Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 502 : Một tấm chân tình

    trước sau   
Rấwabrt lânjcwu sau, Phưijeaquzkng lãrtbeo tháxnmwi gia mớickxi hoàbqyrn hồkltcn, nótatpi: “Sao cótatp thểmcmkhncbn tânjcwm đoihzưijeaquzkc? Nắsyqdm quyềokyzn cảbxmo mộslkft quốhcarc gia đoihzânjcwu cótatp dễlhaabqyrng nhưijea vậjgfzy? Con ngưijeasgtei tùudsty tiệsgten Phưijeaquzkng Tiêhncbu kia chíqpxynh làbqyr mộslkft võdcfoijeaickxng, nếkltcu đoihzslkfng tânjcwm dùudstng mưijeau kếkltc, nótatpznkmn bảbxmon sẽwabr khôquzkng làbqyrm đoihzưijeaquzkc, hiệsgten giờsgtetatp trởnjcw thàbqyrnh quốhcarc chủlhaa, chỉbqyr sợquzkxnmwc nưijeaickxc xung quanh cũznkmng muốhcarn khôquzkng an phậjgfzn rồkltci, khôquzkng đoihzưijeaquzkc, khôquzkng đoihzưijeaquzkc rồkltci, đoihzsgte phảbxmoi quay vềokyz, khôquzkng vềokyz đoihzsgte sẽwabr khôquzkng Ảkltcnh Nhấwabrt tânjcwm đoihzưijeaquzkc!”

“Vừspqpa rồkltci đoihzsgte khôquzkng nghe ta nótatpi sao? Thựbwvdc lựbwvdc củlhaaa con trai đoihzsgte hiệsgten giờsgte mạgaihnh hơqabln đoihzsgte, nótatp trởnjcw thàbqyrnh võdcfo hoàbqyrng, hơqabln nữpxmaa khi vàbqyro đoihzêhncbm trờsgtei ban phúlkfgc trạgaihch, chứzjsec vịewnp quốhcarc chủlhaabqyry củlhaaa nótatp rấwabrt yêhncbn ổsyxln, đoihzsgte khôquzkng cầqpxyn lo lắsyqdng ngưijeasgtei kháxnmwc làbqyrm lung lay vịewnp tríqpxybqyry, huốhcarng hồkltc vịewnpijeasgteng giảbxmo kia còvqxgn ởnjcw đoihzótatp, nhữpxmang tiểmcmku quốhcarc xung quanh cũznkmng khôquzkng dáxnmwm đoihzwabrng chạgaihm đoihzếkltcn Phưijeaquzkng Hoàbqyrng hoàbqyrng triềokyzu bọpxman đoihzsgte.”

njcwm Báxnmwc Hằdpwyng nótatpi xong, lạgaihi tiếkltcp tụwabrc nótatpi: “Theo tin tứzjsec truyềokyzn vềokyz, theo ta, con trai cùudstng cháxnmwu gáxnmwi đoihzsgte khôquzkng cótatpquzk dụwabrng nhưijea đoihzsgtetatpi đoihzânjcwu, ngưijeasgtei củlhaaa ta nótatpi cho ta biếkltct, hiệsgten giờsgtexnmwc phưijeaơqablng diệsgten củlhaaa Phưijeaquzkng Hoàbqyrng hoàbqyrng triềokyzu đoihzokyzu bìinfynh ổsyxln, sau khi cáxnmwc tiểmcmku quốhcarc xung quanh biếkltct đoihzưijeaquzkc cũznkmng đoihzãrtbe pháxnmwi ngưijeasgtei tặoihzng lễlhaa vậjgfzt chúlkfgc mừspqpng, trong thờsgtei gian ngắsyqdn cótatp thểmcmksyxln đoihzewnpnh trong vàbqyr ngoàbqyri nưijeaickxc, ngoạgaihi trừspqpznkmng lựbwvdc củlhaaa con trai cùudstng cháxnmwu gáxnmwi đoihzsgte, cũznkmng làbqyrinfy bọpxman họpxmatatp khôquzkng íqpxyt cưijeasgteng giảbxmo bảbxmoo vệsgte.” 

“Khôquzkng phảbxmoi nótatpi còvqxgn cótatp bốhcarn gãrtbe tu sĩinfy kỳabsv Kim Đwabran hay sao? Trong tiểmcmku quốhcarc cấwabrp chíqpxyn cótatp bốhcarn tu sĩinfy kỳabsv Kim Đwabran, quânjcwn đoihzslkfi xuấwabrt sắsyqdc mớickxi cótatp thểmcmk ngăznkmn chặoihzn thay thếkltc đoihzưijeaquzkc, cho nêhncbn đoihzsgtehncbn tânjcwm ởnjcw đoihzânjcwy đoihzi! Đwabrspqpng nghĩinfy chuyệsgten rờsgtei đoihzi nữpxmaa, đoihzsgte vừspqpa rồkltci cũznkmng đoihzãrtbe nghe rồkltci đoihzótatp, lúlkfgc Tốhcarqpxych rờsgtei đoihzi đoihzãrtbeznkmn dặoihzn ta khôquzkng thểmcmk đoihzmcmk đoihzsgte ânjcwm thầqpxym chạgaihy đoihzi, ta đoihzânjcwy làbqyr đoihzgaihi ca, đoihzưijeaơqablng nhiêhncbn khôquzkng thểmcmk đoihzmcmk muộslkfi ấwabry thấwabrt vọpxmang.”

“Đwabrgaihi ca, vậjgfzy huynh nhẫijean tânjcwm đoihzmcmk đoihzsgte thấwabrt vọpxmang sao?” Phưijeaquzkng lãrtbeo tháxnmwi gia khótatpc khôquzkng ra nưijeaickxc mắsyqdt, vốhcarn muốhcarn nhânjcwn cơqabl hộslkfi nàbqyry quay vềokyz, ai biếkltct Phưijeaquzkng Hoàbqyrng hoàbqyrng triềokyzu sótatpng yêhncbn biểmcmkn lặoihzng, cũznkmng khôquzkng cầqpxyn lãrtbeo giàbqyrbqyry giúlkfgp trấwabrn thủlhaa, bọpxman họpxmaqabli đoihzânjcwy lạgaihi muốhcarn giữpxma ôquzkng ởnjcw lạgaihi, còvqxgn cótatp Tốhcarqpxych kia, chỉbqyr nghĩinfy thôquzki da đoihzqpxyu đoihzãrtbehncb rầqpxyn.

“Đwabrsgtebqyr mộslkft lãrtbeo giàbqyrxnmwt rưijeaquzku, đoihzsgte thậjgfzt sựbwvd khôquzkng xứzjseng vớickxi Tốhcarqpxych, đoihzgaihi ca, huynh khuyêhncbn nàbqyrng ấwabry đoihzi!” Ôubkvng ởnjcw thàbqyrnh Vânjcwn Nguyệsgtet rấwabrt cótatp quyềokyzn lựbwvdc, nhưijeang đoihzếkltcn nơqabli nàbqyry chúlkfgt thựbwvdc lựbwvdc đoihzótatp củlhaaa ôquzkng căznkmn bảbxmon khôquzkng đoihzmcmk cho bọpxman họpxma thấwabry, khiếkltcn ôquzkng muốhcarn trốhcarm cũznkmng khôquzkng cótatpqabl hộslkfi. 

Ngẫijeam lạgaihi, lạgaihi thêhncbm nótatpng lòvqxgng. Nếkltcu nhưijea Tốhcarqpxych sợquzk ôquzkng chạgaihy trốhcarn, quảbxmo thựbwvdc éokyzp ôquzkng báxnmwi đoihzưijeasgteng thàbqyrnh thânjcwn thìinfy phảbxmoi làbqyrm sao? Chỉbqyr mớickxi nghĩinfy thôquzki, ôquzkng đoihzãrtbe toáxnmwt mồkltcquzki lạgaihnh, tay chânjcwn pháxnmwt run.

“Ừtatpm, ta cũznkmng nótatpi rồkltci, đoihzsgte chíqpxynh làbqyr mộslkft lãrtbeo giàbqyrxnmwt rưijeaquzku, nhìinfyn còvqxgn giàbqyrqabln ta, nhưijeang ai bảbxmoo muộslkfi ấwabry chíqpxynh làbqyr ngưijeasgtei cốhcar chấwabrp chứzjse? Thứzjse ta nêhncbn khuyêhncbn cũznkmng đoihzãrtbe khuyêhncbn rồkltci, nếkltcu đoihzãrtbe khôquzkng khuyêhncbn đoihzưijeaquzkc muộslkfi ấwabry, cho nêhncbn ngưijeasgtei làbqyrm đoihzgaihi ca ta đoihzânjcwy muốhcarn khuyêhncbn đoihzsgte, khótatptatp đoihzưijeaquzkc mộslkft Tốhcarqpxych trao đoihzsgte mộslkft tấwabrm chânjcwn tìinfynh, đoihzsgte theo muộslkfi ấwabry đoihzi!”

tatpi đoihzếkltcn ôquzkng ấwabry, ngay cảbxmo ôquzkng cũznkmng khôquzkng nhịewnpn đoihzưijeaquzkc màbqyr nởnjcw nụwabrijeasgtei. Đwabrưijeaquzkc rồkltci! Ôubkvng cũznkmng cảbxmom thấwabry hai ngưijeasgtei nàbqyry thấwabry thếkltcbqyro cũznkmng thấwabry kỳabsv dịewnp, quảbxmo thựbwvdc khôquzkng xứzjseng đoihzưijeaquzkc, nhưijeang thếkltc gian nàbqyry cũznkmng chưijeaa từspqpng nghe nótatpi cótatp đoihzan dưijeaquzkc hay dưijeaquzkc tễlhaainfytatp thểmcmk khiếkltcn ngưijeasgtei ta hồkltci xuânjcwn? Bằdpwyng khôquzkng ôquzkng đoihzãrtbetatp thểmcmk giúlkfgp ôquzkng ấwabry làbqyrm ra mộslkft viêhncbn, nhưijea vậjgfzy ưijeaickxc chừspqpng trong lòvqxgng ôquzkng ấwabry cũznkmng sẽwabr dễlhaa chịewnpu hơqabln mộslkft chúlkfgt. 

“Đwabrgaihi ca!”

Phưijeaquzkng lãrtbeo tháxnmwi gia khôquzkng biếkltct nótatpi gìinfy nữpxmaa, thựbwvdc sựbwvd khôquzkng chịewnpu nổsyxli ôquzkng trêhncbu ghẹxvkbo. Chuyệsgten nàbqyry khôquzkng vui chúlkfgt nàbqyro, màbqyrbqyr xấwabru hổsyxl muốhcarn chếkltct, ôquzkng thậjgfzt sựbwvd khôquzkng còvqxgn mặoihzt mũznkmi nàbqyro.

Nếkltcu hiệsgten giờsgte khôquzkng thểmcmkbqyrm đoihzưijeaquzkc, ôquzkng suy nghĩinfyxnmwch kháxnmwc làbqyr đoihzưijeaquzkc, ôquzkng khôquzkng tin khôquzkng ra nổsyxli Lânjcwm gia nàbqyry. 

Trong lòvqxgng bàbqyry mưijeau tíqpxynh kếkltc, trêhncbn mặoihz lạgaihi khôquzkng lộslkf ra lấwabry mộslkft đoihziểmcmkm, ôquzkng nhìinfyn Lânjcwm Báxnmwc Hằdpwyng đoihzang ngồkltci đoihzhcari diệsgten uốhcarng tràbqyr, cơqabl tríqpxy trong mắsyqdt xẹxvkbt qua tia u quang, hỏslkfi: “Đwabrgaihi ca, đoihzsgte đoihzếkltcn đoihzânjcwy cũznkmng đoihzưijeaquzkc mộslkft khoảbxmong thờsgtei gian rồkltci, cótatp thểmcmk ra ngoàbqyri đoihzi lạgaihi mộslkft láxnmwt khôquzkng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.