Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 202 :

    trước sau   
svwnm Kínsbznh Trạnpkqch biếnzpst Lýldod An Ni cũbioyng hiểnzuau đyftaiềpwjxu nànxssy, nêbaasn lànxssm gìtkuxbioyng cówmli chừmoxcng mựujrvc, nhưzvulng sao bâsvwny giờvcqt lạnpkqi thànxssnh ra thếnzpsnxssy?!

Vẻkotf mặvzsdt Lâsvwnm Kínsbznh Trạnpkqch lạnpkqnh đyftai mộzjdqt lújtfxc, cuốybqqi cùvzcing anh nhẫagwpn nhịybqqn, cưzvulvcqti miễkeahn cưzvulcxpxng nówmlii vớmoxci Lýldod An Ni: “An Ni, anh khôksyvng thínsbzch ngưzvulvcqti phụvaeq nữsvwnnxss chuyệtylfn gìtkuxbioyng hỏcrpzi đyftaếnzpsn cùvzcing đyftaâsvwnu!”

Trong lòsvwnng Lýldod An Ni bỗqxupng hoảzabcng hốybqqt, mộzjdqt cảzabcm giáhoccc lạnpkqnh lẽyftao vâsvwny quanh côksyv ta: Lâsvwnm Kínsbznh Trạnpkqch chung quy cũbioyng khôksyvng yêbaasu mìtkuxnh, anh ấcxpxy chỉrgah quen vớmoxci việtylfc cówmlitkuxnh cówmlibaasn cạnpkqnh hoặvzsdc xem mìtkuxnh lànxss vậbhebt thay thếnzpsnxss thôksyvi.

Nếnzpsu mìtkuxnh khôksyvng biếnzpst đyftaiềpwjxu tiếnzpsp tụvaeqc đyftavzsdt câsvwnu hỏcrpzi, Lâsvwnm Kínsbznh Trạnpkqch nhấcxpxt đyftaybqqnh sẽyfta quay ngưzvulvcqti đyftai nhưzvulcbkh buổudmki tiệtylfc tốybqqi hôksyvm đyftaówmli!

“Em biếnzpst rồvaeqi, Kínsbzch Trạnpkqch, em khôksyvng hỏcrpzi nữsvwna.” Lýldod An Ni nhẹsbgz nhànxssng áhoccp vànxsso lòsvwnng củxenga Lâsvwnm Kínsbznh Trạnpkqch: Nhưzvul vậbheby cũbioyng tốybqqt, ínsbzt ra thìtkuxnsbznh Trạnpkqch khôksyvng bỏcrpz mặvzsdc côksyv ta!

“Vậbheby mớmoxci ngoan chứtxtd!” Lâsvwnm Kínsbznh Trạnpkqch mỉrgahm cưzvulvcqti hànxssi lòsvwnng, anh hôksyvn lêbaasn tráhoccn củxenga Lýldod An Ni hỏcrpzi, “Em vànxss Hiểnzuau Hiểnzuau cùvzcing quay hìtkuxnh phảzabci khôksyvng? Nówmli đyftaâsvwnu rồvaeqi?”




svwnm Kínsbznh Trạnpkqch vừmoxca nhắsbgzc đyftaếnzpsn Lâsvwnm Hiểnzuau Hiểnzuau thìtkux lậbhebp tứtxtdc nhưzvul xốybqqi nưzvulmoxcc lạnpkqnh lêbaasn ngưzvulvcqti củxenga Lýldod An Ni vừmoxca đyftaưzvulksyvc an ủxengi: Chùvzcim đyftaèrfqan! Côksyv ta vừmoxca nớmoxci lỏcrpzng ốybqqc vínsbzt củxenga chùvzcim đyftaèrfqan rồvaeqi!

ldod An Ni nghiếnzpsn răaewing, đyftazjdqt nhiêbaasn tỉrgahnh mộzjdqng: Sao mìtkuxnh lạnpkqi lànxssm ra việtylfc nhưzvul thếnzps? Chùvzcim đyftaèrfqan đyftaówmlinxssgzcti trújtfxng đyftacsbru củxenga Lâsvwnm Hiểnzuau Hiểnzuau thìtkuxtkuxnh sẽyfta thếnzpsnxsso đyftaâsvwny? Tạnpkqi sao mìtkuxnh cówmli thểnzua nớmoxci lỏcrpzng nhữsvwnng con ốybqqc đyftaówmli chứtxtd?

“Kínsbznh Trạnpkqch...” Lýldod An Ni run cầcsbrm cậbhebp, nhưzvulng lạnpkqi khôksyvng biếnzpst nówmlii gìtkux.

jtfxc nànxssy, ngưzvulvcqti quảzabcn lýldod đyftai khắsbgzp nơgzcti tìtkuxm Lýldod An Ni thìtkux cuốybqqi cùvzcing cũbioyng tìtkuxm đyftaưzvulksyvc côksyv ta rồvaeqi, anh ta nhìtkuxn thấcxpxy cửksyv chỉrgah thâsvwnn mậbhebt củxenga Lýldod An Ni vànxsssvwnm Kínsbznh Trạnpkqch thìtkux hớmoxcn hởcbkh chạnpkqy đyftaếnzpsn.

“Anh Cốybqq, Anh Lâsvwnm!” Sau khi ngưzvulvcqti quảzabcn lýldod củxenga Lýldod An Ni chànxsso Lâsvwnm Kínsbznh Trạnpkqch vànxss Cốybqq Thiêbaasn Tuấcxpxn thìtkux quay sang nówmlii vớmoxci Lýldod An Ni, “An Ni, đyftamoxcng hờvcqtn dỗqxupi nữsvwna đyftaưzvulksyvc khôksyvng? Thợksyv trang đyftaiểnzuam đyftaówmli khôksyvng chịybqqu trang đyftaiểnzuam cho côksyv thìtkux nhờvcqt anh Lâsvwnm mờvcqti mộzjdqt ngưzvulvcqti kháhoccc vậbheby?”

Nghe xong câsvwnu nówmlii củxenga ngưzvulvcqti quảzabcn lýldod, Lýldod An Ni khôksyvng nówmlii gìtkux cảzabc, còsvwnn Lâsvwnm Kínsbznh Trạnpkqch thìtkux khôksyvng vui nówmlii: “Thợksyv trang đyftaiểnzuam? Thợksyvnxsso? Tạnpkqi sao khôksyvng trang đyftaiểnzuam cho An Ni?”

“Đfdxtmoxcng nhắsbgzc nữsvwna!” Ngưzvulvcqti quảzabcn lýldod củxenga Lýldod An Ni vờvcqt nhưzvul nhẫagwpn nhịybqqn nówmlii, “Thợksyv trang đyftaiểnzuam đyftaówmlijtfxc bớmoxci tówmlic lànxssm An Ni đyftaau, An Ni khôksyvng chịybqqu đyftaưzvulksyvc cówmliwmlii thợksyv đyftaówmlinxssi câsvwnu thìtkux thợksyv đyftaówmli quẳmcgfng đyftavaeq bỏcrpz đyftai!”

“Ha ha, còsvwnn cówmli chuyệtylfn nhưzvul vậbheby sao?!” Lâsvwnm Kínsbznh Trạnpkqch vộzjdqi áhoccp tay vànxsso mặvzsdt củxenga Lýldod An Ni dỗqxupnxssnh, “An Ni củxenga anh lạnpkqi phảzabci chịybqqu tủxengi thâsvwnn nhưzvul vậbheby sao, sao khôksyvng nówmlii vớmoxci anh, anh thấcxpxy em bịybqq chọujrvc giậbhebn rồvaeqi đyftaówmli! Anh sẽyfta đyftauổudmki việtylfc thợksyv trang đyftaiểnzuam đyftaówmli!”

ldod An Ni háhocc hốybqqc miệtylfng vànxss vẫagwpn khôksyvng nówmlii gìtkux, vẻkotf mặvzsdt côksyv ta đyftaâsvwnu phảzabci bịybqq chọujrvc giậbhebn mànxssnxss đyftaang sợksyv thìtkux đyftaújtfxng hơgzctn, hi vọujrvng nhữsvwnng nhâsvwnn viêbaasn đyftaówmliwmli thểnzua pháhocct hiệtylfn ốybqqc vínsbzt bịybqq lỏcrpzng sau đyftaówmli vặvzsdn chặvzsdt lạnpkqi!

“Anh Lâsvwnm, An Ni đyftaâsvwnu chỉrgah chịybqqu nhữsvwnng uấcxpxt ứtxtdc nhưzvul thếnzps!” Ngưzvulvcqti quảzabcn lýldod củxenga Lýldod An Ni thấcxpxy Lýldod An Ni khôksyvng nówmlii gìtkux, còsvwnn tưzvulcbkhng côksyv ta vẫagwpn đyftaang giậbhebn chuyệtylfn củxenga Lâsvwnm Hiểnzuau Hiểnzuau, nêbaasn nówmlii vớmoxci Lâsvwnm Kínsbznh Trạnpkqch, “Anh Lâsvwnm ànxss, khôksyvng phảzabci tôksyvi nhiềpwjxu chuyệtylfn đyftaâsvwnu, côksyvsvwnm Hiểnzuau Hiểnzuau còsvwnn tạnpkqt nưzvulmoxcc nówmling lêbaasn ngưzvulvcqti củxenga An Ni nữsvwna đyftacxpxy!”

svwnm Kínsbznh Trạnpkqch sữsvwnng sờvcqt nhìtkuxn Lýldod An Ni: “Còsvwnn cówmli chuyệtylfn nhưzvul vậbheby sao?”

ldod An Ni vẫagwpn đyftaang lo lắsbgzng chiếnzpsc chùvzcim đyftaèrfqan, nêbaasn thẫagwpn thờvcqt gậbhebt đyftacsbru.

svwnm Kínsbznh Trạnpkqch cau mànxssy: Tuy đyftatxtda em gáhocci mìtkuxnh cówmligzcti ngang bưzvulmoxcng, nhưzvulng cũbioyng khôksyvng nêbaasn ứtxtdc hiếnzpsp ngưzvulvcqti kháhoccc nhưzvul vậbheby! Mộzjdqt chújtfxt nhấcxpxt đyftaybqqnh phảzabci hỏcrpzi cho ra lẽyfta!


“An Ni em đyftamoxcng giậbhebn, anh nhấcxpxt đyftaybqqnh sẽyftawmlii chuyệtylfn vớmoxci Hiểnzuau Hiểnzuau, đyftaưzvulksyvc chứtxtd?” Lâsvwnm Kínsbznh Trạnpkqch tiếnzpsp tụvaeqc dỗqxupnxssnh, ngưzvulvcqti quảzabcn lýldod nghe đyftaưzvulksyvc cũbioyng rấcxpxt đyftasbgzc ýldod.

“Vâsvwnng.” Lýldod An Ni cújtfxi đyftacsbru nhìtkuxn xuốybqqng, vẫagwpn đyftaang rấcxpxt run.

jtfxc nànxssy, phówmli đyftanpkqo diễkeahn đyftai đyftaếnzpsn, anh cũbioyng nhưzvul mọujrvi ngưzvulvcqti, chànxsso Cốybqq Thiêbaasn Tuấcxpxn vànxsssvwnm Kínsbznh Trạnpkqch trưzvulmoxcc, sau đyftaówmli nhìtkuxn sang Lýldod An Ni: “Côksyvldod An Ni, côksyv nghỉrgah ngơgzcti xong chưzvula? Côksyvsvwnm Hiểnzuau Hiểnzuau nghỉrgah xong rồvaeqi, mộzjdqt chújtfxt nữsvwna thôksyvi lànxsswmli thểnzua quay rồvaeqi đyftaówmli.”

“Tôksyvi...” Lýldod An Ni thẫagwpn thờvcqt, sợksyv đyftaếnzpsn đyftaơgzct cảzabc ngưzvulvcqti: Chuẩhtynn bịybqq xong xuôksyvi? Vậbheby tứtxtdc lànxss chùvzcim đyftaèrfqan đyftaãgnjn đyftaưzvulksyvc gắsbgzn lêbaasn rồvaeqi?

“Đfdxtújtfxng lújtfxc thếnzps, tôksyvi cũbioyng đyftaang muốybqqn xem An Ni vànxss Hiểnzuau Hiểnzuau quay thếnzpsnxsso!” Lâsvwnm Kínsbznh Trạnpkqch mỉrgahm cưzvulvcqti, dắsbgzt tay Lýldod An Ni nówmlii: “Chújtfxng ta đyftai nànxsso.”

ldod An Ni khôksyvng nówmlii gìtkux, đyftanzua mặvzsdc Lâsvwnm Kínsbznh Trạnpkqch dắsbgzt tay đyftai vềpwjx trưzvulmoxcc.

Cốybqq Thiêbaasn Tuấcxpxn cứtxtd đyftai bêbaasn cạnpkqnh khôksyvng nówmlii tiếnzpsng nànxsso cũbioyng theo Lâsvwnm Kínsbznh Trạnpkqch đyftai qua đyftaówmli: Khôksyvng biếnzpst lànxss An Đfdxtiềpwjxm thưzvulldod củxenga Lâsvwnm Hiểnzuau Hiểnzuau sẽyftanxssm gìtkux trong lújtfxc Lâsvwnm Hiểnzuau Hiểnzuau quay đyftaâsvwny.

Khi Lâsvwnm Kínsbznh Trạnpkqch, Lýldod An Ni vànxss Cốybqq Thiêbaasn Tuấcxpxn đyftaếnzpsn trưzvulvcqtng quay thìtkuxsvwnm Hiểnzuau Hiểnzuau đyftaang ngồvaeqi ghếnzps dặvzsdm lạnpkqi phấcxpxn, côksyvtkux chuyệtylfn lújtfxc nãgnjny mànxss khówmlic lówmlic khôksyvng thôksyvi, lớmoxcp trang đyftaiểnzuam hỏcrpzng cảzabc, mắsbgzt vànxssbioyi đyftapwjxu ửksyvng đyftacrpz.

An Đfdxtiềpwjxm khuyêbaasn bảzabco mộzjdqt hồvaeqi, côksyv mớmoxci bìtkuxnh tâsvwnm lạnpkqi theo An Đfdxtiềpwjxm vềpwjx trưzvulvcqtng quay.

An Đfdxtiềpwjxm cầcsbrm cốybqqc nưzvulmoxcc, ôksyvm áhocco khoáhoccc củxenga Lâsvwnm Hiểnzuau Hiểnzuau, rồvaeqi lạnpkqi khuyêbaasn bảzabco: “Hiểnzuau Hiểnzuau, tôksyvi nówmlii lạnpkqi lầcsbrn nữsvwna, phảzabci nghiêbaasm tújtfxc quay hìtkuxnh cho tốybqqt thìtkux mớmoxci khôksyvng gâsvwny thêbaasm rắsbgzc rốybqqi cho anh Tôksyv nữsvwna, lầcsbrn nànxssy, côksyv khôksyvng đyftaưzvulksyvc bưzvulmoxcng nữsvwna đyftacxpxy!”

“Tôksyvi biếnzpst rồvaeqi...” Lâsvwnm Hiểnzuau Hiểnzuau sụvaeqt sịybqqt, giọujrvng nówmlii hụvaeqc hặvzsdc.

An Đfdxtiềpwjxm giốybqqng nhưzvul mộzjdqt ngưzvulvcqti chịybqq vậbheby, côksyv lắsbgzc đyftacsbru, sau đyftaówmli tiếnzpsp tụvaeqc nghiêbaasm tújtfxc nhìtkuxn Lâsvwnm Hiểnzuau Hiểnzuau trang đyftaiểnzuam.

“Hiểnzuau Hiểnzuau!” Lâsvwnm Kínsbznh Trạnpkqch nhìtkuxn thấcxpxy Lâsvwnm Hiểnzuau Hiểnzuau từmoxc xa, bèrfqan thảzabc tay Lýldod An Ni ra rồvaeqi đyftai đyftaếnzpsn chỗqxupksyv.


svwnn Lýldod An Ni đyftatxtdng yêbaasn tạnpkqi chỗqxup, côksyv ta ngẩhtynng đyftacsbru lêbaasn, pháhocct hiệtylfn chùvzcim đyftaèrfqan đyftaãgnjn đyftaưzvulksyvc treo lêbaasn cao, bâsvwny giờvcqt đyftaang lắsbgzc lưzvul trêbaasn khôksyvng, dưzvulvcqtng nhưzvulwmli thểnzuagzcti xuốybqqng bấcxpxt kỳymrijtfxc nànxsso!

ldod An Ni sợksyvgnjni lùvzcii vànxssi bưzvulmoxcc, quay ngưzvulvcqti bỏcrpz chạnpkqy.

jtfxc nànxssy, Cốybqq Thiêbaasn Tuấcxpxn cũbioyng theo Lâsvwnm Kínsbznh Trạnpkqch đyftai qua bêbaasn cạnpkqnh Lâsvwnm Hiểnzuau Hiểnzuau vànxss An Đfdxtiềpwjxm.

“Anh.” Lâsvwnm Hiểnzuau Hiểnzuau gọujrvi Lâsvwnm Kínsbznh Trạnpkqch rồvaeqi lạnpkqi nhìtkuxn sang Cốybqq Thiêbaasn Tuấcxpxn, lễkeah phétxawp gọujrvi, “Anh ba!”

An Đfdxtiềpwjxm cũbioyng lịybqqch sựujrv chànxsso hỏcrpzi Lâsvwnm Kínsbznh Trạnpkqch, sau đyftaówmli gậbhebt đyftacsbru vớmoxci Cốybqq Thiêbaasn Tuấcxpxn, rồvaeqi côksyvjtfxi đyftacsbru xuốybqqng khôksyvng nhìtkuxn anh nữsvwna, dưzvulvcqtng nhưzvulksyvnxss Cốybqq Thiêbaasn Tuấcxpxn thậbhebt sựujrv chỉrgah gậbhebt đyftacsbru xãgnjn giao.

Chínsbznh vìtkux An Đfdxtiềpwjxm khôksyvng nhìtkuxn Cốybqq Thiêbaasn Tuấcxpxn, nêbaasn côksyv khôksyvng pháhocct hiệtylfn ra Cốybqq Thiêbaasn Tuấcxpxn lújtfxc nànxssy đyftaang dùvzcing áhoccnh mắsbgzt sâsvwnu sắsbgzc nhìtkuxn mìtkuxnh.

“Hiểnzuau Hiểnzuau, mắsbgzt mũbioyi củxenga em lànxssm sao thếnzps?” Lâsvwnm Kínsbznh Trạnpkqch khôksyvng nểnzua nang gìtkux liềpwjxn vỗqxupnxsso đyftacsbru củxenga Lâsvwnm Hiểnzuau Hiểnzuau hỏcrpzi.

“Sao lạnpkqi đyftaáhoccnh em?” Lâsvwnm Hiểnzuau Hiểnzuau tứtxtdc giậbhebn trừmoxcng mắsbgzt nhìtkuxn Lâsvwnm Kínsbznh Trạnpkqch, lạnpkqi khôksyvng cam lòsvwnng nhảzabcy dựujrvng lêbaasn đyftanzua đyftaáhoccnh trảzabc.

svwnm Kínsbznh Trạnpkqch lậbhebp tứtxtdc nétxaw ra phínsbza sau, nhanh nhạnpkqy nétxaw đyftaưzvulksyvc đyftaòsvwnn đyftaáhoccnh trảzabc củxenga Lâsvwnm Hiểnzuau Hiểnzuau, anh chỉrgahnxsso Lâsvwnm Hiểnzuau Hiểnzuau nówmlii: “Đfdxtújtfxng lànxss say thậbhebt rồvaeqi, anh đyftaâsvwny tốybqqt xấcxpxu gìtkuxbioyng lànxss anh củxenga em mànxss, khôksyvng biếnzpst lớmoxcn biếnzpst nhỏcrpztkux cảzabc!”

“Em lànxss em củxenga anh đyftacxpxy! Anh ăaewin hiếnzpsp em gáhocci nhưzvul vậbheby sao?” Lâsvwnm Hiểnzuau Hiểnzuau vừmoxca nówmlii vừmoxca mínsbzm chặvzsdt môksyvi, nhìtkuxn bộzjdq dạnpkqng lạnpkqi nhưzvul muốybqqn khówmlic.

“Anh thưzvulơgzctng em còsvwnn khôksyvng hếnzpst!” Lâsvwnm Kínsbznh Trạnpkqch cưzvulvcqti pháhoccbaasn, sau đyftaówmli nghiêbaasm tújtfxc hỏcrpzi, “Nówmlii đyftai nànxsso, rốybqqt cuộzjdqc vìtkux sao lạnpkqi khówmlic chứtxtd?”

svwnm Hiểnzuau Hiểnzuau hínsbzt mộzjdqt hơgzcti, lạnpkqi nghiêbaasng đyftacsbru, hạnpkq giọujrvng nówmlii: “Cũbioyng khôksyvng cówmlitkux, chỉrgahnxss em vôksyv ýldod đyftaudmkzvulmoxcc lêbaasn ngưzvulvcqti củxenga Lýldod An Ni, kếnzpst quảzabcnxssksyv ta hiểnzuau nhầcsbrm em cốybqqtkuxnh, cứtxtd bắsbgzt anh Tôksyv giảzabci quyếnzpst. Đfdxtpwjxu lànxss lỗqxupi củxenga em, đyftaâsvwnu liêbaasn quan gìtkux đyftaếnzpsn anh Tôksyv, đyftaiềpwjxu quan trọujrvng lànxss... hìtkuxnh nhưzvul anh Tôksyv vẫagwpn còsvwnn hiểnzuau lầcsbrm em.”

“Anh Tôksyvnxssy, anh Tôksyv kia, nghe đyftaếnzpsn anh nổudmki hếnzpst da gànxssnxssy!” Lâsvwnm Kínsbznh Trạnpkqch vừmoxca nghe lànxss chuyệtylfn khôksyvng đyftaáhoccng gìtkux, thìtkux mớmoxci bắsbgzt đyftacsbru an tâsvwnm trêbaasu chọujrvc Lâsvwnm Hiểnzuau Hiểnzuau.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.