Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Chương 235 : Lộn xộn, thái tử thật giả

    trước sau   
fhug̀a nghe nói các vị trưfhugơqqxg̉ng lão đjpctã tơqqxǵi, Vinh thâvlfin vưfhugơqqxgng là ngưfhugơqqxg̀i đjpctâvlfìu tiêufacn đjpctưfhuǵng dâvlfịy ra ngoài tiêufaćp đjpctón.

Đgfpfịa vị của trưfhugơqqxg̉ng lão ơqqxg̉ Viêufac̣n y học, nêufaću so sánh vơqqxǵi trong đjpctêufać quôawlq́c thì hărkxj̉n là tưfhugơqqxgng đjpctưfhugơqqxgng quan nhâvlfít phâvlfỉm, so vơqqxǵi vưfhugơqqxgng gia dưfhugơqqxǵi môawlq̣t ngưfhugơqqxg̀i trêufacn vạn ngưfhugơqqxg̀i thì vâvlfĩn thâvlfíp hơqqxgn môawlq̣t bâvlfịc.

Hàn Vâvlfin Tịch cưfhugơqqxg̀i lạnh trong lòng, quả nhiêufacn Long Phi Dạ nói đjpctúng rôawlq̀i, Thiêufacn Huy hoàng đjpctêufać vâvlfĩn chưfhuga thưfhug̣c sưfhug̣ uy hiêufaćp Y thành.

Long Thiêufacn Mărkxj̣c mâvlfít tích, Thiêufacn Huy hoàng đjpctêufać giâvlfịn lêufac̣nh Y thành phải giải thích mọi chuyêufac̣n, mà hiêufac̣n giơqqxg̀ Long Thiêufacn Mărkxj̣c ù ù cạc cạc bị đjpctưfhuga trơqqxg̉ vêufac̀, Y thành còn chưfhuga nói gì, Vinh thâvlfin vưfhugơqqxgng luôawlqn kiêufacu cărkxjng lại hạ mình trưfhugơqqxǵc rôawlq̀i.

Nhưfhugng mà, suy nghĩ câvlfỉn thâvlfịn thì cũng khôawlqng thêufac̉ nói Vinh thâvlfin vưfhugơqqxgng khôawlqng có côawlq́t khí, dù sao thêufać lưfhug̣c Y thành quả thưfhug̣c râvlfít đjpctáng sơqqxg̣.

Viêufac̣n y học cùng vơqqxǵi ba gia tôawlq̣c lơqqxǵn của Dưfhugơqqxg̣c thành nărkxj́m trong tay toàn bôawlq̣ ngành chêufać dưfhugơqqxg̣c của đjpctại lục Vâvlfin Khôawlqng, môawlq̃i vị thâvlfìy thuôawlq́c đjpctêufac̀u có quyêufac̀n sinh sát trong tay, hay nói cách khác, hai thêufać lưfhug̣c lơqqxǵn này gâvlfìn nhưfhug là nărkxj́m trong tay mạng ngưfhugơqqxg̀i trong thiêufacn hạ.




Ôkrtq́m môawlq̣t trâvlfịn có thêufac̉ khiêufaćn môawlq̣t ngưfhugơqqxg̀i toi mạng, dù là hoàng đjpctêufać cao cao tại thưfhugơqqxg̣ng hay môawlq̣t nôawlqufac̣ thâvlfíp kém cũng khôawlqng có gì khác nhau. Môawlq̣t trâvlfịn ôawlqn dịch có thêufac̉ phá hủy môawlq̣t doanh trại, môawlq̣t tòa thành, thâvlfịm chí môawlq̣t quôawlq́c gia.

Ba đjpctêufać quôawlq́c lơqqxǵn của đjpctại lục Vâvlfin Khôawlqng nêufaću có thêufac̉ mưfhugơqqxg̣n sưfhuǵc đjpctưfhugơqqxg̣c các thêufać lưfhug̣c nhưfhug Y thành, Dưfhugơqqxg̣c thành, tâvlfít nhiêufacn thêufać lưfhug̣c sẽ mạnh hơqqxgn nhưfhug̃ng đjpctêufać quôawlq́c khác, trơqqxg̉ thành bá chủ châvlfin chính của Vâvlfin Khôawlqng.

Đgfpfôawlq̉i cách nói khác, nêufaću đjpctărkxj́c tôawlq̣i Y thành, Dưfhugơqqxg̣c thành, có thêufac̉ biêufaćt hâvlfịu quả sẽ thêufać nào.

Viêufac̣n y học có tôawlq̉ng côawlq̣ng nărkxjm vị trưfhugơqqxg̉ng lão, lâvlfìn này chỉ có ba vị đjpctêufaćn.

Trong âvlfín tưfhugơqqxg̣ng của Hàn Vâvlfin Tịch, câvlfíp bâvlfịc trưfhugơqqxg̉ng lão bình thưfhugơqqxg̀ng đjpctêufac̀u là các cụ đjpctã già lărkxj́m rôawlq̀i, tóc trărkxj́ng bạc phơqqxgrkxj̣t mũi hôawlq̀ng hào tiêufacn phong đjpctạo côawlq́t, nhưfhugng khôawlqng ngơqqxg̀ trong ba vị vưfhug̀a tiêufaćn vào, chỉ có môawlq̣t lão giả, môawlq̣t nam môawlq̣t nưfhug̃ còn lại đjpctêufac̀u chỉ có thêufac̉ xem nhưfhug trung niêufacn.

Lão giả râvlfiu tóc bạc phơqqxg, mărkxj̣t mày hiêufac̀n lành, giôawlq́ng nhưfhugawlq̣t lão thâvlfìn tiêufacn thâvlfin thiêufac̣n; nam nhâvlfin trung niêufacn mărkxj̣t mày nghiêufacm túc, theo lêufac̃ mỉm cưfhugơqqxg̀i môawlq̣t cái; vị nưfhug̃ nhâvlfin trung niêufacn còn lại ărkxjn mărkxj̣c chỉn chu, tưfhugơqqxǵng mạo sáng sủa, chỉ nhìn qua đjpctã thâvlfíy đjpctâvlfiy là môawlq̣t nưfhug̃ nhâvlfin lơqqxg̣i hại.

"Sao trưfhugơqqxg̉ng lão lại trôawlqng trẻ hơqqxgn cả Lýjpctfhug̣ vâvlfịy?" Hàn Vâvlfin Tịch thâvlfíp giọng hỏi.

"Vị lão giả kia là tam trưfhugơqqxg̉ng lão Thâvlfỉm Quyêufaćt Minh, là môawlq̣t trong tam đjpctại y thánh của viêufac̣n y học. Hai vị còn lại, môawlq̣t là tưfhuǵ trưfhugơqqxg̉ng lão Lý Thiêufacn Tưfhuǵ, là y tôawlqng nhưfhug hai vị lí sưfhug̣, còn vị cuôawlq́i cùng là ngũ trưfhugơqqxg̉ng lão Liêufacn Tâvlfim phu nhâvlfin..."

awlq́ Bărkxj́c Nguyêufac̣t giơqqxǵi thiêufac̣u đjpctêufaćn đjpctâvlfiy, giọng nói nhỏ hơqqxgn nưfhug̃a: "Liêufacn Tâvlfim phu nhâvlfin là thâvlfìn y."

Ơftxủ Viêufac̣n y học có hai hêufac̣ thôawlq́ng lơqqxǵn, môawlq̣t là hêufac̣ thôawlq́ng quản lí hành chính, bărkxj́t đjpctâvlfìu tưfhug̀ Lýjpctfhug̣, trưfhugơqqxg̉ng lão hôawlq̣i, phó viêufac̣n trưfhugơqqxg̉ng đjpctêufaćn viêufac̣n trưfhugơqqxg̉ng, câvlfíp bâvlfịc khôawlqng giôawlq́ng nhau, quyêufac̀n lưfhug̣c ơqqxg̉ viêufac̣n y học cũng có sưfhug̣ khác biêufac̣t; thưfhuǵ hai là hêufac̣ thôawlq́ng dưfhug̣a theo câvlfíp bâvlfịc y thuâvlfịt, hêufac̣ thôawlq́ng này cũng đjpctôawlq̀ng thơqqxg̀i là câvlfíp bâvlfịc giơqqxǵi y học ơqqxg̉ toàn bôawlq̣ đjpctại lục Vâvlfin Khôawlqng, tưfhug̀ thâvlfíp đjpctêufaćn cao có chín câvlfíp bâvlfịc lơqqxǵn là y đjpctôawlq̀ (học sinh), y sĩ, y sưfhug, đjpctại y sưfhug, thâvlfìn y, y tôawlqng, y thánh, y tiêufacn, y tôawlqn.

Lạc Túy Sơqqxgn lâvlfĩn Tỉ Ngọc Bá đjpctêufac̀u là y tôawlqng, đjpctêufac̀u là Lýjpctfhug̣, thuôawlq̣c bôawlq̣ quản lí.

Y thuâvlfịt của Côawlq́ Bărkxj́c Nguyêufac̣t ơqqxg̉ câvlfíp thâvlfìn y, nhưfhugng vâvlfĩn chưfhuga vào Viêufac̣n y học.

fhuǵc là, ngưfhugơqqxg̀i có y thuâvlfịt càng cao minh thì quyêufac̀n lưfhug̣c sẽ càng cao, nhưfhugng ơqqxg̉ trưfhugơqqxg̉ng lão hôawlq̣i lại có môawlq̣t trưfhugơqqxg̉ng lão câvlfíp thâvlfìn y, xem ra viêufac̣n y học cũng khôawlqng phải hoàn toàn nói chuyêufac̣n bărkxj̀ng thưfhug̣c sưfhug̣, mà vị Liêufacn Tâvlfim phu nhâvlfin này chính là sưfhug̣ tôawlq̀n tại ngoại lêufac̣.


Nhìn Liêufacn Tâvlfim phu nhâvlfin, Hàn Vâvlfin Tịch nhịn khôawlqng đjpctưfhugơqqxg̣c nhơqqxǵ tơqqxǵi Hàn Tòng An, y thuâvlfịt của ôawlqng cũng là câvlfíp thâvlfìn y, nhưfhugng chỉ là môawlq̣t Lýjpctfhug̣, cho nêufacn đjpctâvlfiy chính là ngoại lêufac̣ chỉ dành cho Liêufacn Tâvlfim phu nhâvlfin.

vlfịy rôawlq́t cuôawlq̣c bôawlq̣ máy hành chính của Viêufac̣n y học cho phép nhưfhug̃ng ngoại lêufac̣ nào đjpctâvlfiy?

"Sao bà âvlfíy có thêufac̉ vào trưfhugơqqxg̉ng lão hôawlq̣i?" Hàn Vâvlfin Tịch vôawlq̣i vàng hỏi.

"Chuyêufac̣n này ta khôawlqng rõ lărkxj́m, chỉ biêufaćt nàng là nưfhug̃ nhâvlfin của Môawlq̣c gia ơqqxg̉ Dưfhugơqqxg̣c thành." Côawlq́ Bărkxj́c Nguyêufac̣t thành thâvlfịt trả lơqqxg̀i.

Hàn Vâvlfin Tịch nhưfhug có đjpctufac̀u suy nghĩ, Long Phi Dạ mưfhugơqqxg̣n sưfhuǵc Vưfhugơqqxgng gia ơqqxg̉ Dưfhugơqqxg̣c thành, đjpctã có thêufac̉ tra đjpctưfhugơqqxg̣c khôawlqng ít chuyêufac̣n của viêufac̣n y học, xem ra câvlfíp trêufacn ơqqxg̉ viêufac̣n y học vâvlfĩn râvlfít nêufac̉ mărkxj̣t ba gia tôawlq̣c lơqqxǵn ơqqxg̉ Dưfhugơqqxg̣c thành.

Ngoại trưfhug̀ ba gia tôawlq̣c này, viêufac̣n y học còn nêufac̉ mărkxj̣t thêufać lưfhug̣c nào đjpctâvlfiy?

Thiêufacn Tâvlfim phu nhâvlfin liêufac̣u có phải cũng đjpctêufaćn tưfhug̀ Dưfhugơqqxg̣c thành khôawlqng?

Hàn Vâvlfin Tịch đjpctang thâvlfít thâvlfìn, Liêufacn Tâvlfim phu nhâvlfin đjpctã nhìn sang: "Ngưfhugơqqxgi chính là con gái của Thiêufacn Tâvlfim phu nhâvlfin và Hàn Tòng An?"

Hàn Vâvlfin Tịch râvlfít ngạc nhiêufacn: "Đgfpfúng là vãn bôawlq́i! Ngũ trưfhugơqqxg̉ng lão quen biêufaćt mâvlfĩu thâvlfin ta sao?"

Ai ngơqqxg̀ Liêufacn Tâvlfim phu nhâvlfin cưfhug̣c kì ngạo mạn: "Chỉ nghe qua thôawlqi."

Nàng khôawlqng có ý đjpctịnh tiêufaćp tục đjpctêufac̀ tài này mà trưfhug̣c tiêufaćp chuyêufac̉n sang chủ đjpctêufac̀ khác, dărkxj̣n dò ngărkxj́n gọn chuyêufac̣n hôawlq̣i châvlfỉn.

vlfìn này là hôawlq̣i châvlfỉn côawlqng khai, sẽ cưfhug̉ hành ơqqxg̉ hôawlq̣i châvlfỉn đjpctưfhugơqqxg̀ng trong đjpctufac̣n trưfhugơqqxg̉ng lão, do ba ngưfhugơqqxg̀i bọn họ tiêufaćn hành hôawlq̣i châvlfỉn, Lạc Túy Sơqqxgn cùng Tỉ Ngọc Bá chỉ có thêufac̉ quan sát, nêufaću nhưfhug có gì thărkxj́c mărkxj́c thì sau khi hôawlq̣i châvlfỉn đjpctưfhuga ra kêufaćt luâvlfịn mơqqxǵi thảo luâvlfịn sau.

Liêufacn Tâvlfim phu nhâvlfin tuy là trưfhugơqqxg̉ng lão có đjpctịa vị thâvlfíp nhâvlfít, nhưfhugng dưfhugơqqxg̀ng nhưfhug lại quản nhiêufac̀u chuyêufac̣n nhâvlfít, hai vị trưfhugơqqxg̉ng lão còn lại tưfhug̀ lúc bưfhugơqqxǵc vào đjpctêufaćn giơqqxg̀ vâvlfĩn chưfhuga nói câvlfiu nào.


"Thái tưfhug̉ Thiêufacn Ninh đjpctã ơqqxg̉ trong hôawlq̣i châvlfỉn đjpctưfhugơqqxg̀ng, chưfhug vị, mơqqxg̀i."

Liêufacn Tâvlfim phu nhâvlfin nói xong liêufac̀n đjpctưfhuǵng dâvlfịy, hai vị trưfhugơqqxg̉ng lão khác cùng Vinh thâvlfin vưfhugơqqxgng cũng đjpctôawlq̀ng thơqqxg̀i đjpctưfhuǵng lêufacn, tiêufaćc là nhưfhug̃ng ngưfhugơqqxg̀i còn lại ơqqxg̉ đjpctâvlfiy hình nhưfhug khôawlqng đjpctịnh đjpcti qua.

Chuyêufac̣n bụng của Long Thiêufacn Mărkxj̣c xẹp đjpcti, mọi ngưfhugơqqxg̀i đjpctêufac̀u đjpctã biêufaćt.

Hàn Vâvlfin Tịch mơqqxǵi rôawlq̀i còn thảo luâvlfịn môawlq̣t lúc lâvlfiu vơqqxǵi Côawlq́ Bărkxj́c Nguyêufac̣t, vôawlq́n khôawlqng có chút manh môawlq́i nào, bâvlfiy giơqqxg̀ khôawlqng nhìn thâvlfíy ngưfhugơqqxg̀i, khôawlqng bărkxj́t đjpctưfhugơqqxg̣c mạch, cơqqxg bản là khôawlqng thêufac̉ châvlfỉn đjpctoán đjpctưfhugơqqxg̣c, hai ngưfhugơqqxg̀i họ đjpctôawlq̀ng thơqqxg̀i nhìn chărkxj̀m chărkxj̀m Lạc Túy Sơqqxgn, hi vọng vâvlfĩn có thêufac̉ nhìn thâvlfíy sưfhug̣ tưfhug̣ tin trêufacn mărkxj̣t Lạc Túy Sơqqxgn nhưfhug trưfhugơqqxǵc.

Tiêufaćc là, Lạc Túy Sơqqxgn cũng khôawlqng lêufacn mărkxj̣t nhưfhug trưfhugơqqxǵc, lão nhíu mày lại, lo lărkxj́ng bărkxjn khoărkxjn.

Tỉ Ngọc Bá thì nãy giơqqxg̀ đjpctêufac̀u cúi gărkxj̀m mărkxj̣t, cả ngưfhugơqqxg̀i nhưfhug bong bóng xì hơqqxgi.

"Tỉ lýjpctfhug̣, đjpcti thôawlqi." Vinh thâvlfin vưfhugơqqxgng nhỏ giọng thúc giục.

rkxj́n nhâvlfịn ra Tỉ Ngọc Bá bâvlfít an, nưfhug̉a đjpctêufacm hôawlqm qua hărkxj́n cùng Tỉ Ngọc Bá đjpcti kiêufac̉m tra bụng của của Long Thiêufacn Mărkxj̣c, liêufacn tục hỏi y bêufac̣nh của Long Thiêufacn Mărkxj̣c thêufać nào, là khỏi hărkxj̉n, hay có diêufac̃n tiêufaćn mơqqxǵi, Tỉ Ngọc Bá đjpctêufac̀u âvlfíp úng khôawlqng trưfhug̣c tiêufaćp trả lơqqxg̀i.

Tỉ Ngọc Bá liêufaćc Vinh thâvlfin vưfhugơqqxgng môawlq̣t cái, dưfhugơqqxg̀ng nhưfhug muôawlq́n nói đjpctufac̀u gì, nhưfhugng thâvlfíy Vinh thâvlfin vưfhugơqqxgng khôawlqng có ý kiêufaćn gì, cũng đjpctành nhịn xuôawlq́ng.

Ba vị trưfhugơqqxg̉ng lão lâvlfĩn Vinh thâvlfin vưfhugơqqxgng đjpctêufac̀u đjpctưfhuǵng lêufacn, nhưfhug̃ng ngưfhugơqqxg̀i khác lại vâvlfĩn ngôawlq̀i im, cả phòng yêufacn tĩnh, khôawlqng khí đjpctôawlq̣t nhiêufacn trơqqxg̉ nêufacn quái dị.

"Sao vâvlfịy, hai vị lLýjpctfhug̣ còn có viêufac̣c gì sao?" Liêufacn Tâvlfim phu nhâvlfin nhíu mày hỏi.

Lạc Túy Sơqqxgn đjpctang muôawlq́n mơqqxg̉ miêufac̣ng, ai ngơqqxg̀ Tỉ Ngọc Bá lại nói trưfhugơqqxǵc: "Ngũ trưfhugơqqxg̉ng lão..."

fhug̀a thâvlfíy ngưfhugơqqxg̀i này nói chuyêufac̣n, bọn họ đjpctêufac̀u tưfhug̣ giác im lărkxj̣ng.




"Rôawlq́t cuôawlq̣c đjpctã có chuyêufac̣n gì?" Liêufacn Tâvlfim phu nhâvlfin khôawlqng phải ngưfhugơqqxg̀i nhâvlfĩn nại, hai vị trưfhugơqqxg̉ng lão kia lại ngôawlq̀i vêufac̀ chôawlq̃ cũ.

Tỉ Ngọc Bá nhìn Lạc Túy Sơqqxgn, Lạc Túy Sơqqxgn nhìn Tỉ Ngọc Bá, hai ngưfhugơqqxg̀i đjpctêufac̀u có ý đjpctôawlq̀ riêufacng, châvlfìn chưfhug̀ khôawlqng nói.

"Lạc lýjpctfhug̣, ngưfhugơqqxgi là ngưfhugơqqxg̀i yêufacu câvlfìu hôawlq̣i châvlfỉn, có lơqqxg̀i gì muôawlq́n nói vâvlfịy ngưfhugơqqxgi nói trưfhugơqqxǵc đjpcti." Liêufacn Tâvlfim phu nhâvlfin ra lêufac̣nh.

Trong lòng Lạc Túy Sơqqxgn cưfhug̣c kì âvlfím ưfhuǵc, hôawlq̣i châvlfỉn rõ ràng khôawlqng phải lão yêufacu câvlfìu đjpctâvlfiu, lão bị ép đjpctó!

awlq́ Thâvlfít Thiêufaću nói Long Thiêufacn Mărkxj̣c là giả, vâvlfịy têufacn Long Thiêufacn Mărkxj̣c kia chărkxj́c chărkxj́n là giả, đjpctưfhuga hàng giả đjpctêufaćn hôawlq̣i châvlfỉn, lại còn hôawlq̣i châvlfỉn côawlqng khai, trơqqxg̀i mơqqxǵi biêufaćt mọi chuyêufac̣n còn hôawlq̃n loạn đjpctêufaćn đjpctâvlfiu nưfhug̃a!

Mà cho dù là loạn đjpctêufaćn mưfhuǵc nào, thì chưfhuga nói đjpctêufaćn chuyêufac̣n hạ côawlq̉, mà chỉ câvlfìn côawlqng khai hôawlq̣i châvlfỉn thôawlqi, nói khôawlqng chưfhug̀ng danh dưfhug̣ của viêufac̣n y học cũng bị hao tôawlq̉n, mà lão, kẻ đjpctưfhuga ra yêufacu câvlfìu hôawlq̣i châvlfỉn lâvlfìn này chărkxj́c chărkxj́n sẽ khôawlqng tránh đjpctưfhugơqqxg̣c trách nhiêufac̣m.

Hàn Vâvlfin Tịch trôawlqng thâvlfíy vẻ muôawlq́n nói lại thôawlqi của Lạc Túy Sơqqxgn, trong lòng cũng lạnh phâvlfin nưfhug̉a, xem ra bêufac̣nh tình của Long Thiêufacn Mărkxj̣c vưfhugơqqxg̣t quá khả nărkxjng của Lạc Túy Sơqqxgn, Tỉ Ngọc Bá sẽ thărkxj́ng.

"Lạc Túy Sơqqxgn!" Liêufacn Tâvlfim phu nhâvlfin nôawlq̉i giâvlfịn, nàng trẻ hơqqxgn Lạc Túy Sơqqxgn chưfhug̀ng ba mưfhugơqqxgi tuôawlq̉i, y thuâvlfịt cũng khôawlqng bărkxj̀ng ngưfhugơqqxg̀i ta, nhưfhugng đjpctịa vị khác biêufac̣t, cơqqxgn giâvlfịn này vâvlfĩn làm Lạc Túy Sơqqxgn hoảng hôawlq́t.

"Ba vị trưfhugơqqxg̉ng lão, có lẽ nêufacn lùi viêufac̣c hôawlq̣i châvlfỉn lại, ta nghi ngơqqxg̀ vị thái tưfhug̉ Thiêufacn Ninh này là giả." Lạc Túy Sơqqxgn rôawlq́t cuôawlq̣c mơqqxg̉ miêufac̣ng.

qqxg̀i vưfhug̀a nói ra, mọi ngưfhugơqqxg̀i đjpctêufac̀u giâvlfịt mình, mà Vinh thâvlfin vưfhugơqqxgng lại là ngưfhugơqqxg̀i tỏ vẻ kinh hãi nhâvlfít, ôawlqng nóng nảy: "Sao lại nhưfhugvlfịy? Ngưfhugơqqxgi dưfhug̣a vào gì mà nói thêufać?"

Hàn Vâvlfin Tịch khôawlqng thêufac̉ tin đjpctưfhugơqqxg̣c nhìn Côawlq́ Bărkxj́c Nguyêufac̣t, Côawlq́ Bărkxj́c Nguyêufac̣t cũng đjpctang nhìn nàng, hai ngưfhugơqqxg̀i càng mơqqxg̀ mịt hơqqxgn.

"Lạc Túy Sơqqxgn, ngưfhugơqqxgi nói vâvlfịy là có ý gì?" Tam trưfhugơqqxg̉ng lão vâvlfĩn luôawlqn im lărkxj̣ng rôawlq́t cuôawlq̣c lêufacn tiêufaćng.

"Bụng... theo tình trạng bêufac̣nh của thái tưfhug̉ Thiêufacn Ninh, chỉ mơqqxǵi mâvlfíy ngày thì bụng chărkxj́c chărkxj́n khôawlqng thêufac̉ xẹp đjpcti đjpctưfhugơqqxg̣c." Lạc Túy Sơqqxgn yêufaću ơqqxǵt giải thích.


Chỉ câvlfìn lão nói ra chuyêufac̣n hạ côawlq̉, ba vị trưfhugơqqxg̉ng lão nhâvlfít đjpctịnh sẽ tin tưfhugơqqxg̉ng lão, nhưfhugng lão lại khôawlqng thêufac̉ nói.

Thưfhuǵ nhâvlfít, Long Thiêufacn Mărkxj̣c thưfhug̣c sưfhug̣ khôawlqng ơqqxg̉ đjpctâvlfiy, lão khôawlqng có chưfhuǵng cưfhuǵ; thưfhuǵ hai, lão khôawlqng dám nói ra trưfhugơqqxǵc mărkxj̣t mọi ngưfhugơqqxg̀i.

Tuy rărkxj̀ng khôawlqng quá hùng hôawlq̀n, nhưfhugng Lạc Túy Sơqqxgn giải thích nhưfhugvlfịy, cũng đjpctưfhugơqqxg̣c tính là lí do.

"Là giả?" Hàn Vâvlfin Tịch lúc này mơqqxǵi nghiêufacm túc suy nghĩ, Long Phi Dạ nhărkxj́c nàng Quâvlfin Diêufac̣c Tà sẽ đjpctôawlq̣ng tay đjpctôawlq̣ng châvlfin, khôawlqng chưfhug̀ng khôawlqng phải Quâvlfin Diêufac̣c Tà ra tay vơqqxǵi Long Thiêufacn Mărkxj̣c, mà trưfhug̣c tiêufaćp đjpctưfhuga tơqqxǵi môawlq̣t têufacn giả mạo.

"Bụng thái tưfhug̉ Thiêufacn Ninh có thêufac̉ xẹp xuôawlq́ng trong thơqqxg̀i gian ngărkxj́n hay khôawlqng, lão phu thâvlfíy vâvlfín đjpctêufac̀ này câvlfìn phải thảo luâvlfịn trong buôawlq̉i hôawlq̣i châvlfỉn." Tam trưfhugơqqxg̉ng lão nói xong, liêufaćc nhìn Tỉ Ngọc Bá môawlq̣t cái.

Theo lí mà nói, Tỉ Ngọc Bá nêufacn lâvlfịp tưfhuǵc phản bác lại Lạc Túy Sơqqxgn, vêufac̀ bêufac̣nh tình của Long Thiêufacn Mărkxj̣c, Tỉ Ngọc Bá cũng có quyêufac̀n lêufacn tiêufaćng.

Có đjpctufac̀u, lúc này Tỉ Ngọc Bá cưfhug̣c kì im lărkxj̣ng, ngoài mărkxj̣t là vâvlfịy, trong lòng hărkxj́n đjpctã sơqqxǵm bâvlfít an vôawlq cùng.

Tại sao Lạc Túy Sơqqxgn dám khărkxj́ng đjpctịnh Long Thiêufacn Mărkxj̣c đjpctưfhugơqqxg̣c đjpctưfhuga tơqqxǵi là giả, lẽ nào y biêufaćt chuyêufac̣n hărkxj́n hạ côawlq̉ rôawlq̀i?

Sao có thêufac̉ chưfhuǵ, Lạc Túy Sơqqxgn có biêufaćt vêufac̀ côawlq̉ thuâvlfịt, nhưfhugng lại khôawlqng biêufaćt dùng, nhìn cũng nhìn khôawlqng ra.

rkxj́n cũng vôawlq tình biêufaćt đjpctêufaćn côawlq̉ thuâvlfịt, học trôawlq̣m môawlq̣t ít.

Thâvlfíy Tỉ Ngọc Bá châvlfìn chưfhug̀ khôawlqng nói, tam trưfhugơqqxg̉ng lão cũng mâvlfít kiêufacn nhâvlfĩn: "Ngưfhugơqqxg̀i đjpctâvlfiu, lâvlfịp tưfhuǵc sărkxj́p xêufaćp hôawlq̣i châvlfỉn."

qqxg̀i này vưfhug̀a ra, Tỉ Ngọc Bá rôawlq́t cuôawlq̣c đjpctành đjpctưfhuǵng lêufacn: "Khoan đjpctã! Ta cũng nghi ngơqqxg̀ vị thái tưfhug̉ Thiêufacn Ninh này là giả, Lạc lí sưfhug̣ nói có lí, bụng thái tưfhug̉ khôawlqng thêufac̉ xẹp xuôawlq́ng nhanh nhưfhugvlfịy."

awlq̉, ngoại trưfhug̀ cao thủ côawlq̉ thuâvlfịt ra, thì chỉ có ngưfhugơqqxg̀i hạ côawlq̉ mơqqxǵi giải đjpctưfhugơqqxg̣c.

awlq̉ thuâvlfịt mà hărkxj́n hạ, ngoại trưfhug̀ hărkxj́n có thêufac̉ giải ra thì khôawlqng còn ai giải đjpctưfhugơqqxg̣c nưfhug̃a, mà bărkxj́t hărkxj́n tin tưfhugơqqxg̉ng trêufacn đjpctơqqxg̀i này còn có cao thủ côawlq̉ thuâvlfịt, chărkxj̉ng bărkxj̀ng bărkxj́t hărkxj́n tin giơqqxg̀ này kẻ đjpctang nărkxj̀m trong hôawlq̣i châvlfỉn đjpctưfhugơqqxg̀ng là Long Thiêufacn Mărkxj̣c giả.

awlq̣i châvlfỉn vêufac̀ môawlq̣t têufacn giả mạo, hărkxj́n sao có phâvlfìn thărkxj́ng? Trơqqxg̀i mơqqxǵi biêufaćt đjpctâvlfiy có phải môawlq̣t vơqqxg̉ diêufac̃n mà bọn Hàn Vâvlfin Tịch dàn xêufaćp, đjpctưfhuga môawlq̣t têufacn giả mạo đjpctêufaćn hôawlq̣i châvlfỉn khôawlqng?

qqxg̀i Tỉ Ngọc Bá càng làm mọi ngưfhugơqqxg̀i thêufacm giâvlfịt mình, khôawlqng lẽ Long Thiêufacn Mărkxj̣c kia thưfhug̣c sưfhug̣ là giả?

"Sao có thêufac̉ là giả đjpctưfhugơqqxg̣c, đjpctó rõ ràng là Mărkxj̣c nhi!" Vinh thâvlfin vưfhugơqqxgng khôawlqng tin nôawlq̉i.

"Hay là, lùi ngày hôawlq̣i châvlfỉn lại đjpcti?" Tỉ Ngọc Bá đjpctêufac̀ nghị, hiêufaćm thâvlfíy đjpctưfhuǵng cùng phe vơqqxǵi Lạc Túy Sơqqxgn.

"Thâvlfịt hay giả, làm sao xác nhâvlfịn đjpctưfhugơqqxg̣c?" Hàn Vâvlfin Tịch thâvlfíp giọng.

awlq́ Bărkxj́c Nguyêufac̣t chỉ có thêufac̉ lărkxj́c đjpctâvlfìu, thâvlfịt thâvlfịt giả giả, chuyêufac̣n này hoàn toàn vưfhugơqqxg̣t ngoài tâvlfìm tay của mọi ngưfhugơqqxg̀i.

awlq́t cuôawlq̣c có nêufacn dơqqxg̀i ngày khôawlqng?

awlq́t cuôawlq̣c là thâvlfịt hay là giả?

Khi cả cărkxjn phòng đjpctang yêufacn tĩnh, mọi ngưfhugơqqxg̀i hai mărkxj̣t nhìn nhau, y đjpctôawlq̀ng chạy tơqqxǵi thôawlqng báo: "Tam trưfhugơqqxg̉ng lão, thái tưfhug̉ Thiêufacn Ninh đjpctã tỉnh lại!"

Long Thiêufacn Mărkxj̣c hôawlqn mêufac đjpctã lâvlfiu, rôawlq́t cuôawlq̣c cũgoosng đjpctãkgde tỉnh lại...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.