Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1850 : Bốn phía thu mua (1)

    trước sau   
zyns nguyêkvhin thếkqqs giớhkyfi quêkvhihkyfơscdfng mìeyrunh, La Thàcqqlnh chủnojb khiêkvhim tốstlfn màcqql siêkvhiu nhiêkvhin, rấuhcot nhiềfcjyu đpcwlghys tửoqiicauai vàcqqlo Tinh Thầfstpn thàcqqlnh, cũfpaong chưhkyfa cówncqscdf hộdloli đpcwlưhkyfqenrc La Thàcqqlnh chủnojb chỉaotd đpcwliểeyrum.

Hiệghysn tạfcjyi ngẫczljm lạfcjyi cũfpaong đpcwlúkqcrng, tuy ởagvm quêkvhihkyfơscdfng mìeyrunh, La Thàcqqlnh chủnojb sợqenr chỉaotdcqql mộdlolt phâdnfwn thâdnfwn, nhưhkyfng tồnyptn tạfcjyi cấuhcop đpcwldlol đpcwlówncqcqqlo sẽmjwi dễnojbcqqlng thu đpcwlnypt đpcwlghys. Cówncq thểeyru cho mìeyrunh vàcqql Kiếkqqsm Chủnojb mộdlolt phầfstpn cơscdf duyêkvhin đpcwlãxvfk rấuhcot khówncq đpcwlưhkyfqenrc rồnypti.

“Nhưhkyfng La Thàcqqlnh chủnojb, đpcwlstlfi vớhkyfi mộdlolt nguyêkvhin thếkqqs giớhkyfi phácaua diệghyst, cũfpaong khôjyzpng cówncqcauach nàcqqlo cảdlol. Thựpcwlc lựpcwlc phâdnfwn thâdnfwn củnojba hắgmizn, ởagvm trong nguyêkvhin thếkqqs giớhkyfi cũfpaong lọqenrt vàcqqlo ácauap chếkqqs.” Đrfndôjyzpng Bácaua Tuyếkqqst Ưrfndng thầfstpm nghĩcfwg, “Khówncq trácauach nówncqi, ngộdlol đpcwlfcjyo giảdlol nắgmizm giữpcwl mộdlolt nguyêkvhin thếkqqs giớhkyfi, ởagvm trong nguyêkvhin thếkqqs giớhkyfi, chíqwwjnh làcqqljyzp đpcwlfstpch.”

Đrfndôjyzpng Bácaua Tuyếkqqst Ưrfndng lạfcjyi đpcwlãxvfk đpcwlcauan sai.

La Thàcqqlnh chủnojbcauawncq thểeyru khôjyzpng so đpcwlưhkyfqenrc vớhkyfi mộdlolt nguyêkvhin thếkqqs giớhkyfi vôjyzp chủnojb? Chỉaotdcqql lựpcwlc lưhkyfqenrng hắgmizn quácaua mạfcjynh, nếkqqsu hoàcqqln toàcqqln buôjyzpng xuốstlfng, sẽmjwi chỉaotdcqqlm nguyêkvhin thếkqqs giớhkyfi tan rãxvfk toàcqqln bộdlol.

Nguyêkvhin thếkqqs giớhkyfi cówncq chủnojb nhâdnfwn! Ởzynshkyfhkyfi chủnojb nhâdnfwn đpcwliềfcjyu đpcwldlolng, lựpcwlc lưhkyfqenrng hoàcqqln mỹjyzp hợqenrp nhấuhcot, mớhkyfi cówncq thểeyru khôjyzpng sợqenrcauac lĩcfwgnh chủnojb.


Đrfndôjyzpng Bácaua Tuyếkqqst Ưrfndng dùnypt sao còurewn chưhkyfa nhảdloly ra khỏqybfi hồnyptn nguyêkvhin, chỉaotdcqql từkrmi rấuhcot nhiềfcjyu tìeyrunh bácauao làcqqlm ra mộdlolt sốstlf suy đpcwlcauan màcqql thôjyzpi.

Đrfndôjyzpng Bácaua Tuyếkqqst Ưrfndng bọqenrn họqenr ărgoln mãxvfki đpcwlếkqqsn trờuhcoi sácauang ngàcqqly hôjyzpm sau mớhkyfi kếkqqst thúkqcrc, mấuhcoy ngưhkyfuhcoi bọqenrn Xíqwwjch Ma tuy làcqql thàcqqlnh viêkvhin đpcwldloli thứnojb nhấuhcot phụagvm trácauach cứnojbu việghysn ‘ngưhkyfuhcoi mớhkyfi’, nhưhkyfng thácauanh giớhkyfi tổgkxfng cộdlolng cũfpaong chỉaotd chúkqcrt ngưhkyfuhcoi tu hàcqqlnh nhưhkyf vậgnnny, bìeyrunh thưhkyfuhcong rấuhcot lâdnfwu mớhkyfi cówncq thểeyruwncq mộdlolt ngưhkyfuhcoi mớhkyfi tớhkyfi! Hơscdfn nữpcwla toàcqqln bộdlol thàcqqlnh trìeyru tổgkxfng cộdlolng hơscdfn mưhkyfuhcoi vạfcjyn dặagvmm, bọqenrn họqenr phâdnfwn tácauan ởagvm bấuhcot cứnojb mộdlolt chỗcauacqqlo trong thàcqqlnh, cũfpaong cówncq thểeyru nhanh chówncqng chạfcjyy tớhkyfi tưhkyfuhcong thàcqqlnh hộdloli tụagvm.

Trong Phấuhcot viêkvhin, Đrfndôjyzpng Bácaua Tuyếkqqst Ưrfndng bọqenrn họqenr đpcwlnojbng dậgnnny, chuẩdetbn bịfstp rờuhcoi khỏqybfi.

“Phi Tuyếkqqst, đpcwlâdnfwy làcqql thịfstpt nưhkyfhkyfng ngưhkyfơscdfi cầfstpn, tổgkxfng cộdlolng ba trărgolm khốstlfi! Hẳoitnn làcqql đpcwlnojb ngưhkyfơscdfi ărgoln ba trărgolm vạfcjyn nărgolm.” Lãxvfko nhâdnfwn Phấuhcot Ágssdm cũfpaong đpcwlem mộdlolt cácauai vòurewng tay trữpcwl vậgnnnt đpcwlưhkyfa cho Đrfndôjyzpng Bácaua Tuyếkqqst Ưrfndng, bêkvhin trong chứnojba lưhkyfqenrng lớhkyfn thịfstpt nưhkyfhkyfng.

Đrfndôjyzpng Bácaua Tuyếkqqst Ưrfndng nhìeyrun quécfwgt.

Thịfstpt nưhkyfhkyfng sốstlfhkyfqenrng nhiềfcjyu, gầfstpn nhưhkyf so sácauanh hơscdfn phâdnfwn nửoqiia thâdnfwn thểeyru Âjyzpm Ảnojbnh Tửoqii Thầfstpn kia. Dùnypt sao xưhkyfơscdfng cốstlft, lâdnfwn giácauap rấuhcot nhiềfcjyu chỗcaua đpcwlfcjyu làcqql khôjyzpng thểeyrucqqlm thàcqqlnh thịfstpt nưhkyfhkyfng, bảdloln thâdnfwn Phấuhcot Ágssdm cũfpaong hơscdfi thu chúkqcrt phíqwwj dụagvmng! ‘Thịfstpt nưhkyfhkyfng’ bựpcwlc nàcqqly làcqqlcqqlm ra thuậgnnnn tiệghysn nhấuhcot, nhưhkyfng hưhkyfơscdfng vịfstp vẫczljn làcqql rấuhcot ổgkxfn.

“Cảdlolm tạfcjy.” Đrfndôjyzpng Bácaua Tuyếkqqst Ưrfndng tiếkqqsp nhậgnnnn, lộdlol ra nụagvmhkyfuhcoi.

“Cũfpaong chỉaotd đpcwlnojb ba trărgolm vạfcjyn nărgolm, đpcwlếkqqsn lúkqcrc đpcwlówncq, ngưhkyfơscdfi vẫczljn phảdloli đpcwli ra ngoàcqqli sărgoln giếkqqst.” Xíqwwjch Ma nówncqi, “Lầfstpn đpcwlfstpu tiêkvhin đpcwli ra ngoàcqqli sărgoln giếkqqst, ngưhkyfơscdfi chưhkyfa cówncq kinh nghiệghysm, tốstlft nhấuhcot tìeyrum mộdlolt đpcwldloli sărgoln giếkqqst lớhkyfn, íqwwjt nhấuhcot vưhkyfqenrt qua nărgolm mưhkyfơscdfi ngưhkyfuhcoi tu hàcqqlnh.”

“Ta hiểeyruu.” Đrfndôjyzpng Bácaua Tuyếkqqst Ưrfndng gậgnnnt đpcwlfstpu.

Muốstlfn đpcwli ra ngoàcqqli sărgoln giếkqqst, trựpcwlc tiếkqqsp thôjyzpng qua bảdlolo vậgnnnt đpcwlưhkyfa tin hưhkyfhkyfng ‘Xíqwwjch Vâdnfwn đpcwliệghysn’ phácauat ra đpcwlơscdfn xin làcqql đpcwlưhkyfqenrc.

qwwjch Vâdnfwn đpcwliệghysn làcqqljyzpng khai mọqenri lúkqcrc danh sácauach ‘đpcwldloli sărgoln giếkqqst’ xin tham gia! Đrfnddloli sărgoln giếkqqst íqwwjt nhấuhcot 30 vịfstp, nhiềfcjyu nhấuhcot 100 vịfstp! Mộdlolt khi đpcwldloli ngũfpao tạfcjyo thàcqqlnh, thìeyru sẽmjwi thôjyzpng bácauao nhữpcwlng ngưhkyfuhcoi xin, cùnyptng nhau tiếkqqsn hàcqqlnh hàcqqlnh đpcwldlolng.

Đrfnddloli sărgoln giếkqqst bựpcwlc nàcqqly đpcwlfcjyu làcqqlagvm quanh Xíqwwjch Vâdnfwn thàcqqlnh sărgoln giếkqqst, đpcwldlol nguy hiểeyrum khácaua thấuhcop, chỉaotdcqqleyru ‘thứnojbc ărgoln’ màcqql thôjyzpi. Nhưhkyfng đpcwldlol nguy hiểeyrum thấuhcop nữpcwla... Vẫczljn cówncq rấuhcot nhiềfcjyu hồnyptn nguyêkvhin sinh mệghysnh sẽmjwi đpcwlếkqqsn đpcwlácauanh lécfwgn, cũfpaong vẫczljn cówncq thểeyru xuấuhcot hiệghysn tổgkxfn hạfcjyi.

“Đrfndúkqcrng rồnypti, cácauac vịfstp.”


Đrfndôjyzpng Bácaua Tuyếkqqst Ưrfndng thấuhcoy bọqenrn Xíqwwjch Ma muốstlfn đpcwli, liềfcjyn nówncqi, “Ta muốstlfn thu mua bộdlol phậgnnnn thâdnfwn thểeyru hồnyptn nguyêkvhin sinh mệghysnh ẩdetbn chứnojba quy tắgmizc ảdlolo diệghysu hưhkyf khôjyzpng! Lấuhcoy mácauau thịfstpt gấuhcop đpcwlôjyzpi đpcwlgkxfi lấuhcoy, nhưhkyfng bộdlol phậgnnnn thâdnfwn thểeyru giốstlfng nhau, chỉaotd lấuhcoy mộdlolt lầfstpn. Còurewn cówncq... Tàcqqli liệghysu thâdnfwn thểeyru hồnyptn nguyêkvhin sinh mệghysnh Hưhkyf khôjyzpng nhấuhcot mạfcjych, ta khôjyzpng cầfstpn!”

“Tàcqqli liệghysu thâdnfwn thểeyrudetbn chứnojba hưhkyf khôjyzpng ảdlolo diệghysu, hồnyptn nguyêkvhin sinh mệghysnh hưhkyf khôjyzpng nhấuhcot mạfcjych ngưhkyfqenrc lạfcjyi khôjyzpng cầfstpn? Yêkvhiu cầfstpu nàcqqly cówncq chúkqcrt kỳmerw quácauai.”

“Đrfndưhkyfqenrc đpcwlưhkyfqenrc đpcwlưhkyfqenrc.”

“Ta quảdlol thậgnnnt cówncq chúkqcrt dựpcwl trữpcwl.”

qwwjch Ma, Lôjyzpi, Ưrfndng Xàcqql Thầfstpn, Phấuhcot Ágssdm vẫczljn lộdlol ra nécfwgt mặagvmt vui mừkrming.

Phấuhcot Ágssdm càcqqlng nówncqi ngay: “Ta giếkqqst hồnyptn nguyêkvhin sinh mệghysnh nhiềfcjyu rồnypti, cácauac loạfcjyi lâdnfwn giácauap da lôjyzpng vụagvmn vặagvmt nhiềfcjyu lắgmizm.” Làcqqlm ărgoln tốstlft nhấuhcot làcqqlm mỹjyzp thựpcwlc, cácauac loạfcjyi lâdnfwn giácauap cốstlft cácauach, hắgmizn tíqwwjch lũfpaoy ởagvm trong thàcqqlnh Xíqwwjch Vâdnfwn cũfpaong làcqql sốstlf mộdlolt sốstlf hai.

“Chúkqcrng ta đpcwlgkxfi vớhkyfi Phi Tuyếkqqst lãxvfko đpcwlghys trưhkyfhkyfc, ngưhkyfơscdfi mộdlolt ngưhkyfuhcoi cuốstlfi cùnyptng.” Xíqwwjch Ma vộdloli nówncqi.

“Đrfndúkqcrng, ngưhkyfơscdfi mộdlolt ngưhkyfuhcoi cuốstlfi cùnyptng.”

“Ngưhkyfơscdfi đpcwlgkxfi rồnypti, chúkqcrng ta còurewn đpcwlgkxfi cácauai gìeyru?”

Ưrfndng Xàcqql Thầfstpn, Lôjyzpi đpcwlfcjyu vộdloli nówncqi.

Phấuhcot Ágssdm cưhkyfuhcoi hắgmizc hắgmizc, cũfpaong khôjyzpng vộdloli.

Nhấuhcot thờuhcoi àcqqlo àcqqlo àcqqlo.

qwwjch Ma ba ngưhkyfuhcoi bọqenrn họqenr phấuhcot tay lưhkyfqenrng lớhkyfn lâdnfwn giácauap, xưhkyfơscdfng, sừkrming, da dàcqqly, lôjyzpng… cácauac vậgnnnt phẩdetbm nécfwgm ra, mỗcauai cácauai đpcwlfcjyu ẩdetbn chứnojba hưhkyf khôjyzpng ảdlolo diệghysu! Phảdloli biếkqqst rằqpfnng mộdlolt hồnyptn nguyêkvhin sinh mệghysnh trờuhcoi sinh, thâdnfwn thểeyru chíqwwjnh làcqql quy tắgmizc hiểeyrun hówncqa. Cówncq mộdlolt sốstlf bộdlol vịfstp hiểeyrun hówncqa quy tắgmizc khácauac nhau. Tựpcwla nhưhkyf con ‘sinh vậgnnnt ngàcqqln mắgmizt’ kia con mắgmizt đpcwlfcjyu ẩdetbn chứnojba ảdlolo diệghysu hưhkyf giớhkyfi ảdlolo cảdlolnh, bộdlol vịfstp khácauac lạfcjyi làcqql khácauac biệghyst.


Đrfndfcjyo lývcxkhkyfơscdfng tựpcwl.

Mộdlolt hồnyptn nguyêkvhin sinh mệghysnh trờuhcoi sinh sởagvm trưhkyfuhcong hỏqybfa diễnojbm, cấuhcou thàcqqlnh thâdnfwn thểeyru, cówncq thểeyru trêkvhin chíqwwjn phầfstpn đpcwlfcjyu làcqqldlolo diệghysu loạfcjyi hỏqybfa diễnojbm. Nhưhkyfng còurewn cówncq mộdlolt chúkqcrt, làcqqlcauac quy tắgmizc khácauac.

Hồnyptn nguyêkvhin sinh mệghysnh khôjyzpng phảdloli hưhkyf khôjyzpng nhấuhcot mạfcjych, cũfpaong cówncq bộdlol phậgnnnn cựpcwlc íqwwjt ẩdetbn chứnojba hưhkyf khôjyzpng ảdlolo diệghysu.

“Trùnyptng hợqenrp khôjyzpng cầfstpn, Xíqwwjch Ma, ngưhkyfơscdfi đpcwlem mộdlolt khốstlfi lâdnfwn giácauap nàcqqly thu lạfcjyi đpcwli.”

“Dựpcwla vàcqqlo cácauai gìeyru chứnojb? Chúkqcrng ta đpcwlfcjyu làcqqlnyptng nhau lấuhcoy ra, dựpcwla vàcqqlo cácauai gìeyru bảdlolo ta thu?”

“Ngưhkyfơscdfi lấuhcoy ra nhiềfcjyu hơscdfn ta, àcqqli àcqqli àcqqli, mộdlolt miếkqqsng vảdloly nàcqqly củnojba ngưhkyfơscdfi, làcqql vảdloly Hưhkyf Khôjyzpng Ảnojbnh Long nhỉaotd, Phi Tuyếkqqst lãxvfko đpcwlghyswncqi, khôjyzpng cầfstpn tàcqqli liệghysu thâdnfwn thểeyru hồnyptn nguyêkvhin sinh mệghysnh hưhkyf khôjyzpng nhấuhcot mạfcjych!”

“Quácaua nhiềfcjyu rồnypti, ta lấuhcoy lầfstpm!”

“Cốstlf ývcxk lấuhcoy lầfstpm àcqql.”

“Ta còurewn khôjyzpng thèzynsm vìeyru mộdlolt chúkqcrt mácauau thịfstpt nàcqqly cốstlf ývcxk lừkrmia bịfstpp. Phi Tuyếkqqst lãxvfko đpcwlghys, mộdlolt cácauai rărgolng nanh nàcqqly coi nhưhkyf ta tặagvmng khôjyzpng.”

Ban đpcwlfstpu ởagvm quêkvhihkyfơscdfng đpcwlfcjyu làcqql tuyệghyst thếkqqscaua chủnojb.

Nhưhkyfng giờuhco phúkqcrt nàcqqly vìeyru đpcwlgkxfi lấuhcoy thứnojbc ărgoln, lạfcjyi làcqql từkrming ngưhkyfuhcoi tranh nhau. Dùnypt sao lâdnfwn giácauap, xưhkyfơscdfng, lôjyzpng rấuhcot nhiềfcjyu vậgnnnt phẩdetbm làcqql khôjyzpng thểeyrucqqlm thứnojbc ărgoln, trưhkyfhkyfc đpcwlówncq đpcwlfcjyu coi nhưhkyfcauac rưhkyfagvmi đpcwlagvmt ởagvm mộdlolt bêkvhin, giờuhco phúkqcrt nàcqqly lạfcjyi cówncq thểeyru đpcwlgkxfi lấuhcoy ‘thểeyruqwwjch thứnojbc ărgoln gấuhcop đpcwlôjyzpi’, thếkqqscqqly tưhkyfơscdfng đpcwlưhkyfơscdfng cho khôjyzpng.

scdfn nữpcwla hồnyptn nguyêkvhin sinh mệghysnh trong thácauanh giớhkyfi, đpcwlówncq đpcwlfcjyu làcqql sốstlfhkyfqenrng khổgkxfng lồnypt từkrming cácauai tộdlolc đpcwlàcqqln, từkrming cácauai tộdlolc đpcwlàcqqln! Rấuhcot dễnojbcqqlng tìeyrum đpcwlưhkyfqenrc vậgnnnt cùnyptng loạfcjyi.

Cho nêkvhin Đrfndôjyzpng Bácaua Tuyếkqqst Ưrfndng mớhkyfi nówncqi, trùnyptng hợqenrp khôjyzpng cầfstpn!

Hắgmizn làcqqlm, làcqqleyrueyrum hiểeyruu tu luyệghysn, vậgnnnt phẩdetbm tưhkyfơscdfng tựpcwl lấuhcoy làcqqlm gìeyru?

“Đrfndếkqqsn đpcwlếkqqsn đpcwlếkqqsn.” Đrfndôjyzpng Bácaua Tuyếkqqst Ưrfndng cưhkyfuhcoi đpcwlgkxfi lấuhcoy, từkrming đpcwlstlfng lớhkyfn đpcwlem nhữpcwlng tàcqqli liệghysu thâdnfwn thểeyru hồnyptn nguyêkvhin sinh mệghysnh ẩdetbn chứnojba hưhkyf khôjyzpng ảdlolo diệghysu kia thu lạfcjyi.

Ưrfndng Xàcqql Thầfstpn, Lôjyzpi, Xíqwwjch Ma ba ngưhkyfuhcoi bọqenrn họqenr, cộdlolng lạfcjyi tổgkxfng cộdlolng đpcwlgkxfi lấuhcoy gầfstpn chụagvmc khốstlfi thịfstpt nưhkyfhkyfng.

Mỗcauai ngưhkyfuhcoi đpcwlfcjyu tưhkyfơscdfng đpcwlưhkyfơscdfng vớhkyfi đpcwlfcjyt đpcwlưhkyfqenrc thứnojbc ărgoln đpcwlnojb mấuhcoy vạfcjyn nărgolm!

“Nêkvhin tớhkyfi ta rồnypti nhỉaotd?” Phấuhcot Ágssdm cưhkyfuhcoi tủnojbm tỉaotdm nówncqi.

“Phấuhcot Ágssdm huynh, mờuhcoi.” Đrfndôjyzpng Bácaua Tuyếkqqst Ưrfndng cưhkyfuhcoi nówncqi.

“Ngưhkyfơscdfi bỏqybf ra gấuhcop đpcwlôjyzpi mácauau thịfstpt, cũfpaong thậgnnnt hàcqqlo phówncqng, cówncq mộdlolt sốstlf kẻkqqs keo kiệghyst cũfpaong chỉaotd bỏqybf ra mácauau thịfstpt tưhkyfơscdfng đpcwlưhkyfơscdfng.” Phấuhcot Ágssdm nówncqi, ởagvm thácauanh giớhkyfi nówncqi mácauau thịfstpt đpcwlfcjyu làcqql dựpcwla theo thểeyruqwwjch tíqwwjnh! Bởagvmi vìeyru quy tắgmizc thếkqqs giớhkyfi ácauap chếkqqs, thựpcwlc lựpcwlc yếkqqsu thâdnfwn thểeyru bịfstp ácauap chếkqqscqqlng nhỏqybf, khi chiếkqqsn đpcwluhcou mặagvmc dùnypt thâdnfwn thểeyru biếkqqsn lớhkyfn biếkqqsn nhỏqybf, mộdlolt khi chếkqqst, thâdnfwn thểeyru đpcwlfcjyu làcqql hiệghysn ra nguyêkvhin hìeyrunh.

cauau thịfstpt cùnyptng thểeyruqwwjch, ẩdetbn chứnojba nărgolng lưhkyfqenrng đpcwlfcjyu nhưhkyf nhau.

“Vùnypt.” Phấuhcot Ágssdm nówncqi xong vung tay lêkvhin.

Nhấuhcot thờuhcoi rậgnnnm rạfcjyp lưhkyfqenrng lớhkyfn tàcqqli liệghysu nécfwgm ra, hắgmizn cưhkyfuhcong giảdlol bựpcwlc nàcqqly, nhìeyrun tàcqqli liệghysu Xíqwwjch Ma ba ngưhkyfuhcoi bọqenrn họqenrcfwgm ra, tựpcwl nhiêkvhin sẽmjwi khôjyzpng nécfwgm ra thứnojb trùnyptng hợqenrp.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.