Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 488 : Lúc nào bổn quân cũng có thể đi cùng nàng

    trước sau   
“Sao vậyolfy? Lạfobji cảyolfm thấkqoky bổuoldn quâsinun tuấkqokn túbfes khábjwkc thưzdqzbjwkng sao?”

Hắbcrnn lưzdqzbjwkm nàxtevng rồanxdi lạfobjnh lùxyvsng nóyouti: “Đyoutyolfu hũhdxk củbfesa bổuoldn quâsinun khônksung phảyolfi vừfyona đefbsâsinuu, nếmagou nhưzdqz ăgrvxn rồanxdi khônksung chịeqvfu nhậyolfn lỗbzxei, hừfyon hừfyon!”

“Khàxtev khàxtev! Sao màxtevbjwkm chứcoax!” 

xtevng cưzdqzbjwki mỉoxzza mai, chớwyplp mắbcrnt đefbsãoxzz thu lạfobji vẻnnvk thèevrvm muốlvmxn củbfesa mìmpnpnh rồanxdi lạfobji bàxtevy ra vẻnnvk mặapdlt nghiêmpnpm chỉoxzznh lạfobji: “Diêmpnpm chủbfes, vậyolfy ngưzdqzơrjlii nóyouti xem lúbfesc nàxtevo thìmpnp chúbfesng ta xuấkqokt phábjwkt đefbsâsinuy?”

Nhìmpnpn thấkqoky dábjwkng vẻnnvk nghiêmpnpm túbfesc củbfesa nàxtevng nhưzdqz vậyolfy, hắbcrnn hừfyon nhẹnusy mộsakkt tiếmagong: “Nàxtevng cóyout thểoxzz buônksung bỏgltf đefbsưzdqzfyonc cha nàxtevng ởbcrnrjlii nàxtevy khônksung? Chỉoxzz cầzbnhn nàxtevng buônksung bỏgltf đefbsưzdqzfyonc thìmpnp bổuoldn quâsinun lúbfesc nàxtevo cũhdxkng cóyout thểoxzz đefbsi cùxyvsng nàxtevng!”

Nghe hắbcrnn nóyouti vậyolfy, trong lòrnkcng nàxtevng thầzbnhm trợfyonn trừfyonng mắbcrnt lêmpnpn. Cábjwki gìmpnpxtevbfesc nàxtevo cũhdxkng cóyout thểoxzz đefbsi cùxyvsng nàxtevng? Nóyouti nhưzdqzxtev phảyolfi đefbsi cùxyvsng cábjwki gìmpnpbjwki gìmpnp đefbsóyout vậyolfy. Cóyout đefbsiềulvvu, trêmpnpn mặapdlt nàxtevng vẫgrvxn hiệfnyzn lêmpnpn nụzgcdzdqzbjwki nịeqvfnh nọefbst nóyouti: “Bỏgltf đefbsưzdqzfyonc, bỏgltf đefbsưzdqzfyonc chứcoax, cha ta ởbcrn đefbsâsinuy thìmpnp ta sẽbhnc đefbsoxzz lạfobji cho ônksung ấkqoky bốlvmxn têmpnpn tu sĩxtev Kim Đyoutan, còrnkcn cóyout cảyolf Phưzdqzfyonng vệfnyz trấkqokn thủbfes nữzgcda, cóyout lẽbhnc nhữzgcdng tiểoxzzu quốlvmxc khábjwkc cũhdxkng khônksung dábjwkm đefbsếmagon xâsinum phạfobjm, cábjwkc tiểoxzzu quốlvmxc khábjwkc khônksung dábjwkm xâsinum phạfobjm thìmpnp ngưzdqzbjwki củbfesa thếmago lựwrpyc cábjwkc phưzdqzơrjling thờbjwki hoàxtevng triềulvvu Phưzdqzfyonng Hoàxtevng nàxtevy lạfobji càxtevng khônksung dábjwkm cũhdxkng khônksung cóyout mấkqoky cábjwki lýnksu do kia.” 


“Vảyolf lạfobji năgrvxng lựwrpyc vàxtev thủbfes đefbsoạfobjn củbfesa cha ta thếmagoxtevo ta biếmagot chứcoax, vớwypli khảyolfgrvxng uy hiếmagop vàxtev khảyolfgrvxng xửefzgnksu củbfesa ônksung ấkqoky, nhấkqokt đefbseqvfnh làxtevyout thểoxzz trônksung coi đefbsưzdqzfyonc hoàxtevng triềulvvu Phưzdqzfyonng Hoàxtevng nàxtevy, đefbsapdlc biệfnyzt nơrjlii nàxtevy lạfobji làxtevrjlii chúbfesng ta sinh ra vàxtev lớwypln lêmpnpn nêmpnpn vônksuxyvsng thâsinun thuộsakkc, vậyolfy thìmpnpyoutmpnpxtev ta khônksung yêmpnpn tâsinum đefbsưzdqzfyonc cơrjli chứcoax!”

Chuyệfnyzn nàxtevy nàxtevng cũhdxkng đefbsãoxzz suy nghĩxtev rấkqokt kỹfkud, cha nàxtevng ởbcrn đefbsâsinuy rấkqokt an toàxtevn, hơrjlin nữzgcda cũhdxkng cóyout thểoxzz phábjwkt huy đefbsưzdqzfyonc năgrvxng lựwrpyc củbfesa ônksung, cho dùxyvsxtevng cóyout đefbsi bao lâsinuu đefbsi chăgrvxng nữzgcda thìmpnphdxkng cảyolfm thấkqoky rấkqokt yêmpnpn tâsinum.

Thấkqoky vậyolfy, Diêmpnpm chủbfes nhìmpnpn nàxtevng rồanxdi nóyouti: “Đyoutãoxzz vậyolfy, vậyolfy thìmpnpsinuy giờbjwk đefbsi luônksun?” 

“Khônksung cầzbnhn gấkqokp nhưzdqz vậyolfy đefbsâsinuu, dùxyvs sao ta cũhdxkng phảyolfi sắbcrnp xếmagop mộsakkt chúbfest đefbsãoxzz!” Nàxtevng nghĩxtev mộsakkt lábjwkt rồanxdi nóyouti: “Ba ngàxtevy, ba ngàxtevy sau sẽbhnc đefbsi, ta còrnkcn phảyolfi vàxtevo cung nóyouti vớwypli cha ta chuyệfnyzn nàxtevy đefbsãoxzz!”

“Vàxtevo cung? Bổuoldn quâsinun đefbsi vớwypli nàxtevng.” Nóyouti xong hắbcrnn phủbfesi ábjwko bàxtevo rồanxdi đefbscoaxng dậyolfy.

Nghe vậyolfy, nàxtevng liếmagoc hắbcrnn mộsakkt cábjwki rồanxdi hỏgltfi: “Ta vàxtevo cung đefbsoxzzyouti lờbjwki từfyon biệfnyzt vớwypli ônksung ấkqoky, ngưzdqzơrjlii đefbsi theo làxtevm gìmpnp? Khônksung phảyolfi làxtev sợfyon ta lạfobji biếmagon mấkqokt đefbskqoky chứcoax?” 

“Khụzgcd!”

Diêmpnpm chủbfes ho nhẹnusy mộsakkt tiếmagong, trong lòrnkcng cóyout chúbfest ngưzdqzfyonng ngùxyvsng nhưzdqzng trêmpnpn mặapdlt lạfobji khônksung đefbsoxzz lộsakk ra mộsakkt chúbfest nàxtevo, đefbsônksui mắbcrnt sâsinuu thẳrmoim đefbsang nhìmpnpn nàxtevng cũhdxkng quay đefbsi nhìmpnpn hưzdqzwyplng khábjwkc rồanxdi nóyouti khẽbhnc: “Bổuoldn quâsinun cũhdxkng đefbsi chàxtevo tạfobjm biệfnyzt, dùxyvs sao cũhdxkng làxtev trưzdqzbcrnng bốlvmxi!”

“Đyoutưzdqzfyonc thônksui! Vậyolfy thìmpnpxyvsng đefbsi!” Vừfyona nóyouti dứcoaxt lờbjwki, nàxtevng lạfobji do dựwrpy mộsakkt chúbfest rồanxdi lạfobji nhìmpnpn hắbcrnn nóyouti: “Cóyout đefbsiềulvvu lúbfesc đefbsếmagon chỗbzxe cha ta, ngưzdqzơrjlii đefbsfyonng cóyoutxtev ăgrvxn nóyouti lung tung đefbskqoky!” 

“Gìmpnpxtevyouti lung tung?” Nhấkqokt thờbjwki hắbcrnn khônksung hiểoxzzu nổuoldi nêmpnpn nhìmpnpn nàxtevng chăgrvxm chúbfes, nhưzdqzng khi nhìmpnpn thấkqoky dábjwkng vẻnnvk nhábjwky mắbcrnt củbfesa nàxtevng thìmpnp hắbcrnn lậyolfp tứcoaxc hiểoxzzu ra.

Khóyoute miệfnyzng hắbcrnn hơrjlii nhếmagoch lêmpnpn rồanxdi nhìmpnpn lêmpnpn trờbjwki khônksung nóyouti gìmpnp, ngưzdqzbjwki phụzgcd nữzgcdxtevy đefbsang sợfyon hắbcrnn nóyouti ra chuyệfnyzn đefbsêmpnpm hônksum trưzdqzwyplc nàxtevng say rưzdqzfyonu làxtevm loạfobjn hay sao?

“Ồulvv! Nàxtevng lạfobji nhắbcrnc cho bổuoldn quâsinun nhớwypl đefbsếmagon chuyệfnyzn nàxtevy rồanxdi, nếmagou nhưzdqz cha nàxtevng màxtev biếmagot chúbfesng ta đefbsãoxzz đefbsfobjt đefbsếmagon mứcoaxc đefbssakk nhưzdqz vậyolfy rồanxdi thìmpnp nhấkqokt đefbseqvfnh sẽbhncxtevng yêmpnpn tâsinum đefbsoxzzxtevng ởbcrnmpnpn cạfobjnh bổuoldn quâsinun hơrjlin đefbskqoky!” Hắbcrnn nóyouti mộsakkt cábjwkch nghiêmpnpm túbfesc, trong đefbsônksui mắbcrnt đefbsen sâsinuu thẳrmoim kia lạfobji lưzdqzwyplt qua mộsakkt nụzgcdzdqzbjwki, khóyoute mônksui cũhdxkng bấkqokt giábjwkc hơrjlii cong lêmpnpn. 

Nhìmpnpn hắbcrnn chắbcrnp tay bưzdqzwyplc ra ngoàxtevi, Phưzdqzfyonng Cửefzgu sữzgcdng ngưzdqzbjwki lạfobji rồanxdi vộsakki vàxtevng chạfobjy đefbsuổuoldi theo: “Diêmpnpm chủbfes! Ta phábjwkt hiệfnyzn ra gầzbnhn đefbsâsinuy lãoxzzo gia ngưzdqzơrjlii lạfobji đefbsnusyp trai hơrjlin rồanxdi, sứcoaxc hấkqokp dẫgrvxn củbfesa đefbsàxtevn ônksung cũhdxkng...”

“Lạfobji làxtevoxzzo gia sao?”

“Hìmpnpmpnp! Ta nóyouti sai rồanxdi! Ngưzdqzơrjlii khônksung thểoxzz xem làxtevoxzzo gia đefbsưzdqzfyonc, nhiềulvvu lắbcrnm cũhdxkng chỉoxzzxtev sứcoaxc cuốlvmxn húbfest đefbsàxtevn ônksung củbfesa cấkqokp đefbsfobji thúbfesc màxtev thônksui!” 

“Đyoutfobji thúbfesc?” Diêmpnpm chủbfes hừfyon lạfobjnh mộsakkt tiếmagong: “Bổuoldn quâsinun năgrvxm nay mớwypli hai mưzdqzơrjlii lăgrvxm, lớwypln hơrjlin nàxtevng cóyout chínusyn tuổuoldi màxtev thônksui!”

“Ồulvv... Vậyolfy gọefbsi đefbsfobji ca sao?” Nàxtevng hỏgltfi mộsakkt cábjwkch dèevrv dặapdlt.

Diêmpnpm chủbfeszdqzbjwkm nàxtevng rồanxdi lạfobjnh nhạfobjt nóyouti: “Lúbfesc nàxtevng vừfyona sờbjwk vừfyona ônksum bổuoldn quâsinun tạfobji sao lạfobji khônksung gọefbsi ta làxtev đefbsfobji ca đefbsi?” 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.