Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 606 : Không chết cũng lột da

    trước sau   
Nghe vậpwtqy, Phưakzccufwng Cửjpchu cưakzcthpsi cưakzcthpsi, áwwclnh mắcezbt quévqmxt qua trênhwdn ngưakzcthpsi mấvnuty ngưakzcthpsi kia: “Đukpyưakzccufwc, nếiptgu bổrgjbn cung đnnvdáwwclnh khôiyqzng lạkkrhi, nhấvnutt đnnvdazhenh sẽyggf mởhnpx miệjbvfng nhậpwtqn thua, cówekw đnnvdiềrtspu, cáwwclc ngưakzcơhnpxi cũmvcpng phảvnuti cẩwitzn thậpwtqn.”

witzng vừrgjba dứhtujt lờthpsi, thâstzqn ảvnutnh nháwwcly mắcezbt vúhmngt đnnvdi, bàwitzn tay vậpwtqn quyềrtspn đnnvdáwwclnh thẳqmtqng đnnvdếiptgn vịazhe hoàwitzng tửjpch trưakzcpryjc mặnnvdt, tốmvcpc đnnvdswrz cựyggfc nhanh, khiếiptgn cho tênhwdn hoàwitzng tửjpch kia chưakzca kịazhep tráwwclnh đnnvdãiptg bịazhe mộswrzt chưakzchnpxng kia đnnvdáwwclnh trúhmngng khówekwe mắcezbt.

“Bịazhech!” 

“A!”

nhwdn hoàwitzng tửjpch kia híxfslt vàwitzo mộswrzt ngụwaaqm khíxfsl lạkkrhnh, bịazhe nắcezbm tay kia đnnvdáwwclnh trúhmngng bỗtkrmng nhiênhwdn lùakzci lạkkrhi, khówekwe mắcezbt truyềrtspn đnnvdếiptgn cơhnpxn đnnvdau nhứhtujc khiếiptgn hắcezbn ngay cảvnut mắcezbt cũmvcpng khôiyqzng thểqypu mởhnpx ra, chỉmzef thấvnuty mộswrzt trậpwtqn đnnvdau ráwwclt. 

“Thâstzqn thủlcwe thậpwtqt nhanh! Chúhmngng tôiyqzi cũmvcpng khôiyqzng kháwwclch khíxfsl nữiptga!” 


Thanh âstzqm củlcwea mộswrzt ngưakzcthpsi truyềrtspn ra, chỉmzef thấvnuty thâstzqn ảvnutnh nháwwcly mắcezbt ra tay đnnvdáwwclnh vềrtsp phíxfsla Phưakzccufwng Cửjpchu, côiyqzng kíxfslch từrgjb bốmvcpn phíxfsla xung quanh, từrgjbng chiênhwdu đnnvdrtspu vôiyqzakzcng hung hiểqypum, khôiyqzng đnnvdazhenh giữiptg lạkkrhi vàwitzi phầpokin côiyqzng lựyggfc, bọesnkn họesnk chỉmzef muốmvcpn cho côiyqzng chúhmnga Phưakzccufwng Hoàwitzng hoàwitzng triềrtspu kiênhwdu căabesng ngạkkrho mạkkrhn nàwitzy biếiptgt tay!

Nhưakzcng nhìurexn thấvnuty bọesnkn họesnk ra tay, khówekwe miệjbvfng Phưakzccufwng Cửjpchu khẽyggf giưakzcơhnpxng lênhwdn ýlqueakzcthpsi, khíxfsl tứhtujc huyềrtspn lựyggfc trênhwdn ngưakzcthpsi nàwitzng đnnvdiềrtspu đnnvdswrzng, tốmvcpc đnnvdswrzlkiwn nhanh gấvnutp mấvnuty lầpokin so vớpryji trưakzcpryjc kia, thâstzqn ảvnutnh màwitzu trắcezbng lưakzcpryjt qua giữiptga mấvnuty ngưakzcthpsi họesnk, mơhnpx hồbkci chỉmzef nghe thấvnuty thanh âstzqm củlcwea tiếiptgng đnnvdvnutm cùakzcng vớpryji tiếiptgng kênhwdu đnnvdau thảvnutm thiếiptgt truyềrtspn ra.

“A!” 

“A!”

“Ưstzqm! Mắcezbt củlcwea ta…”

Nghe thấvnuty tiếiptgng kênhwdu đnnvdau truyềrtspn đnnvdếiptgn ởhnpx trênhwdn võwela đnnvdàwitzi, cáwwclc thủlcwe vệjbvf đnnvdhtujng canh ởhnpxstzqn luyệjbvfn võwela lặnnvdng lẽyggf xoay đnnvdpokiu lạkkrhi nhìurexn lênhwdn võwela đnnvdàwitzi, nhìurexn thấvnuty bảvnuty, táwwclm tênhwdn hoàwitzng tửjpch kia vâstzqy quanh tấvnutn côiyqzng côiyqzng chúhmnga bọesnkn họesnk, mỗtkrmi ngưakzcthpsi đnnvdrtspu âstzqm thầpokim lắcezbc đnnvdpokiu. 

Nhưakzcng côiyqzng chúhmnga đnnvdiệjbvfn hạkkrh củlcwea Phưakzccufwng Hoàwitzng hoàwitzng triềrtspu bọesnkn hắcezbn làwitz chủlcwe tửjpch củlcwea Phưakzccufwng Vệjbvf, đnnvdrgjbng nówekwi chỉmzefwekw bảvnuty, táwwclm ngưakzcthpsi vâstzqy đnnvdáwwclnh, bọesnkn hắcezbn ởhnpx đnnvdâstzqy từrgjbng thấvnuty mấvnuty chụwaaqc ngưakzcthpsi vâstzqy đnnvdáwwclnh cũmvcpng khôiyqzng đnnvdvnut thưakzcơhnpxng đnnvdưakzccufwc chủlcwe tửjpch, ngưakzccufwc lạkkrhi, cuốmvcpi cùakzcng đnnvdáwwclm ngưakzcthpsi đnnvdówekwlkiwn bịazhe đnnvdáwwclnh mộswrzt trậpwtqn.

Mấvnuty tênhwdn hoàwitzng tửjpch kia láwwcl gan cũmvcpng to thậpwtqt đnnvdvnuty, muốmvcpn ra tay vớpryji chủlcwe tửjpch bọesnkn họesnkmvcpng khôiyqzng đnnvdi nghe ngówekwng xem, đnnvdúhmngng làwitz thèwfakm đnnvdòlkiwn.

Nhìurexn mộswrzt màwitzn trênhwdn võwela đnnvdàwitzi, dưakzcpryji đnnvdàwitzi tiểqypuu hỏwgwka phưakzccufwng từrgjb trong lòlkiwng ngówekwc lênhwdn, lấvnuty ra mộswrzt câstzqy nhâstzqn sâstzqm, vừrgjba cắcezbn vừrgjba nhìurexn, hỏwgwki: Ngưakzcơhnpxi nówekwi xem bọesnkn họesnk liệjbvfu cówekw bịazhe lộswrzt da hay khôiyqzng?” 

iptgnh Sưakzcơhnpxng hơhnpxi cúhmngi đnnvdpokiu nhìurexn hắcezbn, nówekwi: “Khôiyqzng chếiptgt cũmvcpng phảvnuti lộswrzt da.”

Nếiptgu bọesnkn họesnk khôiyqzng phảvnuti làwitz hoàwitzng tửjpchakzcpryjc kháwwclc đnnvdếiptgn tham gia hôiyqzn sựyggf củlcwea lãiptgo tháwwcli gia, chỉmzef dựyggfa vàwitzo bọesnkn họesnkwitzmvcpng dáwwclm dùakzcng áwwclnh mắcezbt càwitzn rỡkjtk nhưakzc vậpwtqy nhìurexn chằvqmxm chằvqmxm chủlcwe tửjpch, vậpwtqy cũmvcpng đnnvdlcwe đnnvdqypu bọesnkn họesnk chếiptgt mộswrzt trăabesm lầpokin rồbkcii.

“Ừksspm, ta cũmvcpng thấvnuty vậpwtqy, hơhnpxn nữiptga bịazhe đnnvdáwwclnh cũmvcpng vẫgdwin trắcezbng tay.” Tiểqypuu tửjpch gậpwtqt đnnvdpokiu, vẻugfy mặnnvdt đnnvdswrzng tìurexnh nhìurexn mấvnuty ngưakzcthpsi kia, cảvnutm thấvnuty nhữiptgng ngưakzcthpsi nàwitzy quảvnut thậpwtqt ngu ngốmvcpc khiếiptgn hắcezbn khôiyqzng còlkiwn gìurex đnnvdqypuwekwi. 

witz ngưakzcthpsu nhưakzc vậpwtqy cũmvcpng cówekw thểqypuwitz hoàwitzng tửjpch củlcwea mộswrzt nưakzcpryjc? Cówekw thểqypu thấvnuty đnnvdưakzccufwc nưakzcpryjc bọesnkn họesnk muốmvcpn pháwwclt triểqypun hơhnpxn nữiptga cũmvcpng khôiyqzng cówekw khảvnutabesng.

Hai ngưakzcthpsi ởhnpxakzcpryji nhìurexn, nhưakzcng qua thờthpsi gian nửjpcha névqmxn hưakzcơhnpxng, bọesnkn họesnk liềrtspn thấvnuty cówekw mấvnuty ngưakzcthpsi đnnvdãiptg mặnnvdt mũmvcpi bầpokim dậpwtqp, vẻugfy mặnnvdt kinh hãiptgi, mởhnpx miệjbvfng nówekwi ra đnnvdưakzccufwc chữiptg “ta” đnnvdãiptg bịazhe mộswrzt quyềrtspn đnnvdáwwclnh bay, cắcezbt đnnvdhtujt câstzqu muốmvcpn nhậpwtqn thua củlcwea hắcezbn.

“Ưstzqm!” 

nhwdu đnnvdau mộswrzt tiếiptgng, tênhwdn hoàwitzng tửjpch kia bịazhet miệjbvfng, kinh ngạkkrhc nhìurexn chằvqmxm chằvqmxm gưakzcơhnpxng mặnnvdt vôiyqz tộswrzi củlcwea Phưakzccufwng Cửjpchu, mởhnpx miệjbvfng. nửjpcha ngàwitzy sau cũmvcpng khôiyqzng thểqypuwekwi ra lờthpsi, hắcezbn nhìurexn ngưakzcthpsi bênhwdn cạkkrhnh, thấvnuty bọesnkn họesnk ai nấvnuty đnnvdrtspu mặnnvdt mũmvcpi bầpokim dậpwtqp, khówekwe mắcezbt tíxfslm xanh, ôiyqzm lấvnuty bụwaaqng bịazhe đnnvdáwwcl đnnvdau sang mộswrzt bênhwdn.

Thấvnuty mộswrzt màwitzn nhưakzc vậpwtqy, tênhwdn hoàwitzng tửjpch kia nuốmvcpt nưakzcpryjc bọesnkt, đnnvdưakzca tay ra: “Ta nhậpwtqn…thua…ưakzc!”

Vừrgjba dứhtujt lờthpsi, cảvnut ngưakzcthpsi hắcezbn cũmvcpng bịazhe mộswrzt châstzqn giẫgdwim xuốmvcpng võwela đnnvdàwitzi, trựyggfc tiếiptgp ngấvnutt xỉmzefu, thấvnuty mấvnuty ngưakzcthpsi trênhwdn đnnvdàwitzi ai nấvnuty đnnvdrtspu nhụwaaqc nhãiptg vạkkrhn phầpokin, vốmvcpn muốmvcpn mởhnpx miệjbvfng chịazheu thua nhưakzcng vừrgjba thấvnuty vậpwtqy, ai nấvnuty đnnvdrtspu liềrtspu mạkkrhng, hộswrzi tụwaaq khíxfsl tứhtujc huyềrtspn lựyggfc toàwitzn thâstzqn.  

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.