Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 490 : Mẹ của phượng cửu

    trước sau   
Cha! Con đptusếjreln rồfcgpi đptusâogkoy!”

tglfn ngoàvlodi truyềumdxn đptusếjreln tiếjrelng nógqxdi củxaqxa Phưzvluxpfsng Cửdgnyu, Phưzvluxpfsng Tiêtglfu ngồfcgpi trưzvluwktgc ágpvvn kỷptus vừeedia nghe thấykcpy đptusãancd vộrflpi vàvlodng đptusưzvlua vạrlhlt ágpvvo lêtglfn lau nưzvluwktgc khógqxde mắzdvet, sau khi ổeedin đptusgfmtnh lạrlhli đptusưzvluxpfsc tâogkom trạrlhlng thìvfrp mớwktgi ngưzvluwktgc đptusbygzu lêtglfn nhìvfrpn, thìvfrp đptusãancd thấykcpy con gágpvvi ôtgpyng đptusãancdzvluwktgc vàvlodo trong rồfcgpi.

“Cha! Ngưzvlurueyi làvlodm sao vậgyguy?” Phưzvluxpfsng Cửdgnyu đptusếjreln trưzvluwktgc mặdgnyt ôtgpyng nhìvfrpn thấykcpy hốqeitc mắzdvet ôtgpyng hơxpfsi ửdgnyng đptusamsctglfn khôtgpyng khỏamsci cảjhurm thấykcpy cógqxd chúconht hoảjhurng hốqeitt, lạrlhli nhìvfrpn thấykcpy trong tay ôtgpyng đptusang cầbygzm chiếjrelc trâogkom bạrlhlch ngọhtbxc tửdgny tinh nêtglfn cảjhurm thấykcpy hơxpfsi xúconhc đptusrflpng. 

“Khôtgpyng cógqxdvfrp!” Ôjrelng lắzdvec đptusbygzu rồfcgpi khôtgpyng nógqxdi gìvfrp nữrueya.

“Khôtgpyng cógqxdvfrp? Vậgyguy đptusâogkoy làvlodgpvvi gìvfrp?” Nàvlodng lấykcpy từeedi tay ôtgpyng chiếjrelc trâogkom bạrlhlch ngọhtbxc tửdgny tinh rồfcgpi giơxpfstglfn, nhìvfrpn vẻqeit mặdgnyt căojjjng thẳeyqzng củxaqxa cha mìvfrpnh màvlodzvlurueyi hỏamsci.

“Tiểyknlu Cửdgnyu, cẩmdmsn thậgygun mộrflpt chúconht đptuseeding làvlodm rơxpfsi vỡzvutgqxd.” Ôjrelng vộrflpi vàvlodng đptusolabng dậgyguy, sợxpfsvlodng khôtgpyng cẩmdmsn thậgygun làvlodm rơxpfsi vỡzvut chiếjrelc trâogkom bạrlhlch ngọhtbxc tửdgny tinh kia. 

Phưzvluxpfsng Cửdgnyu nhìvfrpn thấykcpy dágpvvng vẻqeit lo lắzdveng ấykcpy củxaqxa ôtgpyng nêtglfn cưzvlurueyi xảjhuro quyệrszft mộrflpt cágpvvi rồfcgpi nógqxdi: “Cha! Vậgygut nàvlody làvlod củxaqxa mẹddxt đptusúconhng khôtgpyng? Cógqxd phảjhuri cha lạrlhli ởcnvn đptusâogkoy lébyvdn nhớwktg vềumdx mẹddxt rồfcgpi khôtgpyng?” Vừeedia dứolabt lờrueyi, nàvlodng chợxpfst nhậgygun ra rằbyvdng đptusqeiti vớwktgi mẹddxt, nàvlodng vốqeitn chẳeyqzng cógqxdbyvdolabc gìvfrp vớwktgi bàvlod, thậgygum chíhjhd trong phủxaqx từeedi trưzvluwktgc đptusếjreln nay cũqxzkng chẳeyqzng cógqxd ai nógqxdi đptusếjreln chuyệrszfn liêtglfn quan đptusếjreln mẹddxtvlodng.

“Ừancdm!” Ôjrelng than lêtglfn mộrflpt tiếjrelng rồfcgpi ngồfcgpi xuốqeitng

Thấykcpy vậgyguy nêtglfn Phưzvluxpfsng Cửdgnyu cũqxzkng khôtgpyng cưzvlurueyi nữrueya rồfcgpi kébyvdo ghếjrel đptusếjreln ngồfcgpi bêtglfn cạrlhlnh ôtgpyng, đptusưzvlua lạrlhli cho ôtgpyng chiếjrelc trâogkom bạrlhlch ngọhtbxc tửdgny tinh đptusang cầbygzm trong tay: “Cha, cha nógqxdi cho con nghe chuyệrszfn vềumdx mẹddxt đptusi! Ngưzvlurueyi cógqxdyknln sốqeitng khôtgpyng? Con đptusãancdzvlurueyi ságpvvu tuổeedii rồfcgpi, trưzvluwktgc đptusâogkoy cũqxzkng chẳeyqzng nghe mọhtbxi ngưzvlurueyi nhắzdvec đptusếjreln chuyệrszfn củxaqxa mẹddxt con, vậgyguy thìvfrpogkoy giờruey cha nógqxdi cho con nghe mộrflpt chúconht vềumdx mẹddxt đptusi!” 

Chắzdvec chắzdven phảjhuri yêtglfu thưzvluơxpfsng mẹddxtvlodng sâogkou đptusgygum lắzdvem thìvfrp mớwktgi cógqxd thểyknl khiếjreln cho cha nàvlodng bao nhiêtglfu năojjjm nhưzvlu vậgyguy màvlod khôtgpyng nạrlhlp thêtglfm thiếjrelp, ngay cảjhurtglfn cạrlhlnh cũqxzkng khôtgpyng cógqxd bấykcpt kỳstpu mộrflpt ngưzvlurueyi phụzvlu nữrueyvlodo, nhưzvlung chỉzvluvlod khôtgpyng biếjrelt mẹddxt củxaqxa nàvlodng làvlod ngưzvlurueyi phụzvlu nữruey nhưzvlu thếjrelvlodo? Lạrlhli cógqxd thểyknl khiếjreln cho mộrflpt ngưzvlurueyi đptusàvlodn ôtgpyng kiêtglfn cưzvlurueyng khôtgpyng chịgfmtu khuấykcpt phụzvluc nhưzvlu cha phảjhuri trốqeitn ởcnvn đptusâogkoy lébyvdn cầbygzm vậgygut cũqxzk củxaqxa ngưzvlurueyi ra nhìvfrpn màvlodxaqx êtglf đptusau lòyknlng thếjrelvlody.

Phưzvluxpfsng Tiêtglfu cầbygzm lạrlhli chiếjrelc trâogkom bạrlhlch ngọhtbxc tửdgny tinh kia rồfcgpi nógqxdi: “Chiếjrelc trâogkom bạrlhlch ngọhtbxc tửdgny tinh nàvlody đptusúconhng làvlod củxaqxa mẹddxt con, bàvlodykcpy đptusyknl lạrlhli cho cha ngoàvlodi con ra thìvfrp chỉzvluyknln chiếjrelc trâogkom nàvlody màvlod thôtgpyi!”

“Cha đptusãancdtglfu mẹddxt con sâogkou đptusgygum nhưzvlu vậgyguy, vậgyguy tạrlhli sao bao nhiêtglfu năojjjm nay lạrlhli chưzvlua từeeding nghe cha nhắzdvec vềumdxvlodykcpy vậgyguy? Mẹddxt con đptusâogkou? Ngưzvlurueyi còyknln sốqeitng khôtgpyng?” Nàvlodng lạrlhli hỏamsci lạrlhli mộrflpt lầbygzn nữrueya. 

Phưzvluxpfsng Tiêtglfu nhìvfrpn chiếjrelc trâogkom trong tay rồfcgpi buồfcgpn bãancdgqxdi: “Khôtgpyng phảjhuri làvlod cha khôtgpyng nhắzdvec đptusếjreln màvlodvlod trưzvluwktgc đptusâogkoy cha đptusãancd quêtglfn bàvlodykcpy rồfcgpi, khôtgpyng biếjrelt nàvlodng ấykcpy làvlod ai, khôtgpyng biếjrelt nàvlodng ấykcpy ởcnvn đptusâogkou, càvlodng khôtgpyng biếjrelt nàvlodng ấykcpy làvlod ngưzvlurueyi ởcnvn đptusâogkou, chỉzvlu biếjrelt làvlod trong tim ta luôtgpyn cógqxd mộrflpt ngưzvlurueyi phụzvlu nữruey, mộrflpt ngưzvlurueyi phụzvlu nữruey luôtgpyn luôtgpyn nghĩbxam đptusếjreln nhưzvlung lạrlhli khôtgpyng sao nhớwktg ra đptusưzvluxpfsc.

“Hảjhur? Sao cógqxd thểyknl?” Nàvlodng hơxpfsi kinh ngạrlhlc, khôtgpyng nhớwktg ra? Sao cógqxd thểyknl chứolab?

“Ừancdm! Làvlod khôtgpyng nhớwktg ra đptusưzvluxpfsc, sau lầbygzn ta bịgfmt Mộrflp Dung Bágpvvc ágpvvm ságpvvt tỉzvlunh lạrlhli thìvfrp mớwktgi nhớwktg ra tấykcpt cảjhur nhữrueyng gìvfrp liêtglfn quan đptusếjreln mẹddxt con, mẹddxt củxaqxa con làvlod mộrflpt ngưzvlurueyi phụzvlu nữruey xinh đptusddxtp dịgfmtu dàvlodng vớwktgi tấykcpm lòyknlng lưzvluơxpfsng thiệrszfn, nàvlodng làvlod ngưzvlurueyi phụzvlu nữruey xinh đptusddxtp nhấykcpt màvlod ta từeeding thấykcpy, nhưzvlung ta lạrlhli mấykcpt nhiềumdxu năojjjm nhưzvlu vậgyguy mớwktgi nhớwktg ra nàvlodng ấykcpy, ta thậgygut đptuságpvvng chếjrelt...” 

Nhìvfrpn vẻqeit mặdgnyt tựnazi trágpvvch ágpvvy nágpvvy rồfcgpi đptusau khổeedi củxaqxa cha nàvlodng, ágpvvnh mắzdvet nàvlodng cũqxzkng hơxpfsi  trầbygzm xuốqeitng hỏamsci: “Cógqxd ngưzvlurueyi mưzvluu tíhjhdnh gìvfrp vớwktgi cha sao? Tạrlhli sao phảjhuri làvlodm vậgyguy? Lẽgyguvlodo thâogkon phậgygun củxaqxa mẹddxt con khôtgpyng bìvfrpnh thưzvlurueyng sao?”

“Mẹddxt con ởcnvn chung vớwktgi ta, gia tộrflpc củxaqxa nàvlodng ấykcpy cha củxaqxa nàvlodng ấykcpy đptusumdxu khôtgpyng cho phébyvdp, tấykcpt cảjhur mọhtbxi ngưzvlurueyi đptusumdxu phảjhurn đptusqeiti, bởcnvni vìvfrpvlodng ấykcpy tàvlodi giỏamsci lạrlhli xinh đptusddxtp nhưzvlu vậgyguy, còyknln ta chỉzvluvlod mộrflpt võzvlu phu, ta căojjjn bảjhurn khôtgpyng xứolabng vớwktgi nàvlodng ấykcpy, nhưzvlung nàvlodng ấykcpy lạrlhli khôtgpyng màvlodng gìvfrp cảjhur, nàvlodng vứolabt bỏamsc tấykcpt cảjhur chỉzvluvfrp muốqeitn ởcnvngvyqng vớwktgi ta, thậgygum chíhjhd ta còyknln khôtgpyng thểyknl cho nàvlodng ấykcpy mộrflpt hôtgpyn lễptus hẳeyqzn hoi.”

Phưzvluxpfsng Tiêtglfu nógqxdi lẩmdmsm bẩmdmsm, ágpvvnh mắzdvet nhìvfrpn chằbyvdm chằbyvdm vàvlodo chiếjrelc trâogkom bạrlhlch ngọhtbxc tửdgny tinh trong tay, trong đptusbygzu nhữrueyng kýbyvdolabc năojjjm đptusykcpy lạrlhli ùgvyqa vềumdx từeeding chúconht mộrflpt... 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.