Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1828 : Kẻ địch đã đến (2)

    trước sau   
Hắwtion đnvpvpifst đnvpvưucvgbiptc thi hànopbi hồjwabn nguyêspjmn sinh mệdsstnh hưucvg khôknrbng nhấqdoht mạpifsch, lựrvzrc hấqdohp dẫfexon củmmxma thếmyel giớevoei nànopby đnvpvjnzii vớevoei hắwtion đnvpvãknfy rấqdoht thấqdohp, nhiềpzxau nhấqdoht ởueav trưucvgevoec khi đnvpvi, đnvpvi tỷevoe thíruto mộstjut phen vớevoei thầqdohn giớevoei đnvpvdsst nhấqdoht ‘Vâifpjn Phưucvgbiptng thànopbnh chủmmxm’! Còrytdn cóstju đnvpviểvnamn tịrywtch tu hànopbnh củmmxma vịrywt phi thăekjrng giảkcix mạpifsnh nhấqdoht Hưucvg khôknrbng đnvpvpifso kia, đnvpvếmyeln lúryvsc đnvpvóstju nghĩmzzdbiptch đnvpvi giao dịrywtch mộstjut phen. Xửstjummxm xong, liềpzxan cóstju thểvnam rờyjgri khỏffrli.

vatd thếmyel giớevoei nànopby...

Đzfmsôknrbng Bábipt Tuyếmyelt Ưrtwyng đnvpvvnam ýmmxm duy nhấqdoht chírutonh lànopb nữjwab đnvpvjwab đnvpvdsstnopby, dùevoe sao cũksxang lànopbbipti mìiovsnh lànopbm thầqdohy, tậirgbn lựrvzrc an bànopbi tốjnzit tấqdoht cảkcix, hắwtion cũksxang đnvpvbiptn đnvpvưucvgbiptc nữjwab đnvpvjwab đnvpvdsst hẳjkaon lànopb đnvpvem mộstjut sốjnzi bảkcixo vậirgbt cho huynh trưucvgueavng nànopbng ‘Ngựrvzr Phong Lôknrbi’ dùevoeng. Bởueavi vìiovsryvsc ấqdohy trong bảkcixo vậirgbt mìiovsnh cho, còrytdn cóstju mộstjut sốjnzistjubiptc dụcrsvng lớevoen đnvpvjnzii vớevoei Thầqdohn Đzfmsếmyelbipt kỳaoyb.

“Cũksxang tốjnzit, huynh trưucvgueavng nóstju mạpifsnh chúryvst, đnvpvjnzii vớevoei nóstjuksxang cóstju lợbipti.” Đzfmsôknrbng Bábipt Tuyếmyelt Ưrtwyng thầqdohm nghĩmzzd.

Ngay tạpifsi lúryvsc Đzfmsôknrbng Bábipt Tuyếmyelt Ưrtwyng vừirgba uốjnzing rưucvgbiptu, vừirgba hỏffrli tìiovsnh huốjnzing tu hànopbnh củmmxma nữjwab đnvpvjwab đnvpvdsst, bỗjnzing nhiêspjmn

“Ôybqing ~~~ “


Toànopbn bộstju đnvpvpifsi đnvpvrywta Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh giốjnzing nhưucvgstjung nưucvgevoec nhộstjun nhạpifso.

Trong lúryvsc nhấqdoht thờyjgri, mỗjnzii mộstjut chỗjnzi củmmxma toànopbn bộstju Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh đnvpvpzxau đnvpvang rung đnvpvstjung ầqdohm ầqdohm ầqdohm, mộstjut írutot kiếmyeln trúryvsc cànopbng ầqdohm ầqdohm sậirgbp.

“Chuyệdsstn gìiovs vyaaj?”

“Dao đnvpvstjung nànopby...”

Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh hoànopbn toànopbn xôknrbn xao hẳjkaon lêspjmn, vôknrb sốjnzi con dâifpjn thầqdohn giớevoei mỗjnzii ngưucvgyjgri ngẩxndxng đnvpvqdohu nhìiovsn lêspjmn bầqdohu trờyjgri, vừirgba rồjwabi dao đnvpvstjung khủmmxmng bốjnzi kia khiếmyeln toànopbn bộstju thiêspjmn đnvpvrywta trong phạpifsm vi Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh cũksxang đnvpvang run rẩxndxy! Giốjnzing nhưucvg bấqdoht cứguwlryvsc nànopbo, tấqdoht cảkcix trong phạpifsm vi Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh đnvpvpzxau phảkcixi bịrywt hủmmxmy diệdsstt.

“Ừbnsem?” Đzfmsôknrbng Bábipt Tuyếmyelt Ưrtwyng nhưucvgevoeng mànopby, cũksxang lậirgbp tứguwlc đnvpvguwlng dậirgby.

“Sưucvg phụcrsv, bêspjmn ngoànopbi lànopbm sao vậirgby?” Ngựrvzr Phong Thanh Âvatdm cũksxang cóstju chúryvst kinh hoảkcixng.

“Đzfmsirgbng lo.” Đzfmsôknrbng Bábipt Tuyếmyelt Ưrtwyng nóstjui, mang theo đnvpvjwab đnvpvdsst đnvpvi ra khỏffrli phòrytdng, đnvpvguwlng ởueav trêspjmn hànopbnh lang nhìiovsn bầqdohu trờyjgri xa xa, liếmyelc mộstjut cábipti đnvpvãknfy thấqdohy đnvpvưucvgbiptc giữjwaba khôknrbng trung xa xa đnvpvang cóstju mộstjut bóstjung ngưucvgyjgri tảkcixn ra khíruto tứguwlc mànopbu mábiptu, nhìiovsn lưucvgevoet qua, sắwtioc mặtrpqt Đzfmsôknrbng Bábipt Tuyếmyelt Ưrtwyng liềpzxan hơbipti thay đnvpvvklxi.

“Lànopb hắwtion? Thầqdohn Đzfmsếmyel bảkcixng hạpifsng chíruton Ma Ảhquhnh tôknrbng chủmmxm? Hắwtion đnvpvếmyeln Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh lànopbm gìiovs?” Đzfmsôknrbng Bábipt Tuyếmyelt Ưrtwyng vừirgba giậirgbt mìiovsnh vừirgba nghi hoặtrpqc.

iovsnh lànopbm mộstjut ngưucvgyjgri từirgb ngoànopbi đnvpvếmyeln buôknrbng xuốjnzing mộstjut thếmyel giớevoei nànopby, thậirgbt sựrvzrstju thùevoe hậirgbn cóstju thểvnam đnvpvếmyelm đnvpvưucvgbiptc trêspjmn đnvpvqdohu ngóstjun tay.

Ma Ảhquhnh tôknrbng chủmmxmnopby vànopbiovsnh, hẳjkaon lànopb khôknrbng cóstju bấqdoht cứguwl sựrvzr liêspjmn quan nànopbo mớevoei đnvpvúryvsng!

Nhưucvg vậirgby...

Ma Ảhquhnh tôknrbng chủmmxm, vìiovs sao đnvpvếmyeln Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh? Hơbiptn nữjwaba rõexaanopbng lai giảkcix bấqdoht thiệdsstn!


...

Giờyjgr khắwtioc nànopby.

Ma Ảhquhnh tôknrbng chủmmxm đnvpvguwlng ởueav trêspjmn khôknrbng Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh, phábiptt ra khíruto tứguwlc vôknrbiovsnh lànopbm cảkcix thiêspjmn đnvpvrywta đnvpvpzxau đnvpvang run rẩxndxy, khắwtiop nơbipti toànopbn bộstju Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh bêspjmn dưucvgevoei đnvpvpzxau đnvpvang chấqdohn đnvpvstjung, rấqdoht nhiềpzxau kiếmyeln trúryvsc củmmxma toànopbn bộstju Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh liêspjmn tiếmyelp sụcrsvp đnvpvvklx, mộstjut sốjnzi kiếmyeln trúryvsc cóstju phábiptp trậirgbn ổvklxn đnvpvrywtnh còrytdn cóstju thểvnam đnvpvjnzii khábiptng đnvpvưucvgbiptc. Rấqdoht nhiềpzxau con dâifpjn thầqdohn giớevoei sắwtioc mặtrpqt trắwtiong bệdsstch, bởueavi vìiovs khíruto tứguwlc phábiptt ra kia mang đnvpvếmyeln cảkcixm giábiptc ábiptp bábiptch, lànopbm trong lòrytdng bọzfmsn họzfms hoảkcixng sợbipt vạpifsn phầqdohn.

Thầqdohn Đzfmsếmyel viêspjmn mãknfyn! Cábipti nànopby đnvpvpifsi biểvnamu cho sinh mệdsstnh cấqdohp đnvpvstju mạpifsnh nhấqdoht trong thầqdohn giớevoei, dưucvgevoei mộstjut ýmmxm niệdsstm củmmxma bọzfmsn họzfms, liềpzxan cóstju thểvnam khiếmyeln phạpifsm vi trăekjrm vạpifsn dặtrpqm hóstjua thànopbnh phếmyelrutoch! Cábiptc con dâifpjn Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh ai lạpifsi khôknrbng sợbiptknfyi?

“Lànopb Ma Ảhquhnh tôknrbng chủmmxm.”

“Ma Ảhquhnh tôknrbng chủmmxm.”

Ázqmxo choànopbng mànopbu mábiptu thậirgbt lớevoen, toànopbn thâifpjn mànopbng da mànopbu đnvpvffrl sậirgbm, cábipti sừirgbng duy nhấqdoht kia giốjnzing nhưucvg muốjnzin đnvpvâifpjm thủmmxmng bầqdohu trờyjgri, con mắwtiot mànopbu mábiptu quan sábiptt bêspjmn dưucvgevoei. Hìiovsnh tưucvgbiptng Ma Ảhquhnh tôknrbng chủmmxm, ởueav trong toànopbn bộstju cấqdohp sốjnzi Thầqdohn Đzfmsếmyel viêspjmn mãknfyn cũksxang lànopb mộstjut vịrywt rấqdoht đnvpvstjuc đnvpvábipto.

Rấqdoht nhiềpzxau cưucvgyjgrng giảkcix trong Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh đnvpvpzxau nhậirgbn ra thâifpjn phậirgbn ngưucvgyjgri tớevoei.

Bởueavi vìiovs nhậirgbn ra, mớevoei sợbiptknfyi bấqdoht an!

Hạpifsng chíruton Thầqdohn Đzfmsếmyel bảkcixng?

Loạpifsi cưucvgyjgrng giảkcix cấqdohp đnvpvstjunopby... Trong lịrywtch sửstjuksxang chưucvga bao giờyjgr tớevoei Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh.

“Hắwtion sao lạpifsi đnvpvếmyeln Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh?” Trong lòrytdng ‘Hìiovsnh lâifpju chủmmxm’ Thiêspjmn Tâifpjm lâifpju Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh bấqdoht an, vộstjui đnvpvưucvga tin bẩxndxm lêspjmn.

evoe! Vùevoe!


Hai cábipti bóstjung ngưucvgyjgri từirgb phủmmxm đnvpvdsst Ngựrvzr Phong thịrywt bay ra, chírutonh lànopbstjua thâifpjn củmmxma Ngựrvzr Phong Tuấqdohn Sơbiptn, Ngựrvzr Phong Lôknrbi, hai ngưucvgyjgri bọzfmsn họzfmsksxang khôknrbng quábipt bảkcixo an, bởueavi vìiovs Ma Ảhquhnh tôknrbng chủmmxm tiếmyelng tăekjrm lan xa, hung uy đnvpve dọzfmsa hai ngưucvgyjgri bọzfmsn họzfms, bọzfmsn họzfmsksxang khôknrbng dábiptm châifpjn thâifpjn đnvpvi gặtrpqp. Chỉmnui sợbipt Ma Ảhquhnh tôknrbng chủmmxm lậirgbt tay mộstjut cábipti diệdsstt châifpjn thâifpjn hai ngưucvgyjgri bọzfmsn họzfms.

“Ma Ảhquhnh tôknrbng chủmmxm đnvpvếmyeln Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh ta, lànopb vinh hạpifsnh củmmxma Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh ta.” Ngựrvzr Phong Tuấqdohn Sơbiptn cung kírutonh hànopbnh lễaoyb, “Tạpifsi hạpifs thànopbnh chủmmxm Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh, khôknrbng biếmyelt Ma Ảhquhnh tôknrbng chủmmxm đnvpvếmyeln Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh cóstju việdsstc gìiovs, phànopbm lànopbstju việdsstc phâifpjn phóstju đnvpvếmyeln Ngựrvzr Phong thịrywt ta, Ngựrvzr Phong thịrywt ta nhấqdoht đnvpvrywtnh dốjnzic hếmyelt toànopbn lựrvzrc.”

“Đzfmsếmyeln nơbipti nànopby củmmxma cábiptc ngưucvgơbipti, đnvpvưucvgơbiptng nhiêspjmn cóstju việdsstc.”

Khóstjue miệdsstng Ma Ảhquhnh tôknrbng chủmmxmbipti nhếmyelch lêspjmn, ábiptnh mắwtiot đnvpvkcixo qua toànopbn bộstju Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh, sau đnvpvóstju liềpzxan dừirgbng ởueav trêspjmn mộstjut chỗjnzinopbnh lang trong Phi Tuyếmyelt phủmmxm xa xa, trêspjmn ngưucvgyjgri thanh niêspjmn ábipto trắwtiong sóstjung vai đnvpvguwlng vớevoei Ngựrvzr Phong Thanh Âvatdm.

Giờyjgr khắwtioc nànopby.

Toànopbn bộstju Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh cũksxang mộstjut mảkcixng yêspjmn tĩmzzdnh, dùevoenopb nhữjwabng đnvpvguwla trẻapoaueavucvgevoei linh hồjwabn uy ábiptp nànopby cũksxang khôknrbng dábiptm khóstjuc, vôknrb sốjnzi con dâifpjn thầqdohn giớevoei cũksxang ngẩxndxng đnvpvqdohu nhìiovsn ‘Ma Ảhquhnh tôknrbng chủmmxm’ phábiptt ra khíruto tứguwlc mànopbu mábiptu ngậirgbp trờyjgri trêspjmn bầqdohu trờyjgri.

“Phi Tuyếmyelt Thầqdohn Đzfmsếmyel, mau đnvpvi ra nhậirgbn lấqdohy cábipti chếmyelt!” Ma Ảhquhnh tôknrbng chủmmxm mởueav miệdsstng nóstjui, thanh âifpjm hắwtion ầqdohm ầqdohm giốjnzing nhưucvg sấqdohm sényflt, nổvklx vang ởueav mỗjnzii mộstjut chỗjnzi củmmxma toànopbn bộstju thànopbnh trìiovs, mộstjut sốjnzi con dâifpjn thầqdohn giớevoei thựrvzrc lựrvzrc yếmyelu đnvpvpzxau kìiovsm lòrytdng khôknrbng đnvpvưucvgbiptc bịrywtt tai ngãknfy xuốjnzing đnvpvqdoht, thậirgbm chíruto rấqdoht nhiềpzxau ngưucvgyjgri lỗjnzi tai cũksxang cóstju vếmyelt mábiptu chảkcixy ra.

“Phi Tuyếmyelt Thầqdohn Đzfmsếmyel?” Ngựrvzr Phong Tuấqdohn Sơbiptn, Ngựrvzr Phong Lôknrbi ởueavspjmn còrytdn cung kírutonh nghe mệdsstnh lệdsstnh đnvpvpzxau biếmyeln sắwtioc.

Tai họzfmsa rồjwabi!

Ai chẳjkaong biếmyelt Ngựrvzr Phong thịrywt hắwtion vànopb ‘Phi Tuyếmyelt Thầqdohn Đzfmsếmyel’ buộstjuc cùevoeng mộstjut chỗjnzi? Lúryvsc trưucvgevoec Phi Tuyếmyelt Thầqdohn Đzfmsếmyel đnvpvguwlng ra, vìiovs Ngựrvzr Phong thịrywt hắwtion giảkcixi quyếmyelt đnvpvpifsi đnvpvrywtch đnvpvábiptm chủmmxm nhâifpjn Ma Tâifpjm hộstjui. Hơbiptn nữjwaba Ngựrvzr Phong thịrywt tam tiểvnamu thưucvg ‘Ngựrvzr Phong Thanh Âvatdm’ cànopbng bábipti ởueavknrbn hạpifs Phi Tuyếmyelt Thầqdohn Đzfmsếmyel, Phi Tuyếmyelt Thầqdohn Đzfmsếmyelksxang mộstjut mựrvzrc ẩxndxn cưucvgueav Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh. Cábiptc phưucvgơbiptng thếmyel lựrvzrc toànopbn bộstju thầqdohn giớevoei, sợbipt đnvpvpzxau lànopb đnvpvem Ngựrvzr Phong thịrywtnopb Phi Tuyếmyelt Thầqdohn Đzfmsếmyel coi lànopbevoeng phưucvgơbiptng thếmyel lựrvzrc.

“Sẽhquh liêspjmn lụcrsvy Ngựrvzr Phong thịrywt chúryvsng ta hay khôknrbng?” Ngựrvzr Phong Tuấqdohn Sơbiptn, Ngựrvzr Phong Lôknrbi đnvpvpzxau rấqdoht bấqdoht an.

“Ma Ảhquhnh tôknrbng chủmmxm đnvpvếmyeln Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh, thếmyelnopb lạpifsi muốjnzin đnvpvjnzii phóstju Phi Tuyếmyelt Thầqdohn Đzfmsếmyel?”

“Bảkcixo Phi Tuyếmyelt Thầqdohn Đzfmsếmyel đnvpvi chịrywtu chếmyelt?”

biptc cưucvgyjgrng giảkcix trong Tuấqdohn Sơbiptn thànopbnh đnvpvpzxau níruton thởueav.

nopb Ma Ảhquhnh tôknrbng chủmmxm vẫfexon quan sábiptt phírutoa dưucvgevoei, nhìiovsn chằsmddm chằsmddm bóstjung ngưucvgyjgri thanh niêspjmn ábipto trắwtiong trêspjmn hànopbnh lang Phi Tuyếmyelt phủmmxm kia.

“Sưucvg phụcrsv, sưucvg phụcrsv, chuyệdsstn gìiovs vậirgby, nànopby, hắwtion sao mànopb...” Ngựrvzr Phong Thanh Âvatdm hoảkcixng hốjnzit, “Lànopbm sao bâifpjy giờyjgr, cóstju phảkcixi nghĩmzzdbiptch chạpifsy trốjnzin hay khôknrbng?”

Nhiềpzxau năekjrm nhưucvg vậirgby, nànopbng cóstju thểvnam cảkcixm giábiptc đnvpvưucvgbiptc sưucvg phụcrsv đnvpvjnzii đnvpvãknfyi nànopbng lànopb thậirgbt sựrvzr tốjnzit, nhiềpzxau bảkcixo vậirgbt nhưucvg vậirgby đnvpvpzxau tấqdoht cảkcix đnvpvpzxau cho nànopbng, nànopbng cũksxang đnvpvem sưucvg phụcrsv coi lànopb ngưucvgyjgri thâifpjn quan tâifpjm nhấqdoht, mànopb nay kẻapoa đnvpvrywtch chírutonh lànopbucvgyjgrng giảkcix cấqdohp Thầqdohn Đzfmsếmyel viêspjmn mãknfyn đnvpvóstju! Thầqdohn Đzfmsếmyel bảkcixng hạpifsng chíruton! Đzfmsóstjunopb tồjwabn tạpifsi khủmmxmng bốjnzi toànopbn bộstju thầqdohn giớevoei cũksxang đnvpvguwlng ởueav đnvpvmnuinh cao nhấqdoht, Ngựrvzr Phong Thanh Âvatdm cóstju thểvnamnopbo khôknrbng sợbipt?

nopbng sợbipt, sợbiptucvg phụcrsv chếmyelt!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.