Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 527 : Có muốn gả cho ta không

    trước sau   
Átggmnh mắsqszt thâebjam thúqsgiy củuxnoa Lăzqfvng Mặthrrc Hàgoftn hiệdqjgn lêgoftn dáaqxing vẻihlx đelpjãthrr biếsspnt, rõdtjhgoftng mộkbpct gưidjsơyhyang mặthrrt nguộkbpci lạuvarnh nhưidjsng môyhyai mỏelpjng đelpjưidjshbryc râebjau quai hàgoftm che đelpji nhịexhln khôyhyang đelpjưidjshbryc lộkbpc ra ýdtjhidjsapwbi, nụjcxjidjsapwbi kia dầfemrn dầfemrn mởqdxc rộkbpcng, khôyhyang kìkpazm đelpjưidjshbryc cong lêgoftn, chỉuvargoftebjau quai hàgoftm nhiềjtyyu quáaqxi, khôyhyang ai nhìkpazn thấhukwy.

Khôyhyai Lang vàgoftsqsznh Nhấhukwt đelpjjtyyu trợhbryn tròihlxn mắsqszt, cứdtjhidjsqdxcng bọdqjgn họdqjg nghe nhầfemrm.

goftng nóhtgvi cáaqxii gìkpaz? Nàgoftng nóhtgvi nàgoftng trựkqssc tiếsspnp từfcog chốhaaai? 

Hai ngưidjsapwbi trợhbryn mắsqszt, trong lúqsgic nhấhukwt thờapwbi ngay cảgrfx lờapwbi cũnqepng khôyhyang nóhtgvi đelpjưidjshbryc, chỉuvar cảgrfxm thấhukwy khôyhyang thểqfey tin đelpjưidjshbryc, thậamhlt khôyhyang thểqfey tin đelpjưidjshbryc... Trêgoftn đelpjapwbi nàgofty lạuvari còihlxn cóhtgv loạuvari ngốhaaac nghếsspnch cóhtgv chỗltzt tốhaaat màgoft khôyhyang muốhaaan? Hơyhyan nữfjroa, têgoftn ngốhaaac nàgofty lạuvari còihlxn làgoft quỷhaaa y khôyhyan khóhtgve giảgrfxo hoạuvart nhưidjs hồkbpc ly vậamhly?

Lờapwbi củuxnoa Phưidjshbryng Cưidjs̉u vừfcoga thốhaaat ra, thấhukwy từfcogng sắsqszc mặthrrt khôyhyang đelpjúqsging lắsqszm, khôyhyang khỏelpji hỏelpji: “Sao vậamhly? Cóhtgvkpaz khôyhyang đelpjúqsging sao?”

qsgic nàgofty khôyhyang phảgrfxi sẽihlxhtgvi vớvgtvi nàgoftng, thậamhlt khôyhyang hỗltztgoft quỷhaaa y, cũnqepng chỉuvarhtgv ngưidjsơyhyai cóhtgv đelpjưidjshbryc sựkqss quyếsspnt đelpjaqxin đelpjóhtgv thôyhyai sao? 


qsgic nàgofty khôyhyang phảgrfxi sẽihlxhtgvi vớvgtvi nàgoftng, quỷhaaa y, ta bôyhyại phục ngưidjsơyhyai quáaqxi rồkbpci! Cũnqepng chỉuvarhtgv ngưidjsơyhyai dáaqxim từfcog chốhaaai chứdtjhc vịexhl trưidjsqdxcng lãthrro kháaqxich khanh côyhyang hộkbpci dưidjshbryc tễkqzc thôyhyai sao?

Thấhukwy áaqxinh mắsqszt củuxnoa bọdqjgn họdqjg, dưidjsapwbng nhưidjs... Cóhtgv chỗltzt khôyhyang đelpjúqsging lắsqszm?

“Quỷhaaa y, ngưidjsơyhyai rốhaaat cuộkbpcc từfcog chốhaaai đelpjưidjsa dưidjshbryc tễkqzc cho ôyhyang ta? Hay làgoft từfcog chốhaaai chứdtjhc vịexhl trưidjsqdxcng lãthrro kháaqxich khanh kia vậamhly?” Khôyhyai Lang cẩuybbn thậamhln hỏelpji. 

Phưidjshbryng Cửpgecu bịexhl bọdqjgn họdqjggoftm cho cảgrfx ngưidjsapwbi đelpjjtyyu lo lắsqszng trừfcogng mắsqszt nhìkpazn, gưidjsơyhyang mặthrrt khôyhyang biếsspnt gìkpaz, nóhtgvi: “Hai cáaqxii đelpjjtyyu từfcog chốhaaai rồkbpci!” Vừfcoga dứdtjht tiếsspnng thìkpaz nhìkpazn thấhukwy Khôyhyai Lang hóhtgva đelpjáaqxi, cứdtjhng đelpjapwb nhìkpazn nàgoftng, nàgoftng khôyhyang khỏelpji nhìkpazn vềjtyy phínrzoa Lăzqfvng Mặthrrc Hàgoftn đelpjang uốhaaang tràgoft.

“Đqscruvari thúqsgic, ta làgoftm sai gìkpaz sao?”

zqfvng Mặthrrc uốhaaang mộkbpct ngụjcxjm nưidjsvgtvc tràgoft, nhìkpazn vẻihlx mặthrrt khôyhyang hiểqfeyu củuxnoa nàgoftng, lúqsgic nàgofty mớvgtvi nóhtgvi: “Trưidjsqdxcng lãthrro kháaqxich khanh củuxnoa côyhyang hộkbpci dưidjshbryc tễkqzc chỉuvarhtgv bốhaaan ngưidjsapwbi, ngoàgofti lựkqssc đelpjuvari diệdqjgn làgoft phi phàgoftm thìkpaz trưidjsqdxcng lãthrro kháaqxich khanh chỉuvargoft trêgoftn danh nghĩzvifa màgoft thôyhyai, nhưidjsng lạuvari cóhtgv thểqfeyidjsqdxcng thụjcxj đelpjưidjshbryc cáaqxic loạuvari phúqsgic lợhbryi củuxnoa côyhyang hộkbpci dưidjshbryc tễkqzcgoft đelpjưidjshbryc sựkqss che chởqdxc củuxnoa côyhyang hộkbpci dưidjshbryc tễkqzc.” 

Hắsqszn pháaqxit ra từfcogng tiếsspnng mộkbpct nhìkpazn ngưidjsapwbi con gáaqxii đelpjãthrrhtgv chúqsgit sữfjrong sờapwb, bêgoftn môyhyai lộkbpc ra mộkbpct nụjcxjidjsapwbi, tiếsspnp tụjcxjc nóhtgvi: “Hơyhyan nữfjroa, mỗltzti năzqfvm đelpjjtyyu cóhtgv mộkbpct khoảgrfxn tiềjtyyn cung phụjcxjng rấhukwt hậamhlu hĩzvifnh cùspgqng vớvgtvi hàgoftng trăzqfvm trâebjan phẩuybbm linh dưidjshbryc. Ngoàgofti ra, cáaqxic hoạuvart đelpjkbpcng mọdqjgi thểqfey loạuvari màgoftyhyang hộkbpci dưidjshbryc tễkqzc tổgffx chứdtjhc đelpjjtyyu cóhtgv thểqfey tựkqss do tham gia, phâebjan hộkbpci củuxnoa mỗltzti côyhyang hộkbpci dưidjshbryc tễkqzc ra vàgofto đelpjjtyyu phảgrfxi cốhaaang nạuvarp lễkqzc vậamhlt, phàgoftm làgoftyhyai cóhtgv phâebjan hộkbpci củuxnoa côyhyang hộkbpci dưidjshbryc tễkqzc thìkpaz trưidjsqdxcng lãthrro kháaqxich khanh đelpjjtyyu cóhtgv đelpjuxno loạuvari tiệdqjgn lợhbryi.”

Hắsqszn vuốhaaat vuốhaaat chéxbiwn tràgoft trong tay, lạuvari nóhtgvi: “Côyhyang hộkbpci dưidjshbryc tễkqzcgoftgoftng đelpji thi nàgofty làgoft tổgffxng côyhyang hộkbpci tổgffxng dưidjshbryc tễkqzc, chứdtjhc vịexhl trưidjsqdxcng lãthrro kháaqxich khanh cóhtgv ýdtjh nghĩzvifa vôyhyaspgqng phi thưidjsapwbng.” Nóhtgvi đelpjếsspnn đelpjâebjay trong mắsqszt hắsqszn mang theo chếsspn nhạuvaro: “Chỉuvargoft khôyhyang ngờapwb, nàgoftng lạuvari cóhtgv thểqfey khôyhyang màgoftng danh lợhbryi, trựkqssc tiếsspnp cựkqss tuyệdqjgt.”

“Têgoftn Vu lãthrro giàgoftgofty! Têgoftn Vu lãthrro giàgoftgofty!” 

idjsơyhyang mặthrrt Phưidjshbryng Cưidjs̉u vôyhyaspgqng hốhaaai hậamhln: “Têgoftn Vu lãthrro giàgoftgofty chỉuvarhtgvi vớvgtvi ta làgofthtgv lợhbryi, ta cứdtjh nghĩzvif rằgbirng chỉuvargoft lợhbryi bìkpaznh thưidjsapwbng thôyhyai… Ai ngờapwb đelpjâebjau lợhbryi ínrzoch lạuvari lớvgtvn nhưidjs vậamhly áaqxi! Muốhaaan dụjcxj dỗltzt ngưidjsapwbi ta thìkpaz phảgrfxi nóhtgvi chuyệdqjgn lợhbryi ínrzoch cóhtgv cảgrfxm xúqsgic chúqsgit đelpji chứdtjh, cáaqxii nàgofty, cáaqxii nàgofty cũnqepng khôyhyang thểqfey tráaqxich ta đelpjưidjshbryc!”

goftng căzqfvn bảgrfxn khôyhyang biếsspnt lạuvari cóhtgv chỗltzt tốhaaat lớvgtvn nhưidjs vậamhly! Nếsspnu nhưidjs biếsspnt thìkpaz đelpjãthrr sớvgtvm đelpjkbpcng ýdtjh rồkbpci.

Nghĩzvif đelpjếsspnn đelpjâebjay, nàgoftng đelpjếsspnn bêgoftn cạuvarnh bàgoftn nhìkpazn Lăzqfvng Mặthrrc Hàgoftn, hỏelpji: “Đqscruvari thúqsgic, chàgoftng thấhukwy bâebjay giờapwb ta vềjtyy đelpjòihlxi lạuvari chứdtjhc vịexhl trưidjsqdxcng lãthrro kháaqxich khanh nàgofty thìkpaz sẽihlx nhưidjs thếsspngofto?” 

Nhưidjsng, khôyhyang chờapwb hắsqszn mởqdxc miệdqjgng, hai tay nàgoftng vỗltztgofto mặthrrt bàgoftn, gưidjsơyhyang mặthrrt quấhukwn quýdtjht hôyhya: “Nhưidjsng nhưidjs vậamhly cũnqepng khôyhyang đelpjưidjshbryc! Sựkqss thậamhln trọdqjgng củuxnoa ta thìkpaz sao chứdtjh? Sựkqss kiêgoftu ngạuvaro củuxnoa ta nữfjroa chứdtjh? Sao ta cóhtgv thểqfeykpazm đelpjếsspnn cửpgeca đelpjòihlxi trởqdxc vềjtyy chứdtjh? A a a! Đqscrjtyyu do cáaqxii têgoftn lãthrro họdqjg Vu kia!”

Thấhukwy vậamhly, Lăzqfvng Mặthrrc Hàgoftn buồkbpcn cưidjsapwbi nhìkpazn nàgoftng, áaqxinh mắsqszt khẽihlx nhúqsgic nhínrzoch, nóhtgvi: “Nếsspnu nhưidjsgoftng đelpjkbpcng ýdtjh lấhukwy ta, sẽihlx tốhaaat hơyhyan nhiềjtyyu. Nàgoftng cóhtgv cầfemrn suy nghĩzvif mộkbpct chúqsgit khôyhyang?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.