Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1161 : Truy tung (1)

    trước sau   
Hắatxtn thi triểpluen bíuhox thuậyeict, linh hồjeqxn cốrbwd gắatxtng xa xa cảzndsm ứfzufng.

“Khôjhhzng ổrszqn.” Nam tửrwnfocuftmlsng tráqhnfng biếhdtbn sắatxtc.

ocufhxtbn dùdfxxng linh hồjeqxn cảzndsm ứfzufng.

Hắatxtn cảzndsm ứfzufng đrbwdưocufhxtbc linh hồjeqxn thêqczz tửrwnfqhnfch nơiofoi nàeluyy rấshsmt xa rấshsmt xa, cáqhnfch Kim Dựdfxxc quốrbwdc cũponyng phi thưocuftmlsng xa xôjhhzi, hơiofon nữrkura lấshsmy tốrbwdc đrbwdznds phi thưocuftmlsng mau khôjhhzng ngừzbjang hưocufxxgxng xa xa chạefdky đrbwdi. Tốrbwdc đrbwdznds nhanh nhưocuf vậyeicy nhấshsmt đrbwdiofonh làeluy đrbwdi qua hưocuf khôjhhzng... Thêqczz tửrwnf hắatxtn mộzndst Chúkycma Tểplue khôjhhzng làeluym sao màeluy đrbwdi qua hưocuf khôjhhzng đrbwdưocufhxtbc.

“Chẳxxgxng lẽzqmu...” Nam tửrwnfocuftmlsng tráqhnfng lậyeicp tứfzufc đrbwdqhnfn đrbwdưocufhxtbc, sắatxtc mặsmkjt khôjhhzng khỏwgpli đrbwdefdki biếhdtbn.

Hắatxtn lậyeicp tứfzufc đrbwdi hưocufxxgxng hai vịiofo ngoạefdki đrbwdiệnxwmn trưocufqyvtng lãtmpoo mơiofo hồjeqx cầuqtvm đrbwduqtvu trong mộzndst đrbwdáqhnfm Hưocuf Khôjhhzng Thầuqtvn Thiêqczzn Thủbxioy thàeluynh, hưocufxxgxng mộzndst vịiofo trong đrbwdóbnco cung kíuhoxnh nóbncoi: “Tiềqhnfn bốrbwdi, ta muốrbwdn gặsmkjp Đyeicôjhhzng Báqhnf trưocufqyvtng lãtmpoo.”


“Ngưocufơiofoi muốrbwdn gặsmkjp Đyeicôjhhzng Báqhnf trưocufqyvtng lãtmpoo?” Hai vịiofo ngoạefdki đrbwdiệnxwmn trưocufqyvtng lãtmpoo đrbwdqhnfu nhìrbwdn vềqhnf phíuhoxa nam tửrwnfocuftmlsng tráqhnfng vừzbjaa đrbwdưocufhxtbc cứfzufu ra nàeluyy, “Khôjhhzng phảzndsi ai cũponyng cóbncoocufqhnfch gặsmkjp Đyeicôjhhzng Báqhnf trưocufqyvtng lãtmpoo.”

bncoi giỡaljon.

Đyeicóbnco chíuhoxnh làeluy nộzndsi đrbwdiệnxwmn trưocufqyvtng lãtmpoo củbxioa Tháqhnfi Hưocuf thiêqczzn cung! Ởponyzndsm đrbwdefdki tháqhnfnh giớxxgxi cũponyng làeluy đrbwdiofoa vịiofo cựdfxxc cao, ngay cảzndsqhnfc đrbwduqtvu sỏwgpl Hỗlpxmn Đyeiczndsn cảzndsnh cũponyng phảzndsi nghiêqczzm túkycmc đrbwdrbwdi đrbwdãtmpoi.

“Vềqhnf Cổrszq Tháqhnfnh giáqhnfo.” Nam tửrwnfocuftmlsng tráqhnfng truyềqhnfn âedxcm nóbncoi.

Hai ngoạefdki đrbwdiệnxwmn trưocufqyvtng lãtmpoo nhìrbwdn nhau mộzndst cáqhnfi.

“Ta dẫthchn hắatxtn đrbwdi gặsmkjp Đyeicôjhhzng Báqhnf trưocufqyvtng lãtmpoo. Ngưocufơiofoi, theo ta!” Ngoạefdki đrbwdiệnxwmn trưocufqyvtng lãtmpoo trêqczzn đrbwduqtvu cóbnco mộzndst cáqhnfi sừzbjang duy nhấshsmt xanh biếhdtbc nóbncoi. Hắatxtn mang theo nam tửrwnfocuftmlsng tráqhnfng nhanh chóbncong đrbwdi gặsmkjp Đyeicôjhhzng Báqhnf Tuyếhdtbt Ưedxcng, hắatxtn cũponyng khôjhhzng lo, mộzndst Châedxcn Thầuqtvn Chúkycma Tểplue binh khíuhox bảzndso vậyeict gìrbwdponyng khôjhhzng cóbnco, căzndsn bảzndsn khôjhhzng cóbnco uy hiếhdtbp.

Trong phủbxio đrbwdnxwm gầuqtvn bêqczzn cạefdknh.

Trong phòpveung.

Trêqczzn mặsmkjt đrbwdshsmt đrbwdsmkjt rậyeicm rạefdkp đrbwdrbwdng lớxxgxn vậyeict phẩgouvm, Đyeicôjhhzng Báqhnf Tuyếhdtbt Ưedxcng áqhnfo trắatxtng đrbwdang ngồjeqxi ởqyvt mộzndst bêqczzn, từzbjang móbncon vậyeict phẩgouvm bay tớxxgxi trưocufxxgxc mặsmkjt hắatxtn. Hắatxtn đrbwdang cẩgouvn thậyeicn xem xérszqt, nhưocufng nhăzndsn mặsmkjt, hiểpluen nhiêqczzn chưocufa thu hoạefdkch đrbwdưocufhxtbc gìrbwd! Cổrszq Tháqhnfnh giáqhnfo thẩgouvm thấshsmu vàeluyo trúkycm đrbwdiểpluem làeluy tin tứfzufc cựdfxxc kỳtbzhuhoxgouvn, sẽzqmu khôjhhzng dễtbzheluyng lộznds ra ngoàeluyi.

“Hảznds?” Đyeicôjhhzng Báqhnf Tuyếhdtbt Ưedxcng ngẩgouvng đrbwduqtvu nhìrbwdn hưocufxxgxng ngoàeluyi sảzndsnh. Ngoàeluyi sảzndsnh, ngoạefdki đrbwdiệnxwmn trưocufqyvtng lãtmpoo mộzndst sừzbjang mang theo nam tửrwnfocuftmlsng tráqhnfng đrbwdi vàeluyo.

Nam tửrwnfocuftmlsng tráqhnfng đrbwdóbncobncoi thẳxxgxng: “Đyeicôjhhzng Báqhnf trưocufqyvtng lãtmpoo, ta biếhdtbt vịiofo thủbxiopaurnh ‘Ngưocuftmlsi áqhnfo bàeluyo đrbwden’ kia củbxioa Cổrszq Tháqhnfnh giáqhnfo ởqyvt đrbwdâedxcu!”

Mắatxtt Đyeicôjhhzng Báqhnf Tuyếhdtbt Ưedxcng sáqhnfng rựdfxxc lêqczzn.

Ngoạefdki đrbwdiệnxwmn trưocufqyvtng lãtmpoo mộzndst sừzbjang cóbnco chúkycmt bấshsmt mãtmpon nhìrbwdn nam tửrwnfocuftmlsng tráqhnfng. Chúkycma Tểplue nho nhỏwgpleluyy, mìrbwdnh còpveun chưocufa mởqyvt miệnxwmng hắatxtn đrbwdãtmpoocufxxgxp lờtmlsi.


“Bẩgouvm Đyeicôjhhzng Báqhnf trưocufqyvtng lãtmpoo, hắatxtn têqczzn Lôjhhzi Thầuqtvn, làeluy mộzndst trong cáqhnfc ngưocuftmlsi tu hàeluynh mộzndst lầuqtvn nàeluyy bịiofo Cổrszq Tháqhnfnh giáqhnfo bắatxtt nhốrbwdt, ởqyvt Kim Dựdfxxc quốrbwdc làeluy ngưocuftmlsi tu hàeluynh thiêqczzn tàeluyi kháqhnf nổrszqi danh, thêqczz tửrwnf hắatxtn luậyeicn thiêqczzn phúkycm tu hàeluynh còpveun ởqyvt trêqczzn hắatxtn.” Ngoạefdki đrbwdiệnxwmn trưocufqyvtng lãtmpoo mộzndst sừzbjang lạefdki cung kíuhoxnh nóbncoi. Hắatxtn lúkycmc trưocufxxgxc cũponyng phụeluy tráqhnfch thẩgouvm tra, tríuhox nhớxxgx hắatxtn lợhxtbi hạefdki cỡaljoeluyo, tựdfxx nhiêqczzn nhớxxgxwbeteluynh mạefdkch.

Đyeicôjhhzng Báqhnf Tuyếhdtbt Ưedxcng gậyeict gậyeict đrbwduqtvu, nhìrbwdn vịiofo Châedxcn Thầuqtvn Chúkycma Tểplue nam tửrwnfrbwdnh thểplue rấshsmt cưocuftmlsng tráqhnfng trưocufxxgxc mắatxtt nàeluyy.

Mộzndst thiêqczzn tàeluyi tu hàeluynh?

Thiêqczzn phúkycm củbxioa thêqczz tửrwnf hắatxtn còpveun ởqyvt trêqczzn hắatxtn?

“Ngưocufơiofoi biếhdtbt vịiofo tháqhnfnh sứfzuf kia củbxioa Cổrszq Tháqhnfnh giáqhnfo ởqyvt đrbwdâedxcu?” Đyeicôjhhzng Báqhnf Tuyếhdtbt Ưedxcng hỏwgpli, “Ngưocufơiofoi cóbnco nắatxtm chắatxtc, hắatxtn nay hốrbwdt hoảzndsng chạefdky trốrbwdn, chạefdky trốrbwdn đrbwdi đrbwdâedxcu, chỉmxin sợhxtb trừzbja chíuhoxnh hắatxtn, khôjhhzng ai dáqhnfm xáqhnfc đrbwdiofonh chứfzuf.”

“Ta cóbncoiofon chíuhoxn thàeluynh nắatxtm chắatxtc!” Nam tửrwnfocuftmlsng tráqhnfng Lôjhhzi Thầuqtvn nóbncoi.

“Nóbncoi rõwbet.” Đyeicôjhhzng Báqhnf Tuyếhdtbt Ưedxcng nóbncoi.

Nam tửrwnfocuftmlsng tráqhnfng Lôjhhzi Thầuqtvn đrbwdrbwdi mặsmkjt vịiofo thanh niêqczzn áqhnfo trắatxtng trưocufxxgxc mắatxtt nàeluyy, cũponyng khôjhhzng khỏwgpli cảzndsm thấshsmy mộzndst tia khẩgouvn trưocufơiofong cùdfxxng vớxxgxi hấshsmp tấshsmp. Hắatxtn biếhdtbt chúkycmt thựdfxxc lựdfxxc nàeluyy củbxioa mìrbwdnh căzndsn bảzndsn khôjhhzng cứfzufu đrbwdưocufhxtbc thêqczz tửrwnf! Màeluy Cổrszq Tháqhnfnh giáqhnfo... Trong truyềqhnfn thuyếhdtbt đrbwdóbncoeluybnco liêqczzn quan vớxxgxi tháqhnfnh chủbxio chíuhox cao vôjhhz thưocufhxtbng củbxioa Cổrszq Tháqhnfnh giớxxgxi. Ởpony trưocufxxgxc mặsmkjt thếhdtb lựdfxxc khủbxiong bốrbwd khổrszqng lồjeqx nhưocuf thếhdtb, hắatxtn chỉmxineluy con kiếhdtbn nho nhỏwgpl, đrbwdzbjang nóbncoi hắatxtn, dùdfxxeluy Kim Dựdfxxc quốrbwdc chủbxioocuftmlsng đrbwdefdki hơiofon ngàeluyn lầuqtvn vạefdkn lầuqtvn cũponyng làeluy con kiếhdtbn!

eluy thanh niêqczzn áqhnfo trắatxtng trưocufxxgxc mắatxtt đrbwdiofoa vịiofo cựdfxxc cao, làeluyocuftmlsng giảznds tháqhnfnh đrbwdiofoa Tháqhnfi Hưocuf thiêqczzn cung! Ngay cảzndsqhnfc đrbwdsmkjc sứfzuf kháqhnfc củbxioa Thiêqczzn Thủbxioy thàeluynh cùdfxxng vớxxgxi Kim Dựdfxxc quốrbwdc chủbxioqyvt trưocufxxgxc mặsmkjt hắatxtn cũponyng rấshsmt cung kíuhoxnh, cũponyng chỉmxinbnco hắatxtn, chỉmxin sợhxtb mớxxgxi cóbnco thểplue cứfzufu thêqczz tửrwnfrbwdnh!

Hắatxtn quyếhdtbt khôjhhzng thểplue bỏwgpl qua cơiofo hộzndsi nàeluyy.

rbwd cứfzufu thêqczz tửrwnf, hắatxtn khôjhhzng tiếhdtbc tấshsmt cảznds!

“Đyeicôjhhzng Báqhnf trưocufqyvtng lãtmpoo.” Lôjhhzi Thầuqtvn cung kíuhoxnh nóbncoi, “Ta cùdfxxng thêqczz tửrwnf Thanh Nhưocufhxtbc từzbjang bưocufxxgxc tu hàeluynh đrbwdếhdtbn nay, cũponyng trảzndsi qua rấshsmt nhiềqhnfu nguy hiểpluem, nhưocufng cũponyng từzbjang cóbnco kỳtbzh ngộznds! Mộzndst lầuqtvn kỳtbzh ngộznds trong đrbwdóbnco, mộzndst lầuqtvn kỳtbzh ngộznds trong đrbwdóbncoeluym ta linh hồjeqxn vàeluy thêqczz tửrwnf đrbwdqhnfu đrbwdưocufhxtbc lộzndst xáqhnfc, màeluy linh hồjeqxn đrbwdqhnfu cóbnco thểplueiofo hồjeqx cảzndsm ứfzufng nhau, nếhdtbu làeluy thi triểpluen bíuhox thuậyeict toàeluyn lựdfxxc ứfzufng phóbnco cảzndsm ứfzufng, khoảzndsng cáqhnfch cảzndsm ứfzufng càeluyng cựdfxxc kỳtbzh xa xôjhhzi. Ta sau khi đrbwdưocufhxtbc Đyeicôjhhzng Báqhnf trưocufqyvtng lãtmpoo từzbja chỗlpxm Cổrszq Tháqhnfnh giáqhnfo cứfzufu ra, giảzndsi trừzbja phong cấshsmm thựdfxxc lựdfxxc khôjhhzi phụeluyc, liềqhnfn lậyeicp tứfzufc cảzndsm ứfzufng vịiofo tríuhox thêqczz tửrwnf ta, lầuqtvn cảzndsm ứfzufng nàeluyy, ta lạefdki pháqhnft hiệnxwmn thêqczz tửrwnf ta thếhdtbeluyqhnfch Kim Dựdfxxc quốrbwdc phi thưocuftmlsng phi thưocuftmlsng xa xôjhhzi! Hơiofon nữrkura lấshsmy tốrbwdc đrbwdznds cựdfxxc nhanh đrbwdang khôjhhzng ngừzbjang chạefdky đrbwdi, tốrbwdc đrbwdznds khủbxiong bốrbwd nhưocuf vậyeicy, nhấshsmt đrbwdiofonh làeluy đrbwdang xuyêqczzn qua hưocuf khôjhhzng! Thanh Nhưocufhxtbc nàeluyng chỉmxineluy mộzndst Chúkycma Tểpluezndsn bảzndsn khôjhhzng thểplue thuấshsmn di, cho nêqczzn nhấshsmt đrbwdiofonh làeluybncoocuftmlsng giảznds kháqhnfc đrbwdem nàeluyng mang đrbwdi.”

“Kim Dựdfxxc quốrbwdc, cóbnco ai cóbnco thểplue mang nàeluyng đrbwdi? Hơiofon nữrkura còpveun cóbnco thểplue thuấshsmn di? Hơiofon nữrkura cáqhnfch Kim Dựdfxxc quốrbwdc còpveun phi thưocuftmlsng phi thưocuftmlsng xa xôjhhzi.” Lôjhhzi Thầuqtvn nóbncoi, “Ta chỉmxin nghĩpaur đrbwdếhdtbn mộzndst khảzndszndsng! Ta bịiofo bắatxtt, thêqczz tửrwnf Tầuqtvn Nhưocufhxtbc thiêqczzn phúkycmqyvt trêqczzn ta, danh chấshsmn Kim Dựdfxxc quốrbwdc, Cổrszq Tháqhnfnh giáqhnfo chỉmxin sợhxtb khôjhhzng tha nàeluyng, nhắatxtm chừzbjang cũponyng bắatxtt nàeluyng, thậyeicm chíuhox bởqyvti vìrbwd thêqczz tửrwnf ta rấshsmt đrbwdưocufhxtbc vịiofo tháqhnfnh sứfzuf kia coi trọwxpbng, cóbnco thểplue bịiofo nhốrbwdt ởqyvt trong đrbwdzndsng thiêqczzn bảzndso vậyeict củbxioa vịiofo tháqhnfnh sứfzuf đrbwdóbnco.”


jhhzi Thầuqtvn nóbncoi xong, liềqhnfn nhìrbwdn vềqhnf phíuhoxa Đyeicôjhhzng Báqhnf Tuyếhdtbt Ưedxcng.

Hắatxtn khẩgouvn trưocufơiofong.

bnco đrbwdi cứfzufu hay khôjhhzng, phảzndsi xem vịiofo Đyeicôjhhzng Báqhnf trưocufqyvtng lãtmpoo Tháqhnfi Hưocuf thiêqczzn cung thầuqtvn bíuhoxeluyy quyếhdtbt đrbwdiofonh.

Hắatxtn sẽzqmu đrbwdáqhnfp ứfzufng sao? Đyeici cứfzufu, cóbnco thểplue đrbwdrbwdi mặsmkjt nguy hiểpluem? Vịiofo Đyeicôjhhzng Báqhnf trưocufqyvtng lãtmpoo nàeluyy sẽzqmu đrbwdjeqxng ýhjvt mạefdko hiểpluem sao?

“Cáqhnfch Kim Dựdfxxc quốrbwdc phi thưocuftmlsng xa xôjhhzi, xuyêqczzn qua hưocuf khôjhhzng...” Đyeicôjhhzng Báqhnf Tuyếhdtbt Ưedxcng đrbwdang suy tưocuf.

Toàeluyn bộznds Kim Dựdfxxc quốrbwdc, cóbnco thểplue thuấshsmn di cóbnco thểplue đrbwdếhdtbm đrbwdưocufhxtbc trêqczzn đrbwduqtvu ngóbncon tay! Mấshsmy ngưocuftmlsi kháqhnfc đrbwdqhnfu còpveun đrbwdâedxcy, chỉmxinbnco nam tửrwnf áqhnfo bàeluyo đrbwden bỏwgpl chạefdky!

eluy muốrbwdn xuấshsmt hiệnxwmn ởqyvt vịiofo tríuhox phi thưocuftmlsng phi thưocuftmlsng xa xôjhhzi củbxioa Kim Dựdfxxc quốrbwdc, bìrbwdnh thưocuftmlsng xuyêqczzn qua hưocuf khôjhhzng rấshsmt khóbnco đrbwdếhdtbn xa xôjhhzi nhưocuf vậyeicy, bởqyvti vìrbwdrbwdnh từzbja thàeluynh Ấjrnwt hai mưocufơiofoi chíuhoxn chạefdky đrbwdi tớxxgxi đrbwdâedxcy cũponyng tiêqczzu phíuhox mộzndst tháqhnfng! Vịiofo nam tửrwnf áqhnfo bàeluyo đrbwden kia thi triểpluen dịiofoch chuyểpluen hưocuf khôjhhzng cựdfxx ly xa siêqczzu chạefdky trốrbwdn, cũponyng phùdfxx hợhxtbp suy đrbwdqhnfn nàeluyy.

iofon nữrkura lúkycmc Lôjhhzi Thầuqtvn cảzndsm ứfzufng, đrbwdrbwdi phưocufơiofong còpveun đrbwdang chạefdky đrbwdi!

iofon nữrkura...

Cổrszq Tháqhnfnh giáqhnfo đrbwdrbwdi vớxxgxi thựdfxxc lựdfxxc rấshsmt mạefdknh, hoặsmkjc làeluy thiêqczzn phúkycm cựdfxxc cao đrbwdqhnfu cựdfxxc kỳtbzh coi trọwxpbng, đrbwdqhnfu càeluyng muốrbwdn làeluym bọwxpbn họwxpb thờtmls phụeluyng Cổrszq Tháqhnfnh giáqhnfo! Cho nêqczzn vịiofo tháqhnfnh sứfzuf kia đrbwdem ‘Thanh Nhưocufhxtbc’ thiêqczzn phúkycm cựdfxxc cao bắatxtt đrbwdi, muốrbwdn tựdfxxrbwdnh tiếhdtbn hàeluynh khốrbwdng chếhdtb, đrbwdiềqhnfu nàeluyy rấshsmt bìrbwdnh thưocuftmlsng.

“Ồrant?” Đyeicôjhhzng Báqhnf Tuyếhdtbt Ưedxcng nhìrbwdn Lôjhhzi Thầuqtvn, cưocuftmlsi nóbncoi, “Nhưocufng ta làeluym sao biếhdtbt ngưocufơiofoi nóbncoi làeluy thậyeict?”

“Ta nóbncoi khôjhhzng cóbnco mộzndst câedxcu làeluy giảznds.” Lôjhhzi Thầuqtvn sốrbwdt ruộzndst, “Đyeicôjhhzng Báqhnf trưocufqyvtng lãtmpoo, ta...”

Vẻizdo mặsmkjt hắatxtn vốrbwdn lo lắatxtng, cảzndsm xúkycmc kíuhoxch đrbwdzndsng bỗlpxmng xảzndsy ra biếhdtbn hóbncoa.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.