Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)
Chương 683 : Kéo nhau đi
Nghe vậbhva y, mọtrqu i ngưcytn ờvadl i sửktxm ng sốxifj t, têjjss n họtrqu c tửktxm thiêjjss n phẩpyfg m cầmmqc m đrvja ầmmqc u kia khẽpicx cau màkbsw y hỏwjes i: “Bảnrob o bốxifj i gìesnc ?”
“Khôvhyq ng phảnrob i muốxifj n xin chỉelij giánrob o củcjdj a ta hay sao? Khôvhyq ng cóbekm bảnrob o bốxifj i lạxjlx i còqjqu n muốxifj n ta chỉelij đrvja iểqvan m cho ngưcytn ơkxak i?” Nàkbsw ng híqkec p mắeftn t liếjjdp c nhìesnc n nam tửktxm kia, ngữvadl khíqkec tùnmpr y tiệxifj n: “Muốxifj n đrvja ộnmpr ng thủcjdj vớdygw i ta đrvja ềbuga u phảnrob i chuẩpyfg n bịzmgy bảnrob o bốxifj i trưcytn ớdygw c, nếjjdp u khôvhyq ng ai rảnrob nh chơkxak i đrvja ùnmpr a vớdygw i ngưcytn ơkxak i?”
Nàkbsw ng vừaxcs a dứhhtq t lờvadl i, nhìesnc n mọtrqu i ngưcytn ờvadl i trừaxcs ng mắeftn t khi nghe thấcnxf y lờvadl i củcjdj a nàkbsw ng, cưcytn ờvadl i nóbekm i: “Cánrob c ngưcytn ơkxak i cũaxcs ng vậbhva y, muốxifj n ra tay vớdygw i ta thìesnc chuẩpyfg n bịzmgy bảnrob o bốxifj i đrvja ếjjdp n đrvja âxhzk y, nếjjdp u ta thua, đrvja ưcytn ơkxak ng nhiêjjss n bảnrob o bốxifj i sẽpicx khôvhyq ng cầmmqc n cánrob c ngưcytn ơkxak i, nhưcytn ng ta thắeftn ng rồuczd i, ha ha, mấcnxf y ngưcytn ờvadl i hiểqvan u chứhhtq .”
Nhìesnc n cánrob c họtrqu c tửktxm ai nấcnxf y đrvja ềbuga u chuẩpyfg n bịzmgy đrvja ộnmpr ng thủcjdj muốxifj n xôvhyq ng lêjjss n, trêjjss n gưcytn ơkxak ng mặkxak t tuấcnxf n mỹnwst củcjdj a nàkbsw ng thu lạxjlx i ýcjqt cưcytn ờvadl i, ánrob nh mắeftn t nửktxm a híqkec p, khóbekm e môvhyq i khẽpicx nhếjjdp ch lêjjss n cảnrob nh cánrob o: “Đyddc ừaxcs ng nghĩexly khôvhyq ng lấcnxf y bảnrob o bốxifj i ra màkbsw muốxifj n đrvja ộnmpr ng thủcjdj , cánrob c ngưcytn ơkxak i nếjjdp u dánrob m ra tay, ta sẽpicx bánrob o vớdygw i phóbekm việxifj n ởugnb đrvja âxhzk y, tin rằhevv ng cánrob c ngưcytn ơkxak i cũaxcs ng biếjjdp t phóbekm việxifj n làkbsw chỗzuap dựanuz a vữvadl ng chắeftn c củcjdj a ta, cóbekm gan thìesnc đrvja ếjjdp n đrvja âxhzk y.”
Mấcnxf y nữvadl họtrqu c viêjjss n đrvja ứhhtq ng mộnmpr t bêjjss n ngăaxcs n cảnrob n Diệxifj p Tinh nghe vậbhva y khôvhyq ng nhịzmgy n đrvja ưcytn ợycfl c lộnmpr ra nụqkec cưcytn ờvadl i. Trựanuz c tiếjjdp p đrvja ưcytn a phóbekm việxifj n vàkbsw o, hắeftn n quảnrob thựanuz c xánrob c đrvja ịzmgy nh phíqkec việxifj n biếjjdp t đrvja ưcytn ợycfl c sẽpicx khôvhyq ng giậbhva m châxhzk n?
Vốxifj n nhữvadl ng ngưcytn ờvadl i trong họtrqu c việxifj n đrvja ềbuga u cảnrob m thấcnxf y đrvja óbekm ng góbekm p củcjdj a hắeftn n cóbekm chúhhtq t kỳudcc quặkxak c, hiệxifj n giờvadl hắeftn n vừaxcs a nóbekm i vậbhva y chắeftn c chắeftn n ai nấcnxf y đrvja ềbuga u thấcnxf y đrvja óbekm làkbsw phóbekm việxifj n âxhzk m thầmmqc m an bàkbsw i.
Nhữvadl ng họtrqu c tửktxm kia ai nấcnxf y đrvja ềbuga u ngạxjlx c nhiêjjss n, khôvhyq ng ngờvadl thiếjjdp u niêjjss n nàkbsw y lạxjlx i nóbekm i ra đrvja ưcytn ợycfl c nhữvadl ng lờvadl i thiếjjdp u giánrob o dưcytn ỡhuvi ng nhưcytn vậbhva y, muốxifj n ra tay vớdygw i hắeftn n còqjqu n phảnrob i lấcnxf y bảnrob o bốxifj i ra? Nếjjdp u khôvhyq ng lấcnxf y ra hắeftn n còqjqu n muốxifj n đrvja i tìesnc m phóbekm việxifj n cánrob o trạxjlx ng?
Đyddc âxhzk y, đrvja âxhzk y…cũaxcs ng quánrob trơkxak tránrob o rồuczd i!
“Thếjjdp nàkbsw o? Khôvhyq ng cóbekm gan thìesnc ta phảnrob i đrvja i rồuczd i.” Nàkbsw ng nóbekm i, nhìesnc n mấcnxf y nữvadl họtrqu c viêjjss n đrvja ang giữvadl Diệxifj p Tinh, lộnmpr ra nụqkec cưcytn ờvadl i mịzmgy hoặkxak c nóbekm i: “Mấcnxf y vịzmgy tỷpicx tỷpicx xinh đrvja ẹgjos p nàkbsw y, mấcnxf y ngưcytn ờvadl i đrvja ừaxcs ng giữvadl Diệxifj p Tinh mỹnwst nhâxhzk n củcjdj a ta nữvadl a!”
Mấcnxf y nữvadl họtrqu c viêjjss n kia ngơkxak ngẩpyfg n, thấcnxf y thiếjjdp u niêjjss n nhìesnc n vềbuga phíqkec a mìesnc nh, đrvja ôvhyq i mắeftn t mịzmgy hoặkxak c hiệxifj n lêjjss n ýcjqt cưcytn ờvadl i, giốxifj ng nhưcytn vòqjqu ng xoay củcjdj a ngưcytn ờvadl i say vậbhva y, khiếjjdp n cho bọtrqu n họtrqu khôvhyq ng khỏwjes i ngâxhzk y dạxjlx i.
Diệxifj p Tinh hévmyn miệxifj ng cưcytn ờvadl i, đrvja i lêjjss n trưcytn ớdygw c, tựanuz nhiêjjss n kévmyn o tay Phưcytn ợycfl ng Cửktxm u nóbekm i: “Đyddc i thôvhyq i! Ta dẫexly n muộnmpr i đrvja i dạxjlx o xung quanh, lầmmqc n sau đrvja ệxifj sẽpicx biếjjdp t đrvja ưcytn ợycfl c cánrob c nơkxak i ởugnb đrvja âxhzk y.”
Nhữvadl ng ngưcytn ờvadl i khánrob c thấcnxf y hai ngưcytn ờvadl i rờvadl i đrvja i, ai nấcnxf y đrvja ềbuga u nhìesnc n vềbuga phíqkec a têjjss n họtrqu c tửktxm dẫexly n đrvja ầmmqc u thiêjjss n phẩpyfg m, thấcnxf y hắeftn n khôvhyq ng nóbekm i gìesnc , bọtrqu n họtrqu khôvhyq ng nhịzmgy n đrvja ưcytn ợycfl c hỏwjes i: “Lýcjqt họtrqu c trưcytn ởugnb ng, cứhhtq vậbhva y khôvhyq ng cóbekm cánrob ch nàkbsw o sao?”
Nam tửktxm họtrqu Lýcjqt kia nhìesnc n chằhevv m chằhevv m tay Diệxifj p Tinh kévmyn o lấcnxf y thiếjjdp u niêjjss n kia, nghiếjjdp n răaxcs ng: “Hừaxcs ! Lấcnxf y bảnrob o bốxifj i ra đrvja ểqvan hắeftn n ra tay? Quánrob cóbekm lợycfl i cho hắeftn n rồuczd i, ta đrvja i tìesnc m Âesnc u Dưcytn ơkxak ng họtrqu c trưcytn ởugnb ng bọtrqu n họtrqu , dánrob m trêjjss u chọtrqu c Diệxifj p Tinh họtrqu c muộnmpr i màkbsw Âesnc u Dưcytn ơkxak ng họtrqu c trưcytn ởugnb ng thíqkec ch, tiểqvan u tửktxm nàkbsw y cũaxcs ng ngạxjlx i mệxifj nh quánrob dàkbsw i rồuczd i!”
Mọtrqu i ngưcytn ờvadl i vừaxcs a nghe thấcnxf y ánrob nh mắeftn t liềbuga n lóbekm e sánrob ng, hắeftn n muốxifj n đrvja ểqvan họtrqu c việxifj n Thiêjjss n Kiêjjss u ra tay? Nhưcytn vậbhva y thìesnc dùnmpr phóbekm việxifj n bọtrqu n họtrqu cũaxcs ng sẽpicx khôvhyq ng nóbekm i gìesnc ?
Nếjjdp u nhưcytn Âesnc u Dưcytn ơkxak ng họtrqu c trưcytn ởugnb ng bọtrqu n họtrqu ra tay, tiểqvan u tửktxm nàkbsw y chắeftn c chắeftn n sẽpicx bịzmgy đrvja ánrob nh rấcnxf t thảnrob m! Nghĩexly vậbhva y gưcytn ơkxak ng mặkxak t ai nấcnxf y đrvja ềbuga u hưcytn ng phấcnxf n.
Màkbsw lúhhtq c nàkbsw y Phưcytn ợycfl ng Cửktxm u rờvadl i đrvja i cùnmpr ng Diệxifj p Tinh cúhhtq i đrvja ầmmqc u nhìesnc n tay bịzmgy kévmyn o đrvja i, khôvhyq ng khỏwjes i nhíqkec u màkbsw y, nàkbsw ng nhìesnc n vềbuga phíqkec a Diệxifj p Tinh, thấcnxf y nàkbsw ng cũaxcs ng đrvja ang nhìesnc n lạxjlx i, trong mắeftn t tràkbsw n đrvja ầmmqc y ýcjqt cưcytn ờvadl i, lạxjlx i cóbekm hàkbsw o quang nàkbsw ng khôvhyq ng nhìesnc n thấcnxf u đrvja ưcytn ợycfl c.
Trêjjss n đrvja ưcytn ờvadl ng gặkxak p khôvhyq ng íqkec t cánrob c họtrqu c tửktxm , nàkbsw ng cũaxcs ng khôvhyq ng buôvhyq ng tay đrvja ang kévmyn o lâxhzk y tay nàkbsw ng, chuyệxifj n nàkbsw y khiếjjdp n nàkbsw ng kỳudcc quánrob i khôvhyq ng thôvhyq i. Diệxifj p Tinh mỹnwst nhâxhzk n nàkbsw y sao lạxjlx i to gan nhưcytn vậbhva y? Khôvhyq ng sợycfl ngưcytn ờvadl i khánrob c hiểqvan u lầmmqc m sao?
Trong lòqjqu ng nghi hoặkxak c, đrvja ang muốxifj n hỏwjes i lạxjlx i nghe thấcnxf y mộnmpr t giọtrqu ng nóbekm i truyềbuga n đrvja ếjjdp n.
“A Tinh.”
Mộnmpr t nữvadl tửktxm bạxjlx ch y đrvja ứhhtq ng cánrob ch đrvja óbekm khôvhyq ng xa nhìesnc n hai ngưcytn ờvadl i, ánrob nh mắeftn t dừaxcs ng trêjjss n tay đrvja ang dắeftn t nhau củcjdj a hai ngưcytn ờvadl i, con ngưcytn ơkxak i khẽpicx đrvja ộnmpr ng.
“Khô
Nà
Nhì
Mấ
Vố
Nhữ
Đ
“Thế
Mấ
Diệ
Nhữ
Nam tử
Mọ
Nế
Mà
Trê
Trong lò
“A Tinh.”
Mộ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.