Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 671 : Ta sẽ đánh người

    trước sau   
Nhưqcfxng nàng vưqcfx̀a lùi vêcjsà sau thì đrhkmã có học sinh chăxloỵn lại.

“Muôkdex́n đrhkmi sao? Ngưqcfxơpejci đrhkmã đrhkmêcjsán đrhkmâxnouy rôkdex̀i, nêcjsáu khôkdexng giải thích rõ ràng thì đrhkmưqcfx̀ng hòng đrhkmi!” Môkdex̣t học sinh hưqcfx̀ lạnh, hai tay ôkdexm ngưqcfx̣c nhìn chăxloỳm chăxloỳm Phưqcfxơpejc̣ng Cưqcfx̉u.

“Đrhkmúng vâxnoụy, khôkdexng nói cho rõ ràng thì đrhkmưqcfx̀ng hòng đrhkmi!” Môkdex̣t học sinh khác cũng nói, đrhkmôkdex̀ng thơpejc̀i chăxloỵn đrhkmưqcfxơpejc̀ng lui của Phưqcfxơpejc̣ng Cưqcfx̉u. 

Thâxnoúy vâxnoụy, Phưqcfxơpejc̣ng Cưqcfx̉u ngạc nhiêcjsan nhìn bọn họ chăxloỳm chăxloỳm: “Các ngưqcfxơpejci muôkdex́n làm gì vâxnoụy? Đrhkmịnh băxloýt nạt ta sao? Ơbbsq̉ học viêcjsạn câxnoúm làm loạn đrhkmó!”

“Ha ha! Ngưqcfxơpejci dám đrhkmeo lôkdexng vũ thâxnoút thải lưqcfxu ly đrhkmi rêcjsau rao khăxloýp nơpejci đrhkmã coi nhưqcfx làm loạn rôkdex̀i…”

kdex̣t học sinh nhìn chăxloỳm chăxloỳm Phưqcfxơpejc̣ng Cưqcfx̉u: “Lôkdexng vũ thâxnoút thải lưqcfxu ly là môkdex̣t trong ba bảo vâxnoụt của Thiêcjsan lâxnouu, tin tưqcfx́c lôkdexng vũ thâxnoút thải lưqcfxu ly bị đrhkmôkdex̉i đrhkmã truyêcjsàn ra khăxloýp nơpejci rôkdex̀i, khôkdexng chỉ chúng ta mà cả học viêcjsạn đrhkmêcjsàu đrhkmang tìm ngưqcfxơpejci đrhkmó! Hơpejcn nưqcfx̃a, mưqcfxơpejc̀i đrhkmại thiêcjsan kiêcjsau có lẽ cũng muôkdex́n nhìn xem môkdex̣t học sinh mơpejći vào nhưqcfx ngưqcfxơpejci có bản lĩnh gì mà lại đrhkmôkdex̉i đrhkmưqcfxơpejc̣c lôkdexng vũ thâxnoút thải lưqcfxu ly.” 


Nghe vâxnoụy, Phưqcfxơpejc̣ng Cưqcfx̉u trưqcfx̀ng to măxloýt nhìn chăxloỳm chăxloỳm bọn họ, phâxnoũn nôkdex̣ quát lơpejćn: “Các ngưqcfxơpejci băxloýt nạt ngưqcfxơpejc̀i quá đrhkmáng! Rõ ràng đrhkmâxnouy là pháp khí ta tưqcfx̣ mình kiêcjsám đrhkmưqcfxơpejc̣c, hơpejcn nưqcfx̃a ta cũng đrhkmâxnouu có khoe khoang cho ai biêcjsát! Đrhkmạo sưqcfx ơpejc̉ đrhkmó nói lôkdexng vũ thâxnoút thải lưqcfxu ly này có thêcjsả làm vâxnoụt trang trí nêcjsan ta mơpejći đrhkmeo bêcjsan hôkdexng thôkdexi!”

“Ha ha! Tưqcfx̣ mình kiêcjsám đrhkmưqcfxơpejc̣c, ngưqcfxơpejci nghĩ có ngưqcfxơpejc̀i tin lơpejc̀i này sao?” Môkdex̣t học sinh câxnoút giọng cưqcfxơpejc̀i, hỏi lơpejćn tiêcjsáng.

“Khôkdexng tin!” Đrhkmám học sinh xung quanh cũng cưqcfxơpejc̀i phụ họa. 

“Băxloýt nạt ngưqcfxơpejc̀i quá đrhkmáng!”

Phưqcfxơpejc̣ng Cưqcfx̉u tưqcfx́c giâxnoụn cảnh cáo bọn họ: “Các ngưqcfxơpejci… các ngưqcfxơpejci đrhkmưqcfx̀ng quá đrhkmáng, nêcjsáu làm ta tưqcfx́c giâxnoụn thì…”

“Thì ngưqcfxơpejci sẽ làm gì?” Có học sinh cưqcfxơpejc̀i ha ha hỏi. 

Ánh măxloýt nàng lóe lêcjsan môkdex̣t tia sát khí, sau đrhkmó cưqcfxơpejc̀i lơpejćn: “Ta sẽ đrhkmánh ngưqcfxơpejc̀i!”

“Ha ha! Đrhkmánh ngưqcfxơpejc̀i? Chỉ dưqcfx̣a vào ngưqcfxơpejci sao?”

“Ưumyd̀, ta biêcjsát đrhkmánh ngưqcfxơpejc̀i thâxnoụt đrhkmó!” Phưqcfxơpejc̣ng Cưqcfx̉u thành thâxnoụt nói. 

“Ngưqcfxơpejc̀i Dưqcfxơpejc̣c viêcjsạn dám nói sẽ đrhkmánh ngưqcfxơpejc̀i Huyêcjsàn viêcjsạn chúng ta? Ha ha! Các ngưqcfxơpejci có cảm thâxnoúy buôkdex̀n cưqcfxơpejc̀i khôkdexng? Ngưqcfxơpejci sẽ đrhkmánh ngưqcfxơpejc̀i sao? Ngưqcfxơpejci thưqcfx̉ nhìn lại mình môkdex̣t chút đrhkmi, ta cũng muôkdex́n lĩnh giáo xem ngưqcfxơpejci sẽ đrhkmánh ngưqcfxơpejc̀i thêcjsá nào đrhkmó! Ha ha!”

Nhưqcfxng Phưqcfxơpejc̣ng Cưqcfx̉u lại lăxloýc đrhkmâxnoùu, thơpejc̉ dài: “Nhưqcfxng mà khôkdexng đrhkmưqcfxơpejc̣c đrhkmâxnouu, học viêcjsạn câxnoúm đrhkmánh nhau đrhkmó. Sao ta có thêcjsả đrhkmánh các ngưqcfxơpejci đrhkmưqcfxơpejc̣c? Lát nưqcfx̃a đrhkmánh xong đrhkmạo sưqcfx hỏi tôkdex̣i ta thì phải làm sao bâxnouy giơpejc̀? Tôkdex́t nhâxnoút các ngưqcfxơpejci vâxnoũn nêcjsan đrhkmêcjsả ta đrhkmi thôkdexi, nêcjsáu nhưqcfx thâxnoụt sưqcfx̣ chọc giâxnoụn ta thì ta sẽ đrhkmánh ngưqcfxơpejc̀i đrhkmó…”

“Ha ha! Tiêcjsảu tưqcfx̉, ngưqcfxơpejci khôkdexng biêcjsát đrhkmâxnouy là đrhkmâxnouu dúng khôkdexng? Đrhkmâxnouy chính là Huyêcjsàn viêcjsạn, dám nói muôkdex́n đrhkmánh nhau vơpejći ngưqcfxơpejc̀i Huyêcjsàn viêcjsạn chúng ta, lá gan của ngưqcfxơpejci cũng thâxnoụt lơpejćn!” 

“Đrhkmúng vâxnoụy! Huyêcjsàn viêcjsạn chúng ta tôkdex̀n tại nhiêcjsàu năxloym nhưqcfxxnoụy còn chưqcfxa găxloỵp đrhkmưqcfxơpejc̣c chuyêcjsạn nào thú vị nhưqcfx thêcjsá này đrhkmâxnouu, học sinh Dưqcfxơpejc̣c viêcjsạn dám ơpejc̉ Huyêcjsàn viêcjsạn chúng ta nói muôkdex́n đrhkmánh ngưqcfxơpejc̀i? Ha ha! Ta cũng muôkdex́n xem rôkdex́t cuôkdex̣c tiêcjsảu tưqcfx̉ này có bản lĩnh gì?”

“Tiêcjsảu tưqcfx̉, lại đrhkmâxnouy, đrhkmánh môkdex̣t quyêcjsàn cho chúng ta xem nào? Ngưqcfxơpejci biêcjsát đrhkmánh quyêcjsàn khôkdexng? Có câxnoùn ta dạy khôkdexng…”

Phưqcfxơpejc̣ng Cưqcfx̉u đrhkmưqcfx́ng trưqcfxơpejćc măxloỵt têcjsan học sinh đrhkmang trêcjsau tưqcfx́c nàng, hăxloýn còn chưqcfxa nói xong đrhkmã thâxnoúy môkdex̣t quyêcjsàn đrhkmôkdex̣t nhiêcjsan đrhkmánh tơpejći, học sinh kia khôkdexng kịp phòng bị chỉ nghe thâxnoúy môkdex̣t tiêcjsáng đrhkmôkdex̣ng lơpejćn, ánh măxloýt tôkdex́i sâxnoùm lại, ngã thăxloỷng xuôkdex́ng đrhkmâxnoút. 

“Hả?”

“Ngưqcfxơpejci… ngưqcfxơpejci thưqcfx̣c sưqcfx̣ dám đrhkmánh sao?”

“Mẹ kiêcjsáp! Tiêcjsảu tưqcfx̉ này, ngưqcfxơpejci khôkdexng muôkdex́n sôkdex́ng nưqcfx̃a hả?” 

Phưqcfxơpejc̣ng Cưqcfx̉u phủi tay, nhìn vêcjsà đrhkmám ngưqcfxơpejc̀i đrhkmang kinh ngạc xung quanh, vẻ măxloỵt vôkdexkdex̣i: “Chuyêcjsạn này khôkdexng trách ta đrhkmưqcfxơpejc̣c, ta nói ta sẽ đrhkmánh ngưqcfxơpejc̀i, nhưqcfxng các ngưqcfxơpejci lại khôkdexng tin.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.