Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)
Chương 488 : Lúc nào bổn quân cũng có thể đi cùng nàng
“Sao vậpwjd y? Lạbskn i cảymms m thấrsrj y bổteli n quâjxme n tuấrsrj n túhxaz khásvjy c thưteli ờhisk ng sao?”
Hắhcwe n lưteli ờhisk m nàdscu ng rồtjzl i lạbskn nh lùgnxl ng nóimqt i: “Đkllx ậpwjd u hũteyx củfdwd a bổteli n quâjxme n khôsddh ng phảymms i vừsddh a đpycb âjxme u, nếytdr u nhưteli ătjzl n rồtjzl i khôsddh ng chịmzrq u nhậpwjd n lỗajgj i, hừsddh hừsddh !”
“Khàdscu khàdscu ! Sao màdscu dásvjy m chứmirt !”
Nàdscu ng cưteli ờhisk i mỉsddh a mai, chớqlmd p mắhcwe t đpycb ãreri thu lạbskn i vẻkzcw thèbanu m muốethl n củfdwd a mìjrll nh rồtjzl i lạbskn i bàdscu y ra vẻkzcw mặjxme t nghiêgezg m chỉsddh nh lạbskn i: “Diêgezg m chủfdwd , vậpwjd y ngưteli ơtyep i nóimqt i xem lúhxaz c nàdscu o thìjrll chúhxaz ng ta xuấrsrj t phásvjy t đpycb âjxme y?”
Nhìjrll n thấrsrj y dásvjy ng vẻkzcw nghiêgezg m túhxaz c củfdwd a nàdscu ng nhưteli vậpwjd y, hắhcwe n hừsddh nhẹkuwl mộfusp t tiếytdr ng: “Nàdscu ng cóimqt thểjxme buôsddh ng bỏjvgj đpycb ưteli ợkzcw c cha nàdscu ng ởajgj nơtyep i nàdscu y khôsddh ng? Chỉsddh cầnjxb n nàdscu ng buôsddh ng bỏjvgj đpycb ưteli ợkzcw c thìjrll bổteli n quâjxme n lúhxaz c nàdscu o cũteyx ng cóimqt thểjxme đpycb i cùgnxl ng nàdscu ng!”
Nghe hắhcwe n nóimqt i vậpwjd y, trong lòreri ng nàdscu ng thầnjxb m trợkzcw n trừsddh ng mắhcwe t lêgezg n. Cásvjy i gìjrll màdscu lúhxaz c nàdscu o cũteyx ng cóimqt thểjxme đpycb i cùgnxl ng nàdscu ng? Nóimqt i nhưteli làdscu phảymms i đpycb i cùgnxl ng cásvjy i gìjrll cásvjy i gìjrll đpycb óimqt vậpwjd y. Cóimqt đpycb iềdqkz u, trêgezg n mặjxme t nàdscu ng vẫrraj n hiệimqt n lêgezg n nụpycb cưteli ờhisk i nịmzrq nh nọethl t nóimqt i: “Bỏjvgj đpycb ưteli ợkzcw c, bỏjvgj đpycb ưteli ợkzcw c chứmirt , cha ta ởajgj đpycb âjxme y thìjrll ta sẽgnxl đpycb ểjxme lạbskn i cho ôsddh ng ấrsrj y bốethl n têgezg n tu sĩytdr Kim Đkllx an, còreri n cóimqt cảymms Phưteli ợkzcw ng vệimqt trấrsrj n thủfdwd nữteli a, cóimqt lẽgnxl nhữteli ng tiểjxme u quốethl c khásvjy c cũteyx ng khôsddh ng dásvjy m đpycb ếytdr n xâjxme m phạbskn m, cásvjy c tiểjxme u quốethl c khásvjy c khôsddh ng dásvjy m xâjxme m phạbskn m thìjrll ngưteli ờhisk i củfdwd a thếytdr lựbzmi c cásvjy c phưteli ơtyep ng thờhisk i hoàdscu ng triềdqkz u Phưteli ợkzcw ng Hoàdscu ng nàdscu y lạbskn i càdscu ng khôsddh ng dásvjy m cũteyx ng khôsddh ng cóimqt mấrsrj y cásvjy i lýewwh do kia.”
“Vảymms lạbskn i nătjzl ng lựbzmi c vàdscu thủfdwd đpycb oạbskn n củfdwd a cha ta thếytdr nàdscu o ta biếytdr t chứmirt , vớqlmd i khảymms nătjzl ng uy hiếytdr p vàdscu khảymms nătjzl ng xửazhn lýewwh củfdwd a ôsddh ng ấrsrj y, nhấrsrj t đpycb ịmzrq nh làdscu cóimqt thểjxme trôsddh ng coi đpycb ưteli ợkzcw c hoàdscu ng triềdqkz u Phưteli ợkzcw ng Hoàdscu ng nàdscu y, đpycb ặjxme c biệimqt t nơtyep i nàdscu y lạbskn i làdscu nơtyep i chúhxaz ng ta sinh ra vàdscu lớqlmd n lêgezg n nêgezg n vôsddh cùgnxl ng thâjxme n thuộfusp c, vậpwjd y thìjrll cóimqt gìjrll màdscu ta khôsddh ng yêgezg n tâjxme m đpycb ưteli ợkzcw c cơtyep chứmirt !”
Chuyệimqt n nàdscu y nàdscu ng cũteyx ng đpycb ãreri suy nghĩytdr rấrsrj t kỹtyep , cha nàdscu ng ởajgj đpycb âjxme y rấrsrj t an toàdscu n, hơtyep n nữteli a cũteyx ng cóimqt thểjxme phásvjy t huy đpycb ưteli ợkzcw c nătjzl ng lựbzmi c củfdwd a ôsddh ng, cho dùgnxl nàdscu ng cóimqt đpycb i bao lâjxme u đpycb i chătjzl ng nữteli a thìjrll cũteyx ng cảymms m thấrsrj y rấrsrj t yêgezg n tâjxme m.
Thấrsrj y vậpwjd y, Diêgezg m chủfdwd nhìjrll n nàdscu ng rồtjzl i nóimqt i: “Đkllx ãreri vậpwjd y, vậpwjd y thìjrll bâjxme y giờhisk đpycb i luôsddh n?”
“Khôsddh ng cầnjxb n gấrsrj p nhưteli vậpwjd y đpycb âjxme u, dùgnxl sao ta cũteyx ng phảymms i sắhcwe p xếytdr p mộfusp t chúhxaz t đpycb ãreri !” Nàdscu ng nghĩytdr mộfusp t lásvjy t rồtjzl i nóimqt i: “Ba ngàdscu y, ba ngàdscu y sau sẽgnxl đpycb i, ta còreri n phảymms i vàdscu o cung nóimqt i vớqlmd i cha ta chuyệimqt n nàdscu y đpycb ãreri !”
“Vàdscu o cung? Bổteli n quâjxme n đpycb i vớqlmd i nàdscu ng.” Nóimqt i xong hắhcwe n phủfdwd i ásvjy o bàdscu o rồtjzl i đpycb ứmirt ng dậpwjd y.
Nghe vậpwjd y, nàdscu ng liếytdr c hắhcwe n mộfusp t cásvjy i rồtjzl i hỏjvgj i: “Ta vàdscu o cung đpycb ểjxme nóimqt i lờhisk i từsddh biệimqt t vớqlmd i ôsddh ng ấrsrj y, ngưteli ơtyep i đpycb i theo làdscu m gìjrll ? Khôsddh ng phảymms i làdscu sợkzcw ta lạbskn i biếytdr n mấrsrj t đpycb ấrsrj y chứmirt ?”
“Khụpycb !”
Diêgezg m chủfdwd ho nhẹkuwl mộfusp t tiếytdr ng, trong lòreri ng cóimqt chúhxaz t ngưteli ợkzcw ng ngùgnxl ng nhưteli ng trêgezg n mặjxme t lạbskn i khôsddh ng đpycb ểjxme lộfusp ra mộfusp t chúhxaz t nàdscu o, đpycb ôsddh i mắhcwe t sâjxme u thẳymms m đpycb ang nhìjrll n nàdscu ng cũteyx ng quay đpycb i nhìjrll n hưteli ớqlmd ng khásvjy c rồtjzl i nóimqt i khẽgnxl : “Bổteli n quâjxme n cũteyx ng đpycb i chàdscu o tạbskn m biệimqt t, dùgnxl sao cũteyx ng làdscu trưteli ởajgj ng bốethl i!”
“Đkllx ưteli ợkzcw c thôsddh i! Vậpwjd y thìjrll cùgnxl ng đpycb i!” Vừsddh a nóimqt i dứmirt t lờhisk i, nàdscu ng lạbskn i do dựbzmi mộfusp t chúhxaz t rồtjzl i lạbskn i nhìjrll n hắhcwe n nóimqt i: “Cóimqt đpycb iềdqkz u lúhxaz c đpycb ếytdr n chỗajgj cha ta, ngưteli ơtyep i đpycb ừsddh ng cóimqt màdscu ătjzl n nóimqt i lung tung đpycb ấrsrj y!”
“Gìjrll màdscu nóimqt i lung tung?” Nhấrsrj t thờhisk i hắhcwe n khôsddh ng hiểjxme u nổteli i nêgezg n nhìjrll n nàdscu ng chătjzl m chúhxaz , nhưteli ng khi nhìjrll n thấrsrj y dásvjy ng vẻkzcw nhásvjy y mắhcwe t củfdwd a nàdscu ng thìjrll hắhcwe n lậpwjd p tứmirt c hiểjxme u ra.
Khóimqt e miệimqt ng hắhcwe n hơtyep i nhếytdr ch lêgezg n rồtjzl i nhìjrll n lêgezg n trờhisk i khôsddh ng nóimqt i gìjrll , ngưteli ờhisk i phụpycb nữteli nàdscu y đpycb ang sợkzcw hắhcwe n nóimqt i ra chuyệimqt n đpycb êgezg m hôsddh m trưteli ớqlmd c nàdscu ng say rưteli ợkzcw u làdscu m loạbskn n hay sao?
“Ồydsg ! Nàdscu ng lạbskn i nhắhcwe c cho bổteli n quâjxme n nhớqlmd đpycb ếytdr n chuyệimqt n nàdscu y rồtjzl i, nếytdr u nhưteli cha nàdscu ng màdscu biếytdr t chúhxaz ng ta đpycb ãreri đpycb ạbskn t đpycb ếytdr n mứmirt c đpycb ộfusp nhưteli vậpwjd y rồtjzl i thìjrll nhấrsrj t đpycb ịmzrq nh sẽgnxl càdscu ng yêgezg n tâjxme m đpycb ểjxme nàdscu ng ởajgj bêgezg n cạbskn nh bổteli n quâjxme n hơtyep n đpycb ấrsrj y!” Hắhcwe n nóimqt i mộfusp t cásvjy ch nghiêgezg m túhxaz c, trong đpycb ôsddh i mắhcwe t đpycb en sâjxme u thẳymms m kia lạbskn i lưteli ớqlmd t qua mộfusp t nụpycb cưteli ờhisk i, khóimqt e môsddh i cũteyx ng bấrsrj t giásvjy c hơtyep i cong lêgezg n.
Nhìjrll n hắhcwe n chắhcwe p tay bưteli ớqlmd c ra ngoàdscu i, Phưteli ợkzcw ng Cửazhn u sữteli ng ngưteli ờhisk i lạbskn i rồtjzl i vộfusp i vàdscu ng chạbskn y đpycb uổteli i theo: “Diêgezg m chủfdwd ! Ta phásvjy t hiệimqt n ra gầnjxb n đpycb âjxme y lãreri o gia ngưteli ơtyep i lạbskn i đpycb ẹkuwl p trai hơtyep n rồtjzl i, sứmirt c hấrsrj p dẫrraj n củfdwd a đpycb àdscu n ôsddh ng cũteyx ng...”
“Lạbskn i làdscu lãreri o gia sao?”
“Hìjrll hìjrll ! Ta nóimqt i sai rồtjzl i! Ngưteli ơtyep i khôsddh ng thểjxme xem làdscu lãreri o gia đpycb ưteli ợkzcw c, nhiềdqkz u lắhcwe m cũteyx ng chỉsddh làdscu sứmirt c cuốethl n húhxaz t đpycb àdscu n ôsddh ng củfdwd a cấrsrj p đpycb ạbskn i thúhxaz c màdscu thôsddh i!”
“Đkllx ạbskn i thúhxaz c?” Diêgezg m chủfdwd hừsddh lạbskn nh mộfusp t tiếytdr ng: “Bổteli n quâjxme n nătjzl m nay mớqlmd i hai mưteli ơtyep i lătjzl m, lớqlmd n hơtyep n nàdscu ng cóimqt chíoiyc n tuổteli i màdscu thôsddh i!”
“Ồydsg ... Vậpwjd y gọethl i đpycb ạbskn i ca sao?” Nàdscu ng hỏjvgj i mộfusp t cásvjy ch dèbanu dặjxme t.
Diêgezg m chủfdwd lưteli ờhisk m nàdscu ng rồtjzl i lạbskn nh nhạbskn t nóimqt i: “Lúhxaz c nàdscu ng vừsddh a sờhisk vừsddh a ôsddh m bổteli n quâjxme n tạbskn i sao lạbskn i khôsddh ng gọethl i ta làdscu đpycb ạbskn i ca đpycb i?”
Hắ
“Khà
Nà
Nhì
Nghe hắ
“Vả
Chuyệ
Thấ
“Khô
“Và
Nghe vậ
“Khụ
Diê
“Đ
“Gì
Khó
“Ồ
Nhì
“Lạ
“Hì
“Đ
“Ồ
Diê
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.