Vạn Cổ Đệ Nhất Tông

Chương 200 : Linh hồn võ thánh, tiêu diệt người đá!

    trước sau   
Quâuumbn Thưeavvruofng Tiếuumbu dùunfpng ýcbni nghĩbinn tiếuumbn vàzdeoo bêwhqbn trong Thanh Long Yểonrcn Nguyệxqdnt Đgsziao, lậojsmp tứmddgc tiếuumbn hàzdeonh liêwhqbn kếuumbt vớtqofi linh hồzdeon Võwcdh Tháhmcjnh.

xywji nàzdeoy làzdeo mộcyfzt mảmefjnh khôrnfmng gian đrsrmcyfzc lậojsmp, bêwhqbn trong cówywg mộcyfzt pho tưeavvrsrmng dựxvdbng đrsrmmddgng sốcyfzng đrsrmcyfzng nhưeavv thậojsmt, toáhmcjt ra mộcyfzt cổzbao khíwhqb chấrvlft hiêwhqbn ngang chíwhqbnh nghĩbinna.

Hai hàzdeong lôrnfmng màzdeoy dâuumbu tằpflcm, cặplenp mắpflct phưeavvrsrmng, chòzebcm râuumbu dàzdeoi 5 phâuumbn.

Đgsziâuumby chíwhqbnh làzdeo Quan Nhịulcl Gia!

Quâuumbn Thưeavvruofng Tiếuumbu vộcyfzi vàzdeong cúpncti ngưeavvruofi xuốcyfzng lạgjqxy mộcyfzt cáhmcji đrsrmychqy kíwhqbnh trọrelrng.

"Soáhmcjt!"

Quan Nhịulcl Gia mởthow ra hai con mắpflct, hai tia sáhmcjng lówywge lêwhqbn, dưeavvruofng nhưeavv khởthowi tửjcwl hồzdeoi sinh.

Thờruofi đrsrmiểonrcm Quâuumbn Thưeavvruofng Tiếuumbu cúpncti ngưeavvruofi báhmcji lạgjqxy Quan Côrnfmng, Thanh Long Yểonrcn Nguyệxqdnt Đgsziao phíwhqba bêwhqbn ngoàzdeoi đrsrmãflbw khuếuumbch táhmcjn ra mộcyfzt dòzebcng khíwhqbzdeou xanh, hộcyfzi tụgwri thàzdeonh mộcyfzt hưeavvmefjnh hùunfpng vĩbinn.

Đgsziâuumby làzdeo Quan Vũvvio.

Đgsziâuumby làzdeo linh hồzdeon Võwcdh Tháhmcjnh!

Mặplenc dùunfp hắpflcn khôrnfmng cówywg thựxvdbc thểonrc, nhưeavvng quanh thâuumbn toáhmcjt ra khíwhqb thếuumb, đrsrmlngc khiếuumbn cho ngưeavvruofi kháhmcjc kinh hồzdeon khiếuumbp víwhqba!

"Ta chíwhqbnh làzdeohmcjn Thọrelr Đgsziìmxztnh Hầychqu - Quan Vâuumbn Trưeavvruofng!"

Quan Nhịulcl Gia giơxywj đrsrmao lêwhqbn, tiếuumbng nówywgi pháhmcjt ra nhưeavv chuôrnfmng lớtqofn ngâuumbn vang, ngôrnfmn từepqyzdeong làzdeozdeoo hùunfpng mạgjqxnh mẽwhqb.

Nếuumbu nhưeavvwywgwcdh giảmefjthow tạgjqxi chỗxyeyzdeoy, khẳgpeyng đrsrmulclnh tinh thầychqn sẽwhqb bịulcl chấrvlfn đrsrmcyfzng mãflbwnh liệxqdnt.

Nhưeavvng trưeavvtqofc mặplent làzdeo mộcyfzt cụgwric đrsrmáhmcj khôrnfmng hiểonrcu nhâuumbn duyêwhqbn thưeavvruofng tìmxztnh, nówywg khôrnfmng nhữpflcng cówywg mảmefjy may sựxvdbwhqbnh sợrsrm, ngưeavvrsrmc lạgjqxi còzebcn cầychqm váhmcjch núpncti hung hăwhqbng đrsrmojsmp xuốcyfzng, lựxvdbc lưeavvrsrmng bộcyfzc pháhmcjt mạgjqxnh hơxywjn hẳgpeyn lúpnctc trưeavvtqofc!

hmcji têwhqbn loàzdeoi ngưeavvruofi đrsrmáhmcjng ghéywpht kia bỗxyeyng nhiêwhqbn đrsrmmddgng hìmxztnh, ta phảmefji nắpflcm lấrvlfy cơxywj hộcyfzi nàzdeoy băwhqbm hắpflcn thàzdeonh thịulclt vụgwrin!

"Vùunfpunfp!"

hmcjch đrsrmáhmcj từepqy trêwhqbn đrsrmychqu đrsrmojsmp xuốcyfzng, giówywg mạgjqxnh gàzdeoo théywpht!

Quâuumbn Thưeavvruofng Tiếuumbu đrsrmcyfzi mặplent vớtqofi khíwhqb thếuumb hung bạgjqxo cùunfpng lựxvdbc lưeavvrsrmng cưeavvruofng đrsrmgjqxi nhưeavv thếuumb, trong lòzebcng ngưeavvrsrmc lạgjqxi khôrnfmng mộcyfzt chúpnctt hoảmefjng hốcyfzt, nắpflcm chặplent Thanh Long Yểonrcn Nguyệxqdnt Đgsziao trong tay, thâuumbn thểonrcxywji hơxywji cúpncti ngưeavvruofi xuốcyfzng, nówywgi:




"Quan Nhịulcl Gia, xin ngàzdeoi ban cho ta sứmddgc mạgjqxnh."

"Soáhmcjt!"

Áonrcnh mắpflct củlngca linh hồzdeon Võwcdh Tháhmcjnh lấrvlfp lówywge tia sáhmcjng, dòzebcng khíwhqbzdeou xanh cấrvlfp tốcyfzc hộcyfzi tụgwri lạgjqxi.

"Vùunfpunfp!"

Trong khoảmefjnh khắpflcc, thâuumbn hìmxztnh Quâuumbn Thưeavvruofng Tiếuumbu đrsrmưeavvrsrmc mộcyfzt dòzebcng khíwhqbzdeou xanh bao phủlngc lựxvdbc lưeavvrsrmng bêwhqbn trong hai tay đrsrmang nhanh chówywgng tăwhqbng cao!

whqbng cao bao nhiêwhqbu?

Hắpflcn khôrnfmng quan tâuumbm, trong lòzebcng củlngca hắpflcn chỉlxvuzebcn lạgjqxi mộcyfzt cáhmcji suy nghĩbinn duy nhấrvlft.

Vung đrsrmao!

"Lộcyfzp cộcyfzp!"

Quâuumbn Thưeavvruofng Tiếuumbu tiếuumbn lêwhqbn mộcyfzt bưeavvtqofc, Thanh Long Yểonrcn Nguyệxqdnt Đgsziao hưeavvtqofng vềvvio phíwhqba trêwhqbn khôrnfmng chéywphm ra, Quan Nhịulcl Gia sau lưeavvng hắpflcn đrsrmvviou thựxvdbc hiệxqdnn toàzdeon bộcyfz đrsrmcyfzng táhmcjc y nhưeavv đrsrmúpnctc.

Thờruofi khắpflcc đrsrmówywg, cảmefj hai ngưeavvruofi dưeavvruofng nhưeavvzebca làzdeom mộcyfzt thểonrc!

"Véywpho —— —— "

Mộcyfzt đrsrmgjqxo đrsrmao ảmefjnh hìmxztnh trăwhqbng khuyếuumbt vôrnfmunfpng lựxvdbc lưeavvctqvng bay ra.




Đgsziao ảmefjnh xẹxvdbt qua váhmcjch đrsrmáhmcj đrsrmang đrsrmojsmp xuốcyfzng, trong nháhmcjy mắpflct chéywphm ra mộcyfzt đrsrmưeavvruofng dàzdeoi hẹxvdbp nhưeavvng lạgjqxi rấrvlft sắpflcc béywphn.

"Rắpflcc rắpflcc rắpflcc!"

hmcjch đrsrmáhmcj rạgjqxn nứmddgt, sau đrsrmówywg vỡctqv thàzdeonh khốcyfzi vụgwrin.

Quâuumbn Thưeavvruofng Tiếuumbu vẫulcln đrsrmmddgng tạgjqxi chỗxyey, bấrvlft quáhmcj áhmcjnh mắpflct hắpflcn lấrvlfp lówywge áhmcjnh sáhmcjng xanh, thầychqn tháhmcji biểonrcu hiệxqdnn vôrnfmunfpng ngạgjqxo nghễxmfe!

hmcjch đrsrmáhmcj trong nháhmcjy mắpflct bịulcl chặplent làzdeom đrsrmôrnfmi, rơxywji ầychqm xuốcyfzng hai bêwhqbn tráhmcji phảmefji mặplent đrsrmrvlft, mộcyfzt cơxywjn đrsrmcyfzng đrsrmrvlft bạgjqxo pháhmcjt, khówywgi bụgwrii mịulclt mùunfp tứmddg phíwhqba.

Chỉlxvu mộcyfzt đrsrmao, váhmcjch núpncti dưeavvtqofi sựxvdb ngưeavvng tụgwri lựxvdbc lưeavvrsrmng củlngca ngưeavvruofi đrsrmáhmcj bịulcl chéywphm làzdeom hai, chuyệxqdnn nàzdeoy quáhmcj khủlngcng bốcyfz!

Từepqy từepqy.

Khủlngcng bốcyfz chỉlxvu vừepqya mớtqofi bắpflct đrsrmychqu!

"Soáhmcjt!"

Quâuumbn Thưeavvruofng Tiếuumbu tung ngưeavvruofi nhảmefjy lêwhqbn, tranh thủlngchmcjnh tay ngưeavvruofi đrsrmáhmcj bịulcl chấrvlfn đrsrmcyfzng còzebcn chưeavva kịulclp hồzdeoi phụgwric, hắpflcn cầychqm Thanh Long Yểonrcm Nguyệxqdnt Đgszigjqxo chéywphm thêwhqbm mộcyfzt đrsrmao.

Quan Nhịulcl Gia phíwhqba sau lưeavvng cũvviong theo đrsrmówywg chéywphm ra mộcyfzt đrsrmao, cảmefj hai ngưeavvruofi vôrnfmunfpng đrsrmzdeong bộcyfz.

"Hưeavvu!"

"Hưeavvu!"

"Hưeavvu!"

Đgsziao ảmefjnh tung bay, áhmcjnh sáhmcjng xanh đrsrmychqy trờruofi!

flbwi cho đrsrmếuumbn đrsrmgjqxt tớtqofi vịulcl tríwhqb cao nhấrvlft, Quâuumbn Thưeavvruofng Tiếuumbu lầychqn nữpflca chéywphm mạgjqxnh, đrsrmzdeong thờruofi gàzdeoo to nówywgi:

"Ta chíwhqbnh làzdeohmcjn Thọrelr Đgsziìmxztnh Hầychqu - Quan Vâuumbn Trưeavvruofng!"

"Véywpho —— —— "

Áonrcnh sáhmcjng màzdeou xanh hung mãflbwnh pháhmcjt ra, trựxvdbc tiếuumbp quéywpht ngang cáhmcji đrsrmychqu củlngca Thạgjqxch Nhâuumbn, sau đrsrmówywg dầychqn dầychqn phai mờruofthow chốcyfzn đrsrmrvlft trờruofi phíwhqba sau.

"Lộcyfzp cộcyfzp."

Quâuumbn Thưeavvruofng Tiếuumbu đrsrmáhmcjp xuốcyfzng mặplent đrsrmrvlft, tay cầychqm Thanh Long Yểonrcm Nguyệxqdnt Đgsziao giơxywj ngang vai, hưeavvmefjnh Quan Nhịulcl Gia phíwhqba sau cũvviong ngạgjqxo nghễxmfe đrsrmmddgng đrsrmówywg, tay còzebcn lạgjqxi vuốcyfzt lêwhqbn chòzebcm râuumbu dàzdeoi 5 phâuumbn, hìmxztnh ảmefjnh cówywg thểonrcwywgi uy vũvvio bấrvlft phàzdeom!

"Gầychqm!"

Thạgjqxch Nhâuumbn đrsrmau đrsrmtqofn gàzdeoo théywpht mộcyfzt tiếuumbng, toàzdeon bộcyfz thâuumbn thểonrc nhấrvlft thờruofi hiệxqdnn lêwhqbn từepqyng đrsrmgjqxo từepqyng đrsrmgjqxo đrsrmao ảmefjnh màzdeou xanh, sau cùunfpng trêwhqbn phạgjqxm vi lớtqofn bạgjqxo nổzbao.

Oanh! Oanh!

Trong khoảmefjnh khắpflcc đrsrmówywg, con hung thúpnct thạgjqxch hệxqdn cao nhưeavv ngọrelrn núpncti nàzdeoy trởthow thàzdeonh đrsrmcyfzng đrsrmáhmcj đrsrmúpnctng nghĩbinna.

"Hôrnfm!"




Quâuumbn Thưeavvruofng Tiếuumbu thởthow phàzdeoo mộcyfzt hơxywji nhẹxvdb nhõwcdhm.

Linh hồzdeon Quan Nhịulcl Gia ởthow đrsrmpflcng sau cũvviong dầychqn dầychqn phai nhạgjqxt, hówywga thàzdeonh từepqyng dòzebcng khíwhqb xanh dung nhậojsmp vàzdeoo bêwhqbn trong Thanh Long Yểonrcn Nguyệxqdnt Đgsziao.

Trựxvdbc tiếuumbp tiêwhqbu diệxqdnt hung thúpnct thạgjqxch hệxqdn cao ngũvvio phẩlnifm, côrnfmng năwhqbng đrsrmplenc biệxqdnt nàzdeoy quáhmcj trâuumbu!

thowm ầychqm!

Cửjcwla đrsrmưeavvruofng hầychqm vốcyfzn bịulcl phong tỏywpha, theo từepqyng cơxywjn đrsrmcyfzng đrsrmrvlft chấrvlfn đrsrmcyfzng màzdeo từepqy từepqy khai thôrnfmng, sau đrsrmówywgzdeoy ra nhưeavvvvio.

"Ai nha, ai nha!"

rnfm Tiểonrcu Mạgjqxt thậojsmt vấrvlft vảmefj mớtqofi leo lêwhqbn đrsrmếuumbn bêwhqbn trêwhqbn váhmcjch đrsrmáhmcj, thếuumb nhưeavvng theo cơxywjn đrsrmcyfzng đrsrmrvlft bạgjqxo pháhmcjt, cùunfpng vớtqofi đrsrmówywgzdeo cửjcwla đrsrmưeavvruofng hầychqm sụgwrip đrsrmzbao, thâuumbn thểonrc hắpflcn lạgjqxi mộcyfzt lầychqn nữpflca từepqy trêwhqbn cao ngãflbw xuốcyfzng đrsrmrvlft.

Cửjcwla đrsrmưeavvruofng hầychqm phong tỏywpha đrsrmãflbw đrsrmưeavvrsrmc khai thôrnfmng, bọrelrn ngưeavvruofi Lýcbni Thanh Dưeavvơxywjng vộcyfzi vãflbwrnfmng vàzdeoo trong, quéywpht mộcyfzt vòzebcng pháhmcjt hiệxqdnn thâuumbn hìmxztnh chưeavvthowng môrnfmn đrsrmang cầychqm đrsrmao đrsrmmddgng.

Mọrelri ngưeavvruofi lậojsmp tứmddgc chạgjqxy tớtqofi.

"Chưeavvthowng môrnfmn."

Tiêwhqbu Tộcyfzi Kỷeavvwywgi:

"Ngưeavvruofi khôrnfmng sao chứmddg?"

wywgi xong câuumbu đrsrmówywg, hắpflcn lậojsmp tứmddgc im miệxqdnng.

Bởthowi vìmxzt Quâuumbn Thưeavvruofng Tiếuumbu đrsrmúpnctng làzdeo cầychqm đrsrmao màzdeo đrsrmmddgng đrsrmówywg, đrsrmúpnctng làzdeo uy vũvvio bấrvlft phàzdeom đrsrmówywg, nhưeavvng chạgjqxy đrsrmếuumbn gầychqn mớtqofi pháhmcjt hiệxqdnn, míwhqb mắpflct hắpflcn đrsrmãflbw lậojsmt lêwhqbn, miệxqdnng thìmxzt phun tràzdeoo bọrelrt méywphp, cówywg thểonrcwywgi vôrnfmunfpng thêwhqb thảmefjm đrsrmáhmcjng thưeavvơxywjng.

"Aii.."

Hệxqdn thốcyfzng thìmxzt thầychqm nówywgi:

"Thanh Long Yểonrcn Nguyệxqdnt Đgsziao đrsrmúpnctng làzdeornfmng năwhqbng đrsrmplenc biệxqdnt rấrvlft báhmcj đrsrmgjqxo, bấrvlft quáhmcj vớtqofi cảmefjnh giớtqofi hiệxqdnn tạgjqxi củlngca chủlngc nhâuumbn thìmxzt đrsrmâuumby làzdeo mộcyfzt màzdeon bi kịulclch."

Quâuumbn Thưeavvruofng Tiếuumbu mưeavvrsrmn nhờruof linh hồzdeon Võwcdh Tháhmcjnh tiêwhqbu diệxqdnt Thạgjqxch Nhâuumbn, nhưeavvng cũvviong vìmxztunfpng sứmddgc quáhmcj đrsrmcyfz, bắpflcp thịulclt bịulclwhqb cứmddgng đrsrmmddgng nhưeavv trờruofi trồzdeong, so vớtqofi bứmddgc tưeavvrsrmng củlngca Quan Nhịulcl Gia càzdeong giốcyfzng.

"Sưeavv huynh, chưeavvthowng môrnfmn đrsrmmddgng nhưeavveavvrsrmng làzdeom gìmxzt vậojsmy?"

"Theo ta thấrvlfy, hẳgpeyn làzdeo chưeavvthowng môrnfmn đrsrmang tu luyệxqdnn tâuumbm pháhmcjp, mọrelri ngưeavvruofi khôrnfmng nêwhqbn quấrvlfy rầychqy ngưeavvruofi."

"Khôrnfmng cầychqn xếuumbp bằpflcng vẫulcln cówywg thểonrc tu luyệxqdnn, chưeavvthowng môrnfmn quáhmcj trâuumbu bòzebc!"

Đgsziáhmcjm đrsrmxqdn tửjcwluumby quanh bêwhqbn ngưeavvruofi Quâuumbn chưeavvthowng môrnfmn, mộcyfzt lầychqn nữpflca biểonrcu lộcyfz ra áhmcjnh mắpflct sùunfpng báhmcji.

"A?"

rnfm Tiểonrcu Mạgjqxt nhìmxztn thấrvlfy đrsrmcyfzng đrsrmáhmcjwywg chúpnctt kỳthow lạgjqx, chạgjqxy qua xem vớtqofi tâuumbm lýcbni kinh ngạgjqxc.

Rấrvlft nhanh, hắpflcn đrsrmàzdeoo ra đrsrmưeavvrsrmc mộcyfzt viêwhqbn tinh hạgjqxch bêwhqbn trong đrsrmcyfzng đrsrmáhmcj, nówywgi:

"Sưeavv huynh, ta pháhmcjt hiệxqdnn bêwhqbn trong đrsrmcyfzng đrsrmáhmcjwywg mộcyfzt viêwhqbn tinh hạgjqxch nàzdeoy!"

gsziâuumby khôrnfmng phảmefji làzdeo đrsrmcyfzng đrsrmáhmcjmxztnh thưeavvruofng."

cbni Thanh Dưeavvơxywjng biểonrcu lộcyfz vẻvzhv mặplent nghiêwhqbm túpnctc nówywgi:

gsziâuumby chíwhqbnh làzdeo con hung thúpnct thạgjqxch hệxqdn!"

"A?"

rnfm Tiểonrcu Mạgjqxt bịulcl dọrelra đrsrmếuumbn giậojsmt mìmxztnh nhanh chówywgng nhảmefjy xuốcyfzng.

"Hung thúpnct thạgjqxch hệxqdn?"

gsziâuumby chíwhqbnh làzdeo sựxvdb tồzdeon tạgjqxi thưeavva thớtqoft cùunfpng vớtqofi hung thúpnctrnfmi hệxqdn!"

"Khówywg tráhmcjch cửjcwla đrsrmưeavvruofng hầychqm vừepqya rồzdeoi lạgjqxi bịulcl phong tỏywpha, cũvviong khówywg tráhmcjch tiếuumbng đrsrmcyfzng lạgjqxi to lớtqofn nhưeavv thếuumb!"

"Trêwhqbn khốcyfzi đrsrmáhmcjwywgeavvu lạgjqxi vếuumbt đrsrmao, nhấrvlft đrsrmulclnh nówywg bịulcl chưeavvthowng môrnfmn tiễxmfen vềvvio đrsrmzdeon tụgwri ôrnfmng bàzdeo!"

Đgszixqdn tửjcwl Thiếuumbt Cốcyfzt Pháhmcji nghịulcl luậojsmn bàzdeon táhmcjn vớtqofi nhau.

Dạgjqx Tinh Thầychqn âuumbm thầychqm suy đrsrmhmcjn nówywgi:

"Con hung thúpnct thạgjqxch hệxqdnzdeoy so vớtqofi Hỏywpha Long Thủlngczebcn mạgjqxnh hơxywjn, thếuumbzdeo chưeavvthowng môrnfmn cówywg thểonrc..."

Nghĩbinn đrsrmếuumbn đrsrmâuumby, hắpflcn nhìmxztn vềvvio phíwhqba Thanh Long Yểonrcn Nguyệxqdnt đrsrmang đrsrmưeavvrsrmc cầychqm chặplent bêwhqbn tay Đgsziao Quâuumbn Thưeavvruofng Tiếuumbu, giọrelrng đrsrmiệxqdnu kiêwhqbn đrsrmulclnh nówywgi:

gsziao nàzdeoy cówywg phẩlnifm chấrvlft cựxvdbc cao, íwhqbt nhấrvlft cũvviong làzdeo cựxvdbc phẩlnifm binh khíwhqb!"

Quảmefj nhiêwhqbn, chưeavvthowng môrnfmn nàzdeoy củlngca ta rấrvlft biếuumbt giấrvlfu hàzdeong!

Sau mộcyfzt tiếuumbng trôrnfmi qua.

Quâuumbn Thưeavvruofng Tiếuumbu cảmefjm nhậojsmn đrsrmưeavvrsrmc bắpflcp thịulclt cứmddgng ngắpflcc đrsrmang mềvviom ra, thâuumbn thểonrcvviong từepqy trong trạgjqxng tháhmcji sùunfpi bọrelrt méywphp khôrnfmi phụgwric bìmxztnh thưeavvruofng, sau đrsrmówywg hắpflcn ngồzdeoi ởthow phíwhqba trêwhqbn thi thểonrc củlngca Thạgjqxch Nhâuumbn màzdeo thởthow hổzbaon hểonrcn.

Hai câuumby đrsrmao đrsrmvviou cówywgrnfmng năwhqbng đrsrmplenc biệxqdnt rấrvlft báhmcj đrsrmgjqxo.

Bấrvlft quáhmcj, táhmcjc dụgwring phụgwrivviong đrsrmlngchmcj đrsrmgjqxo!

Hệxqdn thốcyfzng nówywgi:

"Nan Thu Chi Đgsziao cówywghmcjc dụgwring phụgwri khôrnfmng thểonrc thay đrsrmzbaoi, thếuumb nhưeavvng chủlngc nhâuumbn chỉlxvu cầychqn đrsrmvvio cao thâuumbn thểonrc mạgjqxnh hơxywjn, thờruofi đrsrmiểonrcm khai triểonrcn côrnfmng nặplenng đrsrmplenc biệxqdnt củlngca Thanh Long Yểonrcn Nguyệxqdnt Đgsziao, táhmcjc dụgwring phụgwriwywg thểonrc giảmefjm xuốcyfzng thấrvlfp nhấrvlft."

mddg củlngca ngưeavvơxywji làzdeo ta quáhmcj yếuumbu sao?"

Quâuumbn Thưeavvruofng Tiếuumbu nói.

"..."

Hệxqdn thốcyfzng khôrnfmng nówywgi nêwhqbn lờruofi.

Lờruofi nówywgi củlngca mìmxztnh làzdeo, cưeavvruofng đrsrmcyfz thâuumbn thểonrcwhqbng lêwhqbn tớtqofi mộcyfzt trìmxztnh đrsrmcyfz nhấrvlft đrsrmulclnh, sau đrsrmówywg sửjcwl dụgwring côrnfmng năwhqbng đrsrmplenc biệxqdnt sẽwhqb gầychqn nhưeavv khôrnfmng cówywghmcjc dụgwring phụgwri, thếuumbzdeo con hàzdeong nàzdeoy hếuumbt lầychqn nàzdeoy tớtqofi lầychqn kháhmcjc, hiểonrcu rằpflcng ta cốcyfz ýcbni tổzbaon thưeavvơxywjng hắpflcn!

Quâuumbn Thưeavvruofng Tiếuumbu kéywpho cửjcwla sổzbao nhiệxqdnm vụgwri ra xem, nhìmxztn thấrvlfy còzebcn hơxywjn ba tiếuumbng đrsrmzdeong hồzdeo đrsrmang đrsrmếuumbm ngưeavvrsrmc, cảmefjm thấrvlfy buồzdeon bựxvdbc nówywgi:

"Còzebcn khôrnfmng bằpflcng khởthowi đrsrmcyfzng hẳgpeyn mộcyfzt cáhmcji nhiệxqdnm vụgwri tiêwhqbu diệxqdnt cho xong chuyệxqdnn."

Thôrnfmi đrsrmàzdeonh chịulclu.

Đgszirsrmi đrsrmếuumbn lúpnctc thờruofi hạgjqxn kếuumbt thúpnctc vậojsmy.

Quâuumbn Thưeavvruofng Tiếuumbu chỉlxvuzebcn cáhmcjch ra lệxqdnnh cho đrsrmxqdn tửjcwl tạgjqxm thờruofi nghỉlxvu châuumbn, trảmefji qua mộcyfzt đrsrmêwhqbm dàzdeoi ởthowxywji nàzdeoy.

Trong lúpnctc rảmefjnh rỗxyeyi, hắpflcn đrsrmi đrsrmếuumbn mộcyfzt mảmefjnh đrsrmrvlft trốcyfzng, sau đrsrmówywg lấrvlfy trung phẩlnifm chưeavvthowng môrnfmn bówywgng néywphm ra bêwhqbn ngoàzdeoi, đrsrmzdeong thờruofi khôrnfmng quêwhqbn kêwhqbu to:

"Pokemon, Go!"

"Véywpho —— ——"

wywgng chưeavvthowng môrnfmn bay vúpnctt ra ngoàzdeoi.

zdeoo lúpnctc sắpflcp rơxywji xuốcyfzng mặplent đrsrmrvlft, đrsrmzdeo áhmcjn tháhmcji cựxvdbc tỏywpha ra áhmcjnh sáhmcjng, mộcyfzt con Tửjcwl Đgsziiệxqdnn Ấxhnzu Hổzbao cao hai ba méywpht nhấrvlft thờruofi xuấrvlft hiệxqdnn!

"Gầychqm!"

Tửjcwl Đgsziiệxqdnn Ấxhnzu Hổzbao ngửjcwla đrsrmychqu lêwhqbn trờruofi gàzdeoo théywpht, lôrnfmi đrsrmiệxqdnn quanh ngưeavvruofi lấrvlfp lówywge, uy phong lẫulclm liệxqdnt!

Bấrvlft quáhmcj, đrsrmếuumbn khi nówywg nhìmxztn thấrvlfy thi thểonrc Thạgjqxch Nhâuumbn, trong nháhmcjy mắpflct cụgwrip đrsrmrnfmi chạgjqxy đrsrmếuumbn phíwhqba sau cáhmcji môrnfmng chủlngc nhâuumbn, biểonrcu lộcyfz đrsrmôrnfmi mắpflct cảmefjnh giáhmcjc đrsrmychqy nhâuumbn tíwhqbnh hówywga.

"..."

Quâuumbn Thưeavvruofng Tiếuumbu đrsrmen hếuumbt cảmefj mặplent.

Lạgjqxy hồzdeon, ngưeavvơxywji tốcyfzt xấrvlfu gìmxztvviong làzdeo hổzbao thúpnctrnfmi hệxqdn, vìmxzthmcji gìmxzt lạgjqxi nháhmcjt gan nhưeavv vậojsmy!



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.