdvjng biếqjcjt tạmmdli sao anh trai mìpjimnh lạmmdli nhìpjimn mìpjimnh bằpjimng ábbvwnh mắrdugt đwambóvkgp, nhưapvxng côhdvjffvxng khôhdvjng dábbvwm nóvkgpi gìpjim thêpwwfm.

“Côhdvj An, côhdvjvkgp thểsxempeilm cho Thiêpwwfn Tuấpypvn bấpypvt chấpypvp mạmmdlng sốtkktng đwambsxem cứkrzlu côhdvj, đwambúqyqjng làpeilpeili giỏyjbji lắrdugm.” Chu Mộnfvang Chỉtpfn hoàpeiln toàpeiln khôhdvjng nghe thấpypvy lờpyzii củrduga Lâthaam Kígngxnh Trạmmdlch. Côhdvj ta đwambãrhgq cốtkkt nhịhskgn nhưapvxng khôhdvjng thểsxempjimm nétkktn đwambưapvxmtomc nữhdvja, trong giọndttng nóvkgpi vẫpyzin ẩdghhn chứkrzla chúqyqjt lạmmdlnh lùwxbhng vàpeil sắrdugc bétkktn.

“Tôhdvji xin lỗtjvvi. Thựkmuhc sựkmuh rấpypvt xin lỗtjvvi.” An Đmhqdiềwmslm cúqyqji thấpypvp đwambytgxu xuốtkktng hếqjcjt mứkrzlc, khôhdvjng dábbvwm nhìpjimn vàpeilo mắrdugt Chu Mộnfvang Chỉtpfn.

qyqjc trưapvxrdcyc, Cốtkkt Thiêpwwfn Tuấpypvn đwambãrhgq từaxcgng làpeilm tổnygsn thưapvxơpbseng côhdvj. Nhưapvxng từaxcg giâthaay phúqyqjt Cốtkkt Thiêpwwfn Tuấpypvn ôhdvjm côhdvjpeilo lòvjixng, khôhdvjng đwambsxem cho côhdvj bịhskg thưapvxơpbseng, An Đmhqdiềwmslm cảadafm thấpypvy mìpjimnh đwambãrhgq nợmtom Cốtkkt Thiêpwwfn Tuấpypvn.

vjixn Chu Mộnfvang Chỉtpfnpeil vợmtom củrduga Cốtkkt Thiêpwwfn Tuấpypvn, còvjixn làpeil ngưapvxpyzii màpeil Cốtkkt Thiêpwwfn Tuấpypvn yêpwwfu nhấpypvt, anh ấpypvy vìpjimpjimnh màpeil bịhskg thưapvxơpbseng, nêpwwfn Chu Mộnfvang Chỉtpfnvkgpvkgpi vàpeili lờpyzii lạmmdlnh lùwxbhng vớrdcyi mìpjimnh thìpjimvkgp sao? Dùwxbhthaay giờpyzi Chu Mộnfvang Chỉtpfn cho côhdvj mộnfvat cábbvwi tábbvwt, An Đmhqdiềwmslm cũffvxng sẽjsla khôhdvjng nóvkgpi gìpjim.

“Côhdvjffvxng đwambâthaau biếqjcjt mọndtti chuyệpjimn sẽjsla trởbbvw thàpeilnh nhưapvx thếqjcjpeily. An Đmhqdiềwmslm àpeil, đwambaxcgng quábbvw tựkmuh trábbvwch mìpjimnh.” Tôhdvj Thanh Dưapvxơpbseng nghiêpwwfng đwambytgxu sang nhìpjimn An Đmhqdiềwmslm, cốtkkt gắrdugng an ủrdugi côhdvj.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.