Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 552 : Không còn mặt mũi

    trước sau   
Nghe vậwxhsy, đwxhssegpi phu nhâehztn sửorqsng sốeikot mộorqst hồfqeni, kinh ngạsegpc hỏdoavi: “Chàozpeng, khôrsbvng phảqyczi chàozpeng chuốeikoc say Phưrzvvfyhxng thútaoxc đwxhsórcyt chứtaox? Côrsbvrsbvolkmng ởiaqw đwxhsórcyt?”

“Phụvvic thâehztn vàozpersbvrsbv vẫrrhun luôrsbvn nórcyti khôrsbvng éazqep Phưrzvvfyhxng thútaoxc, cho Phưrzvvfyhxng thútaoxc chútaoxt thờeikoi gian, nhưrzvvng theo ta thấatsky Phưrzvvfyhxng thútaoxc khôrsbvng dáaqghm tiếmbnrn thêichfm mộorqst bưrzvvbivac kia, màozpersbvrsbv lạsegpi chỉsalg chấatskp nhậwxhsn ôrsbvng ấatsky, nếmbnru đwxhsãjtzi vậwxhsy, ta đwxhsbtud thêichfm dầlzxxu vàozpeo lửorqsa, giútaoxp côrsbv mộorqst tay.” Nórcyti đwxhsếmbnrn đwxhsâehzty hắlzxxn lạsegpi cưrzvveikoi, nórcyti: “Cũolkmng khôrsbvng biếmbnrt ngàozpey mai phụvvic thâehztn biếmbnrt đwxhsưrzvvfyhxc chuyệdlpyn nàozpey liệdlpyu córcyt quấatskt ta mộorqst trậwxhsn hay khôrsbvng. Quêichfn đwxhsi, tốeikoi nay ta vid chuốeikoc say Phưrzvvfyhxng thútaoxc cũolkmng mệdlpyt muốeikon chếmbnrt rồfqeni, ta đwxhsi nghỉsalg ngơogiwi trưrzvvbivac đwxhsâehzty, sáaqghng mai nàozpeng gọjqtei ta dậwxhsy.”

rcyti xong, hắlzxxn mớbivai vàozpeo phòmyfong ngủorqs, chỉsalgmyfon lạsegpi đwxhssegpi phu nhâehztn vẫrrhun còmyfon ngâehzty ngưrzvveikoi ởiaqw đwxhsórcyt

Mộorqst đwxhsêichfm nàozpey dưrzvveikong nhưrzvvichfn tĩuoqnnh khôrsbvng giốeikong ngàozpey thưrzvveikong, thếmbnr nhưrzvvng mộorqst đwxhsêichfm nàozpey đwxhsãjtzi đwxhszqnmnh trưrzvvbivac phảqyczi xảqyczy ra chuyệdlpyn gìtgdo đwxhsórcyt, thay đwxhsbtudi đwxhsi mộorqst sốeiko thứtaox

Nhữvngmng tia áaqghnh mặybqct trờeikoi sáaqghng sớbivam đwxhslzxxu tiêichfn chiếmbnru rọjqtei vàozpeo khung cửorqsa sổbtud, khi chiếmbnru xuốeikong đwxhsatskt trong căwxhsn phòmyfong kia rồfqeni đwxhsếmbnrn màozpen lụvvica sau giưrzvveikong, mơogiw hồfqenrcyt thểfyhx thấatsky đwxhsưrzvvfyhxc hai thâehztn ảqycznh dựazqea vàozpeo nhau màozpe ngủorqs.

Phưrzvvfyhxng lãjtzio tháaqghi gia đwxhsang ngủorqs say chỉsalg cảqyczm thấatsky giấatskc ngủorqsozpey vôrsbvtaoxng thoảqyczi máaqghi, đwxhsybqcc biệdlpyt làozpe giấatskc mộorqsng lútaoxc đwxhsêichfm thậwxhst sựazqe quáaqgh tuyệdlpyt vờeikoi, khiếmbnrn ôrsbvng khôrsbvng muốeikon tỉsalgnh lạsegpi. 

Tay khẽgvvx đwxhsorqsng, sờeiko đwxhsưrzvvfyhxc làozpen da trơogiwn mịzqnmn, thậwxhsm chíbmvrmyfon cảqyczm giáaqghc đwxhsưrzvvfyhxc, dưrzvveikong nhưrzvvrcyt mộorqst thâehztn thểfyhx trầlzxxn trụvvici đwxhsang dáaqghn sáaqght vàozpeo thâehztn thểfyhx ôrsbvng, nhiệdlpyt đwxhsorqsogiw thểfyhx củorqsa hai ngưrzvveikoi dung hợfyhxp lẫrrhun nhau, thâehztn mậwxhst gắlzxxn bórcyt, lạsegpi ấatskm áaqghp lạsegp thưrzvveikong, thậwxhst thoảqyczi máaqghi.

Thậwxhsm chíbmvr ôrsbvng khôrsbvng nởiaqw bỏdoav tay ra, lạsegpi sờeiko soạsegpng mộorqst hồfqeni nhưrzvvng khi nghe đwxhsưrzvvfyhxc tiếmbnrng ngâehztm âehztm ỷichf khe khẽgvvxichfn tai, cảqycz ngưrzvveikoi ôrsbvng cứtaoxng đwxhseiko, ôrsbvng kinh hãjtzii bỗobedng nhiêichfn mởiaqw mắlzxxt, lútaoxc nàozpey nhìtgdon cũolkmng khôrsbvng dáaqghm nhìtgdon, sợfyhx đwxhsếmbnrn sắlzxxc mặybqct trắlzxxng bệdlpych, trựazqec tiếmbnrp ôrsbvm chăwxhsn nhảqyczy dựazqeng lêichfn, bịzqnmrzvvbivang chăwxhsn vấatskp ngãjtzi, cảqycz ngưrzvveikoi ngãjtzi rầlzxxm khỏdoavi giưrzvveikong.

“A! A!” 

Ôniyyng ngãjtzi xuốeikong đwxhsatskt, thâehztn thểfyhx trầlzxxn trụvvici vẫrrhun ôrsbvm chặybqct lấatsky chăwxhsn, gưrzvvơogiwng mặybqct kinh ngạsegpc cũolkmng khôrsbvng sao tin đwxhsưrzvvfyhxc, cứtaox vậwxhsy nhìtgdon chằfwyam chằfwyam nữvngm nhâehztn bịzqnm ôrsbvng đwxhsáaqghnh thứtaoxc đwxhsang nằfwyam trêichfn giưrzvveikong, khi nhìtgdon thấatsky thâehztn thểfyhx nữvngm nhâehztn trêichfn giưrzvveikong kia cũolkmng trầlzxxn trụvvici nhưrzvvtgdonh ngồfqeni dậwxhsy, gưrzvvơogiwng mặybqct giàozpe nua củorqsa ôrsbvng từozpe trắlzxxng chuyểfyhxn sang hồfqenng, bởiaqwi vìtgdo ôrsbvng kéazqeo lấatsky chăwxhsn xuốeikong, nàozpeng khôrsbvng córcyttgdo che thâehztn.

“Tốeiko, Tốeiko…Tốeiko…Tốeikobmvrch…Ta, ta, ta…”

Đehztlzxxu órcytc ôrsbvng trốeikong rỗobedng, lútaoxc nàozpey khôrsbvng biếmbnrt nêichfn nórcyti gìtgdo, đwxhsybqcc biệdlpyt làozpe khi nhìtgdon thấatsky Tốeikobmvrch trêichfn giưrzvveikong đwxhsang ngơogiw ngáaqghc kinh ngạsegpc, giơogiw tay véazqen màozpen lụvvica lêichfn, dáaqghng vẻrgzg trẻrgzg đwxhswdqmp lung linh vốeikon đwxhsang nhưrzvvomjon nhưrzvv hiệdlpyn bỗobedng hiệdlpyn rõxatv trưrzvvbivac mặybqct ôrsbvng, thâehztn thểfyhx đwxhswdqmp đwxhsgvvx khôrsbvng thểfyhx nắlzxxm bắlzxxt đwxhsưrzvvfyhxc, da thịzqnmt trắlzxxng nhưrzvv tuyếmbnrt đwxhslzxxy vếmbnrt đwxhsdoav, khuôrsbvn ngựazqec đwxhslzxxy đwxhsybqcn phậwxhsp phồfqenng mêichf ngưrzvveikoi, ôrsbvng chỉsalg cảqyczm thấatsky mộorqst luồfqenng nhiệdlpyt xôrsbvng lêichfn, mũolkmi nórcytng rựazqec, dưrzvveikong nhưrzvvrcyt thứtaoxtgdo đwxhsórcyt đwxhsang chảqyczy xuốeikong.  

Nhìtgdon thấatsky ôrsbvng đwxhsang nhìtgdon chằfwyam chằfwyam nàozpeng lạsegpi còmyfon chảqyczy máaqghu mũolkmi, nàozpeng khôrsbvng khỏdoavi ngơogiw ngáaqghc, cútaoxi đwxhslzxxu nhìtgdon mớbivai pháaqght hiệdlpyn bảqyczn thâehztn khôrsbvng mảqycznh vảqyczi che thâehztn, dung nhan xinh đwxhswdqmp bởiaqwi vìtgdo ngưrzvvfyhxng ngùtaoxng màozpe phiếmbnrm hồfqenng, vộorqsi vàozpeng buôrsbvng tấatskm màozpen trêichfn tay xuốeikong, lấatsky ra mộorqst bộorqs y phụvvicc từozpe trong khôrsbvng gian mặybqcc lêichfn.

“Bịzqnmch!”

Phưrzvvfyhxng lãjtzio tháaqghi gia vốeikon bịzqnmogiwi xuốeikong đwxhsatskt liềaxcxn ôrsbvm chăwxhsn ngồfqeni lêichfn, nhưrzvvng nhìtgdon thấatsky mộorqst màozpen ưrzvvbivat áaqght vừozpea rồfqeni, nhữvngmng kýhgmstaoxc đwxhsêichfm qua cũolkmng bỗobedng nhiêichfn tràozpen vềaxcx nhưrzvv hồfqenng thủorqsy, ôrsbvng mởiaqw miệdlpyng nhưrzvvng lạsegpi khôrsbvng nórcyti nêichfn lờeikoi, trong đwxhslzxxu chỉsalg hiệdlpyn lêichfn mộorqst câehztu nórcyti. 

Xong rồfqeni...ôrsbvng khôrsbvng giữvngm đwxhsưrzvvfyhxc khíbmvr tiếmbnrt tuổbtudi giàozpe nữvngma rồfqeni...

Tốeikobmvrch vừozpea mặybqcc quầlzxxn áaqgho tửorqs tếmbnr liềaxcxn đwxhsi ra, thấatsky cảqycz ngưrzvveikoi ôrsbvng ngãjtzi xuốeikong, nàozpeng sợfyhx đwxhsếmbnrn nỗobedi vộorqsi vàozpeng xuốeikong giưrzvveikong đwxhsfwdu ôrsbvng dậwxhsy: “Tam nguyêichfn ca? Huynh sao vậwxhsy?” Vừozpea bấatskm lêichfn nhâehztn trung ôrsbvng đwxhsfyhx ôrsbvng hoàozpen hồfqenn lạsegpi.

Vừozpea bấatskm lêichfn nhâehztn trung, Phưrzvvfyhxng lãjtzio tháaqghi gia đwxhsang mêichf man liềaxcxn tỉsalgnh lạsegpi, nhưrzvvng khi nhìtgdon thấatsky Tốeikobmvrch đwxhsfwdu ôrsbvng, ôrsbvng trựazqec tiếmbnrp kéazqeo chăwxhsn chùtaoxm kíbmvrn đwxhslzxxu lăwxhsn mộorqst vòmyfong trêichfn mặybqct đwxhsatskt: “Tốeikobmvrch...ta khôrsbvng còmyfon mặybqct mũolkmi nàozpeo gặybqcp muộorqsi nữvngma...” 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.