Vạn Cổ Đệ Nhất Tông

Chương 30 : Đao đã rút ra, rất khó thu hồi!

    trước sau   
Nan Thu Đxduzao đukupãrtrb ngắfclhn lạchghi còkitfn nhỏbluk, giốwlegng nhưicbi đukupovpj chơiywdi củujdma đukupábbofm con níiywdt, nêntmxn sau khi hắfclhn lấxgfby ra ngoàoozti, nhấxgfbt thờlnfqi trởuysm thàooztnh tròkitficbilnfqi cho bọovpjn sơiywdn tặgcykc.

Quâzjdfn Thưicbilnfqng Tiếotumu hậpbprn khôlnfqng thểjukwcjjom đukupưicbislwqc mộvwiqt cábbofi lỗchgh đukupjukw chui vàoozto, con mẹwlthhsytkitfn mặgcykt mũmhfli nàoozto đukupjukw nhìcjjon đukuplnfqi nữthaua đukupâzjdfy!

Khôlnfqng cóhsyt khảnseuuysmng, khôlnfqng cóhsyt khảnseuuysmng!

Thanh đukupao bịkitf phong ấxgfbn, cầszdxn bùfeqca Giảnseui ấxgfbn mớbmpki cóhsyt thểjukw mởuysm ra, tuyệdtfyt đukupwlegi sẽiohz khôlnfqng phảnseui hàooztng vôlnfq dụovpjng, nhấxgfbt đukupkitfnh sẽiohzhsyt chỗchgh siêntmxu phàooztm.

Quâzjdfn Thưicbilnfqng Tiếotumu lấxgfby hai ngóhsytn tay kẹwlthp chuôlnfqi đukupao, ábbofnh mắfclht cay đukupvwiqc nóhsyti:

“Ngoan ngoãrtrbn giao đukupdtfy tửuwzt phábbofi ta ra, mọovpji chuyệdtfyn còkitfn cóhsyt chỗchgh đukupjukw thưicbiơiywdng lưicbislwqng, nếotumu khôlnfqng đukupxwasng trábbofch bổslwqn tọovpja tạchghi Hắfclhc Phong trạchghi giếotumt chóhsytoozt khôlnfqng tha.”




Cho dùfeqc mấxgfbt mặgcykt, cũmhflng phảnseui oai phong mộvwiqt phen.

Chỉaruyoozt, lờlnfqi nóhsyti thìcjjo oai phong đukupxgfby, bấxgfbt quábbof tay hắfclhn cầszdxm mộvwiqt thanh đukupao cùfeqcn nhỏblukiywdu nhưicbi đukupovpj chơiywdi, thựkbefc sựkbef buồovpjn cưicbilnfqi khôlnfqng chỗchghhsyti.

“Giếotumt chóhsytoozt khôlnfqng tha? Bằuysmng thanh đukupao kia?!”

“Đxduzao nàoozty cóhsyt thểjukw cắfclht đukupưicbislwqc dưicbia hấxgfbu khôlnfqng?”

“Nếotumu bỏbluk đukupi chuôlnfqi đukupao, còkitfn lạchghi phầszdxn thâzjdfn đukupao thìcjjo cắfclht mộvwiqt quảnseubbofo cóhsyt khi còkitfn khôlnfqng đukupưicbislwqc ấxgfby chứozkd!”

“Phụovpjt! Ha ha!”

“Khôlnfqng đukupưicbislwqc, ta cưicbilnfqi bểjukw bụovpjng mấxgfbt...”

Rấxgfbt nhiềfeqcu sơiywdn tặgcykc đukupfeqcu khom lưicbing cưicbilnfqi, cưicbilnfqi đukupếotumn chảnseuy cảnseuicbibmpkc mắfclht.

“Tiểjukwu tửuwzt!”

Bốwlegn têntmxn lãrtrbo đukupszdxu, ngưicbilnfqi thìcjjo nắfclhm thàooztnh quyềfeqcn, ngưicbilnfqi thìcjjo giơiywdmhfl khíiywdntmxn, từxwasng bưicbibmpkc mộvwiqt đukupi đukupếotumn màoozthsyti:

“Ngưicbiơiywdi đukupâzjdfy làoozt đukupem mạchghng sốwlegng củujdma mìcjjonh ra làooztm tròkitficbilnfqi sao?”

“Hôlnfq!”

Quâzjdfn Thưicbilnfqng Tiếotumu phun mộvwiqt hơiywdi tứozkdc giậpbprn nóhsyti:




“Cứozkd xem nhưicbi ta đukupùfeqca giỡrkkkn đukupi.”

“Đxduzxwasng nóhsyti nhảnseum nữthaua.”

Chu Thiêntmxn Bábbof khôlnfqng nhịkitfn đukupưicbislwqc nóhsyti:

“Nhanh bắfclht giữthau hắfclhn lạchghi, sau đukupóhsytcjjom đukupovpj vậpbprt đukupábbofng tiềfeqcn trêntmxn ngưicbilnfqi hắfclhn.”

“Vâzjdfng!”

Bốwlegn têntmxn lãrtrbo đukupszdxu tuâzjdfn lệdtfynh, cùfeqcng nhau xábbofc nhậpbprn đukupưicbia mắfclht hộvwiqi ýkbef mộvwiqt chúwicyt rồovpji cùfeqcng nhau tiếotumn lêntmxn.

Lầszdxn nàoozty, côlnfqng kíiywdch củujdma bọovpjn họovpj bao trùfeqcm hơiywdn mộvwiqt nửuwzta diễxduzn võmezq trưicbilnfqng, Quâzjdfn Thưicbilnfqng Tiếotumu bịkitf buộvwiqc phảnseui di chuyểjukwn đukupếotumn mộvwiqt góhsytc, rấxgfbt khóhsytjgrm trábbofnh.

Trừxwas phi hắfclhn xôlnfqng ra phábbofkitfng vâzjdfy.

Nhưicbing bêntmxn ngoàoozti làoozt mấxgfby trăuysmm têntmxn sơiywdn tặgcykc đukupxgfby.

Quâzjdfn Thưicbilnfqng Tiếotumu khôlnfqng chúwicyt hoàoozti nghi, nếotumu mìcjjonh phóhsytng ra ngoàoozti, chắfclhc chắfclhn sẽiohz bịkitf biểjukwn ngưicbilnfqi nuốwlegt trọovpjn, sẽiohzooztng ngàoozty càooztng rơiywdi vàoozto tìcjjonh trạchghng tiếotumn khôlnfqng xong màooztfeqci cũmhflng khôlnfqng đukupưicbislwqc.

Khôlnfqng còkitfn lựkbefa chọovpjn nàoozto khábbofc.

Chỉaruyhsyt thểjukwfeqcng bùfeqca Giảnseui ấxgfbn thôlnfqi.

“Ba!”

Thờlnfqi đukupiểjukwm bốwlegn têntmxn lãrtrbo đukupszdxu muốwlegn đukupábbofnh tớbmpki, ýkbef chíiywd Quâzjdfn Thưicbilnfqng Tiếotumu tiếotumn nhậpbprp khôlnfqng gian giớbmpki chỉaruy, khôlnfqng mộvwiqt chúwicyt do dựkbefhsytp nábboft bùfeqca Giảnseui ấxgfbn.

“Đxduzinh!”

“Chủujdm nhâzjdfn sửuwzt dụovpjng mộvwiqt tấxgfbm bùfeqca Giảnseui ấxgfbn.”

“Đxduzinh!”

“Phong ấxgfbn củujdma Nan Thu Đxduzao đukupưicbislwqc giảnseui trừxwas.”

Thờlnfqi đukupiểjukwm âzjdfm thanh nhắfclhc nhởuysm củujdma hệdtfy thốwlegng vang lêntmxn, Quâzjdfn Thưicbilnfqng Tiếotumu cảnseum giábbofc rõmezqooztng quanh Nan Thu Đxduzao đukupang cầszdxm trêntmxn tay cóhsyt Linh lựkbefc xuấxgfbt hiệdtfyn.

“Vùfeqcfeqc!”

Đxduzúwicyng vàoozto lúwicyc nàoozty, bốwlegn têntmxn lãrtrbo đukupszdxu theo cábbofc hưicbibmpkng khábbofc nhau tấxgfbn côlnfqng tớbmpki, bọovpjn họovpjhsyt ngưicbilnfqi dùfeqcng chưicbiuysmng, ngưicbilnfqi dùfeqcng quyềfeqcn, ngưicbilnfqi dùfeqcng kiếotumm, ngưicbilnfqi dùfeqcng gậpbpry cùfeqcng nhau đukupábbofnh tớbmpki.

cjjonh huốwlegng cựkbefc kỳexyk hung hiểjukwm.

Thâzjdfn thểjukwzjdfm vàoozto nguy hiểjukwm, Quâzjdfn Thưicbilnfqng Tiếotumu tay trábbofi cầszdxm vỏbluk đukupao, tay phảnseui cầszdxm chuôlnfqi đukupao, mộvwiqt mặgcykt cầszdxu nguyệdtfyn kỳexykiywdch xuấxgfbt hiệdtfyn, mặgcykt khábbofc vẫyfdin khôlnfqng quêntmxn uy phong trầszdxm giọovpjng nóhsyti: “Khai đukupao!”

“Vùfeqcfeqc!”

Trêntmxn diễxduzn võmezq trưicbilnfqng, mộvwiqt luồovpjng sábbofng nổslwq bừxwasng lêntmxn.

Ávltmnh sábbofng quábbof mạchghnh làooztm sơiywdn tặgcykc khôlnfqng thểjukw khôlnfqng nhắfclhm mắfclht, ngay cảnseu Chu Thiêntmxn Bábbofhsyt thựkbefc lựkbefc Võmezq Đxduzovpjmhflng phảnseui nhắfclhm mắfclht lạchghi, trêntmxn mặgcykt xuấxgfbt hiệdtfyn vẻvltm kinh ngạchghc.




Đxduzvwiqt nhiêntmxn xuấxgfbt hiệdtfyn ábbofnh sábbofng, chẳszdxng lẽiohzbbofi đukupao cùfeqcn khôlnfqng đukupábbofng chúwicy ýkbef kia lạchghi làoozt mộvwiqt cábbofi vũmhfl khíiywd cựkbefc phẩlvdqm hay sao?

Trong lúwicyc suy nghĩoahz, ábbofnh sábbofng đukupvwiqt ngộvwiqt suy yếotumu, Chu Thiêntmxn Bábbofhsyt thểjukw mởuysm to mắfclht, bỗchghng nhiêntmxn phábboft hiệdtfyn mộvwiqt mũmhfli đukupao ngay trưicbibmpkc mặgcykt mìcjjonh, cábbofch cábbofi mũmhfli mìcjjonh chưicbia tớbmpki mộvwiqt tấxgfbc.

Ávltmnh mắfclht Chu Thiêntmxn Bábbof tậpbprp trung, nhìcjjon theo mũmhfli đukupao trưicbibmpkc mặgcykt mìcjjonh, phábboft hiệdtfyn ra Quâzjdfn Thưicbilnfqng Tiếotumu đukupang cầszdxm mộvwiqt chuôlnfqi đukupao dàoozti, cựkbefc kỳexykoozti, dàoozti tớbmpki hơiywdn bốwlegn mưicbiơiywdi méjgrmt. Lưicbirkkki đukupao dàoozti từxwas chỗchgh Quâzjdfn Thưicbilnfqng Tiếotumu đukupang đukupozkdng trêntmxn diễxduzn võmezq trưicbilnfqng tớbmpki tậpbprn trưicbibmpkc mặgcykt hắfclhn.

ntmxn ngoàoozti diễxduzn võmezq trưicbilnfqng, khôlnfqng khíiywdlnfqfeqcng im ắfclhng.

iywdi hai trăuysmm têntmxn sơiywdn tặgcykc, hơiywdn hai trăuysmm ábbofnh mắfclht, vớbmpki cábbofc góhsytc đukupvwiq khábbofc nhau đukupfeqcu nhìcjjon chằuysmm chằuysmm chuôlnfqi đukupao Quâzjdfn Thưicbilnfqng Tiếotumu đukupang cầszdxm, ábbofnh mắfclht cựkbefc kìcjjo ngưicbing trọovpjng.

Bốwlegn têntmxn lãrtrbo đukupszdxu đukupang tấxgfbn côlnfqng đukupâzjdfu rồovpji?

Bọovpjn họovpj đukupfeqcu đukupãrtrbiywdi xuốwlegng đukupxgfbt, cóhsytntmxn bịkitf chéjgrmm ngang eo, cóhsytntmxn bịkitf chéjgrmm thàooztnh hai nửuwzta, mábbofu tưicbiơiywdi lêntmxnh lábbofng trộvwiqn lẫyfdin cùfeqcng bùfeqcn đukupxgfbt.

Chếotumt sạchghch.

Trong khoảnseunh khắfclhc Quâzjdfn Thưicbilnfqng Tiếotumu rúwicyt đukupao.

wicyc ábbofnh sábbofng phábboft ra, bốwlegn têntmxn lãrtrbo đukupszdxu đukupfeqcu chếotumt dưicbibmpki đukupchghi đukupchgho dàoozti bốwlegn mưicbiơiywdi méjgrmt củujdma hắfclhn.

“Ựdpwtc ựkbefc!”

Chu Thiêntmxn Bábbof nuốwlegt ngụovpjm nưicbibmpkc bọovpjt, trábbofn chảnseuy đukupszdxy mồovpjlnfqi lạchghnh, hai tay đukupgcykt trêntmxn thàooztnh ghếotumiywdi run rẩlvdqy.

Đxduzao dàoozti khôlnfqng đukupábbofng sợslwq, đukupiểjukwm đukupábbofng sợslwqoozt, mũmhfli đukupchgho tụovpj tậpbprp mộvwiqt tia khíiywd tứozkdc, phábboft ra uy ábbofp cựkbefc kỳexyk mạchghnh mẽiohz, éjgrmp hắfclhn đukupếotumn cảnseu thởuysmmhflng thấxgfby khóhsyt khăuysmn.




Hắfclhn khôlnfqng nghi ngờlnfq chúwicyt nàoozto vềfeqc việdtfyc, nếotumu Quâzjdfn Thưicbilnfqng Tiếotumu chỉaruy cầszdxn hơiywdi nhíiywdch lêntmxn phíiywda trưicbibmpkc mộvwiqt chúwicyt thôlnfqi, đukupszdxu hắfclhn liêntmxn sẽiohz bịkitf đukupao nàoozty chặgcykt xuốwlegng.

Nhấxgfbt đukupkitfnh khôlnfqng phảnseui phàooztm phẩlvdqm, tuyệdtfyt đukupwlegi làooztmhfl khíiywd trung phẩlvdqm.

Trong nhábbofy mắfclht, đukupchghi thủujdmoahznh tiếotumn hàooztnh suy đukupbbofn phẩlvdqm chấxgfbt Nan Thu Đxduzao, tim đukuppbprp càooztng lúwicyc càooztng nhanh, ábbofnh mắfclht hiệdtfyn ra vẻvltm hoảnseung sợslwq.

Bọovpjn ngưicbilnfqi Nhịkitfrtrbo đukupszdxu ngồovpji hai bêntmxn cũmhflng hoảnseung sợslwq, bọovpjn bọovpj khôlnfqng dábbofm hàooztnh đukupvwiqng thiếotumu suy nghĩoahz, bởuysmi vìcjjoicbirkkki đukupao quábbofoozti, chỉaruy cầszdxn quéjgrmt ngang mộvwiqt cábbofi liềfeqcn cóhsyt thểjukw chéjgrmm bọovpjn hắfclhn đukupi đukuplnfqi nhàoozt ma.

“Đxduzâzjdfy chíiywdnh làoozt Nan Thu Đxduzao sao...”

Quâzjdfn Thưicbilnfqng Tiếotumu cầszdxm trêntmxn tay đukupchghi đukupao dàoozti bốwlegn mưicbiơiywdi méjgrmt, vẻvltm mặgcykt vôlnfqfeqcng đukupgcykc sắfclhc.

Hệdtfy thốwlegng đukupưicbia binh khíiywd, sau khi mởuysm phong phong ấxgfbn khôlnfqng đukupjukw hắfclhn thấxgfbt vọovpjng, phábboft ra khíiywd tứozkdc vàoozt uy năuysmng hơiywdn xa Hàooztn Phong kiếotumm sơiywd phầszdxm.

Nhưicbing con mẹwlthhsyt, bốwlegn mưicbiơiywdi méjgrmt cũmhflng làoozt quábbofoozti đukupi !

Vừxwasa rồovpji chêntmx quábbofjgrm, bâzjdfy giờlnfq lạchghi quábbof lớbmpkn, têntmxn nàoozty thậpbprt khóhsyt hầszdxu hạchgh nha.

Chu Thiêntmxn Bábbof bịkitfmhfli đukupao díiywd tớbmpki trưicbibmpkc mặgcykt, hoảnseung sợslwqhsyti : “Quâzjdfn chưicbiuysmng môlnfqn ! Trưicbibmpkc tiêntmxn đukupem đukupao thu lạchghi đukupãrtrb, cóhsytcjjo từxwas từxwashsyti chuyệdtfyn.”

Sợslwq ! Hắfclhn thậpbprt sựkbef sợslwq !

Quâzjdfn Thưicbilnfqng Tiếotumu thảnseun nhiêntmxn nóhsyti : “Lưicbirkkki đukupao nàoozty củujdma bổslwqn tọovpja, nếotumu đukupãrtrbwicyt ra sẽiohz rấxgfbt khóhsyt thu hồovpji, cho nêntmxn...”

“Xoábboft !”

Cổslwq tay lắfclhc nhẹwlth mộvwiqt cábbofi, đukupchghi đukupao trựkbefc tiếotump chéjgrmm bay đukupszdxu Nhịkitf đukupưicbiơiywdng gia, nóhsyti : “Hậpbpru tábbofng đukupi !”

Đxduzszdxu củujdma Nhịkitf đukupưicbiơiywdng gia lăuysmn xuốwlegng đukupxgfbt, trêntmxn mặgcykt vẫyfdin làoozt vẻvltm ngạchghc nhiêntmxn cùfeqcng hoảnseung sợslwq.

Quâzjdfn Thưicbilnfqng Tiếotumu chéjgrmm mộvwiqt đukupao nàoozty tốwlegc đukupvwiq vốwlegn khôlnfqng nhanh, lâzjdfy tu vi củujdma Nhịkitf đukupưicbiơiywdng gia đukupábbofng lẽiohzhsyt thểjukwjgrm trábbofnh, vìcjjo sao vẫyfdin bịkitf chéjgrmm bay đukupszdxu ?

Bờlnfqi vìcjjowicyc Nan Thu Đxduzao chéjgrmm tớbmpki , căuysmn cứozkd theo mụovpjc tiêntmxu màoozt ngưicbilnfqi sửuwzt dụovpjng đukupao muốwlegn giếotumt, đukupao sẽiohz tựkbef phábboft ra uy ábbofp vôlnfqfeqcng mạchghnh mẹwlth khóhsyta chặgcykt mụovpjc tiêntmxu, làooztm mụovpjc tiêntmxu khôlnfqng thểjukw đukupvwiqng đukuppbpry.

hsyti cábbofch khábbofc, nhịkitf đukupưicbiơiywdng gia vừxwasa rồovpji bịkitf tróhsyti gôlnfq giốwlegng nhưicbi phạchghm nhâzjdfn chờlnfqooztnh hìcjjonh vậpbpry, chỉaruyhsyt thểjukw duỗchghi cábbofi đukupszdxu ra chờlnfq đukupslwqi đukupao phủujdm chéjgrmm xuốwlegng.

Đxduzâzjdfy chíiywdnh làooztmhfl khíiywd hệdtfy thốwlegng đukupãrtrb đukupưicbia.

Đxduzâzjdfy chíiywdnh làooztmhfl khíiywd cầszdxn phảnseui giảnseui phong ấxgfbn mớbmpki cóhsyt thểjukw sửuwzt dụovpjng, Nan Thu Đxduzao.

Sau thi thửuwzt đukupao, Quâzjdfn Thưicbilnfqng Tiếotumu hàoozti lòkitfng nóhsyti : “Mạchghnh mẽiohz.”

...

Nếotumu nhưicbi trưicbibmpkc đukupâzjdfy, nhìcjjon thấxgfby Nhịkitf đukupưicbiơiywdng gia bịkitf giếotumt, bọovpjn sơiywdn tặgcykc khẳszdxng đukupkitfnh lửuwzta giậpbprn ngúwicyt trờlnfqi, sẽiohz liềfeqcu lĩoahznh giếotumt tớbmpki.

Nhưicbing hiệdtfyn tạchghi tấxgfbt cảnseu bọovpjn chúwicyng đukupfeqcu thấxgfby sợslwqrtrbi , đukupfeqcu đukupozkdng bêntmxn ngoàoozti diễxduzn võmezq trưicbilnfqng khôlnfqng dábbofm bưicbibmpkc vàoozto, trong ábbofnh mắfclht làoozt mộvwiqt sựkbef hoảnseung sợslwq thậpbprt sâzjdfu.

Đxduzchghi đukupao bốwlegn mưicbiơiywdi méjgrmt a.

Chỉaruy cầszdxn têntmxn kia tiệdtfyn tay chéjgrmm mộvwiqt cábbofi, khẳszdxng đukupkitfnh đukupao chéjgrmm tớbmpki sẽiohz chéjgrmm chếotumt mộvwiqt mảnseung lớbmpkn.

Ai dábbofm lêntmxn , ai dábbofm xôlnfqng ?

Bọovpjn họovpj khôlnfqng xôlnfqng lêntmxn, liềfeqcn cóhsyt thểjukw trábbofnh đukupưicbislwqc tạchghi nạchghn ?

Đxduzábbofp ábbofn làoozt – khôlnfqng thểjukw.

“Xoábboft !”

Tay phảnseui Quâzjdfn Thưicbilnfqng Tiếotumu vung lêntmxn, đukupchghi đukupao bốwlegn mưicbiơiywdi méjgrmt vạchghch ra mộvwiqt vệdtfyt sábbofng, trựkbefc tiếotump chặgcykt ngang ngưicbilnfqi hơiywdn hai mưicbiơiywdi têntmxn sơiywdn tặgcykc, nhìcjjon qua cứozkd nhưicbioozt cắfclht cỏbluk vậpbpry, sắfclhc béjgrmn vôlnfqfeqcng.

“Ba!”

Hai têntmxn đukupưicbiơiywdng gia còkitfn lạchghi đukupang ngồovpji trêntmxn ghếotum, đukupvwiqt nhiêntmxn vỗchgh mạchghnh vàoozto thàooztnh ghếotum, bạchgho phábboft tu vi Khai mạchghch mưicbilnfqi hai đukupoạchghn, theo hai hưicbibmpkng trábbofi phảnseui tấxgfbn côlnfqng Quâzjdfn Thưicbilnfqng Tiếotumu.

mhfl khíiywdoozti, cóhsyt lợslwqi màooztmhflng cóhsyt hạchghi. Lợslwqi vềfeqc vềfeqc việdtfyc đukupábbofnh xa hay quầszdxn chiếotumn, nhưicbing rấxgfbt kiêntmxng kịkitf việdtfyc đukupábbofnh gầszdxn. Hai ngưicbilnfqi lợslwqi dụovpjng sơiywd hởuysm củujdma Quâzjdfn Thưicbilnfqng Tiếotumu , nhanh chóhsytng lao tớbmpki, hi vọovpjng lạchghi gầszdxn cóhsyt thểjukw khốwlegng chếotum hắfclhn .

Khôlnfqng đukupưicbislwqc.

Bởuysmi vìcjjo Quâzjdfn Thưicbilnfqng Tiếotumu quay ngưicbilnfqi lạchghi trừxwasng mắfclht mộvwiqt cábbofi, Nan Thu Đxduzao lạchghi phábboft ra uy ábbofp mạchghnh mẽiohz đukupábbofnh tớbmpki, khiếotumn trong khoảnseunh khắfclhc hai ngưicbilnfqi dừxwasng tạchghi chỗchgh.

“Phốwlegc !”

“Phốwlegc !”

Ávltmnh đukupao lưicbibmpkt qua, đukupszdxu ngưicbilnfqi bay ra.

Cuốwlegi cùfeqcng, tábbofm đukupưicbiơiywdng gia củujdma Hắfclhc Phong trạchghi toàooztn bộvwiq chếotumt hếotumt , chỉaruykitfn lạchghi mộvwiqt mìcjjonh Chu Thiêntmxn Bábbof.

“Xoábboft!”

Quâzjdfn Thưicbilnfqng Tiếotumu dựkbefng thẳszdxng đukupchghi đukupao bốwlegn mưicbiơiywdi méjgrmt, từxwasng bưicbibmpkc mộvwiqt hưicbibmpkng đukupi lêntmxn đukupàoozti cao.

Bởuysmi vịkitf bịkitf uy ábbofp củujdma Nan Thu Đxduzao khóhsyta chặgcykt, cho nêntmxn dùfeqc Chu Thiêntmxn Bábbofooztmhfl Đxduzovpj, cũmhflng khôlnfqng thểjukw mảnseuy may đukupvwiqng đukuppbpry, chỉaruyhsyt thểjukw hoảnseung sợslwq nhìcjjon hắfclhn, nhưicbi ábbofc ma bưicbibmpkc từxwasng bưicbibmpkc mộvwiqt đukupếotumn gầszdxn.

“Thựkbefc sựkbef.”

Quâzjdfn Thưicbilnfqng Tiếotumu mộvwiqt châzjdfn giẫyfdim lêntmxn bậpbprc thang, mộvwiqt tay cầszdxm Nan Thu Đxduzao, chỉaruy ra khu vựkbefc trốwlegng phíiywda bêntmxn ngoàoozti nóhsyti : “Bổslwqn tọovpja đukupjukw ngưicbiơiywdi chạchghy trưicbibmpkc ba mưicbibmpki chíiywdn méjgrmt.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.