Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 464 : Thì ra là nàng

    trước sau   
rbipng đzrwvèsovr xuốexbyng tâgdubm trạgwpong đzrwvang rốexbyi loạgwpon, chậvqzqm rãbrhci híoehzt mộnykyt hơfuvbi thậvqzqt sâgdubu.

eoqgi chếezebt củicbca hắeqhtn ban đzrwvpbtgu làrbip đzrwvnykyt nhiêghxun, ngưkpfzbrhci ngoàrbipi nóuvwui lúzgqyc hắeqhtn nghiêghxun cứhrsbu thuốexbyc đzrwvcykwng tớyacai vậvqzqt cóuvwu khíoehz đzrwvnykyc màrbip chếezebt, nhưkpfzng sau nàrbipy, khi nàrbipng bắeqhtt tay vàrbipo đzrwviềhptiu tra lạgwpoi pháeoqgt hiệnlvjn, làrbip mộnykyt côiqnzeoqgi trong phòizkdng phòizkdng thíoehz nghiệnlvjm củicbca bọaabxn hắeqhtn ra tay, chíoehznh vìnyky tranh giàrbipnh tưkpfzeoqgch ra nưkpfzyacac ngoàrbipi nghiêghxun cứhrsbu.

A! Mộnykyt tưkpfzeoqgch ra nưkpfzyacac ngoàrbipi nghiêghxun cứhrsbu? Lạgwpoi vìnyky mộnykyt lýizkd do buồawzfn cưkpfzbrhci nhưkpfz vậvqzqy màrbip thiếezebt kếezeb giếezebt hắeqhtn. 

rbipng khôiqnzng giao nữaqgp nhâgdubn kia cho quốexbyc gia giam vàrbipo ngụcykwc, màrbip tựrmuonykynh đzrwvưkpfza nàrbipng ta vềhpti áeoqgm lao Ẩmvwnn môiqnzn, trong mộnykyt năemwtm từezeb từezebrbipnh hạgwporbipng ta đzrwvếezebn chếezebt.

eoqgm đzrwvnykyng thủicbc vớyacai ngưkpfzbrhci củicbca nàrbipng, làrbipm sao cóuvwu thểpqci khôiqnzng dằnhtbn vặezebt nàrbipng ta đzrwvếezebn chếezebt?

Nghĩxguc đzrwvếezebn đzrwvâgduby, nàrbipng chợmvwnt mởqmky hai mắeqhtt, trong mắeqhtt bắeqhtn ra hàrbipn quang. 


rbiprbipng!

Ngưkpfzbrhci xuyêghxun vàrbipo thâgdubn thểpqciiqnz Nhưkpfzmvwnc Vâgdubn làrbiprbipng ta! Nữaqgp nhâgdubn đzrwvbrhci trưkpfzyacac bịmhhqrbipng hàrbipnh hạgwpo đzrwvếezebn chếezebt! Trong tríoehz nhớyaca củicbca nàrbipng khôiqnzng cóuvwueoqgc việnlvjc liêghxun quan đzrwvếezebn Tôiqnz Nhưkpfzmvwnc Vâgdubn, nhưkpfzng trong tríoehz nhớyaca củicbca Phưkpfzmvwnng Thanh Ca lạgwpoi cóuvwu!

“Đemwtáeoqgng chếezebt! Sao bâgduby giờbrhc ta mớyacai nghĩxguc đzrwvếezebn!” Nàrbipng thấohkwp giọaabxng rủicbca mộnykyt tiếezebng, trong mắeqhtt dàrbipy đzrwvezebc sáeoqgt ýizkd. Nếezebu lúzgqyc đzrwvohkwy biếezebt Tôiqnz Nhưkpfzmvwnc Vâgdubn chíoehznh làrbip nữaqgp nhâgdubn ởqmky kiếezebp trưkpfzyacac kia, nàrbipng nhấohkwt đzrwvmhhqnh sẽfuvb khôiqnzng đzrwvpqci cho nàrbipng ta chếezebt dễgjgorbipng nhưkpfz vậvqzqy! 

uvwu đzrwviềhptiu, làrbipm sao nữaqgp nhâgdubn kia cũzgqyng xuyêghxun đzrwvếezebn đzrwvâgduby? Lạgwpoi đzrwvếezebn đzrwvâgduby trưkpfzyacac cảqmkyrbipng?

Nghĩxguc đzrwvếezebn nàrbipng ta, nàrbipng khẽfuvb nhíoehzu màrbipy, tâgdubm khẽfuvb nhúzgqyc nhíoehzch, nàrbipng tớyacai, nữaqgp nhâgdubn kia cũzgqyng tớyacai, vậvqzqy hắeqhtn, hắeqhtn cũzgqyng ởqmky đzrwvâgduby sao?

Vừezeba nghĩxguc tớyacai khảqmkyemwtng nàrbipy, tráeoqgi tim nàrbipng đzrwvvqzqp mạgwponh. Nhưkpfzng màrbip, ýizkd nghĩxguc trong đzrwvpbtgu nàrbipy lạgwpoi bịmhhqrbipng bỏqtcx qua, thếezeb gian nàrbipy làrbipm gìnykyuvwu nhiềhptiu khảqmkyemwtng nhưkpfz vậvqzqy? Chuyệnlvjn nhưkpfz vậvqzqy căemwtn bảqmkyn khôiqnzng thểpqci xảqmkyy ra. 

“Chủicbc tửxlia, nưkpfzyacac cóuvwu lạgwponh lắeqhtm khôiqnzng? Cóuvwu cầpbtgn thêghxum chúzgqyt nưkpfzyacac nóuvwung khôiqnzng?” 

ghxun ngoàrbipi, truyềhptin đzrwvếezebn giọaabxng nóuvwui củicbca Lãnh Sưkpfzơfuvbng. Bởqmkyi vìnykyqmkyghxun ngoàrbipi trôiqnzng chừezebng cho nàrbipng, thấohkwy nàrbipng ngâgdubm nưkpfzyacac đzrwvãbrhcgdubu màrbip khôiqnzng cho ngưkpfzbrhci vàrbipo thêghxum nưkpfzyacac, lo lắeqhtng nàrbipng ngâgdubm nưkpfzyacac quáeoqggdubu, lúzgqyc nàrbipy mớyacai lêghxun tiếezebng hỏqtcxi.

“Khôiqnzng cầpbtgn.” Nàrbipng đzrwviềhptiu chỉbfyenh lạgwpoi tâgdubm trạgwpong rồawzfi từezeb trong thùiimhng đzrwvhrsbng lêghxun, lấohkwy khăemwtn tắeqhtm lau nhữaqgpng giọaabxt nưkpfzyacac trêghxun ngưkpfzbrhci, mặezebc quầpbtgn áeoqgo xong rồawzfi đzrwvi vềhpti phíoehza phòizkdng trong, nóuvwui: “Cóuvwu thểpqci đzrwvpqci ngưkpfzbrhci vàrbipo đzrwvdkspkpfzyacac rồawzfi.”  

“Vâgdubng.” Lãnh Sưkpfzơfuvbng đzrwváeoqgp lờbrhci, lúzgqyc nàrbipy mớyacai đzrwvpqci hai hầpbtgu nữaqgprbipo đzrwvdkspkpfzyacac đzrwvi, dọaabxn thùiimhng nưkpfzyacac tắeqhtm đzrwvếezebn mộnykyt gian phòizkdng kháeoqgc.

“Chủicbc tửxlia, trùiimh phòizkdng làrbipm tổdksp yếezebn cho ngưkpfzbrhci, ăemwtn rồawzfi hãbrhcy nghỉbfye ngơfuvbi!” Lãnh Sưkpfzơfuvbng bưkpfzng mộnykyt báeoqgt tổdksp yếezebn tiếezebn vàrbipo, thấohkwy nàrbipng ngồawzfi tựrmuoa vàrbipo đzrwvpbtgu giưkpfzbrhcng, liềhptin bưkpfzng báeoqgt tổdksp yếezebn đzrwvếezebn đzrwvpbtgu giưkpfzbrhcng.

Phưkpfzmvwnng Cửxliau ngẩrmuong đzrwvpbtgu, vốexbyn dĩxguc muốexbyn bảqmkyo nàrbipng ấohkwy ăemwtn làrbip đzrwvưkpfzmvwnc rồawzfi, nhưkpfzng lạgwpoi thấohkwy lo lắeqhtng trong mắeqhtt nàrbipng ấohkwy, thấohkwy vậvqzqy nàrbipng cưkpfzbrhci, nóuvwui: “Đemwtưkpfzmvwnc rồawzfi, ta khôiqnzng sao, chỉbfyerbipgdubm trạgwpong khôiqnzng đzrwvưkpfzmvwnc tốexbyt lắeqhtm, ngâgdubm nưkpfzyacac tắeqhtm rửxliaa đzrwvãbrhc tốexbyt hơfuvbn nhiềhptiu rồawzfi.” Lúzgqyc nóuvwui chuyệnlvjn, nàrbipng nhậvqzqn lấohkwy báeoqgt tổdksp yếezebn từezeb từezeb ăemwtn. 

Thấohkwy vậvqzqy, tâgdubm trạgwpong lo lắeqhtng củicbca Lãnh Sưkpfzơfuvbng mớyacai dầpbtgn giãbrhcn ra, sau khi nàrbipng ăemwtn xong liềhptin đzrwvpqcieoqgt lạgwpoi khay, nóuvwui: “Chủicbc tửxlia nghỉbfye sớyacam đzrwvi! Đemwtúzgqyng rồawzfi, lúzgqyc chậvqzqp tốexbyi đzrwváeoqgm ngưkpfzbrhci La Vũzgqyuvwu đzrwvếezebn, nóuvwui thựrmuoc lựrmuoc củicbca Phưkpfzmvwnng Vệnlvj đzrwvhptiu liêghxun tiếezebp tăemwtng lêghxun mấohkwy giai đzrwvoạgwpon rồawzfi, thựrmuoc lựrmuoc củicbca bọaabxn họaabxzgqyng tăemwtng lêghxun.”


“Ừghxu, đzrwvãbrhc biếezebt.” Nàrbipng gậvqzqt đzrwvpbtgu, ýizkd bảqmkyo nàrbipng ấohkwy lui xuốexbyng.

zgqyc nàrbipy Lãnh Sưkpfzơfuvbng mớyacai cúzgqyi đzrwvpbtgu thi lễgjgo, sau đzrwvóuvwukpfzng khay đzrwvi ra ngoàrbipi. 

Vừezeba ra bêghxun ngoàrbipi, liềhptin thấohkwy Lãbrhcnh Hoa bịmhhq Khôiqnzi Lang kéizkdo đzrwvếezebn mộnykyt đzrwvưkpfzbrhcng nhỏqtcxeoqgch đzrwvóuvwu khôiqnzng xa, khôiqnzng biếezebt hai ngưkpfzbrhci ởqmky đzrwvóuvwuuvwui cáeoqgi gìnyky, thấohkwy vậvqzqy, nàrbipng đzrwvếezebn gầpbtgn gọaabxi mộnykyt tiếezebng: “A Hoa.”

“Tỷsovr.” Lãnh Hoa vộnykyi vãbrhc trởqmky lạgwpoi, hỏqtcxi: “Chủicbc tửxlia ăemwtn tổdksp yếezebn chưkpfza?”

“Ừghxu, ăemwtn rồawzfi.” 

Lãnh Sưkpfzơfuvbng liếezebc mắeqhtt nhìnykyn Khôiqnzi Lang, nóuvwui vớyacai Lãnh Hoa: “Đemwtnlvj vềhpti nghỉbfye ngơfuvbi sớyacam đzrwvi! Nơfuvbi nàrbipy cóuvwu ta trôiqnzng chừezebng làrbip đzrwvưkpfzmvwnc rồawzfi.”

“Chủicbc tửxlia nhàrbip ngưkpfzơfuvbi cóuvwu muốexbyn đzrwvi xem chủicbc tửxlia nhàrbip ta khôiqnzng?” Khôiqnzi Lang trừezebng mắeqhtt, cảqmkym thấohkwy đzrwvêghxum nay Quỷsovr y làrbipm việnlvjc nàrbipy, làrbipm sao cũzgqyng nêghxun nóuvwui rõvjpi vớyacai chủicbc tửxlia nhàrbip hắeqhtn chứhrsb.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.