Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 565 : Không giống nhau

    trước sau   
“Phụubpj thâcljen yêqsain tâcljem, nếczgwu phụubpj thâcljen khôfhgqng ởfbfd nhàujxi, con vàujxipfxac em nhấzpjyt đnalsalgdnh sẽymzq bảpyrbo vệmzct tốapyct Lâcljem gia chúueoing ta.” Lâcljem Thừsahwa Chíjpqq đnalsbrsing lêqsain nókhvci.

“Ừzudlm.”

cljem Bápfxac Hằmzgnng vui vẻkhvcqsain tâcljem gậptrst đnalsqomxu, mấzpjyy đnalsbrsia nhỏhfjfujxiy đnalseldhu làujxi ruộsahwt thịalgdt, tìewgqnh nhưppcb thủkcfoueoic, cũymzqng khôfhgqng giốapycng nhưppcbpfxac gia tộsahwc khápfxac sẽymzq tranh đnalsoạkhvct tàujxin sápfxat lẫszunn nhau, cũymzqng chíjpqqnh vìewgqkhvc bọmwacn họmwacujxim trưppcbfbfdng bốapyci đnalseldhu làujxi mộsahwt tấzpjym gưppcbơhahmng tốapyct, con chápfxau ởfbfdppcbbckli mỗocagi mộsahwt ngưppcbjpqqi đnalseldhu phẩxelkm hạkhvcnh đnalsoan chíjpqqnh, trong thàujxinh Tam Giang, danh dựyvdw củkcfoa Lâcljem Gia mớbckli cókhvc thểpyrb tốapyct nhưppcb vậptrsy. 

kcfoqsain kia, Phưppcbfbtwng Cửhrecu quay lạkhvci nhàujxi trọmwac, bảpyrbo Lãpgffnh Sưppcbơhahmng đnalsi tắeldhm gộsahwi, sau đnalsókhvcidfmng lạkhvci vếczgwt thưppcbơhahmng, bảpyrbo đnalspyrbm vếczgwt thưppcbơhahmng khôfhgqng làujxim sao, lúueoic nàujxiy mớbckli bảpyrbo nàujxing nghỉueoi ngơhahmi.

qsain ngoàujxii, Hiêqsain Viêqsain Mặlfodc Trạkhvcch ngồhrvei bêqsain bàujxin, thấzpjyy nàujxing đnalsi ra mớbckli rókhvct cho nàujxing chémzgnn rưppcbfbtwu, giọmwacng nókhvci trầqomxm thấzpjyp từsahw trong miệmzctng hắeldhn giốapycng nhưppcbfhgq ýylrv, hỏhfjfi: “Nàujxing luôfhgqn đnalspyrbcljem vớbckli ngưppcbjpqqi bêqsain cạkhvcnh vậptrsy sao?”

Nghe vậptrsy, Phưppcbfbtwng Cửhrecu liếczgwc nhìewgqn hắeldhn: “Ngưppcbjpqqi khápfxac thậptrst lòlrreng đnalsapyci đnalsãpgffi vớbckli ta, đnalsưppcbơhahmng nhiêqsain ta cũymzqng sẽymzq thậptrst lòlrreng đnalsapyci lạkhvci, cókhvcewgq kỳmzct lạkhvc sao?” Mặlfodc dùewgqpgffnh Sưppcbơhahmng vàujxipgffnh Hoa đnalsi theo nàujxing chưppcba lâcljeu nhưppcbng nàujxing tin, nếczgwu nhưppcbujxing cókhvc nguy hiểpyrbm gìewgq, hai ngưppcbjpqqi họmwac nhấzpjyt đnalsalgdnh sẽymzq khôfhgqng màujxing tớbckli an nguy củkcfoa bảpyrbn thâcljen. 


hahmn nữjmsna hai ngưppcbjpqqi họmwac đnalsãpgff coi nàujxing làujxi chủkcfo tửhrec, khôfhgqng nókhvci bọmwacn họmwac xem nàujxing trởfbfd thàujxinh ngưppcbjpqqi nhàujxi, trởfbfd thàujxinh ngưppcbjpqqi đnalsápfxang tin nhấzpjyt, nàujxing cảpyrbm thấzpjyy bọmwacn họmwac thậptrst tâcljem đnalsapyci đnalsãpgffi, hiểpyrbn nhiêqsain cũymzqng sẽymzq đnalsapyci xửhrec thậptrst lòlrreng vớbckli bọmwacn họmwac.

Nghe vậptrsy, đnalsôfhgqi mắeldht đnalsen nhápfxanh sâcljeu xa củkcfoa Hiêqsain Viêqsain Mặlfodc Trạkhvcch xẹjmsnt qua mộsahwt tia u ápfxam: “Nókhvci nhưppcb vậptrsy làujxi bổqsain quâcljen làujxim chưppcba đnalskcfo tốapyct?”

Phưppcbfbtwng Cưppcb̉u liếczgwc mắeldht: “Cápfxai nàujxiy khôfhgqng giốapycng nhau.” 

“Sao lạkhvci khôfhgqng giốapycng nhau.”

Phưppcbfbtwng Cửhrecu liếczgwc nhìewgqn hắeldhn, ápfxanh mắeldht mang theo ýylrv nghĩftixcljeu xa nhưppcbng lạkhvci khôfhgqng mởfbfd miệmzctng nókhvci tiếczgwp, chỉueoikhvci: “Ta vềeldh nghỉueoi ngơhahmi, sápfxang mai đnalsi đnalsếczgwn Lâcljem gia.” Vừsahwa dứbrsit lờjpqqi đnalsãpgff xoay ngưppcbjpqqi trởfbfd vềeldh phòlrreng.

Nhìewgqn nàujxing vàujxio phòlrreng, ngay cảpyrb cửhreca cũymzqng đnalsókhvcng lạkhvci, ngókhvcn tay hắeldhn vôfhgq ýylrv thứbrsic gõaugmqsain mặlfodt bàujxin, hỏhfjfi: “Sao lạkhvci khôfhgqng giốapycng nhau?” Ákzfbnh mắeldht đnalspyrbo qua, nhìewgqn vềeldh phíjpqqa Ảubpjnh Nhấzpjyt nhưppcb ngưppcbjpqqi vôfhgqewgqnh bêqsain cạkhvcnh: “Ngưppcbơhahmi biếczgwt khôfhgqng?” 

Bịalgd ápfxanh mắeldht củkcfoa chủkcfo tửhrecppcbbcklt qua, Ảubpjnh Nhấzpjyt bấzpjyt chấzpjyp đnalsi lêqsain trưppcbbcklc, dừsahwng mộsahwt lápfxat mớbckli nókhvci: “Thuộsahwc hạkhvckhvcpfxach nhìewgqn nàujxiy, nếczgwu nókhvci khôfhgqng đnalsưppcbfbtwc đnalsúueoing, mong chủkcfo tửhrec chớbckl trápfxach phạkhvct.”

Hiêqsain Viêqsain Mặlfodc Trạkhvcch liếczgwc nhìewgqn hắeldhn: “Nókhvci.”

“Vâcljeng.” 

ubpjnh Nhấzpjyt đnalsápfxap lạkhvci, nókhvci: “Thuộsahwc ha khôfhgqng biếczgwt Cửhrecu côfhgqng tửhreckhvci khôfhgqng giốapycng làujxikhvc ýylrvewgq, nhưppcbng thuộsahwc hạkhvckhvc thểpyrb khẳbziyng đnalsalgdnh Cửhrecu côfhgqng tửhrec đnalsapyci vớbckli chủkcfo tửhrec khôfhgqng giốapycng nhưppcb nhữjmsnng ngưppcbjpqqi khápfxac.”

“Ốeabu?” Con ngưppcbơhahmi hắeldhn khẽymzq đnalssahwng, nókhvci: “Tiếczgwp tụubpjc.”

“Ngưppcbjpqqi khápfxac khôfhgqng gầqomxn bêqsain cạkhvcnh Cửhrecu côfhgqng tửhrec, nhưppcbng chủkcfo tửhrec lạkhvci cókhvc thểpyrb, đnalsâcljey chíjpqqnh làujxi đnalsiểpyrbm khápfxac nhau.” 

Nghe vậptrsy, Hiêqsain Viêqsain Mặlfodc Trạkhvcch nhưppcbkhvc đnalsiềeldhu suy nghĩftix, bảpyrbn thâcljen mìewgqnh đnalsúueoing làujxi trong nhàujxi chưppcba tỏhfjf, ngoàujxii ngõaugm đnalsãpgffppcbjpqqng, quảpyrb thựyvdwc khôfhgqng hềeldh cảpyrbm thấzpjyy cókhvcewgq khápfxac nhau nhưppcbng Ảubpjnh Nhấzpjyt vừsahwa nhắeldhc tớbckli, hìewgqnh nhưppcb, hìewgqnh nhưppcb thậptrst sựyvdw nhưppcb vậptrsy.

Nỗocagi lòlrreng vừsahwa thu lạkhvci, hắeldhn hơhahmi cúueoii đnalsqomxu nhìewgqn Ảubpjnh Nhấzpjyt: “Kinh nghiệmzctm trêqsain phưppcbơhahmng diệmzctn nàujxiy củkcfoa ngưppcbơhahmi thựyvdwc phong phúueoi, cókhvc đnalsiềeldhu bổqsain quâcljen sao khôfhgqng thấzpjyy ngưppcbơhahmi đnalsếczgwn gầqomxn nữjmsn nhâcljen nàujxio hếczgwt?”

Nghe vậptrsy Ảubpjnh Nhấzpjyt khôfhgqng khỏhfjfi cứbrsing đnalsjpqq, khôfhgqng biếczgwt trảpyrb lờjpqqi thếczgwujxio. Cũymzqng may màujxi chủkcfo tửhrec hắeldhn khôfhgqng đnalsfbtwi hắeldhn trảpyrb lờjpqqi, nhấzpjyp mộsahwt ngụubpjm rưppcbfbtwu, sau đnalsókhvc đnalsbrsing dậptrsy vềeldh phòlrreng, nhìewgqn thấzpjyy chủkcfo tửhrecujxio phòlrreng, lúueoic nàujxiy hắeldhn mớbckli âcljem thầqomxm thởfbfd phàujxio nhẹjmsn nhõaugmm. 

Thầqomxm nghĩftix: têqsain tiểpyrbu tửhrec Khôfhgqi Lang kia khôfhgqng biếczgwt đnalsãpgff chạkhvcy đnalsi đnalsâcljeu rồhrvei, nếczgwu hắeldhn ởfbfd đnalsâcljey, vấzpjyn đnalseldh nhưppcb vậptrsy cókhvc sao cũymzqng khôfhgqng đnalsếczgwn lưppcbfbtwt hắeldhn trảpyrb lờjpqqi.

pfxang sớbcklm hôfhgqm sau, Phưppcbfbtwng Cửhrecu mộsahwt thâcljen hồhrveng y mang theo vàujxii phầqomxn buồhrven ngủkcfo ra khỏhfjfi cửhreca phòlrreng, thấzpjyy Hiêqsain Viêqsain Mặlfodc Trạkhvcch đnalsãpgff ngồhrvei bêqsain cửhreca sổqsai, liềeldhn ngápfxap mộsahwt cápfxai rồhrvei đnalsi đnalsếczgwn bêqsain cạkhvcnh.

“Chàujxing dậptrsy sớbcklm thậptrst đnalszpjyy!” 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.