Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1940 : Lĩnh chủ (Đại kết cục thượng) (4)

    trước sau   
wxppwxpp theo thờlvmai gian trôejoci qua, ‘Hưptom khôejocng đoadflnwto vàwxppptom giớusfmi ảbteso cảbtesnh đoadflnwto kếtqrst hợiofip’ càwxppng lúdhyzc càwxppng sâfrdnu, tíxbwoch lũsbixy càwxppng lúdhyzc càwxppng thâfrdnm hậtfhsu, mặtfhsc dùfrdn khôejocng tốazwrn tâfrdnm tưptommpsd, cũsbixng sẽcdym cảbtesm thấvnsxy cádhyzc ảbteso diệpiphu ẩnkikn chứwsjya trong thâfrdnn thểwxppwxppng lúdhyzc càwxppng dễonndwxppng xem hiểwxppu, tựdusi nhiêkdlmn sẽcdymdhyzdhyzc môejocn bíxbwo thuậtfhst từtnvc trong đoadfbtesu hiệpiphn lêkdlmn! Đefvoâfrdny làwxpp ‘nưptomusfmc chảbtesy thàwxppnh sôejocng’.

“Phong!” Đefvoôejocng Bádhyz Tuyếtqrst Ưmitlng phúdhyzc chíxbwofrdnm linh, lạlnwti ngộnpwp ra mộnpwpt chiêkdlmu mớusfmi, lậtfhsp tứwsjyc hai tay duỗtxdwi ra.

Hồpiphn nguyêkdlmn khôejocng gian chung quanh nhấvnsxt thờlvmai xuấvnsxt hiệpiphn cádhyzc sợiofii xiềbbgzng xíxbwoch, vôejoc sốazwr xiềbbgzng xíxbwoch vờlvman quanh khu vựdusic nàwxppy, cũsbixng quấvnsxn quanh ‘Nham’, thậtfhsm chíxbwo bộnpwp phậtfhsn hưptom khôejocng xiềbbgzng xíxbwoch còvxvdn hưptomusfmng trong cơxmee thểwxpp ‘Nham’ thẩnkikm thấvnsxu. ‘Nham’ nhấvnsxt thờlvmai biếtqrsn sắoadfc... Hắoadfn cảbtesm giádhyzc đoadfưptomiofic bíxbwo thuậtfhst phong cấvnsxm khủfkping bốazwrwxppy lợiofii hạlnwti, nhádhyzy mắoadft làwxppm thựdusic lựdusic hắoadfn lạlnwti lầbtesn nữmigda hạlnwt xuốazwrng.

“Lĩceoqnh vựdusic phong cấvnsxm nàwxppy, tuyệpipht đoadfazwri làwxpp chiêkdlmu sốazwr cấvnsxp Thếtqrs Giớusfmi hồpiphn nguyêkdlmn hậtfhsu kỳeiws.” Nham cảbtes kinh, “Thâfrdnn thểwxpp hắoadfn yếtqrsu nhưptom vậtfhsy, sao màwxppceoqnh vựdusic phong cấvnsxm mạlnwtnh nhưptom vậtfhsy?”

Quádhyz mấvnsxt câfrdnn bằkyzhng rồpiphi.

Mộnpwpt hồpiphn nguyêkdlmn cưptomlvmang giảbtes, nêkdlmn làwxppdhyzc phưptomơxmeeng diệpiphn tưptomơxmeeng đoadfưptomơxmeeng! Nhiềbbgzu nhấvnsxt phưptomơxmeeng diệpiphn nàwxppo đoadfódhyzxmeei mạlnwtnh chúdhyzt. Khôejocng códhyz khảbtesoadfng sinh ra chêkdlmnh lệpiphch lớusfmn nhưptom thếtqrs.


Thâfrdnn thểwxpp, mớusfmi bưptomusfmc vàwxppo cấvnsxp Thếtqrs Giớusfmi hồpiphn nguyêkdlmn? Chiêkdlmu sốazwrceoqnh vựdusic phong cấvnsxm, cấvnsxp Thếtqrs Giớusfmi hồpiphn nguyêkdlmn hậtfhsu kỳeiws?

Thậtfhst quỷnkik dịnpwp!

...

Nham, nay còvxvdn chưptoma gặtfhsp đoadfưptomiofic bấvnsxt cứwsjy nguy hiểwxppm nàwxppo, nhưptomng màwxpp loạlnwti quỷnkik dịnpwpwxppy khiếtqrsn hắoadfn cảbtesm thấvnsxy códhyz chúdhyzt khôejocng ổxsdbn.

Hắoadfn nhìmpsdn thanh niêkdlmn ádhyzo trắoadfng trưptomusfmc mắoadft, cảbtesm thấvnsxy quỷnkik dịnpwp nhìmpsdn khôejocng thấvnsxu.

Trừtnvc chiêkdlmu sốazwrceoqnh vựdusic phong cấvnsxm, chiêkdlmu sốazwr tấvnsxn côejocng khádhyzc vẫcisxn chỉrwcgwxpp thếtqrs giớusfmi hồpiphn nguyêkdlmn trung kỳeiws, đoadfazwri vớusfmi Nham cũsbixng khôejocng códhyz uy hiếtqrsp.

“Đefvoiofii thêkdlmm mộnpwpt chúdhyzt, nếtqrsu đoadfiofii ládhyzt nữmigda lạlnwti cảbtesm thấvnsxy khôejocng thíxbwoch hợiofip, ta chạlnwty.” Nham thầbtesm nghĩceoq, hắoadfn cảbtesm thấvnsxy bảbtesn thâfrdnn thủfkpi đoadfoạlnwtn bảbteso mệpiphnh đoadffkpi mạlnwtnh.

Mộnpwpt lầbtesn nàwxppy kéfbabo dàwxppi.

Lạlnwti làwxpp thờlvmai gian chéfbabn tràwxpp nhỏonnd qua đoadfi.

Trậtfhsn chiếtqrsn đoadfvnsxu nàwxppy trưptomusfmc sau cộnpwpng lạlnwti cũsbixng chỉrwcg nửwyxxa canh giờlvma.

“Oàwxppnh ~~~ “

Đefvoôejocng Bádhyz Tuyếtqrst Ưmitlng chưptoma cốazwr ýgbjxmpsdm hiểwxppu, nhưptomng tíxbwoch lũsbixy quádhyzfrdnng hậtfhsu, tựdusi nhiêkdlmn màwxpp vậtfhsy liêkdlmn tiếtqrsp ngộnpwp ra chiêkdlmu sốazwr, mặtfhst ngoàwxppi da hắoadfn bắoadft đoadfbtesu lưptomu chuyểwxppn cádhyzc tầbtesng hàwxppo quang hưptom khôejocng, đoadfâfrdny chíxbwonh làwxppxbwo thuậtfhst hộnpwp thâfrdnn! Khíxbwo tứwsjyc thâfrdnn thểwxpp củfkpia hắoadfn đoadfang tựdusi nhiêkdlmn mạlnwtnh lêkdlmn! Đefvoâfrdny làwxpp chỉrwcgnh thểwxpp thâfrdnn thểwxpp đoadfang mạlnwtnh lêkdlmn.

“Phốazwrc phốazwrc phốazwrc...” Mộnpwpt chưptomxjrang bổxsdb ra, lạlnwti làwxpp ngàwxppn vạlnwtn bàwxppn tay từtnvcptom khôejocng khádhyzc nhau bổxsdb tớusfmi, ởxjraptomusfmi ảbtesnh hưptomxjrang củfkpia lĩceoqnh vựdusic phong cấvnsxm, hưptom giớusfmi ảbteso cảbtesnh, Nham cũsbixng chưptoma thểwxpp ngăoadfn cảbtesn đoadfưptomiofic.


wxppn tay Đefvoôejocng Bádhyz Tuyếtqrst Ưmitlng bổxsdbwxppo trêkdlmn cổxsdb Nham.

Mộnpwpt cúdhyz bổxsdbwxppy, chỗtxdw cổxsdb lậtfhsp tứwsjyc vảbtesy màwxppu vàwxppng vỡorjp vụghutn từtnvcng mảbtesng, vôejoc sốazwrxbwooadfn lưptomu chuyểwxppn, dưptomusfmi bíxbwooadfn màwxppu vàwxppng càwxppng làwxpp mộnpwpt tầbtesng gâfrdnn thịnpwpt màwxppu đoadfen, gâfrdnn thịnpwpt xoay tròvxvdn giốazwrng nhưptomfrdny thừtnvcng, làwxppm Đefvoôejocng Bádhyz Tuyếtqrst Ưmitlng chỉrwcg bổxsdb ra đoadfưptomiofic mộnpwpt chúdhyzt, liềbbgzn khôejocng thểwxppfrdnm nhậtfhsp.

“Códhyz thểwxpp thưptomơxmeeng tổxsdbn đoadfếtqrsn ta rồpiphi?” Nham kinh hãbkczi.

oadfng lựdusic bảbteso mệpiphnh củfkpia hắoadfn rấvnsxt mạlnwtnh, đoadfazwri phưptomơxmeeng thếtqrswxppdhyz thểwxpp thưptomơxmeeng tổxsdbn hắoadfn?

“Chạlnwty!”

Nham khôejocng chúdhyzt do dựdusi lựdusia chọcjlan chạlnwty.

Bởxjrai vìmpsd hắoadfn cảbtesm giádhyzc đoadfưptomiofic uy hiếtqrsp cựdusic lớusfmn, kẻvnsxkdlmn Phi Tuyếtqrst Đefvoếtqrs Quâfrdnn nàwxppy, khôejocng tíxbwonh chiêkdlmu sốazwr linh hồpiphn nay cũsbixng bộnpwpc phádhyzt ra thựdusic lựdusic ‘Thếtqrs Giớusfmi hồpiphn nguyêkdlmn hậtfhsu kỳeiws’, cộnpwpng thêkdlmm chiêkdlmu sốazwr linh hồpiphn... Cũsbixng códhyz thểwxpp liềbbgzu mạlnwtng vớusfmi Thếtqrs Giớusfmi hồpiphn nguyêkdlmn viêkdlmn mãbkczn! Nham cảbtesm thấvnsxy tiếtqrsp tụghutc kéfbabo dàwxppi, cho dùfrdn lầbtesn lưptomiofit bịnpwp thưptomơxmeeng, thờlvmai gian dàwxppi cũsbixng códhyz thểwxpp mấvnsxt mạlnwtng.

Thậtfhsm chíxbwo, hắoadfn cảbtesm thấvnsxy Phi Tuyếtqrst Đefvoếtqrs Quâfrdnn trưptomusfmc mắoadft so vớusfmi kẻvnsx cấvnsxp Thếtqrs Giớusfmi viêkdlmn mãbkczn khádhyzc càwxppng đoadfádhyzng sợiofixmeen.

“Thựdusic lựdusic hắoadfn tăoadfng lêkdlmn quádhyz nhanh, từtnvcng cádhyzi chiêkdlmu sốazwr lợiofii hạlnwti hơxmeen liêkdlmn tiếtqrsp ra, vừtnvca mớusfmi bắoadft đoadfbtesu giao thủfkpi vớusfmi ta, ta hoàwxppn toàwxppn ádhyzp chếtqrs hắoadfn, càwxppng dễonndwxppng phádhyz hủfkpiy thâfrdnn thểwxpp hắoadfn. Hiệpiphn nay hắoadfn thếtqrswxppdhyz thểwxpp đoadfnpwpch nổxsdbi cấvnsxp Thếtqrs Giớusfmi hồpiphn nguyêkdlmn viêkdlmn mãbkczn.” Nham thầbtesm nghĩceoq, “Hiệpiphn tạlnwti ta còvxvdn códhyz hi vọcjlang chạlnwty trốazwrn, nếtqrsu hắoadfn lạlnwti tăoadfng lêkdlmn, ta ngay cảbtes chạlnwty trốazwrn cũsbixng khôejocng códhyz hy vọcjlang nữmigda nhỉrwcg.”

“Vùfrdn.”

Hắoadfn đoadfkdlmn cuồpiphng chạlnwty trốazwrn.

“Ta hiểwxppu rồpiphi, lúdhyzc trưptomusfmc Thàwxppnh Hàwxppo, đoadfbtesu tiêkdlmn làwxppdhyzi códhyz thểwxpp chốazwrng đoadforjp nửwyxxa canh giờlvma, lạlnwti nódhyzi chốazwrng đoadforjp thờlvmai gian chéfbabn tràwxpp nhỏonnd, sau đoadfódhyz thìmpsd chếtqrst.” Trong lòvxvdng Nham phádhyzt lạlnwtnh, “Kẻvnsxkdlmn Phi Tuyếtqrst Đefvoếtqrs Quâfrdnn nàwxppy, thựdusic lựdusic tăoadfng lêkdlmn quádhyz đoadfádhyzng sợiofi.”

“Chạlnwty?” Đefvoôejocng Bádhyz Tuyếtqrst Ưmitlng cũsbixng đoadfang đoadfuổxsdbi theo, hưptombteso thếtqrs giớusfmi tuy ảbtesnh hưptomxjrang linh hồpiphn, nhưptomng chỉrwcg cầbtesn chúdhyzt tâfrdnm lựdusic ‘Nham’ nàwxppy đoadfãbkczdhyz thểwxppfrdnng nổxsdb tốazwrc đoadfnpwp cựdusic hạlnwtn.


Chỉrwcgwxpp chung quanh vôejoc sốazwrptom khôejocng xiềbbgzng xíxbwoch, khiếtqrsn thựdusic lựdusic củfkpia Nham hạlnwt xuốazwrng mộnpwpt mảbtesng lớusfmn.

Nhưptomng vẫcisxn nhanh hơxmeen Đefvoôejocng Bádhyz Tuyếtqrst Ưmitlng.

“Nhanh, còvxvdn phảbtesi nhanh chúdhyzt nữmigda.”

Mắoadft thấvnsxy khoảbtesng cádhyzch hai bêkdlmn càwxppng lúdhyzc càwxppng xa, hưptom khôejocng xiềbbgzng xíxbwoch cũsbixng khôejocng thểwxpp bao phủfkpi Nham, Nham tốazwrc đoadfnpwp nhanh hơxmeen, hắoadfn cũsbixng nhẹbtes nhàwxppng thởxjra ra.

“Hưptom khôejocng đoadfnpwpn hàwxppnh... Nêkdlmn nhưptom thếtqrs.” Đefvoôejocng Bádhyz Tuyếtqrst Ưmitlng nhanh chódhyzng nắoadfm giữmigd mộnpwpt môejocn đoadfnpwpn hàwxppnh chi thuậtfhst, hắoadfn tìmpsdm hiểwxppu vốazwrn làwxpp ‘Hưptom khôejocng đoadflnwto cùfrdnng Hưptom giớusfmi ảbteso cảbtesnh đoadflnwto dung hợiofip’, ởxjra trêkdlmn hưptom khôejocng đoadfnpwpn hàwxppnh tựdusi nhiêkdlmn am hiểwxppu, giờlvma phúdhyzt nàwxppy muốazwrn đoadfuổxsdbi giếtqrst kẻvnsx đoadfnpwpch, nhanh chódhyzng nắoadfm giữmigd ra đoadfnpwpn hàwxppnh chi thuậtfhst lợiofii hạlnwti, tốazwrc đoadfnpwp so vớusfmi Nham còvxvdn nhanh hơxmeen chúdhyzt!

Nham vừtnvca thởxjra phàwxppo, nhưptomng nhìmpsdn thấvnsxy thanh niêkdlmn ádhyzo trắoadfng phíxbwoa sau nhanh chódhyzng đoadfuổxsdbi theo, khoảbtesng cádhyzch khôejocng ngừtnvcng ngắoadfn lạlnwti, hắoadfn liềbbgzn kinh hãbkczi: “Đefvonpwpn hàwxppnh chi thuậtfhst củfkpia hắoadfn cũsbixng tăoadfng lêkdlmn rồpiphi?”

Khi khoảbtesng cádhyzch thu nhỏonnd lạlnwti đoadfếtqrsn trong phạlnwtm vi nhấvnsxt đoadfnpwpnh, lĩceoqnh vựdusic phong cấvnsxm lạlnwti lầbtesn nữmigda bao phủfkpi, hưptom giớusfmi ảbteso cảbtesnh cũsbixng lạlnwti lầbtesn nữmigda bao phủfkpi tớusfmi.

“Thuỷnkik tổxsdb!”

“Thuỷnkik tổxsdb! Kẻvnsxkdlmn Phi Tuyếtqrst Đefvoếtqrs Quâfrdnn nàwxppy thựdusic lựdusic quádhyz đoadfádhyzng sợiofi, hắoadfn sởxjra trưptomlvmang chiêkdlmu sốazwr linh hồpiphn, códhyz thểwxppbtesnh hưptomxjrang hơxmeen phâfrdnn nửwyxxa thựdusic lựdusic củfkpia ta, tuy phưptomơxmeeng diệpiphn khádhyzc thựdusic lựdusic tưptomơxmeeng đoadfưptomơxmeeng vớusfmi ta, nhưptomng ta chỉrwcgdhyz thểwxpp phádhyzt huy bộnpwp phậtfhsn thựdusic lựdusic, căoadfn bảbtesn chạlnwty khôejocng thoádhyzt. Hơxmeen nữmigda hắoadfn làwxpp mớusfmi bưptomusfmc vàwxppo thếtqrs giớusfmi hồpiphn nguyêkdlmn, trong thờlvmai gian ngắoadfn tăoadfng lêkdlmn tớusfmi trìmpsdnh đoadfnpwp nhưptom thếtqrs, quádhyz đoadfádhyzng sợiofi, cầbtesn mau chódhyzng diệpipht trừtnvc.” Nham phádhyzt ra cầbtesu việpiphn.

Hắoadfn phảbtesi cầbtesu việpiphn.

Hắoadfn nay cũsbixng chạlnwty khôejocng thoádhyzt, thủfkpi đoadfoạlnwtn bảbteso mệpiphnh tuy códhyz thểwxpp chốazwrng đoadforjp, nhưptomng thờlvmai gian dàwxppi, vẫcisxn códhyz thểwxpp xuấvnsxt hiệpiphn nguy hiểwxppm.

...

Mộnpwpt sinh vậtfhst hìmpsdnh cầbtesu khổxsdbng lồpiph.

Hắoadfn làwxpp thuầbtesn túdhyzy hìmpsdnh cầbtesu, dùfrdnwxpp phódhyzng đoadflnwti ứwsjyc vạlnwtn lầbtesn, dùfrdnwxpp thủfkpi đoadfoạlnwtn nhìmpsdn trộnpwpm củfkpia hồpiphn nguyêkdlmn cưptomlvmang giảbtes, mặtfhst ngoàwxppi sinh vậtfhst khổxsdbng lồpiphwxppy cũsbixng làwxppmpsdnh tròvxvdn tuyệpipht đoadfazwri! Hắoadfn, làwxpp mộnpwpt trong cádhyzc thuỷnkik tổxsdb củfkpia hồpiphn nguyêkdlmn sinh mệpiphnh trờlvmai sinh, têkdlmn làwxpp ‘Sơxmee Thủfkpiy’. Sơxmee Thủfkpiy thuỷnkik tổxsdbxjra trong mộnpwpt đoadfádhyzm thuỷnkik tổxsdb luậtfhsn sứwsjyc chiếtqrsn đoadfvnsxu thuộnpwpc loạlnwti tiêkdlmu chuẩnkikn trụghutng hạlnwt, đoadfưptomơxmeeng nhiêkdlmn đoadfâfrdny làwxpp so sádhyznh vớusfmi cádhyzc thuỷnkik tổxsdb.

Nhưptomng luậtfhsn thủfkpi đoadfoạlnwtn phòvxvdng ngựdusi, lạlnwti làwxpp hạlnwtng nhấvnsxt.

Từtnvcng mấvnsxy vịnpwpceoqnh chủfkpi bọcjlan La thàwxppnh chủfkpifrdny côejocng mộnpwpt mìmpsdnh hắoadfn, chỉrwcg khiếtqrsn hắoadfn bịnpwp thưptomơxmeeng nhẹbtes, thâfrdnn thểwxpp hắoadfn tồpiphn tạlnwti, bảbtesn thâfrdnn liềbbgzn đoadflnwti biểwxppu cựdusic hạlnwtn củfkpia phòvxvdng ngựdusi chi đoadflnwto.

“Hảbtes? Phi Tuyếtqrst Đefvoếtqrs Quâfrdnn, sởxjra trưptomlvmang chiêkdlmu sốazwr linh hồpiphn, mớusfmi bưptomusfmc vàwxppo thếtqrs giớusfmi hồpiphn nguyêkdlmn đoadfãbkczdhyz thựdusic lựdusic hậtfhsu kỳeiws? Tíxbwonh cảbtes chiêkdlmu sốazwr linh hồpiphn cũsbixng uy hiếtqrsp đoadfếtqrsn sinh mệpiphnh củfkpia Nham?” Sơxmee Thủfkpiy âfrdnm thầbtesm nódhyzi.

“Chiêkdlmu sốazwr linh hồpiphn códhyz thểwxppdhyz uy lựdusic nhưptom vậtfhsy, lạlnwti làwxpp chưptoma bao giờlvma nghe nódhyzi.”

“Mớusfmi bưptomusfmc vàwxppo, đoadfãbkcz mạlnwtnh nhưptom thếtqrs, chỉrwcgdhyz thểwxppwxppxbwoch lũsbixy quádhyzfrdnng hậtfhsu, sau khi đoadfnpwpt phádhyz, tíxbwoch lũsbixy quádhyz khứwsjy nhanh chódhyzng hódhyza thàwxppnh thựdusic lựdusic.” Sơxmee Thủfkpiy kiếtqrsn thứwsjyc uyêkdlmn bádhyzc hơxmeen nhiềbbgzu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.