Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 126 :

    trước sau   
Đkffdhhlf trábfwgnh Chu Mộibavng Chỉcfdr lạyhiti làdpitm ra chuyệwuzqn đdpitgknnn khùyrwung gìbedv đdpitóezrs, Chu Hábfwgn Khanh suy nghĩiwtq mộibavt lúcmudc bèsqdyn nóezrsi vớpvcdi Cốddhk Thiêgknnn Tuấfgmun: “Thiêgknnn Tuấfgmun, tôcfcdi thấfgmuy sắbfwgc mặkcgat Mộibavng Chỉcfdr khôcfcdng đdpitưrdzlezrsc tốddhkt lắbfwgm, hay làdpitpifoy giờnqjt đdpitưrdzla Mộibavng Chỉcfdr vềomsi đdpiti? Còvgzpn vềomsi chuyệwuzqn xâpifoy tòvgzpa nhàdpit cho trưrdzlnqjtng mẫsahsu giábfwgo, chiềomsiu mai tôcfcdi sẽadbn xửhhlfwuzq rồaczdi giao tàdpiti liệwuzqu cho cậyrpau.” “Đkffdưrdzlezrsc.” Cốddhk Thiêgknnn Tuấfgmun cũyrpang đdpitang vìbedv chuyệwuzqn củqmtma An Đkffdiềomsim vàdpit An An màdpit nuốddhkt khôcfcdng trôcfcdi cơzgrvm, anh buôcfcdng đdpitũyrpaa xuốddhkng, nhìbedvn Chu Mộibavng Chỉcfdr đdpitang ngồaczdi cạyhitnh mìbedvnh hỏsmhhi: “Mộibavng Chỉcfdr, em ăadbnn xong chưrdzla?” “Vâpifong.” Chu Mộibavng Chỉcfdr khẽadbn gậyrpat đdpitiwtqu, trong lòvgzpng bắbfwgt đdpitiwtqu khóezrs chịnwmtu. “Kíwuzqnh Trạyhitch, Hiểhhlfu Hiểhhlfu, hai ngưrdzlnqjti chắbfwgc làdpit chưrdzla ăadbnn no, nêgknnn cứcvvq ngồaczdi đdpitâpifoy dùyrwung bữmbhla tiếmxjdp đdpiti nhéiypy.” Cốddhk Thiêgknnn Tuấfgmun đdpitcvvqng dậyrpay nóezrsi vớpvcdi hai ngưrdzlnqjti họlgtq, “Hóezrsa đdpitơzgrvn tôcfcdi đdpitãzsks bảzvnzo Hábfwgn Khanh thanh toábfwgn rồaczdi. Mộibavng Chỉcfdr khôcfcdng khỏsmhhe, tôcfcdi đdpitưrdzla côcfcdfgmuy vềomsi trưrdzlpvcdc.” Lâpifom Hiểhhlfu Hiểhhlfu vàdpitpifom Kíwuzqnh Trạyhitch đdpitưrdzla mắbfwgt nhìbedvn nhau, dùyrwu sao việwuzqc chịnwmt ba do sứcvvqc khỏsmhhe khôcfcdng tốddhkt màdpit vềomsi trưrdzlpvcdc khôcfcdng phảzvnzi chỉcfdr mớpvcdi xảzvnzy ra mộibavt hai lầiwtqn, lầiwtqn nàdpity ăadbnn cơzgrvm lạyhiti cũyrpang khôcfcdng phảzvnzi làdpit dịnwmtp quan trọlgtqng đdpitkcgac biệwuzqt gìbedv, chẳxoagng qua chỉcfdrdpit bạyhitn bèsqdy gặkcgap nhau vậyrpay thôcfcdi. Thếmxjdgknnn Lâpifom Kíwuzqnh Trạyhitch vàdpitpifom Hiểhhlfu Hiểhhlfu cũyrpang khôcfcdng khábfwgch sábfwgo, họlgtq đdpitcvvqng dậyrpay gậyrpat đdpitiwtqu nóezrsi vớpvcdi Cốddhk Thiêgknnn Tuấfgmun vàdpit Chu Mộibavng Chỉcfdr: “Vâpifong, tạyhitm biệwuzqt anh chịnwmt ba, tạyhitm biệwuzqt anh Chu!” “Chịnwmt ba nhớpvcd chúcmud ýbfwg sứcvvqc khỏsmhhe, khi nàdpito chịnwmt khỏsmhhe hơzgrvn em sẽadbn lạyhiti đdpitếmxjdn thăadbnm chịnwmt!” Thếmxjddpitpifom Hiểhhlfu Hiểhhlfu vàdpitpifom Kíwuzqnh Trạyhitch cùyrwung tiễqhwin Cốddhk Thiêgknnn Tuấfgmun, Chu Mộibavng Chỉcfdrdpit Chu Hábfwgn Khanh ra vềomsi. Bâpifoy giờnqjt trong phòvgzpng chỉcfdrvgzpn lạyhiti hai anh em họlgtq, Lâpifom Kíwuzqnh Trạyhitch vàdpitpifom Hiểhhlfu Hiểhhlfu nhìbedvn nhau, khôcfcdng biếmxjdt nóezrsi gìbedv. “Ôrmuwi…” Lâpifom Hiểhhlfu Hiểhhlfu cầiwtqm tấfgmum thiệwuzqp mờnqjti màdpit Chu Mộibavng Chỉcfdr vừdifqa đdpitưrdzla cho côcfcdgknnn xem, nhìbedvn bứcvvqc ảzvnznh Chu Mộibavng Chỉcfdrdpit Cốddhk Thiêgknnn Tuấfgmun đdpitang cưrdzlnqjti rạyhitng rỡzvnzdpit thởataedpiti nãzskso nềomsi. “Em còvgzpn béiypydpit suốddhkt ngàdpity cứcvvq than vắbfwgn thởataedpiti, sắbfwgp thàdpitnh bàdpit cụkcga non rồaczdi đdpitfgmuy!” Lâpifom Kíwuzqnh Trạyhitch cầiwtqm câpifoy đdpitũyrpaa gõbbmidpito đdpitiwtqu Lâpifom Hiểhhlfu Hiểhhlfu Hiểhhlfu nóezrsi, “Ăqmtmn cơzgrvm đdpiti!” “Hếmxjdt muốddhkn ăadbnn rồaczdi!” Lâpifom Hiểhhlfu Hiểhhlfu vừdifqa xoa đdpitiwtqu vừdifqa rầiwtqu rĩiwtqezrsi, “Sốddhk em sao màdpit khổqmtm thếmxjddpity? Tạyhiti sao cứcvvq luôcfcdn khôcfcdng cóezrs đdpitưrdzlezrsc thứcvvqbedvnh muốddhkn chứcvvq?” “Hiểhhlfu Hiểhhlfu, cóezrs nhiềomsiu việwuzqc khôcfcdng phảzvnzi cứcvvq em muốddhkn làdpit sẽadbn thựwdevc hiệwuzqn đdpitưrdzlezrsc đdpitâpifou, cũyrpang khôcfcdng phảzvnzi việwuzqc gìbedv em dốddhkc hếmxjdt sứcvvqc ra làdpitm cũyrpang nhậyrpan đdpitưrdzlezrsc hồaczdi đdpitábfwgp. Cũyrpang giốddhkng nhưrdzl việwuzqc Tôcfcd Thanh Dưrdzlơzgrvng vớpvcdi An Đkffdiềomsim, rồaczdi việwuzqc củqmtma em vớpvcdi Tôcfcd Thanh Dưrdzlơzgrvng.” Lâpifom Kíwuzqnh Trạyhitch trầiwtqm ngâpifom giảzvnzng giảzvnzi mộibavt lúcmudc, sau đdpitóezrs chốddhkt lạyhiti, “Vậyrpay cho nêgknnn, ngưrdzlnqjti làdpit sắbfwgt cơzgrvm làdpit théiypyp, khôcfcdng ăadbnn cơzgrvm làdpit sẽadbn đdpitóezrsi bụkcgang, mau ăadbnn đdpiti.” “Anh nóezrsi đdpiti đdpitataeng nàdpito thếmxjd hảzvnz?” Lâpifom Hiểhhlfu Hiểhhlfu khóezrs chịnwmtu trừdifqng mắbfwgt vớpvcdi Lâpifom Kíwuzqnh Trạyhitch, “Râpifou ôcfcdng nọlgtq cắbfwgm cằataem bàdpit kia!” “Chẹqyrqp, anh mặkcgat nàdpito cũyrpang tốddhkt, chỉcfdrdpit khôcfcdng thểhhlfdpitm đdpitưrdzlezrsc mộibavt ngưrdzlnqjti truyềomsin cảzvnzm hứcvvqng, mấfgmuy ngưrdzlnqjti truyềomsin cảzvnzm hứcvvqng nóezrsi chuyệwuzqn cao siêgknnu quábfwg, anh khôcfcdng họlgtqc đdpitưrdzlezrsc!” Lâpifom Kíwuzqnh Trạyhitch thởataedpiti mộibavt cábfwgch tựwdev luyếmxjdn rồaczdi nóezrsi, “Vẫsahsn nêgknnn ăadbnn cơzgrvm thìbedvzgrvn.” Lâpifom Hiểhhlfu Hiểhhlfu lạyhiti lừdifq mắbfwgt vớpvcdi anh trai mìbedvnh rồaczdi nghiêgknnm túcmudc nhìbedvn Lâpifom Kíwuzqnh Trạyhitch hỏsmhhi: “Anh, anh nóezrsi thậyrpat đdpiti, em cóezrsgknnn tiếmxjdp tụkcgac làdpitm bạyhitn vớpvcdi An Đkffdiềomsim khôcfcdng?” “Cóezrs chứcvvq! Tạyhiti sao lạyhiti khôcfcdng?” Lâpifom Kíwuzqnh Trạyhitch đdpitưrdzla ra mộibavt câpifou trảzvnz lờnqjti chắbfwgc nịnwmtch. “Nhưrdzlng em làdpitm bạyhitn vớpvcdi An Đkffdiềomsim thìbedv khôcfcdng phảzvnzi làdpit tựwdev chuốddhkc khổqmtmdpito mìbedvnh rồaczdi sao? “Nhưrdzlng An Đkffdiềomsim cũyrpang chẳxoagng làdpitm gìbedv sai cảzvnz, làdpit do Tôcfcd Thanh Dưrdzlơzgrvng thíwuzqch côcfcdfgmuy màdpit khôcfcdng thíwuzqch em thôcfcdi!” Lâpifom Kíwuzqnh Trạyhitch uốddhkng mộibavt ngụkcgam nưrdzlpvcdc rồaczdi nóezrsi thẳxoagng thừdifqng ra sựwdev thậyrpat nàdpity. “Khôcfcdng phảzvnzi chứcvvq! Anh, anh khôcfcdng thểhhlfezrsi mộibavt câpifou an ủqmtmi ngưrdzlnqjti ta đdpitưrdzlezrsc sao?” Tuy Lâpifom Hiểhhlfu Hiểhhlfu biếmxjdt đdpitâpifoy đdpitúcmudng làdpit sựwdev thậyrpat, nhưrdzlng việwuzqc Lâpifom Kíwuzqnh Trạyhitch nóezrsi thẳxoagng ra thếmxjddpity vẫsahsn làdpitm côcfcd thấfgmuy khôcfcdng chịnwmtu nổqmtmi! “Anh làdpitm thếmxjddpit muốddhkn rèsqdyn luyệwuzqn em đdpitfgmuy!” Lâpifom Kíwuzqnh Trạyhitch trịnwmtnh trọlgtqng nóezrsi, “Em tưrdzlataeng bốddhkn bểhhlf đdpitomsiu làdpit mẹqyrq chúcmudng ta sao? Mọlgtqi ngưrdzlnqjti đdpitomsiu phảzvnzi nhưrdzlnqjtng nhịnwmtn em, dỗamvzdpitnh em sao? Em nhấfgmut đdpitnwmtnh phảzvnzi tậyrpap làdpitm quen vớpvcdi sựwdev trắbfwgc trởatae! Làdpitm bạyhitn vớpvcdi An Đkffdiềomsim chíwuzqnh làdpit mộibavt sựwdevsqdyn luyệwuzqn dàdpitnh cho em đdpitfgmuy!” “Bỏsmhh đdpiti bỏsmhh đdpiti, khôcfcdng nóezrsi nữmbhla, anh cứcvvq đdpithhlfgknnn cho em suy nghĩiwtq!” Lâpifom Hiểhhlfu Hiểhhlfu chắbfwgp tay chìbedvm vàdpito suy tưrdzl… Lâpifom Kíwuzqnh Trạyhitch cũyrpang nhúcmudn vai, mặkcgac cho Lâpifom Hiểhhlfu Hiểhhlfu đdpiti suy ngẫsahsm sựwdev đdpitnqjti, còvgzpn anh thìbedv chỉcfdr cầiwtqn lo việwuzqc ăadbnn cơzgrvm thôcfcdi. * Chu Mộibavng Chỉcfdrdpit Cốddhk Thiêgknnn Tuấfgmun đdpitưrdzlezrsc Chu Hábfwgn Khanh chởatae vềomsi biệwuzqt thựwdev. Chu Hábfwgn Khanh sau khi chàdpito tạyhitm biệwuzqt thìbedv mau chóezrsng trởatae vềomsi phòvgzpng lo chuẩsqdyn bịnwmt việwuzqc tặkcgang tòvgzpa nhàdpit. Còvgzpn Chu Mộibavng Chỉcfdr thìbedviypyo Cốddhk Thiêgknnn Tuấfgmun vàdpito phòvgzpng ngủqmtm, dábfwgng vẻwxak khôcfcdng hềomsi vui chúcmudt nàdpito. “Mộibavng Chỉcfdr, cóezrs phảzvnzi em cóezrs chuyệwuzqn gìbedv muốddhkn nóezrsi khôcfcdng?” Cốddhk Thiêgknnn Tuấfgmun ôcfcdm Chu Mộibavng Chỉcfdrdpito lòvgzpng, anh cũyrpang biếmxjdt Mộibavng Chỉcfdr sẽadbn dễqhwi đdpitau lòvgzpng vìbedvdpitnh đdpitibavng nàdpity củqmtma anh. Hôcfcdm nay khi anh nhắbfwgc đdpitếmxjdn việwuzqc tặkcgang tòvgzpa nhàdpit, Chu Mộibavng Chỉcfdr khôcfcdng thểhhlfdpito khôcfcdng đdpithhlf ýbfwg đdpitếmxjdn, cho dùyrwu anh đdpitãzsksezrsi làdpitbedvnh cóezrs hứcvvqng thúcmud vớpvcdi giábfwgo dụkcgac thìbedvyrpang chưrdzla chắbfwgc cóezrs thểhhlf dẹqyrqp bỏsmhh đdpiti sựwdev nghi ngờnqjt củqmtma Chu Mộibavng Chỉcfdr. “Thiêgknnn Tuấfgmun, cóezrs phảzvnzi anh chábfwgn em rồaczdi khôcfcdng?” Chu Mộibavng Chỉcfdr chu môcfcdi, đdpitôcfcdi mắbfwgt anh đdpitàdpito xinh đdpitqyrqp lúcmudc nàdpity rơzgrvm rớpvcdm nưrdzlpvcdc mắbfwgt. “Sao em lạyhiti nghĩiwtq nhưrdzl thếmxjd?” Cốddhk Thiêgknnn Tuấfgmun dịnwmtu dàdpitng ôcfcdm lấfgmuy khuôcfcdn mặkcgat Chu Mộibavng Chỉcfdr, “Anh sao cóezrs thểhhlf chábfwgn em? Em làdpit ngưrdzlnqjti quýbfwg giábfwg nhấfgmut trong cuộibavc đdpitnqjti anh màdpit.” Cốddhk Thiêgknnn Tuấfgmun bấfgmut lựwdevc thởataedpiti, việwuzqc tặkcgang tòvgzpa nhàdpit chẳxoagng qua chỉcfdrdpit việwuzqn cớpvcd đdpithhlf đdpitiềomsiu tra thâpifon phậyrpan củqmtma đdpitcvvqa béiypy kia màdpit thôcfcdi. Anh biếmxjdt Chu Mộibavng Chỉcfdr vốddhkn đdpita nghi nhạyhity cảzvnzm, thếmxjdgknnn việwuzqc anh nghi ngờnqjt đdpitcvvqa béiypy con củqmtma An Đkffdiềomsim chíwuzqnh làdpit con củqmtma anh, tốddhkt nhấfgmut làdpit khôcfcdng nêgknnn cho Mộibavng Chỉcfdr biếmxjdt. “Thiêgknnn Tuấfgmun, anh thậyrpat sựwdev rấfgmut thíwuzqch trẻwxak con sao?” Chu Mộibavng Chỉcfdrcmudi đdpitiwtqu, nưrdzlpvcdc mắbfwgt bắbfwgt đdpitiwtqu rơzgrvi xuốddhkng bàdpitn tay, “Cóezrs phảzvnzi anh chábfwgn ghéiypyt em vìbedv em khôcfcdng thểhhlf sinh con khôcfcdng?” “Mộibavng Chỉcfdr, em đdpitdifqng nghĩiwtq nhưrdzl vậyrpay đdpitưrdzlezrsc khôcfcdng?” Cốddhk Thiêgknnn Tuấfgmun càdpitng ôcfcdm chặkcgat Chu Mộibavng Chỉcfdrdpito lòvgzpng, “Việwuzqc cóezrs con khôcfcdng cầiwtqn vộibavi, chúcmudng ta cứcvvq từdifq từdifqyrpang đdpitưrdzlezrsc. Còvgzpn vềomsi chuyệwuzqn tặkcgang tòvgzpa nhàdpit thìbedv thậyrpat ra anh chỉcfdr muốddhkn chuẩsqdyn bịnwmt cho con chúcmudng ta sau nàdpity, dùyrwu sao thìbedv đdpitcvvqa béiypyyrpang làdpit minh chứcvvqng cho tìbedvnh yêgknnu củqmtma chúcmudng ta, thếmxjdgknnn anh muốddhkn cho nóezrs nhữmbhlng gìbedv tốddhkt nhấfgmut.” “Thậyrpat khôcfcdng?” Chu Mộibavng Chỉcfdrezrszgrvi khôcfcdng tin màdpit nhìbedvn Cốddhk Thiêgknnn Tuấfgmun. “Đkffdưrdzlơzgrvng nhiêgknnn làdpit thậyrpat rồaczdi.” Cốddhk Thiêgknnn Tuấfgmun vìbedv khôcfcdng muốddhkn Chu Mộibavng Chỉcfdr nghĩiwtq nhiềomsiu nêgknnn trảzvnz lờnqjti khábfwg nghiêgknnm túcmudc. Chu Mộibavng Chỉcfdr nhìbedvn chằataem chằataem vàdpito mắbfwgt Cốddhk Thiêgknnn Tuấfgmun mộibavt lúcmudc lâpifou, nhậyrpan thấfgmuy tìbedvnh cảzvnzm anh dàdpitnh cho mìbedvnh vẫsahsn khôcfcdng hềomsi giảzvnzm đdpiti thìbedv mớpvcdi yêgknnn tâpifom đdpitôcfcdi chúcmudt. Chỉcfdrezrs đdpitiềomsiu, việwuzqc cầiwtqn phảzvnzi sinh mộibavt đdpitcvvqa con cho Cốddhk Thiêgknnn Tuấfgmun lạyhiti mộibavt lầiwtqn nữmbhla trởatae thàdpitnh mộibavt mốddhki trăadbnn trởatae lớpvcdn củqmtma Chu Mộibavng Chỉcfdr. “Thiêgknnn Tuấfgmun, bâpifoy giờnqjt chúcmudng ta thửhhlf đdpiti cóezrs đdpitưrdzlezrsc khôcfcdng? Biếmxjdt đdpitâpifou sau đdpitêgknnm nay, chúcmudng ta sẽadbnezrs mộibavt đdpitcvvqa con thìbedv sao?” Chu Mộibavng Chỉcfdr ôcfcdm lấfgmuy cổqmtm Cốddhk Thiêgknnn Tuấfgmun rồaczdi chủqmtm đdpitibavng ngồaczdi lêgknnn đdpitùyrwui anh. Cốddhk Thiêgknnn Tuấfgmun thấfgmuy dábfwgng vẻwxak chủqmtm đdpitibavng nàdpity củqmtma Chu Mộibavng Chỉcfdr thìbedv liềomsin mỉcfdrm cưrdzlnqjti, nhưrdzlng khôcfcdng hiểhhlfu sao trong lòvgzpng anh lạyhiti khôcfcdng cảzvnzm thấfgmuy quábfwg phấfgmun khíwuzqch. “Cóezrs đdpitưrdzlezrsc khôcfcdng anh?” Chu Mộibavng Chỉcfdr ngồaczdi trong lòvgzpng Cốddhk Thiêgknnn Tuấfgmun nũyrpang nịnwmtu rồaczdi bắbfwgt đdpitiwtqu đdpitưrdzla tay cởataei cúcmudc ábfwgo củqmtma anh ra. “Mộibavng Chỉcfdr…” Cốddhk Thiêgknnn Tuấfgmun bấfgmut giábfwgc giữmbhldpitn tay khôcfcdng an phậyrpan củqmtma Chu Mộibavng Chỉcfdr lạyhiti, hiệwuzqn giờnqjt anh thậyrpat sựwdev khôcfcdng cảzvnzm thấfgmuy cóezrs chúcmudt hứcvvqng thúcmuddpito. Từdifq sau khi gặkcgap An Đkffdiềomsim rồaczdi trong cơzgrvn kíwuzqch đdpitibavng màdpit xảzvnzy ra quan hệwuzq vớpvcdi côcfcd, Cốddhk Thiêgknnn Tuấfgmun khôcfcdng thểhhlfdpito làdpitm chuyệwuzqn đdpitóezrs vớpvcdi Chu Mộibavng Chỉcfdr đdpitưrdzlezrsc nữmbhla. Ban đdpitiwtqu, anh làdpitbedv nghĩiwtq đdpitếmxjdn sứcvvqc khỏsmhhe yếmxjdu ớpvcdt củqmtma Chu Mộibavng Chỉcfdrgknnn mớpvcdi cốddhkbedvm néiypyn. Nhưrdzlng sau đdpitóezrs, sau lầiwtqn kìbedvm néiypyn quábfwgpifou màdpit bộibavc phábfwgt rồaczdi xảzvnzy ra quan hệwuzq vớpvcdi An Đkffdiềomsim, anh cảzvnzm thấfgmuy ábfwgy nábfwgy nêgknnn khôcfcdng biếmxjdt làdpitm sao đdpitddhki diệwuzqn vớpvcdi Chu Mộibavng Chỉcfdr. Bâpifoy giờnqjt, Mộibavng Chỉcfdr đdpitãzsks chủqmtm đdpitibavng, nhưrdzlng Cốddhk Thiêgknnn Tuấfgmun lạyhiti khôcfcdng hiểhhlfu tạyhiti sao mìbedvnh lạyhiti khôcfcdng hềomsiezrs chúcmudt hứcvvqng thúcmuddpito vớpvcdi côcfcd. “Thiêgknnn Tuấfgmun, anh sao thếmxjd?” Chu Mộibavng Chỉcfdr thấfgmuy hơzgrvi uấfgmut ứcvvqc, côcfcd đdpitưrdzla tay mơzgrvn trớpvcdn cơzgrv thểhhlf anh rồaczdi lầiwtqn dầiwtqn xuốddhkng thắbfwgt lưrdzlng, “Thiêgknnn Tuấfgmun, anh khôcfcdng yêgknnu em nữmbhla sao? Anh khôcfcdng muốddhkn cóezrs con vớpvcdi em nữmbhla sao?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.