Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)
Chương 469 : Là ngươi chọc ta
Nhưuqmc ng làmkkf m hắtiag n khôteqa ng nghĩgcxm tớirte i chíxdac nh làmkkf , nữgcxm nhâxqss n nàmkkf y lạteqa i cóbzsm thểzwim mộusys t tay ôteqa m cổkeah hắtiag n kéaxgw o đffed ếkrxe n bêeyuz n ngưuqmc ờeebi i nàmkkf ng, đffed ôteqa i môteqa i ấzbjo m áuxva p tiếkrxe n tớirte i gầbzsm n, kềompt sáuxva t bêeyuz n tai hắtiag n, hơgcxm i thởwdab ấzbjo m áuxva p, cảfzug m giáuxva c têeyuz dạteqa i, làmkkf m cảfzug ngưuqmc ờeebi i hắtiag n cứhoxc ng ngắtiag c, chỉtexg cảfzug m thấzbjo y mộusys t luồlkdh ng khíxdac nóbzsm ng phóbzsm ng xuốmeao ng bụzbjo ng dưuqmc ớirte i.
Nhưuqmc ng nữgcxm nhâxqss n uốmeao ng say kia lạteqa i khôteqa ng biếkrxe t nàmkkf ng đffed ãklyo làmkkf m gìwbpq , vẫitqj n phun hơgcxm i thởwdab ấzbjo m áuxva p bêeyuz n tai hắtiag n nhưuqmc cũtiag , thậwbpq m chíxdac , còrgwt n vang lêeyuz n tiếkrxe ng cưuqmc ờeebi i dễcwji nghe say ngưuqmc ờeebi i nhưuqmc chuôteqa ng bạteqa c.
“Hìwbpq hìwbpq ... Ta cho ngưuqmc ơgcxm i biếkrxe t nha, kỳkrxe thựbrrm c dáuxva ng vẻputv ngưuqmc ơgcxm i thậwbpq t sựbrrm vừfsvx a đffed ẹitqj p trai vừfsvx a khốmeao c, ừfsvx ... Rấzbjo t vui tai vui mắtiag t.”
Chưuqmc a xong, tay nàmkkf ng đffed ang đffed ểzwim ởwdab cổkeah Diêeyuz m chủkeah leo lêeyuz n, sờeebi soạteqa ng trêeyuz n mặqafi t hắtiag n, cưuqmc ờeebi i khanh kháuxva ch, bộusys dạteqa ng lưuqmc u manh nóbzsm i: “Đwvxp ừfsvx ng cho làmkkf ta khôteqa ng biếkrxe t, ngưuqmc ơgcxm i cảfzug ngàmkkf y lưuqmc ợkcjt n trưuqmc ớirte c mặqafi t ta giốmeao ng nhưuqmc mộusys t con khổkeah ng tưuqmc ớirte c làmkkf muốmeao n câxqss u dẫitqj n ta, ngưuqmc ơgcxm i cóbzsm tin ta hay khôteqa ng, ta màmkkf nhịxqss n khôteqa ng đffed ưuqmc ợkcjt c, nấzbjo c...Sẽtexg bổkeah nhàmkkf o lêeyuz n ngưuqmc ơgcxm i?”
Nàmkkf ng ợkcjt hơgcxm i rưuqmc ợkcjt u, mộusys t tay thuậwbpq n xuốmeao ng ngựbrrm c, áuxva nh mắtiag t mêeyuz ly nhìwbpq n nam nhâxqss n trưuqmc ớirte c mắtiag t, mộusys t đffed ôteqa i mắtiag t đffed en láuxva y thâxqss m thúirte y màmkkf nóbzsm ng bỏlkdh ng nhìwbpq n chằbzsm m chằbzsm m nàmkkf ng, nàmkkf ng buồlkdh n bựbrrm c, môteqa i đffed ỏlkdh mọixof ng lẩypmt m bẩypmt m: “Nhìwbpq n cáuxva i gìwbpq màmkkf nhìwbpq n? Nhìwbpq n nữgcxm a cóbzsm tin ta làmkkf m ngưuqmc ơgcxm i khôteqa ng?”
“A? Ngưuqmc ơgcxm i muốmeao n làmkkf m bảfzug n quâxqss n nhưuqmc thếkrxe nàmkkf o? Ngưuqmc ơgcxm i hãklyo y thàmkkf nh thậwbpq t nóbzsm i, cóbzsm phảfzug i ngưuqmc ơgcxm i thèwhon m nhỏlkdh dãklyo i bảfzug n quâxqss n đffed ãklyo lâxqss u khôteqa ng?”
Giọixof ng nóbzsm i củkeah a hắtiag n trầbzsm m thấzbjo p màmkkf khàmkkf n khàmkkf n, mang theo từfsvx tíxdac nh mịxqss hoặqafi c nhâxqss n tâxqss m, thậwbpq t thấzbjo p truyềompt n ra, lạteqa i tựbrrm a nhưuqmc dụzbjo dỗgcxt , lạteqa i tựbrrm a nhưuqmc câxqss u dẫitqj n, đffed ôteqa i mắtiag t đffed en láuxva y thâxqss m thúirte y hiệsuln n lêeyuz n áuxva nh sáuxva ng nóbzsm ng rựbrrm c nhìwbpq n chằbzsm m chằbzsm m nữgcxm nhâxqss n say rưuqmc ợkcjt u trưuqmc ớirte c mắtiag t, chỉtexg cảfzug m thấzbjo y cóbzsm mộusys t bàmkkf n tay càmkkf o nhẹitqj trong lòrgwt ng hắtiag n, quấzbjo y nhiễcwji u tráuxva i tim hắtiag n vừfsvx a nhộusys t vừfsvx a têeyuz dạteqa i...
“Ha ha ha...”
Nàmkkf ng khanh kháuxva ch cưuqmc ờeebi i, tựbrrm mìwbpq nh đffed ứhoxc ng lêeyuz n đffed ưuqmc a hai tay ôteqa m mặqafi t hắtiag n, đffed ôteqa i mắtiag t đffed ẹitqj p say khưuqmc ớirte t nhìwbpq n chằbzsm m chằbzsm m dung nhan tuấzbjo n mỹitqj màmkkf cưuqmc ơgcxm ng nghịxqss trưuqmc ớirte c mắtiag t, nàmkkf ng cưuqmc ờeebi i hắtiag c hắtiag c: “Ta thẳthiq ng thắtiag n vớirte i ngưuqmc ờeebi i nha! Ta thèwhon m nhỏlkdh dãklyo i sắtiag c đffed ẹitqj p củkeah a ngưuqmc ơgcxm i thậwbpq t lâxqss u, ngưuqmc ơgcxm i nóbzsm i, làmkkf m sao lạteqa i cóbzsm ngưuqmc ờeebi i đffed ẹitqj p mắtiag t nhưuqmc ngưuqmc ơgcxm i vậwbpq y? Ừrvzn , khôteqa ng phảfzug i, ngưuqmc ơgcxm i khôteqa ng phảfzug i ngưuqmc ờeebi i...”
Nghe lờeebi i nóbzsm i củkeah a nàmkkf ng, trong lòrgwt ng hắtiag n mộusys t mảfzug nh lửbqvu a nóbzsm ng, trong đffed ôteqa i mắtiag t đffed en nổkeah i lêeyuz n tia sáuxva ng kinh ngưuqmc ờeebi i, đffed óbzsm làmkkf vui sưuqmc ớirte ng, đffed óbzsm làmkkf mừfsvx ng rỡstqp , đffed óbzsm làmkkf mộusys t loạteqa i cảfzug m giáuxva c tuyệsuln t vờeebi i đffed ếkrxe n khôteqa ng nóbzsm i ra lờeebi i, hắtiag n chỉtexg biếkrxe t làmkkf , nàmkkf ng uốmeao ng say đffed ếkrxe n hồlkdh đffed ồlkdh , nhưuqmc ng lờeebi i nóbzsm i ra lạteqa i làmkkf m lòrgwt ng hắtiag n vui muốmeao n bay lêeyuz n.
Cáuxva i gìwbpq mộusys t bụzbjo ng tứhoxc c giậwbpq n, cáuxva i gìwbpq gáuxva i lầbzsm u xanh, cáuxva i gìwbpq màmkkf lạteqa i mộusys t lầbzsm n cựbrrm tuyệsuln t, lúirte c nàmkkf y đffed ềompt u bịxqss néaxgw m ra sau đffed ầbzsm u, tan biếkrxe n khôteqa ng còrgwt n dấzbjo u tíxdac ch, hắtiag n chỉtexg biếkrxe t làmkkf , nữgcxm nhâxqss n nàmkkf y, trong cuộusys c đffed ờeebi i nàmkkf y, hắtiag n sẽtexg khôteqa ng buôteqa ng tay!
“Ta khôteqa ng phảfzug i ngưuqmc ờeebi i? Vậwbpq y làmkkf cáuxva i gìwbpq ?” Hắtiag n buồlkdh n cưuqmc ờeebi i hỏlkdh i, tay đffed ưuqmc a ra, ôteqa m nàmkkf ng đffed ang đffed ứhoxc ng trưuqmc ớirte c mặqafi t vàmkkf o trong lòrgwt ng, đffed ểzwim nàmkkf ng ngồlkdh i lêeyuz n đffed ùgcxm i mìwbpq nh.
Phưuqmc ợkcjt ng Cưuqmc ̉u say khưuqmc ớirte t rồlkdh i, lờeebi i nóbzsm i đffed ềompt u bay đffed ầbzsm y trờeebi i, cáuxva i gìwbpq bìwbpq nh thưuqmc ờeebi ng khôteqa ng nóbzsm i, lúirte c nàmkkf y đffed ềompt u cóbzsm thểzwim từfsvx trong miệsuln ng nàmkkf ng nóbzsm i ra, cảfzug m giáuxva c bịxqss hắtiag n lôteqa i kéaxgw o ngồlkdh i xuốmeao ng, nàmkkf ng cưuqmc ờeebi i khanh kháuxva ch, vòrgwt ng tay quanh cổkeah hắtiag n, trêeyuz n dung nhan tuyệsuln t mỹitqj phấzbjo n hồlkdh ng đffed ềompt u làmkkf vẻputv hưuqmc ng phấzbjo n.
“Cáuxva i ghếkrxe thậwbpq t êeyuz m.” Lúirte c nóbzsm i chuyệsuln n, nàmkkf ng cốmeao ýuxva giãklyo y dụzbjo a, cảfzug m thấzbjo y cáuxva i ghếkrxe thậwbpq t mềompt m mạteqa i thưuqmc tháuxva i, chỉtexg làmkkf rấzbjo t nhanh, nàmkkf ng nhămyoh n màmkkf y lạteqa i, lẩypmt m bẩypmt m: “Lấzbjo y G ra…”
Đwvxp ưuqmc a tay đffed ẩypmt y ra, lạteqa i nghe thấzbjo y ngưuqmc ờeebi i nàmkkf o đffed óbzsm híxdac t mộusys t hơgcxm i khíxdac thôteqa , cảfzug ngưuqmc ờeebi i cũtiag ng buộusys c chặqafi t.
“Ừrvzn m?” Nàmkkf ng chớirte p mắtiag t lạteqa i cóbzsm chúirte t khôteqa ng thấzbjo y rõtpqw , giốmeao ng nhưuqmc mộusys t béaxgw cưuqmc ng hiếkrxe u kỳkrxe kềompt sáuxva t vàmkkf o mặqafi t hắtiag n: “Ngưuqmc ơgcxm i làmkkf m cáuxva i gìwbpq ?”
Diêeyuz m chủkeah chỉtexg cảfzug m thấzbjo y mộusys t chỗgcxt cămyoh ng đffed au, nhìwbpq n nữgcxm nhâxqss n mang vẻputv mặqafi t mờeebi mịxqss t lạteqa i muốmeao n thu thậwbpq p trong lòrgwt ng, hắtiag n cắtiag n rămyoh ng bếkrxe nàmkkf ng lêeyuz n.
“Làmkkf ngưuqmc ơgcxm i chọixof c ta!”
Như
“Hì
Chư
Nà
“A? Ngư
Giọ
“Ha ha ha...”
Nà
Nghe lờ
Cá
“Ta khô
Phư
“Cá
Đ
“Ừ
Diê
“Là
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.