Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 617 : Học viện tinh vân

    trước sau   
Ôqekpng lãxfaeo ngẩgjmdng lêfbiwn liếqnnoc nhìsyhtn nàrhtnng rồsheli đusndvelcng dậsxehy đusndi vàrhtno trong bếqnnop, khôqltbng lâgjmdu sau thìsyhtxxiung mộfnmct chéqfdon cháhbfao đusndi ra, đusndqjsd xuốxwykng trưxxiusilyc mặmlkxt ôqltbng rồsheli lạiofni đusndgjmdy chúspaut đusndshel ăjrknn vặmlkxt trưxxiusilyc mặmlkxt mìsyhtnh ra, cũwnzdng chẳkcufng nóqkdui gìsyht kháhbfac màrhtn lạiofni tiếqnnop tụeuvfc cắlhdxm đusndqjsdu vàrhtno ăjrknn.

Phưxxiupgijng Cửcrcku thấqfzqy vậsxehy cóqkdu chúspaut ngạiofnc nhiêfbiwn, đusndi lêfbiwn phíjjfya trưxxiusilyc rồsheli ngồsheli xuốxwykng, nhìsyhtn báhbfat cháhbfao trưxxiusilyc mặmlkxt cóqkdu vẻsyhtrhtn cháhbfao trắlhdxng nhưxxiung ởqnno giữurbaa lạiofni thảoyqlrhtno vàrhtni viêfbiwn hạiofnt sen màrhtnu xanh khiếqnnon cho báhbfat cháhbfao tỏiofna ra hưxxiuơgjffng sen thơgjffm lừgjffng: “Cho ta sao?”

Ôqekpng lãxfaeo cũwnzdng khôqltbng đusndáhbfap lạiofni, Phưxxiupgijng Cửcrcku cũwnzdng khôqltbng đusndpgiji ôqltbng trảoyql lờttivi liềcrckn cầqjsdm thìsyhta lêfbiwn ăjrknn hai thìsyhta cháhbfao, lúspauc nàrhtnng múspauc viêfbiwn hạiofnt sen màrhtnu xanh kia lêfbiwn nhìsyhtn đusndi nhìsyhtn lạiofni rồsheli hỏiofni: “Hạiofnt sen nàrhtny vẫahisn chưxxiua chíjjfyn đusndúspaung khôqltbng? Tạiofni sao lạiofni cóqkducvofi hưxxiuơgjffng sen nồshelng đusndsxehm đusndếqnnon vậsxehy?” 

Vừgjffa nóqkdui nàrhtnng vừgjffa đusndúspaut viêfbiwn hạiofnt sen màrhtnu xanh kia vàrhtno miệqnljng nhai nhưxxiung lạiofni nhăjrknn màrhtny: “Quảoyql nhiêfbiwn làrhtn chưxxiua chíjjfyn hơgjffn nữurbaa còztysn rấqfzqt cứvelcng, cắlhdxn mãxfaei khôqltbng ra!”

rhtnng nhai nóqkdu trong miệqnljng mộfnmct lúspauc nhưxxiung thựgjmdc sựgjmd vẫahisn khôqltbng vỡxwyk ra đusndưxxiupgijc, nhưxxiung mùcvofi vịoyql củgtksa hạiofnt sen nàrhtny thựgjmdc sựgjmd rấqfzqt nồshelng, vìsyht thếqnno lạiofni thấqfzqy lôqltbng màrhtny nàrhtnng dãxfaen ra cưxxiuttivi nóqkdui: “Thơgjffm quáhbfa, khôqltbng nhai đusndưxxiupgijc vậsxehy thìsyht nuốxwykt luôqltbn vậsxehy! Khôqltbng đusndưxxiupgijc lãxfaeng phíjjfy!”

Nghe vậsxehy, ôqltbng lãxfaeo ngẩgjmdng đusndqjsdu lêfbiwn nhìsyhtn, nhìsyhtn thấqfzqy nàrhtnng nuốxwykt luôqltbn hạiofnt sen vàrhtno bụeuvfng nêfbiwn áhbfanh mắlhdxt hơgjffi di chuyểqjsdn, cũwnzdng chẳkcufng nóqkdui gìsyhtrhtn lạiofni tiếqnnop tụeuvfc ăjrknn báhbfat cháhbfao trưxxiusilyc mặmlkxt ôqltbng. 


Phưxxiupgijng Cửcrcku mòztys đusndi mòztys lạiofni trong chéqfdon cháhbfao rồsheli hỏiofni: “Sao lạiofni chỉqdywqkdu mộfnmct viêfbiwn hạiofnt sen thôqltbi vậsxehy?” Tuy viêfbiwn hạiofnt sen nàrhtny nhai mãxfaei khôqltbng vỡxwyk nhưxxiung trong báhbfat cháhbfao nàrhtny lạiofni chỉqdyw bỏiofnrhtno cóqkdu mộfnmct hạiofnt, vậsxehy chẳkcufng phảoyqli quáhbfa íjjfyt hay sao? Nàrhtnng còztysn muốxwykn ăjrknn thêfbiwm mấqfzqy viêfbiwn nữurbaa!

Ôqekpng lãxfaeo múspauc thìsyhta cháhbfao trong tay ngừgjffng lạiofni mộfnmct láhbfat nhưxxiung cũwnzdng chẳkcufng ngẩgjmdng đusndqjsdu lêfbiwn nóqkdui: “Mộfnmct viêfbiwn làrhtn đusndgtks rồsheli!”

Vừgjffa nóqkdui ôqltbng vừgjffa ăjrknn nốxwykt báhbfat cháhbfao kia xong rồsheli thu dọnvvkn đusndshel ăjrknn ởqnno trưxxiusilyc mặmlkxt củgtksa mìsyhtnh lạiofni, sau đusndóqkdu quay ngưxxiuttivi đusndi vàrhtno bếqnnop, khôqltbng lâgjmdu sau lạiofni đusndi ra nhưxxiung cũwnzdng chẳkcufng nóqkdui lờttivi nàrhtno màrhtn đusndi luôqltbn. 

Phưxxiupgijng Cửcrcku chốxwykng cằjypqm nhìsyhtn bóqkdung dáhbfang ôqltbng lãxfaeo kia đusndi xa dầqjsdn rồsheli lạiofni khẽhggs lạiofni tựgjmda nhưxxiu nỉqdyw non khẽhggsjjfyu ríjjfyu hỏiofni: “Bâgjmdy giờttiv mớsilyi làrhtn tháhbfang ba vậsxehy màrhtn đusndãxfaeqkdu hạiofnt sen rồsheli sao? Cóqkdu đusndiềcrcku, mùcvofi củgtksa viêfbiwn hạiofnt sen nàrhtny lạiofni thơgjffm đusndếqnnon vậsxehy, thậsxeht sựgjmd khôqltbng biếqnnot nóqkdurhtn giốxwykng gìsyht?”

rhtnng lạiofni ăjrknn thêfbiwm vàrhtni muỗeuvfng cháhbfao nữurbaa, hạiofnt sen vừgjffa đusndưxxiua vàrhtno miệqnljng đusndãxfae tỏiofna hưxxiuơgjffng khắlhdxp đusndqjsdu lưxxiuxwyki, dưxxiu vịoyqlztysn vưxxiuơgjffng mãxfaei trong miệqnljng.

Sau khi ăjrknn no xong nàrhtnng lạiofni quay lạiofni phòztysng đusndqjsd tu luyệqnljn, chuyệqnljn nàrhtnng nuốxwykt thẳkcufng viêfbiwn hạiofnt sen xanh thơgjffm nồshelng tỏiofna ra kia cũwnzdng bịoyqlxfaeng quêfbiwn rấqfzqt nhanh, bởqnnoi vìsyhtcvofng vớsilyi thờttivi gian qua đusndi thìsyht ngàrhtny chiêfbiwu sinh củgtksa họnvvkc việqnljn Tinh Vâgjmdn cũwnzdng đusndếqnnon gầqjsdn. 

qltbm nay sau khi nàrhtnng căjrknn dặmlkxn mấqfzqy con quỷfyvr tu ởqnno trong thung lũwnzdng Đnvvkàrhtno Hoa mộfnmct vàrhtni chuyệqnljn xong thìsyht lạiofni dặmlkxn dòztys ôqltbng lãxfaeo quéqfdot dọnvvkn kia mộfnmct chúspaut, đusndiofni ýqjsdrhtnrhtnng phảoyqli đusndi đusndếqnnon họnvvkc việqnljn Lụeuvfc Tinh Tinh Vâgjmdn củgtksa nưxxiusilyc Thanh Đnvvkjypqng tu hàrhtnnh tậsxehp luyệqnljn, trong thờttivi gian ngắlhdxn sẽhggs khôqltbng quay vềcrckfbiwn bảoyqlo bọnvvkn họnvvk chăjrknm sóqkduc tốxwykt cho nơgjffi nàrhtny rồsheli trởqnno vềcrck hoàrhtnng cung.

Sau khi sắlhdxp xếqnnop xong mọnvvki chuyệqnljn, nàrhtnng cùcvofng vớsilyi ngưxxiuttivi nhàrhtnqkdui chuyệqnljn mộfnmct chúspaut trong đusndiofni đusndiệqnljn rồsheli nghe bọnvvkn họnvvkjrknn dặmlkxn.

“Tiểqjsdu Cửcrcku, lầqjsdn nàrhtny con đusndi ra ngoàrhtni khôqltbng mang ngưxxiuttivi đusndi cùcvofng hay sao? Mộfnmct mìsyhtnh đusndi đusndếqnnon họnvvkc việqnljn Lụeuvfc Tinh màrhtnfbiwn cạiofnnh lạiofni khôqltbng cóqkdu ngưxxiuttivi đusndi cùcvofng thìsyhtrhtnm sao màrhtn đusndưxxiupgijc! Nếqnnou khôqltbng đusndqjsd ta đusndiềcrcku Lãxfaenh Sưxxiuơgjffng từgjff Phưxxiupgijng vệqnlj doanh trởqnno vềcrck đusndi cùcvofng vớsilyi con đusndi!” 

“Khôqltbng cầqjsdn, khôqltbng cầqjsdn đusndâgjmdu, đusndqjsdrhtnng ấqfzqy ởqnno lạiofni Phưxxiupgijng vệqnlj doanh tu luyệqnljn đusndi, lầqjsdn nàrhtny con đusndếqnnon họnvvkc việqnljn mộfnmct mìsyhtnh làrhtn đusndưxxiupgijc rồsheli, đusndếqnnon nơgjffi sẽhggsqkdu sắlhdxp xếqnnop cảoyql thôqltbi.” Nàrhtnng cưxxiuttivi rồsheli xua tay nóqkdui: “Nếqnnou nhưxxiuqkdu chuyệqnljn gìsyht thìsyht viếqnnot thưxxiu cho con!”

“Tậsxehp Lẫahism gừgjffi thưxxiu vềcrckqkdui nóqkduqnnofbiwn ngoàrhtni đusndi theo dong binh, đusndếqnnon lúspauc đusndóqkdu sẽhggs đusndếqnnon thẳkcufng họnvvkc việqnljn Tinh Vâgjmdn bêfbiwn kia nêfbiwn khôqltbng vềcrck nữurbaa, vậsxehy lầqjsdn nàrhtny con đusndi khôqltbng phảoyqli làrhtn đusndi mộfnmct mìsyhtnh hay sao?” Lãxfaeo tháhbfai gia nhìsyhtn nàrhtnng cóqkdu chúspaut khôqltbng yêfbiwn tâgjmdm.

Tuy nóqkdui thựgjmdc lựgjmdc củgtksa nàrhtnng giỏiofni nhưxxiung ngưxxiuttivi củgtksa họnvvkc việqnljn Tinh Vâgjmdn kia cũwnzdng làrhtn nhữurbang ngưxxiuttivi tàrhtni giỏiofni đusndếqnnon từgjffhbfac nưxxiusilyc, thiêfbiwn phúspau củgtksa mỗeuvfi ngưxxiuttivi đusndcrcku khiếqnnon ngưxxiuttivi ta kinh sợpgij, mộfnmct mìsyhtnh nàrhtnng đusndi khôqltbng cóqkdu ai chăjrknm sóqkduc thìsyhtrhtnm sao đusndưxxiupgijc cơgjff chứvelc

Phưxxiupgijng Cửcrcku khẽhggsxxiuttivi rồsheli đusndvelcng dậsxehy đusndi đusndếqnnon trưxxiusilyc cửcrcka đusndiofni đusndiệqnljn, sau đusndóqkdu ngẩgjmdng đusndqjsdu lêfbiwn nhìsyhtn bầqjsdu trờttivi phíjjfya xa kia rồsheli nhẹnvvk giọnvvkng nóqkdui: “Sao lạiofni khôqltbng đusndưxxiupgijc? Đnvvkâgjmdy chỉqdywrhtnxxiusilyc đusndqjsdu tiêfbiwn con đusndi ra ngoàrhtni thôqltbi màrhtn!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.