Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1246 : Chu Yểm Bát Biến (1)

    trước sau   
Phụbcra thâvpwxn Ma Tuyếoxspt quốafttc chủrjxh cuốaftti cùzcivng thấrjxht bạufadi màhiip chếoxspt, nàhiipng cũmnusng từyvqbng trảaquui qua chuyểeootn thếoxsp, ởhjfhyvqbdocui sựzhit trợnarx giúczpop củrjxha trưyvqbnarxng phu Đgcecôoxspng Báwzsn Tuyếoxspt Ưecqwng, lúczpoc trưyvqbdocuc đronfãjocm kẹzhitt ởhjfhjwsynh cảaquunh. Vẫqxmvn làhiip trưyvqbnarxng phu khôoxspng đronfeoot ýlhoq nguy hiểeootm tiếoxspn vàhiipo hỗqnern đronfehton hưyvqb khôoxspng, mạufado hiểeootm xôoxspng pha đronfem theo kỳqner bảaquuo cựzhitc kỳqner trâvpwxn quýlhoq trởhjfh vềwzsn, mộehtot lầfpefn nàhiipy, mìjwsynh rốafttt cuộehtoc đronfehtot pháwzsn. Tuy trưyvqbnarxng phu nómgpki cómgpk thểeoot tu hàhiipnh hơufadn ba ứmgpkc năoxbqm.

Nhưyvqbng mìjwsynh táwzsnm trăoxbqm vạufadn năoxbqm đronfãjocm đronfehtot pháwzsn.

“Siêypnpu thoáwzsnt, vĩaqwunh hằypnpng.” Dưyvqbaqwunh Thu đronfi tớdocui trưyvqbdocuc cửyxhsa đronfiệafttn, cửyxhsa đronfiệafttn tựzhit đronfehtong mởhjfh ra.

yvqbaqwunh Thu nhìjwsyn toàhiipn bộehto đronfếoxsp quâvpwxn phủrjxh, nhìjwsyn mặioyrt cỏedoe, lậoxspp tứmgpkc lấrjxhy ra truyềwzsnn tấrjxhn lệafttnh, truyềwzsnn ra mộehtot tin tứmgpkc: “Tuyếoxspt Ưecqwng, chàhiipng chừyvqbng nàhiipo trởhjfh vềwzsn?”

Hầfpefu nhưyvqbhjfh trong nháwzsny mắmnust thờrlzri gian sau khi đronfưyvqba tin.

Xa xa tinh khôoxspng vặioyrn vẹzhito, mộehtot bómgpkng ngưyvqbrlzri từyvqb trong đronfómgpk đronfi ra, chíyplonh làhiip Đgcecôoxspng Báwzsn Tuyếoxspt Ưecqwng.


“Tĩaqwunh Thu.” Đgcecôoxspng Báwzsn Tuyếoxspt Ưecqwng vộehtoi đronfi tớdocui, nhìjwsyn kỹzhit thêypnp tửyxhsjwsynh.

“Ta rốafttt cuộehtoc nắmnusm giữrlzr thiêypnpn đronfujeja quy tắmnusc.” Dưyvqbaqwunh Thu chỉoxspmgpki mộehtot câvpwxu, liềwzsnn nhẹzhit nhàhiipng ôoxspm Đgcecôoxspng Báwzsn Tuyếoxspt Ưecqwng, đronffpefu tựzhita vàhiipo trêypnpn ngựzhitc Đgcecôoxspng Báwzsn Tuyếoxspt Ưecqwng.

Cảaquum xúczpoc củrjxha nàhiipng quáwzsn chấrjxhn đronfehtong.

Quáwzsn khôoxspng bìjwsynh tĩaqwunh.

Đgcecrjxh loạufadi cảaquum xúczpoc kíyploch đronfehtong... Siêypnpu thoáwzsnt vĩaqwunh hằypnpng, làhiip đronfiềwzsnu tu hàhiipnh giảaquu cựzhitc kỳqner kháwzsnt vọrlzrng, bởhjfhi vìjwsymgpk đronfufadi biểeootu tuổaqwui thọrlzr! Cho dùzcivhiipwzsnc Vũmnus Trụbcra Thầfpefn cao cao tạufadi thưyvqbnarxng, vìjwsy ngưyvqbrlzri thâvpwxn bạufadn bèbitj, cũmnusng nghĩaqwuwzsnch tìjwsym kiếoxspm bảaquuo vậoxspt cómgpk thểeoot siêypnpu thoáwzsnt. Cómgpk thểeoot trựzhitc tiếoxspp siêypnpu thoáwzsnt... đronfómgpk đronfwzsnu làhiip vậoxspt báwzsnu vôoxsp giáwzsn, so vớdocui mạufadng củrjxha đronffpefu sỏedoe Hỗqnern Đgcecehton cảaquunh còaquun trâvpwxn quýlhoqufadn.

“Phụbcra thâvpwxn.” Dưyvqbaqwunh Thu lẩmnusm bẩmnusm.

hiipng bao nhiêypnpu lầfpefn tu luyệafttn, lạufadi lầfpefn lưyvqbnarxt tuyệafttt vọrlzrng.

Phụbcra thâvpwxn cũmnusng nhưyvqb thếoxsp. Màhiip nay nàhiipng đronfãjocmhiipm đronfưyvqbnarxc, chỉoxsphiip phụbcra thâvpwxn khôoxspng còaquun nữrlzra.

Thờrlzri gian trôoxspi qua...

Xa xa Đgcecôoxspng Báwzsn Thanh Dao, Đgcecôoxspng Báwzsn Ngọrlzrc nhìjwsyn thấrjxhy cảaquunh tưyvqbnarxng cha mẹzhit tựzhita vàhiipo nhau, chưyvqba tớdocui quấrjxhy rầfpefy.

Qua hồaftti lâvpwxu, cảaquum xúczpoc củrjxha Dưyvqbaqwunh Thu mớdocui khôoxspi phụbcrac, buôoxspng ra Đgcecôoxspng Báwzsn Tuyếoxspt Ưecqwng.

“Vẫqxmvn ổaqwun chứmgpk?” Đgcecôoxspng Báwzsn Tuyếoxspt Ưecqwng cưyvqbrlzri nhìjwsyn thêypnp tửyxhs, giờrlzr khắmnusc nàhiipy, hắmnusn cảaquum thấrjxhy sắmnusc tháwzsni chung quanh cũmnusng trởhjfhypnpn tưyvqbơufadi đronfzhitp, tinh khôoxspng cũmnusng trởhjfhypnpn lấrjxhp láwzsnnh mỹzhit lệaftt.

“Ừhjfhm.” Dưyvqbaqwunh Thu nómgpki, “Ta còaquun chưyvqba từyvqb trong dòaquung sôoxspng thờrlzri gian đronfi ra.”


mgpki xong nàhiipng nhìjwsyn vềwzsn phíyploa bêypnpn cạufadnh.

Ôyvqbng!

Giữrlzra khôoxspng trung phíyploa trưyvqbdocuc hiệafttn ra dòaquung sôoxspng thờrlzri gian cuồafttn cuộehton che giấrjxhu dưyvqbdocui thếoxsp giớdocui bìjwsynh thưyvqbrlzrng, trong dòaquung sôoxspng thờrlzri gian cómgpkoxsp sốaftt sinh mệafttnh đronfang trôoxspi nổaqwui, cũmnusng cómgpkhiipng nhiềwzsnu sinh mệafttnh ởhjfhvpwxu trong dòaquung sôoxspng thờrlzri gian.

bcraoxsp sốaftt sinh mệafttnh, cómgpkmgpkng dáwzsnng mộehtot nữrlzr tửyxhs khổaqwung lồaftt, làhiip khổaqwung lồaftt nhấrjxht trong mộehtot đronfoạufadn dòaquung sôoxspng thờrlzri gian nàhiipy, đronfómgpkhiipyvqbaqwunh Thu, dung mạufado giốafttng nhưyvqb đronfúczpoc.

“Ra.” Dưyvqbaqwunh Thu tâvpwxm niệafttm khẽedoe đronfehtong.

yvqbdocui sựzhit trợnarx giúczpop củrjxha lựzhitc lưyvqbnarxng thiêypnpn đronfujeja quy tắmnusc, mộehtot bómgpkng ngưyvqbrlzri nữrlzr tửyxhs khổaqwung lồaftt kia bay ra, tuy nưyvqbdocuc sôoxspng củrjxha dòaquung sôoxspng thờrlzri gian muốafttn kéixsso lạufadi, nhưyvqbng khôoxspng thểeootixsso đronfưyvqbnarxc, chỉoxsphiip dậoxspp dờrlzrn ra bọrlzrt sómgpkng, mộehtot bómgpkng ngưyvqbrlzri nàhiipy hưyvqbdocung Dưyvqbaqwunh Thu bay tớdocui, dung nhậoxspp đronfếoxspn trong cơufad thểeootyvqbaqwunh Thu.

Từyvqb nay vềwzsn sau thựzhitc sựzhit siêypnpu thoáwzsnt, dòaquung sôoxspng thờrlzri gian cũmnusng khôoxspng thểeoothiipo trómgpki buộehtoc tíyplonh mạufadng nàhiipng nữrlzra. Nàhiipng siêypnpu thoáwzsnt, vĩaqwunh hằypnpng.

Đgcecôoxspng Báwzsn Tuyếoxspt Ưecqwng ởhjfh mộehtot bêypnpn yêypnpn lặioyrng nhìjwsyn cảaquunh nàhiipy, trêypnpn mặioyrt kìjwsym khôoxspng đronfưyvqbnarxc hiệafttn lêypnpn nụbcrayvqbrlzri, đronfâvpwxy làhiip mộehtot màhiipn hắmnusn tha thiếoxspt ưyvqbdocuc mơufad nhìjwsyn thấrjxhy. Ởbcraczpoc cha mẹzhit đronfaftt đronfafttoxspng thúczpoc Đgcecafttng thúczpoc bọrlzrn họrlzr lầfpefn lưyvqbnarxt rờrlzri đronfi, hắmnusn khôoxspng thểeoot dễnkxyhiipng tha thứmgpk thêypnp tửyxhs ngưyvqbrlzri thâvpwxn cũmnusng rờrlzri đronfi, nhưyvqb vậoxspy, mìjwsynh còaquun sốafttng mộehtot mìjwsynh lạufadi cómgpk ýlhoq nghĩaqwua gìjwsy? Quáwzsn tịujejch mịujejch. Con gáwzsni Đgcecôoxspng Báwzsn Thanh Dao sớdocum đronfãjocm tựzhitjwsynh siêypnpu thoáwzsnt, mìjwsynh đronfãjocm sớdocum bưyvqbdocuc vàhiipo hỗqnern đronfehton hưyvqb khôoxspng.

Vậoxspn khíyplomnusng khôoxspng tệaftt lắmnusm, chưyvqba mấrjxht mạufadng ởhjfh trong hỗqnern đronfehton hưyvqb khôoxspng, cómgpk thểeoot may mắmnusn tiếoxspn vàhiipo Tháwzsni Hưyvqb thiêypnpn cung sớdocum hơufadn, mộehtot đronfưyvqbrlzrng tu hàhiipnh cho tớdocui bâvpwxy giờrlzr, càhiipng cómgpk tráwzsni ngọrlzrt hôoxspm nay.

Giờrlzr khắmnusc nàhiipy.

Đgcecôoxspng Báwzsn Tuyếoxspt Ưecqwng cảaquum thấrjxhy so vớdocui thàhiipnh Vũmnus Trụbcra Thầfpefn còaquun thỏedoea mãjocmn hơufadn, bởhjfhi vìjwsy mặioyrc kệafttyvqbơufadng lai nhưyvqb thếoxsphiipo, íyplot nhấrjxht cómgpk ngưyvqbrlzri yêypnpu nhấrjxht làhiipm bạufadn.

“Tuyếoxspt Ưecqwng, trưyvqbdocuc nay chưyvqba hỏedoei chàhiipng, Xíyploch Vâvpwxn Lưyvqbu Tâvpwxm chàhiipng đronfeoot ta ăoxbqn, rốafttt cuộehtoc giáwzsn trịujej nhưyvqb thếoxsphiipo?” Dưyvqbaqwunh Thu quay đronffpefu hỏedoei, nàhiipng đronfwzsnn đronfưyvqbnarxc khẳyvqbng đronfujejnh giáwzsn trịujej phi phàhiipm, nhưyvqbng lúczpoc trưyvqbdocuc mộehtot mựzhitc chưyvqba hỏedoei, nay siêypnpu thoáwzsnt rồaftti, nàhiipng cũmnusng muốafttn hỏedoei mộehtot chúczpot.

“Nàhiipng đronfwzsnn xem.” Đgcecôoxspng Báwzsn Tuyếoxspt Ưecqwng cưyvqbrlzri nómgpki.


“Khẳyvqbng đronfujejnh cựzhitc cao.”

“Khôoxspng cao bằypnpng nàhiipng.”

Đgcecaquuo mắmnust đronfãjocmhiip sau khi Dưyvqbaqwunh Thu siêypnpu thoáwzsnt ba mưyvqbơufadi vạufadn năoxbqm.

Vạufadn Cổaqwu tháwzsnnh giớdocui, hậoxspu sơufadn củrjxha Thanh Bằypnpng môoxspn, trong tĩaqwunh thấrjxht đronfehtong phủrjxh tháwzsni thưyvqbnarxng trưyvqbhjfhng lãjocmo.

Mộehtot néixssn nhang đronfiểeootm hỏedoea, mùzcivi thơufadm tràhiipn ngậoxspp trong tĩaqwunh thấrjxht, Đgcecôoxspng Báwzsn Tuyếoxspt Ưecqwng toàhiipn thâvpwxn đronfaftt trắmnusng khoanh châvpwxn ngồaftti ởhjfh trêypnpn bồaftt đronfhiipn đronfang tu luyệafttn cổaqwu tu ‘Chu Yểeootm truyềwzsnn thừyvqba’, hưyvqbaquunh mộehtot con phi cầfpefm khổaqwung lồaftthiipu lửyxhsa đronfedoe từyvqb thâvpwxn thểeoot Đgcecôoxspng Báwzsn Tuyếoxspt Ưecqwng chui ra, sau đronfómgpk giang cáwzsnnh chim, khíyplo tứmgpkc màhiipu lửyxhsa đronfedoeyvqbdocung bốafttn phưyvqbơufadng táwzsnm hưyvqbdocung tràhiipn ngậoxspp, ởhjfh trong khíyplo tứmgpkc màhiipu lửyxhsa đronfedoeufad hồafttmgpk thếoxsp giớdocui chìjwsym nổaqwui.

Bỗqnerng mộehtot tiếoxspng hómgpkt vang dộehtoi vang lêypnpn ởhjfh trong tĩaqwunh thấrjxht, thậoxspm chíyplo truyềwzsnn ra khỏedoei tĩaqwunh thấrjxht, dễnkxyhiipng lan đronfếoxspn toàhiipn bộehto Thanh Bằypnpng môoxspn, toàhiipn bộehto tu hàhiipnh giảaquu củrjxha Thanh Bằypnpng môoxspn đronfwzsnu cảaquum giáwzsnc đronfưyvqbnarxc linh hồafttn hơufadi rung đronfehtong, sau đronfómgpk liềwzsnn khôoxspi phụbcrac bìjwsynh thưyvqbrlzrng.

“Chuyệafttn gìjwsy thếoxsp?”

“Tựzhita nhưyvqbhiip từyvqb đronfehtong phủrjxh củrjxha tháwzsni thưyvqbnarxng trưyvqbhjfhng lãjocmo truyềwzsnn ra.” Mộehtot sốaftt cao thủrjxhyvqb Khôoxspng Thầfpefn Hợnarxp Nhấrjxht cảaquunh củrjxha Thanh Bằypnpng môoxspn lạufadi cómgpk thểeoot miễnkxyn cưyvqbjukeng phâvpwxn biệafttt, khôoxspng khỏedoei nhìjwsyn thoáwzsnng qua xa xa, chỉoxspmgpk thểeoot ngầfpefm nghịujej luậoxspn vớdocui nhau, khôoxspng dáwzsnm đronfi quấrjxhy rầfpefy vịujej tháwzsni thưyvqbnarxng trưyvqbhjfhng lãjocmo thầfpefn bíyplo kia.

hiiphjfh trong tĩaqwunh thấrjxht.

bitjm theo hưyvqbaquunh Chu Yểeootm nàhiipy lầfpefn đronffpefu tiêypnpn pháwzsnt ra tiếoxspng kêypnpu to, hưyvqbaquunh Chu Yểeootm cũmnusng ngưyvqbng thựzhitc hơufadn rấrjxht nhiềwzsnu. Đgcecôoxspng Báwzsn Tuyếoxspt Ưecqwng cũmnusng mởhjfh mắmnust, trong đronfôoxspi mắmnust hưyvqbaquunh Chu Yểeootm phíyploa sau hắmnusn cũmnusng cómgpk thầfpefn tháwzsni hầfpefu nhưyvqb giốafttng Đgcecôoxspng Báwzsn Tuyếoxspt Ưecqwng nhưyvqb đronfúczpoc.

“Chu Yểeootm Báwzsnt Biếoxspn, ta rốafttt cuộehtoc bưyvqbdocuc vàhiipo biếoxspn thứmgpkyvqb, đronfufadt tớdocui Hợnarxp Nhấrjxht cảaquunh.” Đgcecôoxspng Báwzsn Tuyếoxspt Ưecqwng lộehto ra mộehtot nụbcrayvqbrlzri.

Mặioyrc dùzcivmgpk duyêypnpn cớdocu bảaquun thâvpwxn cảaquunh giớdocui cựzhitc cao, nhưyvqbng tốafttc đronfehto khủrjxhng bốaftthjfh trêypnpn cổaqwu tu nếoxspu truyềwzsnn ra, vẫqxmvn đronfrjxh khiếoxspn cáwzsnc phưyvqbơufadng líyplou lưyvqbjukei.

Đgcecôoxspng Báwzsn Tuyếoxspt Ưecqwng lạufadi rõlcqa, cáwzsni nàhiipy cómgpk nguyêypnpn nhâvpwxn bảaquun thâvpwxn mìjwsynh ởhjfh trêypnpn Hưyvqb Giớdocui đronfufado trìjwsynh đronfehto cựzhitc cao, tuy ‘Chu Yểeootm truyềwzsnn thừyvqba’ liêypnpn lụbcray đronfếoxspn rấrjxht nhiềwzsnu ảaquuo cảaquunh huyềwzsnn bíyplo, thậoxspm chíyplomnusng kháwzsn đronfehtoc đronfáwzsno, nhưyvqbng Đgcecôoxspng Báwzsn Tuyếoxspt Ưecqwng hơufadi câvpwxn nhắmnusc cũmnusng sẽedoe rấrjxht nhanh tìjwsym hiểeootu thấrjxhu. Nếoxspu cómgpk mộehtot vịujej đronffpefu sỏedoe Hỗqnern Đgcecehton cảaquunh ‘Hưyvqb Khôoxspng đronfufado’ tu luyệafttn hưyvqb khôoxspng hàhiipnh giảaquu nhấrjxht mạufadch, tin tưyvqbhjfhng tốafttc đronfehtooxbqng lêypnpn cũmnusng sẽedoe rấrjxht nhanh.

“Hợnarxp Nhấrjxht cảaquunh.”

“Đgcecếoxspn mộehtot bưyvqbdocuc nàhiipy rồaftti, ta xem nhưyvqb thậoxspt sựzhitoxsp đronfrlzrng ra Chu Yểeootm hoàhiipn chỉoxspnh.” Đgcecôoxspng Báwzsn Tuyếoxspt Ưecqwng suy tưyvqb, “Kếoxsp tiếoxspp chíyplonh làhiip biếoxspn thứmgpkoxbqm, biếoxspn thứmgpkwzsnu... Đgcecàhiipo bớdocut ra toàhiipn bộehto tiềwzsnm lựzhitc Chu Yểeootm cómgpk đronfưyvqbnarxc. Vềwzsn phầfpefn sau đronfómgpk, đronfómgpk chíyplonh làhiip Hỗqnern Đgcecehton cảaquunh!”

Chu Yểeootm truyềwzsnn thừyvqba.

Giai đronfoạufadn đronffpefu truyềwzsnn thừyvqba phi thưyvqbrlzrng cơufad sởhjfh, giai đronfoạufadn sau chíyplonh làhiip 《 Chu Yểeootm Báwzsnt Biếoxspn 》.

Biếoxspn thứmgpk nhấrjxht, đronfómgpkhiipyvqbdocuc vàhiipo giai đronfoạufadn Hưyvqb Khôoxspng Thầfpefn!

Ba biếoxspn đronffpefu... làhiipufad Sinh cảaquunh.

Ba biếoxspn giữrlzra... làhiip Hợnarxp Nhấrjxht cảaquunh.

Biếoxspn thứmgpk bảaquuy, biếoxspn thứmgpkwzsnm, làhiip Hỗqnern Đgcecehton cảaquunh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.