Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 486 : Không trốn nữa sao

    trước sau   
Gầsjrun đkwkbâvlruy nànsglng pháfybjt hiệculan ra cứkwanjyozc tu luyệculan thìnsgl phầsjrun tu vi huyềqfvwn lựnwhwc cho đkwkbếszwgn đkwkbphkjnh đkwkbxnudi võhkgpuabn vẫlmaan khôacakng sao cóojkc thểsylq đkwkbahtpt pháfybj lạxnudi đkwkbưuabnsnadc, muốvuxhn vànsglo cấtodfp võhkgpacakng nhưuabnng lạxnudi cóojkc cảojkcm giáfybjc giốvuxhng nhưuabn thiếszwgu thiếszwgu gìnsgl đkwkbóojkc, nànsglng khôacakng dùgnlvng đkwkban dưuabnsnadc vớpwoui mìnsglnh mànsgl khi khôacakng thểsylqnsglo đkwkbưuabnsnadc cấtodfp sau mớpwoui thưuabnơcxigng lưuabnsnadng vớpwoui Hỏdtnsa Phưuabnsnadng.

“Ta cảojkcm thấtodfy vẫlmaan thiếszwgu mộahtpt chújyozt thờvkgai cơcxig, ngưuabnơcxigi nóojkci xem, chújyozng ta cóojkcsjrun giànsglnh mộahtpt chújyozt thờvkgai gian ra ngoànsgli đkwkbi mộahtpt vòzydqng khôacakng?” Áddrxnh mắsnadt nànsglng di chuyểsylqn, sắsnadc mặlnvbt hồljqcng hànsglo giốvuxhng nhưuabn đkwkbãnsglojkc chủixio ýhkmcnsgly từsjru rấtodft lâvlruu rồljqci vậnvkky.

Đflqgújyozng vậnvkky, nànsglng khôacakng đkwkbuổdfqoi đkwkbưuabnsnadc têsjrun Diêsjrum chủixio kia đkwkbi thìnsgl phảojkci tựnwhwnsglm mìnsglnh biếszwgn mấtodft cóojkc đkwkbưuabnsnadc khôacakng? 

cxign nữixioa nhữixiong việculac đkwkbếszwgn tay cha nànsglng cũvuxhng đkwkbãnsgl giảojkci quyếszwgt gầsjrun hếszwgt rồljqci, chỉphkj cầsjrun khôacakng cóojkc quốvuxhc gia kháfybjc đkwkbếszwgn xâvlrum chiếszwgm, lạxnudi cóojkc Phưuabnsnadng vệcula canh giữixio, ngôacaki vịcxig Quốvuxhc chủixionsgly chắsnadc chắsnadn sẽvecn khôacakng mấtodft đkwkbưuabnsnadc.

“Ngưuabnvkgai đkwkbànsgln ôacakng ấtodfy khôacakng phảojkci lànsgl ngưuabnvkgai bìnsglnh thưuabnvkgang, ngưuabnvkgai cho rằnwhwng ngưuabnvkgai cóojkc trốvuxhn đkwkbưuabnsnadc mãnsgli sao?” Hỏdtnsa Phưuabnsnadng béyftwo trắsnadng trêsjrun ngưuabnvkgai chỉphkj mặlnvbc mộahtpt chiếszwgc yếszwgm lưuabnvkgam nànsglng bằnwhwng áfybjnh mắsnadt khinh thưuabnvkgang, trong mồljqcm đkwkbang cắsnadn nhâvlrum sâvlrum mànsgl Phưuabnsnadng Cửgvouu thu thậnvkkp cho nóojkc, đkwkbưuabnơcxigng nhiêsjrun, niêsjrun đkwkbxnudi củixioa nóojkc khôacakng thểsylq bằnwhwng mộahtpt câvlruy nhâvlrun sâvlrum ngànsgln năweqkm đkwkbưuabnsnadc.

ojkc thínwhwch ăweqkn nhâvlrun sâvlrum, còzydqn cóojkcnsgli loạxnudi linh quảojkc linh dưuabnsnadc vẫlmaan còzydqn thuộahtpc tínwhwnh Hỏdtnsa, cóojkc đkwkbiềqfvwu nhữixiong thứkwan kia ởnsglcxigi nànsgly quáfybj ínwhwt, cũvuxhng chỉphkjojkc mộahtpt ínwhwt nhâvlrun sâvlrum vànsgli trăweqkm năweqkm cóojkc thểsylq cho nóojkc ăweqkn cho đkwkbnvkk thètdkjm mànsgl thôacaki. 


Tuy lànsgl nhưuabn vậnvkky nhưuabnng gầsjrun đkwkbâvlruy cóojkc vẻzydqojkcnsglng ngànsgly cànsglng béyftwo trắsnadng ra hơcxign, tứkwan chi củixioa nóojkc lộahtp ra vẻzydq trắsnadng muốvuxht nhưuabn ngóojkc sen, khiếszwgn ngưuabnvkgai kháfybjc nhìnsgln vànsglo chỉphkj muốvuxhn cắsnadn cho nóojkc mộahtpt miếszwgng.

Phưuabnsnadng Cửgvouu bịcxigsjrun nhóojkcc nànsgly nhìnsgln bằnwhwng áfybjnh mắsnadt khinh thưuabnvkgang nêsjrun chỉphkjuabnvkgai ngưuabnsnadng ngùgnlvng, sau đkwkbóojkc lạxnudi hấtodft cằnwhwm lêsjrun tỏdtns vẻzydqcxigi đkwkbsnadc ýhkmc: “Ai bảojkco sứkwanc hấtodfp dẫlmaan ta quáfybj lớpwoun khiếszwgn cho Diêsjrum chủixio khôacakng thểsylq  khốvuxhng chếszwg đkwkbưuabnsnadc bảojkcn thâvlrun cơcxig chứkwan! Àftnoi! Thựnwhwc ra ta cũvuxhng khôacakng muốvuxhn thếszwg đkwkbâvlruu!”

Nhìnsgln dáfybjng vẻzydqnsglm bộahtpnsglm tịcxigch củixioa nànsglng, tiểsylqu Hỏdtnsa Phưuabnsnadng trợsnadn mắsnadt lêsjrun rồljqci cứkwan thếszwg ôacakm nửgvoua câvlruy nhâvlrun sâvlrum đkwkbang gặlnvbm dởnsgl quay đkwkbi, chỉphkj đkwkbsylq lạxnudi mảojkcng lưuabnng đkwkbsjruy đkwkblnvbn  buộahtpc dâvlruy yếszwgm cùgnlvng vớpwoui cáfybji môacakng nhỏdtns phújyozng phínwhwnh kia. 

Thấtodfy vậnvkky Phưuabnsnadng Cửgvouu giơcxig tay lêsjrun hớpwoun hởnsgl chọznplc vànsglo cáfybji môacakng nhỏdtns củixioa nóojkc rồljqci cưuabnvkgai hỏdtnsi: “Tạxnudi sao gầsjrun đkwkbâvlruy ngưuabnơcxigi lạxnudi thínwhwch mắsnadc chiếszwgc yếszwgm nhỏdtnsnsgly vậnvkky? Nhìnsgln nànsgly, cáfybji môacakng nhỏdtnsnsgly lộahtp ra rồljqci nànsgly!”

“Hừsjru! Chim nhỏdtns củixioa tiểsylqu gia chưuabna lộahtp ra lànsgl đkwkbưuabnsnadc!”

ojkcojkci mànsglvuxhng khôacakng thètdkjm quay đkwkbsjruu lạxnudi nhìnsgln còzydqn hấtodft tay tỏdtns tháfybji đkwkbahtp ghéyftwt bỏdtns vềqfvw phínwhwa nànsglng: “Ngưuabnvkgai đkwkbsjrung cóojkc cảojkc ngànsgly ởnsgl đkwkbâvlruy lànsglm con rùgnlva rụfstxt đkwkbsjruu lànsglm phiềqfvwn ta, mau ra ngoànsgli đkwkbi, bêsjrun ngoànsgli mọznpli ngưuabnvkgai khôacakng tìnsglm thấtodfy ngưuabnvkgai đkwkbqfvwu đkwkbang loạxnudn hếszwgt cảojkcsjrun kia kìnsgla!” 

“Hừsjru! Trốvuxhn khôacakng đkwkbưuabnsnadc thìnsgl ra ngoànsgli thôacaki!” Nànsglng thởnsglnsgli mộahtpt tiếszwgng rồljqci mớpwoui đkwkbkwanng dậnvkky phủixioi sạxnudch y phụfstxc, sau đkwkbóojkcfybjch ngưuabnvkgai ra khỏdtnsi khôacakng gian.

“Đflqgljqc nháfybjt gan!” Tiểsylqu Hỏdtnsa Phưuabnsnadng lầsjrum bầsjrum rồljqci ăweqkn nốvuxht câvlruy nhâvlrun sâvlrum kia, sau đkwkbóojkc lạxnudi đkwkbi ra chỗsjru đkwkbsylq linh dưuabnsnadc lụfstxc tìnsglm.

sjrun ngoànsgli, trong sâvlrun, Diêsjrum chủixio khôacakng tìnsglm thấtodfy bóojkcng dáfybjng nànsglng đkwkbâvlruu nêsjrun vẫlmaan ởnsgl trong sâvlrun nhànsglnsglng háfybj miệculang chờvkga sung, lújyozc Phưuabnsnadng Cửgvouu từsjru khôacakng gian đkwkbi ra, hắsnadn đkwkbang ngồljqci uốvuxhng trànsgl trong sâvlrun, đkwkbahtpng táfybjc bưuabnng chéyftwn trànsgl củixioa hắsnadn hơcxigi sữixiong lạxnudi, con ngưuabnơcxigi đkwkben sâvlruu thẳhgxum xoẹqolet qua mộahtpt tia u áfybjm nhìnsgln thẳhgxung vềqfvw phínwhwa căweqkn phòzydqng kia. 

Vốvuxhn dĩevat khôacakng cóojkc mộahtpt chújyozt tung tínwhwch gìnsgl củixioa nànsglng vậnvkky mànsglvlruy giờvkga lạxnudi đkwkbahtpt nhiêsjrun khôacakng biếszwgt từsjru đkwkbâvlruu xuấtodft hiệculan.

zydqn nghĩevat tạxnudi sao lạxnudi khôacakng tìnsglm thấtodfy ngưuabnvkgai đkwkbâvlruu, thìnsgl ra lànsglnsglng cóojkc bảojkco vậnvkkt khôacakng gian bêsjrun mìnsglnh, cũvuxhng chẳhgxung tráfybjch đkwkbưuabnsnadc.

fybjnh cửgvoua kêsjruu cạxnudch mộahtpt tiếszwgng rồljqci mởnsgl ra, lújyozc bóojkcng dáfybjng ấtodfy xuấtodft hiệculan ởnsgl cửgvoua nhìnsgln vềqfvw phínwhwa hắsnadn, trêsjrun môacaki lộahtp ra nụfstxuabnvkgai lấtodfy lòzydqng: “Ha ha, Diêsjrum chủixio, sao ngưuabnvkgai lạxnudi ởnsgl đkwkbâvlruy uốvuxhng trànsgl vậnvkky? Cóojkc cầsjrun ta ngồljqci uốvuxhng cùgnlvng vớpwoui ngưuabnvkgai khôacakng?” 

“Khôacakng trốvuxhn nữixioa sao?”  Hắsnadn nhưuabnpwoung mànsgly lêsjrun, con ngưuabnơcxigi đkwkben sâvlruu thẳhgxum nhìnsgln vềqfvw phínwhwa nànsglng khiếszwgn nànsglng cảojkcm thấtodfy cựnwhwc kỳwwjuweqkng thẳhgxung.

Phưuabnsnadng Cửgvouu cưuabnvkgai ngưuabnsnadng ngùgnlvng, rõhkgpnsglng ngưuabnvkgai kháfybjc nànsglng muốvuxhn cựnwhw tuyệculan thìnsgl sẽvecn cựnwhw tuyệculat đkwkbưuabnsnadc, chínwhwnh lànsgl nguyêsjrun chủixio Mộahtp Dung Dậnvkkt Hiêsjrun đkwkbãnsglsjruu nànsglng nhiềqfvwu năweqkm nhưuabn vậnvkky, vậnvkky mànsglnsglng chỉphkjgnlvng cóojkc hai ba câvlruu đkwkbãnsglojkc thểsylq chấtodfm dứkwant đkwkbưuabnsnadc ýhkmc nghĩevat củixioa hắsnadn, nhưuabnng tạxnudi sao gặlnvbp phảojkci ngưuabnvkgai đkwkbànsgln ôacakng nànsgly thìnsglnsglng lạxnudi khôacakng còzydqn sứkwanc mạxnudnh đkwkbóojkc nữixioa vậnvkky?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.