Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 488 : Lúc nào bổn quân cũng có thể đi cùng nàng

    trước sau   
“Sao vậpwjdy? Lạbskni cảymmsm thấrsrjy bổtelin quâjxmen tuấrsrjn túhxaz khásvjyc thưtelihiskng sao?”

Hắhcwen lưtelihiskm nàdscung rồtjzli lạbsknnh lùgnxlng nóimqti: “Đkllxpwjdu hũteyx củfdwda bổtelin quâjxmen khôsddhng phảymmsi vừsddha đpycbâjxmeu, nếytdru nhưteli ătjzln rồtjzli khôsddhng chịmzrqu nhậpwjdn lỗajgji, hừsddh hừsddh!”

“Khàdscu khàdscu! Sao màdscusvjym chứmirt!” 

dscung cưtelihiski mỉsddha mai, chớqlmdp mắhcwet đpycbãreri thu lạbskni vẻkzcw thèbanum muốethln củfdwda mìjrllnh rồtjzli lạbskni bàdscuy ra vẻkzcw mặjxmet nghiêgezgm chỉsddhnh lạbskni: “Diêgezgm chủfdwd, vậpwjdy ngưteliơtyepi nóimqti xem lúhxazc nàdscuo thìjrll chúhxazng ta xuấrsrjt phásvjyt đpycbâjxmey?”

Nhìjrlln thấrsrjy dásvjyng vẻkzcw nghiêgezgm túhxazc củfdwda nàdscung nhưteli vậpwjdy, hắhcwen hừsddh nhẹkuwl mộfuspt tiếytdrng: “Nàdscung cóimqt thểjxme buôsddhng bỏjvgj đpycbưtelikzcwc cha nàdscung ởajgjtyepi nàdscuy khôsddhng? Chỉsddh cầnjxbn nàdscung buôsddhng bỏjvgj đpycbưtelikzcwc thìjrll bổtelin quâjxmen lúhxazc nàdscuo cũteyxng cóimqt thểjxme đpycbi cùgnxlng nàdscung!”

Nghe hắhcwen nóimqti vậpwjdy, trong lòrering nàdscung thầnjxbm trợkzcwn trừsddhng mắhcwet lêgezgn. Cásvjyi gìjrlldscuhxazc nàdscuo cũteyxng cóimqt thểjxme đpycbi cùgnxlng nàdscung? Nóimqti nhưtelidscu phảymmsi đpycbi cùgnxlng cásvjyi gìjrllsvjyi gìjrll đpycbóimqt vậpwjdy. Cóimqt đpycbiềdqkzu, trêgezgn mặjxmet nàdscung vẫrrajn hiệimqtn lêgezgn nụpycbtelihiski nịmzrqnh nọethlt nóimqti: “Bỏjvgj đpycbưtelikzcwc, bỏjvgj đpycbưtelikzcwc chứmirt, cha ta ởajgj đpycbâjxmey thìjrll ta sẽgnxl đpycbjxme lạbskni cho ôsddhng ấrsrjy bốethln têgezgn tu sĩytdr Kim Đkllxan, còrerin cóimqt cảymms Phưtelikzcwng vệimqt trấrsrjn thủfdwd nữtelia, cóimqt lẽgnxl nhữteling tiểjxmeu quốethlc khásvjyc cũteyxng khôsddhng dásvjym đpycbếytdrn xâjxmem phạbsknm, cásvjyc tiểjxmeu quốethlc khásvjyc khôsddhng dásvjym xâjxmem phạbsknm thìjrll ngưtelihiski củfdwda thếytdr lựbzmic cásvjyc phưteliơtyepng thờhiski hoàdscung triềdqkzu Phưtelikzcwng Hoàdscung nàdscuy lạbskni càdscung khôsddhng dásvjym cũteyxng khôsddhng cóimqt mấrsrjy cásvjyi lýewwh do kia.” 


“Vảymms lạbskni nătjzlng lựbzmic vàdscu thủfdwd đpycboạbsknn củfdwda cha ta thếytdrdscuo ta biếytdrt chứmirt, vớqlmdi khảymmstjzlng uy hiếytdrp vàdscu khảymmstjzlng xửazhnewwh củfdwda ôsddhng ấrsrjy, nhấrsrjt đpycbmzrqnh làdscuimqt thểjxme trôsddhng coi đpycbưtelikzcwc hoàdscung triềdqkzu Phưtelikzcwng Hoàdscung nàdscuy, đpycbjxmec biệimqtt nơtyepi nàdscuy lạbskni làdscutyepi chúhxazng ta sinh ra vàdscu lớqlmdn lêgezgn nêgezgn vôsddhgnxlng thâjxmen thuộfuspc, vậpwjdy thìjrllimqtjrlldscu ta khôsddhng yêgezgn tâjxmem đpycbưtelikzcwc cơtyep chứmirt!”

Chuyệimqtn nàdscuy nàdscung cũteyxng đpycbãreri suy nghĩytdr rấrsrjt kỹtyep, cha nàdscung ởajgj đpycbâjxmey rấrsrjt an toàdscun, hơtyepn nữtelia cũteyxng cóimqt thểjxme phásvjyt huy đpycbưtelikzcwc nătjzlng lựbzmic củfdwda ôsddhng, cho dùgnxldscung cóimqt đpycbi bao lâjxmeu đpycbi chătjzlng nữtelia thìjrllteyxng cảymmsm thấrsrjy rấrsrjt yêgezgn tâjxmem.

Thấrsrjy vậpwjdy, Diêgezgm chủfdwd nhìjrlln nàdscung rồtjzli nóimqti: “Đkllxãreri vậpwjdy, vậpwjdy thìjrlljxmey giờhisk đpycbi luôsddhn?” 

“Khôsddhng cầnjxbn gấrsrjp nhưteli vậpwjdy đpycbâjxmeu, dùgnxl sao ta cũteyxng phảymmsi sắhcwep xếytdrp mộfuspt chúhxazt đpycbãreri!” Nàdscung nghĩytdr mộfuspt lásvjyt rồtjzli nóimqti: “Ba ngàdscuy, ba ngàdscuy sau sẽgnxl đpycbi, ta còrerin phảymmsi vàdscuo cung nóimqti vớqlmdi cha ta chuyệimqtn nàdscuy đpycbãreri!”

“Vàdscuo cung? Bổtelin quâjxmen đpycbi vớqlmdi nàdscung.” Nóimqti xong hắhcwen phủfdwdi ásvjyo bàdscuo rồtjzli đpycbmirtng dậpwjdy.

Nghe vậpwjdy, nàdscung liếytdrc hắhcwen mộfuspt cásvjyi rồtjzli hỏjvgji: “Ta vàdscuo cung đpycbjxmeimqti lờhiski từsddh biệimqtt vớqlmdi ôsddhng ấrsrjy, ngưteliơtyepi đpycbi theo làdscum gìjrll? Khôsddhng phảymmsi làdscu sợkzcw ta lạbskni biếytdrn mấrsrjt đpycbrsrjy chứmirt?” 

“Khụpycb!”

Diêgezgm chủfdwd ho nhẹkuwl mộfuspt tiếytdrng, trong lòrering cóimqt chúhxazt ngưtelikzcwng ngùgnxlng nhưteling trêgezgn mặjxmet lạbskni khôsddhng đpycbjxme lộfusp ra mộfuspt chúhxazt nàdscuo, đpycbôsddhi mắhcwet sâjxmeu thẳymmsm đpycbang nhìjrlln nàdscung cũteyxng quay đpycbi nhìjrlln hưteliqlmdng khásvjyc rồtjzli nóimqti khẽgnxl: “Bổtelin quâjxmen cũteyxng đpycbi chàdscuo tạbsknm biệimqtt, dùgnxl sao cũteyxng làdscu trưteliajgjng bốethli!”

“Đkllxưtelikzcwc thôsddhi! Vậpwjdy thìjrllgnxlng đpycbi!” Vừsddha nóimqti dứmirtt lờhiski, nàdscung lạbskni do dựbzmi mộfuspt chúhxazt rồtjzli lạbskni nhìjrlln hắhcwen nóimqti: “Cóimqt đpycbiềdqkzu lúhxazc đpycbếytdrn chỗajgj cha ta, ngưteliơtyepi đpycbsddhng cóimqtdscu ătjzln nóimqti lung tung đpycbrsrjy!” 

“Gìjrlldscuimqti lung tung?” Nhấrsrjt thờhiski hắhcwen khôsddhng hiểjxmeu nổtelii nêgezgn nhìjrlln nàdscung chătjzlm chúhxaz, nhưteling khi nhìjrlln thấrsrjy dásvjyng vẻkzcw nhásvjyy mắhcwet củfdwda nàdscung thìjrll hắhcwen lậpwjdp tứmirtc hiểjxmeu ra.

Khóimqte miệimqtng hắhcwen hơtyepi nhếytdrch lêgezgn rồtjzli nhìjrlln lêgezgn trờhiski khôsddhng nóimqti gìjrll, ngưtelihiski phụpycb nữtelidscuy đpycbang sợkzcw hắhcwen nóimqti ra chuyệimqtn đpycbêgezgm hôsddhm trưteliqlmdc nàdscung say rưtelikzcwu làdscum loạbsknn hay sao?

“Ồydsg! Nàdscung lạbskni nhắhcwec cho bổtelin quâjxmen nhớqlmd đpycbếytdrn chuyệimqtn nàdscuy rồtjzli, nếytdru nhưteli cha nàdscung màdscu biếytdrt chúhxazng ta đpycbãreri đpycbbsknt đpycbếytdrn mứmirtc đpycbfusp nhưteli vậpwjdy rồtjzli thìjrll nhấrsrjt đpycbmzrqnh sẽgnxldscung yêgezgn tâjxmem đpycbjxmedscung ởajgjgezgn cạbsknnh bổtelin quâjxmen hơtyepn đpycbrsrjy!” Hắhcwen nóimqti mộfuspt cásvjych nghiêgezgm túhxazc, trong đpycbôsddhi mắhcwet đpycben sâjxmeu thẳymmsm kia lạbskni lưteliqlmdt qua mộfuspt nụpycbtelihiski, khóimqte môsddhi cũteyxng bấrsrjt giásvjyc hơtyepi cong lêgezgn. 

Nhìjrlln hắhcwen chắhcwep tay bưteliqlmdc ra ngoàdscui, Phưtelikzcwng Cửazhnu sữteling ngưtelihiski lạbskni rồtjzli vộfuspi vàdscung chạbskny đpycbuổtelii theo: “Diêgezgm chủfdwd! Ta phásvjyt hiệimqtn ra gầnjxbn đpycbâjxmey lãrerio gia ngưteliơtyepi lạbskni đpycbkuwlp trai hơtyepn rồtjzli, sứmirtc hấrsrjp dẫrrajn củfdwda đpycbàdscun ôsddhng cũteyxng...”

“Lạbskni làdscurerio gia sao?”

“Hìjrlljrll! Ta nóimqti sai rồtjzli! Ngưteliơtyepi khôsddhng thểjxme xem làdscurerio gia đpycbưtelikzcwc, nhiềdqkzu lắhcwem cũteyxng chỉsddhdscu sứmirtc cuốethln húhxazt đpycbàdscun ôsddhng củfdwda cấrsrjp đpycbbskni thúhxazc màdscu thôsddhi!” 

“Đkllxbskni thúhxazc?” Diêgezgm chủfdwd hừsddh lạbsknnh mộfuspt tiếytdrng: “Bổtelin quâjxmen nătjzlm nay mớqlmdi hai mưteliơtyepi lătjzlm, lớqlmdn hơtyepn nàdscung cóimqt chíoiycn tuổtelii màdscu thôsddhi!”

“Ồydsg... Vậpwjdy gọethli đpycbbskni ca sao?” Nàdscung hỏjvgji mộfuspt cásvjych dèbanu dặjxmet.

Diêgezgm chủfdwdtelihiskm nàdscung rồtjzli lạbsknnh nhạbsknt nóimqti: “Lúhxazc nàdscung vừsddha sờhisk vừsddha ôsddhm bổtelin quâjxmen tạbskni sao lạbskni khôsddhng gọethli ta làdscu đpycbbskni ca đpycbi?” 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.