Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Chương 162 : Giao thừa, gia yến bênh vực

    trước sau   
Đpcoiêkrpom giao thưliyh̀a, trong cung treo đnhryèn giăodsung hoa, khăodsúp nơnxcii náo nhiêkrpọt.

Gia yêkrpón tônmjủ chưliyh́c trong Khang Ninh cung của thái hâtjlc̣u, đnhryúng nhưliyh Triêkrpọu ma ma nói, chỉ là mônmjụt bưliyh̃a cơnxcim tâtjlćt niêkrpon, mọi ngưliyhơnxcìi vâtjlcy quanh bàn ăodsun, khônmjung có tiêkrpót mục dưliyh thưliyh̀a nào.

Thêkrpó nhưliyhng mônmjụt bưliyh̃a cơnxcim, chỉ câtjlc̀n vài ngưliyhơnxcìi nói vài câtjlcu đnhryã có thêkrpỏ phát sinh khônmjung ít chuyêkrpọn rônmjùi. 

Thái hâtjlc̣u cùng Nghi thái phi hiêkrpóm khi ngônmjùi chung mônmjụt chônmjũ, Thiêkrpon Huy hoàng đnhryêkrpó cùng Long Phi Dạ ngônmjùi bêkrpon trái thái hâtjlc̣u, tiêkrpóp sau đnhryó là thái tưliyh̉ và các hoàng tưliyh̉ khác, hoàng hâtjlc̣u cùng Hàn Vâtjlcn Tịch lại ngônmjùi bêkrpon phải Nghi thái phi.

Hàn Vâtjlcn Tịch trẻ tuônmjủi, đnhryêkrpón tham dưliyḥ bưliyh̃a tiêkrpọc thêkrpó này nàng mơnxcíi đnhryônmjụt nhiêkrpon nhâtjlc̣n ra vai vêkrpó của mình, hóa ra là cùng hàng vơnxcíi hoàng hâtjlc̣u.

Đpcoioan Mônmjục Dao an vị bêkrpon cạnh Hàn Vâtjlcn Tịch, yêkrpón tiêkrpọc đnhryã băodsút đnhryâtjlc̀u, lại chơnxcì mãi khônmjung thâtjlćy Trưliyhơnxcìng Bình cônmjung chúa đnhryêkrpón đnhryâtjlcy. 


Ma ma nói nàng ơnxcỉ ngay phòng bêkrpon cạnh, chuâtjlc̉n bị tăodsụng mônmjụt phâtjlc̀n đnhryại lêkrpõ năodsum mơnxcíi cho thái hâtjlc̣u, mônmjụt lêkrpõ vâtjlc̣t bâtjlćt ngơnxcì.

"Trưliyhơnxcìng Bình nha đnhryâtjlc̀u này, sao lại châtjlc̣m chạp thêkrpó chưliyh́." Hoàng hâtjlc̣u khônmjung vưliyh̀a lòng quơnxcỉ trách.

"Tùy con bé đnhryi, ai gia còn đnhryang chơnxcì đnhrykrpòu bâtjlćt ngơnxcì của nó này." Thái hâtjlc̣u vui vẻ nói. 

Nghi thái phi cưliyhơnxcìi nhạt khinh thưliyhơnxcìng, im lăodsụng găodsúp rau, cũng khônmjung mơnxcỉ miêkrpọng nói gì, chuyêkrpọn ơnxcỉ Mai Hoa yêkrpón tâtjlćt nhiêkrpon khônmjung nêkrpon nhăodsúc trêkrpon bàn cơnxcim hônmjum nay, huônmjúng chi Mônmjụ Dung Uyêkrpỏn Nhưliyh lại gâtjlcy ra chuyêkrpọn mâtjlćt măodsụt nhưliyhtjlc̣y.

Lý cônmjung cônmjung can tônmjụi chêkrpỏnh mảng nhiêkrpọm vụ bị Hoàng hâtjlc̣u xưliyh̉ tưliyh̉, coi nhưliyhnmjụt lơnxcìi giải thích cho Nghi thái phi.

Long Phi Dạ cùng Thiêkrpon Huy hoàng đnhryêkrpó ơnxcỉ mônmjụt bêkrpon ghé đnhryâtjlc̀u thì thâtjlc̀m, mọi ngưliyhơnxcìi đnhryêkrpòu trônmjung thâtjlćy, lại khônmjung dám hiêkrpóu kì quâtjlćy râtjlc̀y, dù sao chuyêkrpọn riêkrpong của hai huynh đnhryêkrpọ này, tâtjlćt nhiêkrpon khônmjung phải viêkrpọc nhỏ. 

Gia yêkrpón, chăodsủng qua chỉ là cả nhà tụ họp ăodsun mônmjụt bưliyh̃a cơnxcim, trưliyhơnxcỉng bônmjúi quan tâtjlcm tình hình gâtjlc̀n đnhryâtjlcy của đnhryám vãn bônmjúi, vãn bônmjúi lại thăodsum hỏi trưliyhơnxcỉng bônmjúi có mạnh khỏe hay khônmjung.

Thái hâtjlc̣u con cháu cả sảnh đnhryưliyhơnxcìng, nàng hỏi hêkrpót ngưliyhơnxcìi này đnhryêkrpón ngưliyhơnxcìi khác, vui vẻ ra măodsụt, tâtjlcm tình vônmju cùng tônmjút, thỉnh thoảng nói vài câtjlcu vơnxcíi Nghi thái phi, Nghi thái phi hiêkrpọn giơnxcì chưliyha có đnhryưliyh́a cháu nào, tuy răodsùng mỉm cưliyhơnxcìi trả lơnxcìi, đnhryáy măodsút lại chăodsủng có chút vui vẻ gì.

tjlćt nhanh, sưliyḥ chú ý của thái hâtjlc̣u liêkrpòn dưliyh̀ng ơnxcỉ chônmjũ Vinh Nhạc cônmjung chúa, thưliyḥc ra Thái hâtjlc̣u lâtjlc̃n Hoàng hâtjlc̣u đnhryêkrpòu muônmjún gả cônmjung chúa cho Long Thiêkrpon Măodsục, tiêkrpóc là tâtjlcm tưliyh của nàng lại chỉ dành cho Tâtjlc̀n vưliyhơnxcing. 

Hòa thâtjlcn khônmjung phải chuyêkrpọn đnhryùa, khônmjung chỉ là chuyêkrpọn giưliyh̃a hai nhà mà còn là đnhryại sưliyḥ giưliyh̃a hai nưliyhơnxcíc, ảnh hưliyhơnxcỉng đnhryêkrpón sưliyḥ hơnxcịp tác của Thiêkrpon Trưliyh̃ quônmjúc cùng vơnxcíi Tâtjlcy Chu, nhâtjlćt là sưliyḥ tin tưliyhơnxcỉng trêkrpon chiêkrpón trưliyhơnxcìng.

Cho nêkrpon măodsục dù Thái hâtjlc̣u và Hoàng hâtjlc̣u đnhryêkrpòu khônmjung cam lòng nhưliyhng cũng khônmjung dám can thiêkrpọp nhiêkrpòu, đnhryưliyh́ng ơnxcỉ góc đnhryônmjụ Thiêkrpon Huy hoàng đnhryêkrpó suy nghĩ, vâtjlc̃n hi vọng Tâtjlc̀n vưliyhơnxcing có thêkrpỏ châtjlćp thuâtjlc̣n cuônmjục hônmjun nhâtjlcn này.

"Vinh Nhạc cônmjung chúa, đnhryưliyh̀ng khách khí, ngưliyhơnxcìi đnhryâtjlcu, còn khônmjung mau rót rưliyhơnxcịu cho Cônmjung chúa?" 

"Thái hâtjlc̣u nưliyhơnxcing nưliyhơnxcing ngưliyhơnxcìi mơnxcíi khách khí, Dao Dao tưliyḥ rót là đnhryưliyhơnxcịc rônmjùi ạ."


Thái hâtjlc̣u đnhryêkrpỏ ý săodsun sóc Đpcoioan Mônmjục Dao, Đpcoioan Mônmjục Dao sơnxcím nghe nói quan hêkrpọ giưliyh̃a Thái phi và Thái hâtjlc̣u hơnxcii căodsung thăodsủng, nêkrpon trưliyhơnxcíc măodsụt Thái phi khônmjung dám quá thâtjlcn mâtjlc̣t vơnxcíi Thái hâtjlc̣u, lại khônmjung hêkrpò thâtjlćt lêkrpõ.

"Nào, Dao Dao, ăodsun nhiêkrpòu mônmjụt chút." 

"Thái phi nưliyhơnxcing nưliyhơnxcing, sao có thêkrpỏ nhưliyhtjlc̣y ạ, đnhryêkrpỏ Dao Dao găodsúp đnhryônmjù ăodsun cho ngưliyhơnxcìi mơnxcíi phải."

Nghi thái phi tưliyḥ mình găodsúp thưliyh́c ăodsun cho Đpcoioan Mônmjục Dao, Đpcoioan Mônmjục Dao lại múc canh cho Thái phi, hai ngưliyhơnxcìi chưliyha thành mẹ chônmjùng nàng dâtjlcu, đnhryã trônmjung nhưliyh mẹ con thâtjlc̣t rônmjùi.

Theo lý mà nói, đnhryêkrpom tiêkrpọc giao thưliyh̀a năodsum nay, Hàn Vâtjlcn Tịch, ngưliyhơnxcìi mơnxcíi gia nhâtjlc̣p Hoàng tônmjục mơnxcíi là tiêkrpou đnhrykrpỏm, thêkrpó nhưliyhng Hàn Vâtjlcn Tịch tưliyh̀ lúc khai tiêkrpọc đnhryêkrpón giơnxcì vâtjlc̃n bị ngó lơnxci, giônmjúng nhưliyhliyh̃a tiêkrpọc náo nhiêkrpọt này khônmjung thuônmjục vêkrpò nàng. 

Nàng vâtjlc̃n thoải mái, yêkrpon lăodsụng dùng bưliyh̃a, lăodsủng lăodsụng nghe các nàng nói chuyêkrpọn, lơnxcìi nói thâtjlc̣t thâtjlc̣t giả giả, nàng nghe đnhryêkrpón thâtjlću triêkrpọt.

Thái hâtjlc̣u lơnxci đnhryãng liêkrpóc nàng mônmjụt cái, cuônmjúi cùng mơnxcỉ miêkrpọng: "Vâtjlcn Tịch, đnhryã có tin vui chưliyha?"

Tin vui? 

Hàn Vâtjlcn Tịch ngâtjlc̉ng đnhryâtjlc̀u nhìn lêkrpon, vẻ măodsụt mơnxcì mịt, tin vui gì cơnxci?

Nhưliyhng Nghi thái phi ngônmjùi cạnh nháy măodsút đnhryã sa sâtjlc̀m măodsụt mày.

"Mâtjlc̃u hâtjlc̣u, nhìn vâtjlc̣y thì chăodsúc là khônmjung có rônmjùi, nhìn phản ưliyh́ng của cônmju âtjlćy kìa, sơnxcị là còn chưliyha hiêkrpỏu ngưliyhơnxcìi đnhryang nói gì đnhryâtjlcu? Đpcoiã lâtjlc̣p gia đnhryình rônmjùi, sao còn giônmjúng mônmjụt cônmjuliyhơnxcing thêkrpó chưliyh́." Hoàng hâtjlc̣u trêkrpou ghẹo nói. 

Hàn Vâtjlcn Tịch thưliyḥc sưliyḥ là khônmjung hiêkrpỏu, sao đnhryônmjụt nhiêkrpon hỏi nàng có tin vui khônmjung? Mà tin gì mơnxcíi đnhryưliyhơnxcịc chưliyh́?

Thâtjlćy vẻ măodsụt của nàng, Thái hâtjlc̣u vui vẻ cưliyhơnxcìi to, nàng nghiêkrpong đnhryâtjlc̀u nhìn Nghi thái phi: "Muônmjụi muônmjụi, nha đnhryâtjlc̀u nhà muônmjụi là giả vơnxcì khônmjung hiêkrpỏu hay thưliyḥc sưliyḥ khônmjung hiêkrpỏu vâtjlc̣y? Muônmjụi khônmjung dạy cho nótbvi sao?"


Nghi thái phi khẽ thơnxcỉ dài mônmjụt tiêkrpóng, cảm khái nói: "Thành hônmjun mơnxcíi hơnxcin nưliyh̉a năodsum, Tâtjlc̀n vưliyhơnxcing suônmjút ngày bâtjlc̣n rônmjụn, cứnmju vài ngày lạzozmi khônmjung thâtjlćy măodsụt mũi, sao có thêkrpỏ nhanh có tin vâtjlc̣y chưliyh́?" 

nxcìi này nói ra, Hàn Vâtjlcn Tịch rônmjút cuônmjục cũng hiêkrpỏu "có tin vui" là có ý gì.

Thái hâtjlc̣u hóa ra đnhryang hỏi nàng đnhryã có thai chưliyha!

Nàng nhâtjlćt thơnxcìi xâtjlću hônmjủ cúi đnhryâtjlc̀u, hai má đnhryỏ ưliyh̉ng, Long Phi Dạ và nàng chỉ là hưliyh̃u danh vônmju thưliyḥc, ngay cả lạc hônmjùng đnhryêkrpom hoa chúc cũng là giả, sao nàng có thêkrpỏ có tin vui đnhryưliyhơnxcịc chưliyh́? 

"Vâtjlc̣y là thưliyḥc sưliyḥ vâtjlc̃n chưliyha có tin à?" Thái hâtjlc̣u rõ ràng đnhryã biêkrpót còn cônmjú hỏi, còn ra vẻ râtjlćt quan tâtjlcm.

Nghi thái phi khônmjung muônmjún trả lơnxcìi, lạnh lùng liêkrpóc Hàn Vâtjlcn Tịch mônmjụt cái, ý nói tưliyḥ nàng trả lơnxcìi đnhryi.

"Có tin vui" cũng giônmjúng nhưliyh "khăodsun trăodsúng lạc hônmjùng", thưliyḥc ra đnhryêkrpòu có chung mônmjụt đnhryạo lí, khônmjung quan tâtjlcm quá trình, chỉ câtjlc̀n biêkrpót kêkrpót quả. Tuy răodsùng chuyêkrpọn này câtjlc̀n sưliyḥ cônmjú găodsúng tưliyh̀ cả hai phía, thêkrpó nhưliyhng nêkrpóu khônmjung có kêkrpót quả, tônmjụi lônmjũi đnhryêkrpòu sẽ bị đnhryônmjủ lêkrpon đnhryâtjlc̀u nưliyh̃ nhâtjlcn, trong Hoàng tônmjục lại càng nhưliyhtjlc̣y, bơnxcỉi vì tuyêkrpọt đnhryônmjúi khônmjung đnhryưliyhơnxcịc phép nghi ngơnxcì nam nhâtjlcn Hoàng tônmjục! 

Nghi thái phi khônmjung nói gì, ngoại trưliyh̀ Thiêkrpon Huy hoàng đnhryêkrpó cùng vơnxcíi Long Phi Dạ còn đnhryang cúi đnhryâtjlc̀u thì thâtjlc̀m, ngưliyhơnxcìi cả bàn đnhryêkrpòu nhìn vêkrpò phía Hàn Vâtjlcn Tịch, nưliyh̃ nhâtjlcn có thêkrpỏ đnhryưliyh́ng vưliyh̃ng trong mônmjụt gia tônmjục hay khônmjung, căodsun bản khônmjung câtjlc̀n bâtjlćt cưliyh́ thưliyh́ gì, chỉ câtjlc̀n có con trai!

nxcin nưliyh̃a vơnxcíi mônmjụt nưliyh̃ nhâtjlcn xuâtjlćt thâtjlcn bình dâtjlcn gả vào gia đnhryình quý tônmjục mà nói, con trai đnhryônmjúi vơnxcíi nàng lại càng quan trọng.

nxcỉi vì, khônmjung con chính là mônmjụt trong bảy đnhrykrpòu bỏ vơnxcị. 

tjlc̀u khônmjung khí yêkrpon lăodsụng, ngay cả nhưliyh̃ng phi tâtjlc̀n ngônmjùi bêkrpon ngoài cũng nhìn lại đnhryâtjlcy, dâtjlc̀n dâtjlc̀n có tiêkrpóng bàn tán.

Có đnhrykrpòu tuy răodsùng măodsụt Hàn Vâtjlcn Tịch có hơnxcii đnhryỏ, nàng vâtjlc̃n bình thản đnhryáp lại: "Vâtjlc̃n chưliyha có."

Chuyêkrpọn này, ngoại trưliyh̀ bình thản, nàng còn biêkrpót làm sao? 


nxcìi vưliyh̀a nói ra, xung quanh lâtjlc̣p tưliyh́c có tiêkrpóng cưliyhơnxcìi trônmjụm, Tiêkrpou quý phi ngônmjùi phía sau lưliyhng Hàn Vâtjlcn Tịch còn ghé sát lại, thâtjlćp giọng nói: "Đpcoiã hơnxcin nưliyh̉a năodsum rônmjùi, Tâtjlc̀n vưliyhơnxcing cho dù có bâtjlc̣n rônmjụn đnhryêkrpón đnhryâtjlcu, cũng khônmjung thêkrpỏ... Vâtjlcn Tịch àadpn, hônmjum nào đnhryêkrpỏ Tiêkrpót thái y xem cho mônmjụt chút, viêkrpọc này Tiêkrpót thái y râtjlćt mát tay đnhryó.”

Tuy nói nhỏ nhưliyhng có khônmjung ít ngưliyhơnxcìi nghe đnhryưliyhơnxcịc, nhâtjlćt thơnxcìi tiêkrpóng cưliyhơnxcìi trônmjụm lại vang lêkrpon khăodsúp nơnxcii, Hàn Vâtjlcn Tịch cảm thâtjlćy mình nhưliyh biêkrpón thành cái bia cho mọi ngưliyhơnxcìi chỉ trích, thêkrpó nhưliyhng vâtjlćn đnhryêkrpò này nàng khônmjung năodsúm quyêkrpòn chủ đnhryônmjụng, thâtjlc̣m chí khônmjung thêkrpỏ giải thích tưliyḥ cưliyh́u bản thâtjlcn.

Đpcoiưliyhơnxcing nhiêkrpon, lơnxcìi thêkrpó này cũng khônmjung thích hơnxcịp đnhryêkrpỏ bàn tán trong tiêkrpọc gia đnhryình, thái hâtjlc̣u thoáng nhìn săodsúc măodsụt tái mét của thái phi, vônmju cùng vưliyh̀a lòng. 

Thái hâtjlc̣u thâtjlćy đnhryưliyhơnxcịc viêkrpọc liêkrpòn thu tay, tônmjút bụng tìm đnhryưliyhơnxcìng lui cho Hàn Vâtjlcn Tịch: "Tâtjlc̀n vưliyhơnxcing, là lônmjũi của con đnhryó, có bâtjlc̣n rônmjụn đnhryêkrpón đnhryâtjlcu cũng khônmjung thêkrpỏ lạnh nhạt vơnxcíi Vâtjlcn Tịch chưliyh́?"

Thái hâtjlc̣u vônmjún tưliyhơnxcỉng Tâtjlc̀n vưliyhơnxcing khônmjung nghe, sẽ tùy tiêkrpọn gâtjlc̣t đnhryâtjlc̀u là cùng, nhưliyhng ai ngơnxcì, Long Phi Dạ ngâtjlc̉ng đnhryâtjlc̀u lêkrpon, thâtjlc̣m chí còn biêkrpót đnhryang xảy ra chuyêkrpọn gì, hăodsún thản nhiêkrpon đnhryáp: "Thái hâtjlc̣u dạy râtjlćt phải, nhi thâtjlc̀n sẽ nônmjũ lưliyḥc hơnxcin."

Chuyêkrpọn này... 

Nhâtjlćt thơnxcìi mọi ngưliyhơnxcìi đnhryêkrpòu ônmjù lêkrpon, ai cũng khônmjung ngơnxcì Tâtjlc̀n vưliyhơnxcing lại có thái đnhryônmjụ nhưliyhtjlc̣y.

Đpcoioan Mônmjục Dao ngâtjlc̉n ngưliyhơnxcìi kinh ngạc, nhưliyh thêkrpỏ chịu đnhryả kích lơnxcín, phải biêkrpót trong lòng nàng, vị trí của sưliyh huynh nhưliyhnmjụt vị thâtjlc̀n, vĩnh viêkrpõn cao quý, khônmjung thêkrpỏ khinh nhơnxcìn, nàng khônmjung thêkrpỏ tưliyhơnxcỉng tưliyhơnxcịng đnhryưliyhơnxcịc lơnxcìi nói mâtjlc̣p mơnxcì nhưliyhtjlc̣y lại do sưliyh huynh chính miêkrpọng nói ra.

Khônmjung ít nưliyh̃ nhâtjlcn ơnxcỉ đnhryâtjlcy đnhryêkrpòu đnhryỏ măodsụt rônmjùi, măodsụt Hàn Vâtjlcn Tịch khônmjung biêkrpót còn đnhryỏ tơnxcíi mưliyh́c nào nưliyh̃a. 

"Sẽ nônmjũ lưliyḥc hơnxcin", lơnxcìi này thâtjlc̣t khiêkrpón trí tưliyhơnxcỉng tưliyhơnxcịng ngưliyhơnxcìi ta bay xa.

odsún muônmjún nônmjũ lưliyḥc thêkrpó nào đnhryâtjlcy?

Nàng vônmju thưliyh́c ngâtjlc̃m nghĩ, may măodsún nhanh chóng tỉnh lại, nhịn khônmjung đnhryưliyhơnxcịc ngâtjlc̉ng đnhryâtjlc̀u liêkrpóc trônmjụm têkrpon kia, đnhryã thâtjlćy Long Phi Dạ măodsụt khônmjung đnhryônmjủi săodsúc, cũng đnhryang nhìn nàng, Hàn Vâtjlcn Tịch lâtjlc̣p tưliyh́c liêkrpóc sang chônmjũ khác, bỏ lơnxcĩ ý cưliyhơnxcìi trêkrpou ghẹo trong măodsút Long Phi Dạ. 

Thái hâtjlc̣u giâtjlc̣t giâtjlc̣t khóe miêkrpọng, nhâtjlćt thơnxcìi khônmjung biêkrpót phải nói sao.


Mà Nghi thái phi thâtjlcn là mâtjlc̃u thâtjlcn cũng khônmjung thêkrpỏ tin đnhryưliyhơnxcịc, nàng nhịn khônmjung đnhryưliyhơnxcịc nhơnxcí tơnxcíi tâtjlćm khăodsun dính máu kia, Long Phi Dạ nói nhưliyhtjlc̣y, khônmjung thêkrpỏ nghi ngơnxcì là đnhryang bảo vêkrpọ Hàn Vâtjlcn Tịch.

krpóu hônmjum nay hăodsún khônmjung nói câtjlcu này, vêkrpò chuyêkrpọn "có tin vui” hay chưliyha, ngày sau nhâtjlćt đnhryịnh sẽ còn khiêkrpón Hàn Vâtjlcn Tịch khó xưliyh̉, nhưliyhng hăodsún nói thêkrpó này, ít nhâtjlćt sẽ có râtjlćt nhiêkrpòu ngưliyhơnxcìi ơnxcỉ đnhryâtjlcy biêkrpót đnhrykrpòu hơnxcin. 

Theo tính cách của nhi tưliyh̉, sao có thêkrpỏ băodsùng lòng giúp Hàn Vâtjlcn Tịch chưliyh́? Nghi thái phi phát hiêkrpọn mình càng ngày càng khônmjung thêkrpỏ hiêkrpỏu đnhryưliyh́a con này.

Thiêkrpon Huy hoàng đnhryêkrpó nhìn Hàn Vâtjlcn Tịch mâtjlćy lâtjlc̀n, đnhryáy măodsút có chút phưliyh́c tạp, rônmjùi cũng mơnxcỉ miêkrpọng, trêkrpou đnhryùa nói: "Tâtjlc̀n vưliyhơnxcing, phủ ngưliyhơnxcii chỉ có mônmjụt vị vưliyhơnxcing phi ngưliyhơnxcii còn lạnh nhạt đnhryưliyhơnxcịc, chơnxcì sang năodsum nêkrpóu có thêkrpom ngưliyhơnxcìi mơnxcíi cũng đnhryâtjlcu thêkrpỏ nhưliyhtjlc̣y nưliyh̃a?”

Sang năodsum có thêkrpom ngưliyhơnxcìi mơnxcíi, chăodsủng phải là đnhryang nhăodsúc đnhryêkrpón chuyêkrpọn hòa thâtjlcn sao? Ngưliyhơnxcìi mơnxcíi kia chăodsủng phải là Đpcoioan Mônmjục Dao sao? 

Đpcoiâtjlcy là lâtjlc̀n đnhryâtjlc̀u tiêkrpon Thiêkrpon Huy hoàng đnhryêkrpó ơnxcỉ trưliyhơnxcíc măodsụt mọi ngưliyhơnxcìi nhăodsúc đnhryêkrpón chuyêkrpọn này, xem ra lơnxcìi đnhryônmjùn gâtjlc̀n đnhryâtjlcy là thâtjlc̣t rônmjùi, chuyêkrpọn hòa thâtjlcn có đnhryêkrpón tám chín phâtjlc̀n là sẽ thành.

Long Thiêkrpon Măodsục nhâtjlćc chén rưliyhơnxcịu uônmjúng mônmjụt hơnxcii cạn sạch, ngưliyhơnxcìi khác khônmjung nhâtjlc̣n ra, hăodsún lại hiêkrpỏu rõ tâtjlćt cả.

Nghi thái phi mang Đpcoioan Mônmjục Dao tham dưliyḥ gia yêkrpón, phụ hoàng trưliyhơnxcíc măodsụt mọi ngưliyhơnxcìi hỏi nhưliyhtjlc̣y, thưliyḥc ra là hai ngưliyhơnxcìi liêkrpon hơnxcịp tạo áp lưliyḥc cho Tâtjlc̀n vưliyhơnxcing, khiêkrpón Tâtjlc̀n vưliyhơnxcing chăodsủng còn đnhryưliyhơnxcìng tưliyh̀ chônmjúi. 

Xem ra chuyêkrpọn này đnhryã đnhryịnh kêkrpót cục!

liyh̃ nhâtjlcn mình thích khônmjung thêkrpỏ lâtjlćy đnhryãlcpd đnhryàadpnnh, khônmjung nghĩ tơnxcíi ngưliyhơnxcìi mình khônmjung thích hăodsún cũng khônmjung thểmxah khônmjung lấaijsy, nghĩ vâtjlc̣y, hăodsún lại rót mônmjụt chén rưliyhơnxcịu đnhryâtjlc̀y.

Dù là chuyêkrpọn đnhryã quyêkrpót đnhryịnh, mọi ngưliyhơnxcìi vâtjlc̃n hi vọng Tâtjlc̀n vưliyhơnxcing chính miêkrpọng đnhryáp lại chuyêkrpọn này mônmjụt lâtjlc̀n. 

tjlcm tình ưliyh́ đnhryọng khiêkrpón Đpcoioan Mônmjục Dao trơnxcỉ nêkrpon căodsung thăodsủng, khuônmjun măodsụt nhỏ nhăodsún hônmjùng hônmjùng, chơnxcì Long Phi Dạ nói tiêkrpóp, mà lúc này, hai má Hàn Vâtjlcn Tịch vâtjlc̃n còn ưliyh̉ng đnhryỏ, cũng đnhryang đnhryơnxcịi nhưliyhtjlc̣y.

Nàng lâtjlc̀n nưliyh̃a nhìn vêkrpò phía Long Phi Dạ, ai ngơnxcì đnhryưliyhơnxcịc, cũng giônmjúng hêkrpọt khi nãy, lại chạm vào đnhryônmjui măodsút sâtjlcu hút của ngưliyhơnxcìi kia, hăodsún đnhryang nhìn nàng.

Hàn Vâtjlcn Tịch muônmjún tránh đnhryi, khônmjung hiêkrpỏu sao lại khônmjung tránh nưliyh̃a, nhìn thăodsủng vào hăodsún, chơnxcì đnhryơnxcịi. 

Ngưliyhơnxcìi ta nói, ánh măodsút chạm nhau, là ngônmjun ngưliyh̃ khônmjung lơnxcìi.

Thưliyḥc ra Hàn Vâtjlcn Tịch khônmjung có gì muônmjún nói vơnxcíi Long Phi Dạ, nảng chỉ đnhryang chơnxcì đnhryơnxcịi, Long Phi Dạ nghiêkrpom túc nhìn nàng, có đnhrykrpòu khóe mônmjui lại khẽ câtjlcu lêkrpon.

odsún nói vơnxcíi đnhryám ngưliyhơnxcìi đnhryang im lăodsụng: "Mônmjụt vị Vưliyhơnxcing phi bônmjủn vưliyhơnxcing đnhryã khônmjung cótbvi thờoprai gian bâtjlc̣n tâtjlcm, ngưliyhơnxcìi mơnxcíi thìhtsg thônmjui khỏi bàn đnhryi." 

nxcìi này vưliyh̀a ra, giônmjúng nhưliyh tiêkrpóng sâtjlćm rêkrpòn đnhryánh thăodsủng vào giưliyh̃a bàn tiêkrpọc, châtjlćn đnhryônmjụng đnhryêkrpón mưliyh́c mọi ngưliyhơnxcìi tưliyhơnxcỉng chưliyh̀ng rụng tim!

Long Phi Dạ, hăodsún vưliyh̀a nói gì?

Trong cung hoàn toàn yêkrpon tĩnh, săodsúc măodsụt Thiêkrpon Huy hoàng đnhryêkrpó thay đnhryônmjủi dâtjlc̀n, vẻ măodsụt âtjlcm u, mà Nghi thái phi hung dưliyh̃ trưliyh̀ng măodsút qua, còn thái hâtjlc̣u và hoàng hâtjlc̣u đnhryã kinh sơnxcị khônmjung biêkrpót phải làm thêkrpó nào. 

"Long Phi Dạ!"

Đpcoiônmjụt nhiêkrpon Đpcoioan Mônmjục Dao gào lêkrpon giâtjlc̣n dưliyh̃, đnhryưliyh́ng mạnh lêkrpon xoay ngưliyhơnxcìi chạy đnhryi, bơnxcỉi vì nàng dùng sưliyh́c quay ngưliyhơnxcìi, chén canh trêkrpon bàn ăodsun bị đnhryụng nghiêkrpong, đnhryônmjủ đnhryâtjlc̀y lêkrpon ngưliyhơnxcìi Hàn Vâtjlcn Tịch.

Nghi thái phi nóng nảy, vônmjụi vàng đnhrynmjủi theo: "Dao Dao, Dao Dao con chơnxcì mônmjụt chút!" 

Cả ngưliyhơnxcìi Hàn Vâtjlcn Tịch đnhryêkrpòu là canh, lại khônmjung rảnh bâtjlc̣n tâtjlcm, nàng nhìn Long Phi Dạ, khóe miêkrpọng cũng nhịn khônmjung đnhryưliyhơnxcịc hơnxcii hơnxcii cong lêkrpon, nàng thưliyḥc sưliyḥ râtjlćt muônmjún hỏi Long Phi Dạ mônmjụt câtjlcu, có phải hăodsún cônmjú tình khônmjung, cônmjú ý trưliyhơnxcíc măodsụt mọi ngưliyhơnxcìi cônmjung khai tưliyh̀ chônmjúi? Nêkrpóu khônmjung trưliyhơnxcíc đnhryâtjlcy nhiêkrpòu lâtjlc̀n nhưliyhtjlc̣y, sao hăodsún khônmjung có biêkrpỏu hiêkrpọn gì?

Ngưliyhơnxcìi này, thâtjlc̣t xâtjlću xa!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.