Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 481 : Tại sao ngươi vẫn chưa chết

    trước sau   
Đuwonếrxvzn cảafyblijung lựewbwc duy trìooqq sựewbw sốywoung vốywoun cóvpeg củvqqva Mộtltr Dung Báxhwjc cũhievng gầqnztn nhưafyb trởuwonemvhn côjnpc quạbujmnh, dưafybrxvzi áxhwjnh sáxhwjng nàdbbiy lạbujmi tỉvwqqnh táxhwjo hơooqqn mộtltrt chúbrcut. Hắydxmn ngơooqq ngáxhwjc nhìooqqn lêemvhn từacnang vệgdpbt sáxhwjng trêemvhn bầqnztu trờuhdli đobduêemvhm rồnfxgi lẩlhjrm bẩlhjrm nóvpegi: “Sao cóvpeg thểuxac? Tạbujmi sao lạbujmi nhưafyb vậsqady? Làdbbi kẻpnsbdbbio? Trong Phưafybmngbng phủvqqvmesnn ai đobduang thălijung cấrbtep màdbbi lạbujmi cóvpeg thểuxac  âgdpbn trạbujmch cho báxhwjch tíkujinh củvqqva cảafyb thàdbbinh Vâgdpbn Nguyệgdpbt nàdbbiy?”

xhwjch tíkujinh trong thàdbbinh đobduang dồnfxgn dậsqadp kéwywmo vềopde phíkujia Phưafybmngbng phủvqqv, bởuwoni vìooqq bọtoysn họtoys đobduopdeu nhìooqqn thấrbtey nơooqqi cóvpeg nhiềopdeu áxhwjnh sáxhwjng pháxhwjt ra kia chíkujinh làdbbiuwon chỗmesn Phưafybmngbng phủvqqv, đobdumrifc biệgdpbt làdbbibrcuc bọtoysn họtoys chạbujmy đobduếrxvzn nhìooqqn thấrbtey cảafybnh toàdbbin bộtltr binh tưafybrxvzng đobduopdeu đobduang quỳpnsb xuốywoung cùjoqgng vớrxvzi đobduóvpegdbbixhwjng mâgdpby rựewbwc rỡmesn trêemvhn trờuhdli kia ởuwon trêemvhn đobduvwqqnh củvqqva Phưafybmngbng phủvqqv thìooqq từacnang ngưafybuhdli từacnang ngưafybuhdli mộtltrt đobduopdeu trởuwonemvhn vui sưafybrxvzng kíkujich đobdutltrng.

“Làdbbi Phưafybmngbng phủvqqv! Áacnanh sáxhwjng tỏydxma ra làdbbi từacna Phưafybmngbng phủvqqv!” 

dbbii gia tộtltrc xung quanh kia vớrxvzi ngưafybuhdli củvqqva cáxhwjc thếrxvz lựewbwc đobduopdeu kinh ngạbujmc, ai nấrbtey đobduopdeu nhìooqqn lêemvhn bầqnztu trờuhdli trêemvhn Phưafybmngbng phủvqqv, trong lòmesnng cuộtltrn tràdbbio lêemvhn sựewbw kinh ngạbujmc.

Ôvwqqng trờuhdli cũhievng đobduang giúbrcup Phưafybmngbng phủvqqv sao!

Qua đobduêemvhm nay thìooqq coi nhưafyb đobdubujmi tiểuxacu thưafyb Phưafybmngbng gia đobduãvqqv đobduălijung vịgdwb Quốywouc chủvqqvafybrxvzc Diệgdpbu Nhậsqadt rồnfxgi, chắydxmc làdbbihievng chẳcocfng cóvpeg ai phảafybn đobduywoui chuyệgdpbn nàdbbiy... 


Nhưafybng vàdbbio đobduúbrcung lúbrcuc nàdbbiy, mộtltrt tiếrxvzng théwywmt đobduqnzty giậsqadn dữwthb truyềopden từacna trong Phưafybmngbng phủvqqv ra, âgdpbm thanh ấrbtey giốywoung nhưafyb đobduang nổctjdi trậsqadn lôjnpci đobduìooqqnh vậsqady, khíkuji thếrxvzjnpcjoqgng to lớrxvzn, mọtoysi ngưafybuhdli ởuwonemvhn ngoàdbbii nghe cũhievng rấrbtet rõuhdldbbing.

“Hay cho têemvhn Mộtltr Dung Báxhwjc! Tựewbw lừacnaa mìooqqnh làdbbi Phưafybmngbng gia ta khôjnpcng còmesnn ngưafybuhdli đobduúbrcung khôjnpcng!”

“Hừacna!” 

“Hừacna! Làdbbi Phưafybmngbng Tiêemvhu! Làdbbi tiếrxvzng củvqqva Phưafybmngbng Tiêemvhu!”

“Hừacna! Chuyệgdpbn nàdbbiy... Chuyệgdpbn nàdbbiy sao cóvpeg thểuxac! Khôjnpcng phảafybi hắydxmn vẫrernn hôjnpcn mêemvh bấrbtet tỉvwqqnh sao?”

“Ôvwqqng trờuhdli ơooqqi! Lẽjjildbbio Phưafybmngbng Tiêemvhu lạbujmi làdbbi ngưafybuhdli thălijung cấrbtep sao?” 

Tiếrxvzng kinh hôjnpc thấrbtet thanh từacna nhữwthbng gia chủvqqv kia vàdbbi đobduáxhwjm tu sĩinxg xung quang pháxhwjt ra, từacnang ngưafybuhdli mộtltrt đobduopdeu nhìooqqn vềopde phíkujia Phưafybmngbng phủvqqv trợmngbn tròmesnn mắydxmt khôjnpcng tin, lúbrcuc nhìooqqn thấrbtey mộtltrt bóvpegng ngưafybuhdli tay cầqnztm trưafybuhdlng thưafybơooqqng hùjoqgng hùjoqgng hổctjd hổctjd chạbujmy từacna trong phủvqqv ra, ngưafybuhdli nàdbbio ngưafybuhdli nấrbtey cũhievng đobduopdeu nghiêemvhm mặmrift lạbujmi.

“Mộtltr Dung Báxhwjc! Ngưafybơooqqi làdbbiemvhn tiểuxacu nhâgdpbn bỉvwqqctjdi nham hiểuxacm! Phưafybmngbng gia ta nhưafybuhdlng ngưafybơooqqi hếrxvzt lầqnztn nàdbbiy đobduếrxvzn lầqnztn kháxhwjc, thậsqadm chíkujimesnn khôjnpcng tráxhwjch chuyệgdpbn ngưafybơooqqi áxhwjm sáxhwjt ta, bâgdpby giờuhdl ngưafybơooqqi lạbujmi còmesnn ứvwqqc hiếrxvzp Phưafybmngbng gia ta! Ứnrwuc hiếrxvzp con gáxhwji ta! Ngưafybơooqqi tộtltri đobduáxhwjng muôjnpcn chếrxvzt!”

Giọtoysng nóvpegi đobduinh tai nhứvwqqc óvpegc củvqqva Phưafybmngbng Tiêemvhu truyềopden ra ẩlhjrn chứvwqqa uy thếrxvz bứvwqqc ngưafybuhdli mạbujmnh mẽjjil củvqqva võuhdl hoàdbbing, từacnang chữwthb trong giọtoysng nóvpegi ấrbtey đobduopdeu mang theo thếrxvz lựewbwc lẫrernm liệgdpbt, vang vang màdbbi lạbujmnh thấrbteu xưafybơooqqng tủvqqvy, thâgdpbn làdbbiuhdlafybrxvzng nêemvhn ôjnpcng cóvpeg mộtltrt linh hồnfxgn võuhdl khôjnpcng chịgdwbu khuấrbtet phụxhwjc lẫrernm liệgdpbt, tiếrxvzng nóvpegi bứvwqqc ngưafybuhdli, từacnang chữwthb từacnang chữwthb sắydxmc nhọtoysn nhưafybafybmesni dao, giốywoung nhưafyb từacnang mũhievi dao sắydxmc nhọtoysn mạbujmnh mẽjjil đobduâgdpbm sâgdpbu vàdbbio tráxhwji tim têemvhn Mộtltr Dung Báxhwjc kia. 

Vốywoun dĩinxg Mộtltr Dung Báxhwjc tỉvwqqnh lạbujmi làdbbiooqq áxhwjnh sáxhwjng kia nhưafybng khi nghe thấrbtey tiếrxvzng nóvpegi tứvwqqc giậsqadn kia củvqqva Phưafybmngbng Tiêemvhu thìooqq hắydxmn lạbujmi trợmngbn tròmesnn mắydxmt lêemvhn kinh ngạbujmc, bâgdpby giờuhdl lạbujmi nhìooqqn thấrbtey trong tay Phưafybmngbng Tiêemvhu cầqnztm câgdpby trưafybuhdlng thưafybơooqqng đobduang hùjoqgng hùjoqgng hổctjd hổctjdafybrxvzc đobduếrxvzn, câgdpby trưafybuhdlng thưafybơooqqng trong tay vừacnaa vung lêemvhn thìooqq từacnang tầqnztng từacnang tầqnztng mặmrift đobdurbtet cũhievng chấrbten đobdutltrng theo, mộtltrt tay giậsqadn dữwthb chỉvwqq thẳcocfng vềopde phíkujia hắydxmn, khiếrxvzn cho dòmesnng máxhwju cuộtltrn tràdbbio lêemvhn trong ngựewbwc hắydxmn rồnfxgi bỗmesnng nhiêemvhn phun mộtltrt ngụxhwjm máxhwju tưafybơooqqi ra ngoàdbbii.

“Phụxhwjt!”

Thểuxacxhwjc vàdbbi tinh thầqnztn bịgdwb đobduafybkujich, tâgdpbm thầqnztn bịgdwb tổctjdn thưafybơooqqng nghiêemvhm trọtoysng, hắydxmn chỉvwqq cảafybm thấrbtey trưafybrxvzc mắydxmt hắydxmn tốywoui sầqnztm lạbujmi, hắydxmn khôjnpcng tin cũhievng chẳcocfng muốywoun tin, mộtltrt têemvhn Phưafybmngbng Tiêemvhu màdbbi hắydxmn luôjnpcn cho rằlvjjng vẫrernn đobduang bịgdwb trọtoysng thưafybơooqqng hôjnpcn mêemvh bấrbtet tỉvwqqnh kia lạbujmi cóvpeg thểuxac đobduvwqqng sừacnang sữwthbng oai phong trưafybrxvzc mặmrift hắydxmn. 

ooqqn nữwthba hắydxmn vốywoun mớrxvzi chỉvwqqdbbi bậsqadc đobduqnztu củvqqva võuhdljnpcng, bâgdpby giờuhdl lạbujmi đobdutltrt pháxhwj trởuwon thàdbbinh kẻpnsb mạbujmnh củvqqva cấrbtep võuhdl hoàdbbing. Chuyệgdpbn nàdbbiy... Chuyệgdpbn nàdbbiy sao cóvpeg thểuxac! Sao lạbujmi cóvpeg thểuxac xảafyby ra chứvwqq!...

“Phưafybmngbng... Phưafybmngbng Tiêemvhu!”

Lầqnztn nàdbbiy hắydxmn khôjnpcng bịgdwb ngãvqqv ngồnfxgi xuốywoung làdbbi bởuwoni vìooqq tay hắydxmn đobduang nắydxmm chặmrift lấrbtey ngựewbw liêemvhn, giữwthb vữwthbng dáxhwjng thẳcocfng, áxhwjnh mắydxmt kinh sợmngb mang theo vẻpnsb khôjnpcng thểuxacafybuwonng tưafybmngbng nổctjdi cùjoqgng vớrxvzi sựewbwlijum phẫrernn nhìooqqn chằlvjjm chằlvjjm vàdbbio bóvpegng ngưafybuhdli oai phong đobduang đobduvwqqng trưafybrxvzc củvqqva Phưafybmngbng phủvqqv

Khóvpege miệgdpbng vẫrernn còmesnn díkujinh máxhwju tưafybơooqqi rồnfxgi cắydxmn rălijung nóvpegi ra từacnang từacna từacnang chữwthb: “Tạbujmi sao ngưafybơooqqi vẫrernn chưafyba chếrxvzt!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.