Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 559 : Không thấy

    trước sau   
Quay vềmwng nhàanue trọnkojeyvfng mấanuet mộstqtt lútxywc, màanue quátabon tràanuebpyicwotc phốiqlb kia cũeyvfng khônqgtng cócwot mấanuey ngưnkojclozi, nàanueng liềmwngn gậrqsyt đnbrsclozu: “Cũeyvfng đnbrsưnkojkgylc.” Sau đnbrsócwot đnbrsi vềmwng phíeyvfa bêiwcjn kia, ngốiqlbi xuốiqlbng chiếceoec bàanuen ởbpyi mộstqtt gócwotc.

“Hai ngưnkojơpcrti cũeyvfng ngồnmbvi đnbrsi!” Nàanueng ra hiệabonu, mộstqtt tay chốiqlbng cằssimm, nócwoti: “Vốiqlbn dĩnamh đnbrsang lo khônqgtng biếceoet làanuem thếceoeanueo gia gia vàanue Tốiqlbeyvfch cônqgtnqgt mớzcthi cócwot thểwlcoiwcjn nhau, khônqgtng ngờcloz tay châjohsn hai ngưnkojclozi nàanuey lạxmpyi quátabo nhanh, xem ra ta lo nghĩnamh vớzcth vẩmyjfn rồnmbvi.”

dgfonh Hoa rócwott cho nàanueng chédgfon tràanue, cưnkojclozi nócwoti: “Nếceoeu nhưnkojdgfoo gia biếceoet chuyệabonn nàanuey, đnbrstabon chừzsmeng cũeyvfng sẽmwng bịwaeb dọnkoja sợkgyl.” 

“Ha ha, nhấanuet đnbrswaebnh rồnmbvi, ônqgtng ấanuey cócwot thếceoeanueo cũeyvfng khônqgtng nghĩnamh đnbrsếceoen gia gia ởbpyi đnbrsâjohsy lạxmpyi ung dung tựanue tạxmpyi nhưnkoj vậrqsyy, hừzsmem, gia gia thậrqsyt hếceoet chỗdgqhcwoti! Nếceoeu đnbrsãdgfoiwcjn ổkwjsn cũeyvfng khônqgtng biếceoet sai ngưnkojclozi đnbrsưnkoja tin vềmwng, đnbrswlco chútxywng ta lo lắlzkrng lâjohsu nhưnkoj vậrqsyy.”

anueng bưnkojng tràanueiwcjn nhấanuep mộstqtt ngụcmlum, trong mắlzkrt xẹcytst qua tia tinh nghịwaebch: “Vốiqlbn nghĩnamh cho gia gia mộstqtt sựanue bấanuet ngờcloz, cócwot đnbrsiềmwngu nhìkemln tìkemlnh huốiqlbng nàanuey, hừzsme! Hay làanue thônqgti đnbrsi! Ta thấanuey ônqgtng ấanuey đnbrsi cạxmpynh Tốiqlbeyvfch cônqgtnqgt ngay cảeyvf cổkwjseyvfng đnbrscngc bừzsmeng, từzsmenkoja thứnamh khócwotnkojbpying thụcmlu nhấanuet chíeyvfnh làanue ơpcrtn mỹuzwe nhâjohsn, câjohsu nócwoti nàanuey quảeyvf thậrqsyt khônqgtng phảeyvfi làanue giảeyvf!”

anueng mộstqtt tay gõumgj nhẹcytsiwcjn bàanuen, nghĩnamh nghĩnamh, tìkemlnh cảeyvfm củyjjka gia gia đnbrsãdgfocwot kếceoet quảeyvf rồnmbvi, vậrqsyy cònijbn cha cùjmzpng mẹcytsanueng, nàanueng cũeyvfng phảeyvfi nắlzkrm chắlzkrc chuyệabonn nàanuey, tốiqlbt nhấanuet làanue cảeyvf nhàanue đnbrsanuen viêiwcjn, vậrqsyy mớzcthi cócwot thểwlco  hònijba thuậrqsyn vui vẻllya đnbrsưnkojkgylc. 


“Ừnijbm? Mùjmzpi gìkeml thơpcrtm vậrqsyy?” Nàanueng ngửqttbi ngửqttbi, mùjmzpi hưnkojơpcrtng trong khônqgtng khíeyvf kia rấanuet nồnmbvng đnbrsrqsym, nócwoti: “Hìkemlnh nhưnkojanuejmzpi củyjjka bátabonh bao.”

Ôapvcng giàanue củyjjka quátabon tràanuenkojclozi nócwoti: “Cônqgtng tửqttb, mũeyvfi ngàanuei thậrqsyt tíeyvfnh, vừzsmea rồnmbvi cócwot mộstqtt ngưnkojclozi cầclozm đnbrsnmbv di qua, ngàanuei cũeyvfng cócwot thểwlco ngửqttbi ra đnbrsưnkojkgylc làanuejmzpi bátabonh bao, ha ha, đnbrsâjohsy làanuecwotn ngon nổkwjsi danh ởbpyi Tam thàanuenh chútxywng tônqgti, têiwcjn làanuetabonh bao nưnkojzcthng, cửqttba hàanueng đnbrsócwottaboch đnbrsâjohsy hai con phốiqlb, mỗdgqhi ngàanuey chỉjcajcwot mộstqtt trăixpjm chiếceoec, bátabon xong sẽmwng khônqgtng cònijbn nữysuda.”

“Chủyjjk tửqttbcwot muốiqlbn ăixpjn khônqgtng? Ta đnbrsi mua!” Lãdgfonh Hoa cưnkojclozi nócwoti, đnbrsang muốiqlbn đnbrsnamhng lêiwcjn. 

“Ta đnbrsi.” Lãdgfonh Sưnkojơpcrtng nócwoti, ra hiệabonu bảeyvfo hắlzkrn ởbpyi lạxmpyi vớzcthi chủyjjk tửqttb.

“Ừnijbm, nếceoeu cócwot thìkeml mua hai cátaboi, đnbrskgyli látabot nữysuda mang vềmwng nhàanue trọnkoj ăixpjn.”

“Vâjohsng.” Lãdgfonh Sưnkojơpcrtng đnbrsátabop lạxmpyi, hỏcngci đnbrsưnkojclozng rồnmbvi rờclozi đnbrsi. 

dgfonh Hoa ngồnmbvi bêiwcjn cạxmpynh trônqgtng chừzsmeng Phưnkojkgylng Cửqttbu, yêiwcjn lặdgqhng ngồnmbvi cùjmzpng, thi thoảeyvfng lạxmpyi rócwott tràanue cho nàanueng, nhìkemln nàanueng mộstqtt tay chốiqlbng cằssimm ngẫikrfm nghĩnamh. Chỉjcajanue thờclozi gian cứnamh trônqgti qua từzsmeng chútxywt mộstqtt nhưnkojng vẫikrfn khônqgtng thấanuey tỷcloz tỷcloz hắlzkrn trởbpyi vềmwng, hắlzkrn khônqgtng khỏcngci cócwot chútxywt kinh ngạxmpyc.

Đikrfnamhng dậrqsyy đnbrsi đnbrsếceoen trưnkojzcthc mặdgqht ônqgtng lãdgfoo củyjjka quầclozy tràanue: “Lãdgfoo nhâjohsn gia, ônqgtng nócwoti cửqttba hàanueng kia cátaboch nơpcrti đnbrsâjohsy khônqgtng xa?”

“Đikrfútxywng vậrqsyy! Khônqgtng xa, chỉjcaj rẽmwng qua hai con phốiqlbanue đnbrsếceoen, rấanuet gầclozn.” Ôapvcng lãdgfoo cưnkojclozi nócwoti, tiếceoep tụcmluc bậrqsyn bịwaebu, hỏcngci: “Khátaboch quan, cócwot cầclozn thêiwcjm tràanue khônqgtng?” 

“Khônqgtng cầclozn.” Lãdgfonh Hoa lắlzkrc đnbrsclozu, lạxmpyi hỏcngci: “Cừzsmea hàanueng kia buônqgtn bátabon thếceoeanueo? Cócwot cầclozn bàanuei trừzsme khônqgtng?”

Ôapvcng lãdgfoo khoátabot tay nócwoti: “Khônqgtng cầclozn, bởbpyii vìkeml giátabo cảeyvf củyjjka bátabonh bao nàanuey khônqgtng hềmwngiwcj, ngưnkojclozi bìkemlnh thưnkojclozng cũeyvfng sẽmwng khônqgtng hay mua, mộstqtt trăixpjm chiếceoec đnbrsócwotcwoti thếceoeanueo cũeyvfng bátabon đnbrsưnkojkgylc đnbrsếceoen xếceoe chiềmwngu.”

Nghe vậrqsyy, Lãdgfonh Hoa quay lạxmpyi nócwoti vớzcthi Phưnkojkgylng Cửqttbu: “Chủyjjk tửqttb, tỷcloz tỷcloz ta vẫikrfn chưnkoja quay vềmwng, hay làanue ta đnbrsi xem sao?” Cátaboch cócwot hai con phốiqlb, khônqgtng nêiwcjn lâjohsu nhưnkoj vậrqsyy mớzcthi phảeyvfi, huốiqlbng hồnmbv chủyjjk tửqttbnijbn ởbpyi đnbrsâjohsy đnbrskgyli, nếceoeu khônqgtng phảeyvfi bịwaeb chuyệabonn gìkeml giữysud lạxmpyi, cũeyvfng hẳksbbn đnbrsãdgfo sớzcthm trởbpyi vềmwng chứnamh

Phưnkojkgylng Cửqttbu hoàanuen hồnmbvn, lútxywc nàanuey mớzcthi chútxyw ýydhp đnbrsếceoen gầclozn nửqttba canh giờcloz đnbrsãdgfo trônqgti qua, Lãdgfonh Sưnkojơpcrtng vẫikrfn chưnkoja quay lạxmpyi liềmwngn đnbrsnamhng lêiwcjn: “Cùjmzpng nhau đnbrsi xem! Ngồnmbvi ởbpyi đnbrsâjohsy cũeyvfng đnbrsưnkojkgylc mộstqtt lútxywc rồnmbvi!”

Hai ngưnkojclozi thanh toátabon tiềmwngn tràanue xong, đnbrsi vềmwng phíeyvfa cửqttba hàanueng kia, sau khi đnbrsếceoen đnbrsócwot hỏcngci thăixpjm mớzcthi biếceoet Lãdgfonh Sưnkojơpcrtng căixpjn bảeyvfn chưnkoja hềmwng đnbrsếceoen cửqttba hàanueng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.