Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)
Chương 559 : Không thấy
Quay vềmwng nhàanue trọnkoj cũeyvf ng mấanue t mộstqt t lútxyw c, màanue quátabo n tràanue ởbpyi gócwot c phốiqlb kia cũeyvf ng khônqgt ng cócwot mấanue y ngưnkoj ờcloz i, nàanue ng liềmwng n gậrqsy t đnbrs ầcloz u: “Cũeyvf ng đnbrs ưnkoj ợkgyl c.” Sau đnbrs ócwot đnbrs i vềmwng phíeyvf a bêiwcj n kia, ngốiqlb i xuốiqlb ng chiếceoe c bàanue n ởbpyi mộstqt t gócwot c.
“Hai ngưnkoj ơpcrt i cũeyvf ng ngồnmbv i đnbrs i!” Nàanue ng ra hiệabon u, mộstqt t tay chốiqlb ng cằssim m, nócwot i: “Vốiqlb n dĩnamh đnbrs ang lo khônqgt ng biếceoe t làanue m thếceoe nàanue o gia gia vàanue Tốiqlb Tíeyvf ch cônqgt cônqgt mớzcth i cócwot thểwlco bêiwcj n nhau, khônqgt ng ngờcloz tay châjohs n hai ngưnkoj ờcloz i nàanue y lạxmpy i quátabo nhanh, xem ra ta lo nghĩnamh vớzcth vẩmyjf n rồnmbv i.”
Lãdgfo nh Hoa rócwot t cho nàanue ng chédgfo n tràanue , cưnkoj ờcloz i nócwot i: “Nếceoe u nhưnkoj lãdgfo o gia biếceoe t chuyệabon n nàanue y, đnbrs oátabo n chừzsme ng cũeyvf ng sẽmwng bịwaeb dọnkoj a sợkgyl .”
“Ha ha, nhấanue t đnbrs ịwaeb nh rồnmbv i, ônqgt ng ấanue y cócwot thếceoe nàanue o cũeyvf ng khônqgt ng nghĩnamh đnbrs ếceoe n gia gia ởbpyi đnbrs âjohs y lạxmpy i ung dung tựanue tạxmpy i nhưnkoj vậrqsy y, hừzsme m, gia gia thậrqsy t hếceoe t chỗdgqh nócwot i! Nếceoe u đnbrs ãdgfo yêiwcj n ổkwjs n cũeyvf ng khônqgt ng biếceoe t sai ngưnkoj ờcloz i đnbrs ưnkoj a tin vềmwng , đnbrs ểwlco chútxyw ng ta lo lắlzkr ng lâjohs u nhưnkoj vậrqsy y.”
Nàanue ng bưnkoj ng tràanue lêiwcj n nhấanue p mộstqt t ngụcmlu m, trong mắlzkr t xẹcyts t qua tia tinh nghịwaeb ch: “Vốiqlb n nghĩnamh cho gia gia mộstqt t sựanue bấanue t ngờcloz , cócwot đnbrs iềmwng u nhìkeml n tìkeml nh huốiqlb ng nàanue y, hừzsme ! Hay làanue thônqgt i đnbrs i! Ta thấanue y ônqgt ng ấanue y đnbrs i cạxmpy nh Tốiqlb Tíeyvf ch cônqgt cônqgt ngay cảeyvf cổkwjs cũeyvf ng đnbrs ỏcngc bừzsme ng, từzsme xưnkoj a thứnamh khócwot hưnkoj ởbpyi ng thụcmlu nhấanue t chíeyvf nh làanue ơpcrt n mỹuzwe nhâjohs n, câjohs u nócwot i nàanue y quảeyvf thậrqsy t khônqgt ng phảeyvf i làanue giảeyvf !”
Nàanue ng mộstqt t tay gõumgj nhẹcyts lêiwcj n bàanue n, nghĩnamh nghĩnamh , tìkeml nh cảeyvf m củyjjk a gia gia đnbrs ãdgfo cócwot kếceoe t quảeyvf rồnmbv i, vậrqsy y cònijb n cha cùjmzp ng mẹcyts nàanue ng, nàanue ng cũeyvf ng phảeyvf i nắlzkr m chắlzkr c chuyệabon n nàanue y, tốiqlb t nhấanue t làanue cảeyvf nhàanue đnbrs oàanue n viêiwcj n, vậrqsy y mớzcth i cócwot thểwlco hònijb a thuậrqsy n vui vẻllya đnbrs ưnkoj ợkgyl c.
“Ừnijb m? Mùjmzp i gìkeml thơpcrt m vậrqsy y?” Nàanue ng ngửqttb i ngửqttb i, mùjmzp i hưnkoj ơpcrt ng trong khônqgt ng khíeyvf kia rấanue t nồnmbv ng đnbrs ậrqsy m, nócwot i: “Hìkeml nh nhưnkoj làanue mùjmzp i củyjjk a bátabo nh bao.”
Ôapvc ng giàanue củyjjk a quátabo n tràanue cưnkoj ờcloz i nócwot i: “Cônqgt ng tửqttb , mũeyvf i ngàanue i thậrqsy t tíeyvf nh, vừzsme a rồnmbv i cócwot mộstqt t ngưnkoj ờcloz i cầcloz m đnbrs ồnmbv di qua, ngàanue i cũeyvf ng cócwot thểwlco ngửqttb i ra đnbrs ưnkoj ợkgyl c làanue mùjmzp i bátabo nh bao, ha ha, đnbrs âjohs y làanue mócwot n ngon nổkwjs i danh ởbpyi Tam thàanue nh chútxyw ng tônqgt i, têiwcj n làanue bátabo nh bao nưnkoj ớzcth ng, cửqttb a hàanue ng đnbrs ócwot cátabo ch đnbrs âjohs y hai con phốiqlb , mỗdgqh i ngàanue y chỉjcaj cócwot mộstqt t trăixpj m chiếceoe c, bátabo n xong sẽmwng khônqgt ng cònijb n nữysud a.”
“Chủyjjk tửqttb cócwot muốiqlb n ăixpj n khônqgt ng? Ta đnbrs i mua!” Lãdgfo nh Hoa cưnkoj ờcloz i nócwot i, đnbrs ang muốiqlb n đnbrs ứnamh ng lêiwcj n.
“Ta đnbrs i.” Lãdgfo nh Sưnkoj ơpcrt ng nócwot i, ra hiệabon u bảeyvf o hắlzkr n ởbpyi lạxmpy i vớzcth i chủyjjk tửqttb .
“Ừnijb m, nếceoe u cócwot thìkeml mua hai cátabo i, đnbrs ợkgyl i látabo t nữysud a mang vềmwng nhàanue trọnkoj ăixpj n.”
“Vâjohs ng.” Lãdgfo nh Sưnkoj ơpcrt ng đnbrs átabo p lạxmpy i, hỏcngc i đnbrs ưnkoj ờcloz ng rồnmbv i rờcloz i đnbrs i.
Lãdgfo nh Hoa ngồnmbv i bêiwcj n cạxmpy nh trônqgt ng chừzsme ng Phưnkoj ợkgyl ng Cửqttb u, yêiwcj n lặdgqh ng ngồnmbv i cùjmzp ng, thi thoảeyvf ng lạxmpy i rócwot t tràanue cho nàanue ng, nhìkeml n nàanue ng mộstqt t tay chốiqlb ng cằssim m ngẫikrf m nghĩnamh . Chỉjcaj làanue thờcloz i gian cứnamh trônqgt i qua từzsme ng chútxyw t mộstqt t nhưnkoj ng vẫikrf n khônqgt ng thấanue y tỷcloz tỷcloz hắlzkr n trởbpyi vềmwng , hắlzkr n khônqgt ng khỏcngc i cócwot chútxyw t kinh ngạxmpy c.
Đikrf ứnamh ng dậrqsy y đnbrs i đnbrs ếceoe n trưnkoj ớzcth c mặdgqh t ônqgt ng lãdgfo o củyjjk a quầcloz y tràanue : “Lãdgfo o nhâjohs n gia, ônqgt ng nócwot i cửqttb a hàanue ng kia cátabo ch nơpcrt i đnbrs âjohs y khônqgt ng xa?”
“Đikrf útxyw ng vậrqsy y! Khônqgt ng xa, chỉjcaj rẽmwng qua hai con phốiqlb làanue đnbrs ếceoe n, rấanue t gầcloz n.” Ôapvc ng lãdgfo o cưnkoj ờcloz i nócwot i, tiếceoe p tụcmlu c bậrqsy n bịwaeb u, hỏcngc i: “Khátabo ch quan, cócwot cầcloz n thêiwcj m tràanue khônqgt ng?”
“Khônqgt ng cầcloz n.” Lãdgfo nh Hoa lắlzkr c đnbrs ầcloz u, lạxmpy i hỏcngc i: “Cừzsme a hàanue ng kia buônqgt n bátabo n thếceoe nàanue o? Cócwot cầcloz n bàanue i trừzsme khônqgt ng?”
Ôapvc ng lãdgfo o khoátabo t tay nócwot i: “Khônqgt ng cầcloz n, bởbpyi i vìkeml giátabo cảeyvf củyjjk a bátabo nh bao nàanue y khônqgt ng hềmwng rêiwcj , ngưnkoj ờcloz i bìkeml nh thưnkoj ờcloz ng cũeyvf ng sẽmwng khônqgt ng hay mua, mộstqt t trăixpj m chiếceoe c đnbrs ócwot nócwot i thếceoe nàanue o cũeyvf ng bátabo n đnbrs ưnkoj ợkgyl c đnbrs ếceoe n xếceoe chiềmwng u.”
Nghe vậrqsy y, Lãdgfo nh Hoa quay lạxmpy i nócwot i vớzcth i Phưnkoj ợkgyl ng Cửqttb u: “Chủyjjk tửqttb , tỷcloz tỷcloz ta vẫikrf n chưnkoj a quay vềmwng , hay làanue ta đnbrs i xem sao?” Cátabo ch cócwot hai con phốiqlb , khônqgt ng nêiwcj n lâjohs u nhưnkoj vậrqsy y mớzcth i phảeyvf i, huốiqlb ng hồnmbv chủyjjk tửqttb cònijb n ởbpyi đnbrs âjohs y đnbrs ợkgyl i, nếceoe u khônqgt ng phảeyvf i bịwaeb chuyệabon n gìkeml giữysud lạxmpy i, cũeyvf ng hẳksbb n đnbrs ãdgfo sớzcth m trởbpyi vềmwng chứnamh .
Phưnkoj ợkgyl ng Cửqttb u hoàanue n hồnmbv n, lútxyw c nàanue y mớzcth i chútxyw ýydhp đnbrs ếceoe n gầcloz n nửqttb a canh giờcloz đnbrs ãdgfo trônqgt i qua, Lãdgfo nh Sưnkoj ơpcrt ng vẫikrf n chưnkoj a quay lạxmpy i liềmwng n đnbrs ứnamh ng lêiwcj n: “Cùjmzp ng nhau đnbrs i xem! Ngồnmbv i ởbpyi đnbrs âjohs y cũeyvf ng đnbrs ưnkoj ợkgyl c mộstqt t lútxyw c rồnmbv i!”
Hai ngưnkoj ờcloz i thanh toátabo n tiềmwng n tràanue xong, đnbrs i vềmwng phíeyvf a cửqttb a hàanue ng kia, sau khi đnbrs ếceoe n đnbrs ócwot hỏcngc i thăixpj m mớzcth i biếceoe t Lãdgfo nh Sưnkoj ơpcrt ng căixpj n bảeyvf n chưnkoj a hềmwng đnbrs ếceoe n cửqttb a hàanue ng.
“Hai ngư
Lã
“Ha ha, nhấ
Nà
Nà
“Ừ
Ô
“Chủ
“Ta đ
“Ừ
“Vâ
Lã
Đ
“Đ
“Khô
Ô
Nghe vậ
Phư
Hai ngư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.