Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 441 : Ai đẩy ngã ai

    trước sau   
kgctc nàvonby, đulvnômfemi mắcanit Ảobnlnh Nhấmfemt cũdmpwng khẽqesb đulvnmhotng, nhìwvien cửehvxa phòrzxkng đulvnóbhunng kízggrn, gưlnytơgldsng mặezjut hiệczaen lêuzkzm tia kỳczae dịqesb, thầtirsm nghĩeqgc: Giữcania thanh thiêuzkzn bạadwkch nhậnetpt, cứivqx coi nhưlnyt chủbblp tửehvx muốjjtln Quỷggxh Y cũdmpwng khômfemng nêuzkzn xằpzdmng bậnetpy chứivqx?

Nghĩeqgc đulvnếcukzn chuyệczaen nàvonby, hắcanin ho khẽqesb mộmhott tiếcukzng, mộmhott bộmhot đulvnoan trang nóbhuni: “Ngưlnytơgldsi đulvnbhunng nghĩeqgc lung tung, ban ngàvonby ban mặezjut hai ngưlnytiuqhi họaexeeqgcuzkzn trong cóbhun thểcanivonbm gìwvie đulvnưlnytfikbc chứivqx?”

Khômfemi Lang khinh bỉkgct liếcukzc nhìwvien hắcanin: “Ngưlnytơgldsi khômfemng nghĩeqgc vớrdbi vẩrtesn sao biếcukzt ta đulvnang nghĩeqgc linh tinh?” Lờiuqhi vừbhuna dứivqxt, trêuzkzn mặezjut hắcanin lộmhot ra ýnetplnytiuqhi hưlnytng phấmfemn: “Tuy rằpzdmng ta rấmfemt muốjjtln ởeqgcuzkzn trong đulvnóbhun chủbblp tửehvxbhun thểcanivonbm gìwvie đulvnóbhun vớrdbii Quỷggxh Y, cóbhun đulvniềbblpu ngưlnytơgldsi nóbhuni cũdmpwng phảoqoii, ban ngàvonby ban mặezjut chủbblp tửehvx chắcanic hẳvlmjn sẽqesb khômfemng mấmfemt lýnetp trízggr mớrdbii đulvnúkgctng.” 

Nhưlnytng vừbhuna dứivqxt câobnlu liềbblpn nghe thấmfemy bêuzkzn trong truyềbblpn đulvnếcukzn tiếcukzng mắcaning chửehvxi giậnetpn dữcani củbblpa Quỷggxh Y cùjpdhng giọaexeng nóbhuni vộmhoti vàvonbng củbblpa chủbblp tửehvx, sắcanic mặezjut hai ngưlnytiuqhi họaexe trởeqgcuzkzn quỷggxh dịqesb.

“Chếcukzt tiệczaet! Ngưlnytơgldsi đulvnang làvonbm gìwvie đulvnóbhun!”

“Nàvonbng khômfemng tựcstm cởeqgci, bổcukzn quâobnln chỉkgctbhun thểcani tựcstmwvienh đulvnmhotng thủbblp.” 


“A! Vômfem lạadwki! Đcanibhunng xéuwhq y phụjjtlc củbblpa ta!”

“Khômfemng xéuwhq sao cóbhun thểcani thấmfemy đulvnưlnytfikbc.”

“Cúkgctt ngay!” 

“Đcanibhunng làvonbm loạadwkn.”

“A! Eo củbblpa ta! Đcaniau, đulvnau quázggr, ngưlnytơgldsi nhẹcukz mộmhott chúkgctt!”

“Nàvonbng thảoqoirzxkng mộmhott chúkgctt, đulvnfikbi lázggrt nữcania sẽqesb khômfemng đulvnau nữcania.” 

Nghe đulvnếcukzn đulvnâobnly, hai ngưlnytiuqhi canh giữcani ngoàvonbi việczaen házggr hốjjtlc miệczaeng, ngẩrtesn ngưlnytiuqhi nhìwvien gian phòrzxkng đulvnóbhunng kízggrn cảoqoi cửehvxa chízggrnh lẫcppun cửehvxa sổcukz kia, trong lòrzxkng vừbhuna kízggrch đulvnmhotng, vừbhuna hưlnytng phấmfemn, lạadwki thêuzkzm ngạadwkc nhiêuzkzn mừbhunng rỡyryj.

Chủbblp tửehvx đulvnãsvbu đulvnrtesy ngãsvbu Quỷggxh Y rồsvbui sao? Lạadwki còrzxkn chọaexen ban ngàvonby đulvncanivonbm? Cázggri nàvonby cũdmpwng quázggrsvbunh liệczaet đulvni?

Thếcukz nhưlnytng trong phòrzxkng lạadwki làvonb mộmhott tìwvienh cảoqoinh kházggrc. 

Phưlnytfikbng Cửehvxu nằpzdmm sấmfemp trêuzkzn giưlnytiuqhng, hồsvbung ýnetp trêuzkzn ngưlnytiuqhi bịqesb Diêuzkzm chủbblpuwhqzggrch hởeqgc ra vùjpdhng eo, lộmhot ra vùjpdhng da thịqesbt trắcaning nõxjkin, nhưlnytng lúkgctc nàvonby trêuzkzn vùjpdhng da thịqesbt kia lạadwki cóbhun mộmhott vếcukzt bầtirsm xanh tízggrm, Diêuzkzm chủbblp đulvnang bômfemi thuốjjtlc lêuzkzn chỗuzkz bầtirsm tízggrm đulvnóbhun, sau đulvnóbhun nhẹcukz nhàvonbng xoa bóbhunp đulvncanizggru tụjjtlbhun thểcani tan ra. 

Mỗuzkzi mộmhott lầtirsn xoa bóbhunp, đulvncukzi lạadwki chízggrnh làvonb tiếcukzng hízggrt khízggr củbblpa Phưlnytfikbng Cửehvxu, rõxjkivonbng hắcanin đulvnãsvbu khômfemng dùjpdhng lựcstmc rồsvbui nhưlnytng vẫcppun nhìwvien thấmfemy nàvonbng đulvnau đulvnếcukzn nỗuzkzi trázggrn đulvntirsy mồsvbumfemi, thấmfemy gưlnytơgldsng mặezjut nhỏrzxkuwhq củbblpa nàvonbng nhăehwln nhóbhun, hắcanin khômfemng khỏrzxki đulvnau lòrzxkng, đulvnmhotng tázggrc tay cũdmpwng nhẹcukz nhàvonbng, vốjjtln dĩeqgc nhẹcukz nhàvonbng xoa bóbhunp trởeqgc thàvonbnh nhẹcukz sờiuqh, lúkgctc nàvonby khômfemng đulvnau nữcania nhưlnytng toàvonbn thâobnln Phưlnytfikbng Cửehvxu bịqesb cọaexezggrt nhiềbblpu màvonb nổcukzi da gàvonb.

“Đcaniưlnytfikbc rồsvbui, đulvnbhunng xoa nữcania.” 

Nghe thấmfemy giọaexeng ghéuwhqt bỏrzxk củbblpa nàvonbng, sắcanic mặezjut Diêuzkzm chủbblp đulvnen kịqesbt, nhưlnytng vừbhuna nghĩeqgc đulvnếcukzn hắcanin khiếcukzn nàvonbng bịqesb bầtirsm tízggrm lạadwki khômfemng tứivqxc giậnetpn đulvnưlnytfikbc, lạadwki nghĩeqgc đulvnếcukzn lúkgctc trưlnytrdbic mìwvienh hung hăehwlng phóbhunng túkgctng, mang tai khômfemng khỏrzxki nóbhunng lêuzkzn, bâobnly giờiuqh mớrdbii hếcukzt giậnetpn, lúkgctc nàvonby hơgldsi mấmfemt tựcstm nhiêuzkzn.


Nhưlnytng hắcanin làvonb mộmhott ngưlnytiuqhi kiêuzkzu ngạadwko, cứivqx coi nhưlnyt khômfemng tựcstm nhiêuzkzn cũdmpwng sẽqesb đulvncanivonbng nhìwvien ra, vìwvie thếcukz mặezjut sầtirsm xuốjjtlng, mízggrm mômfemi mỏrzxkng, mamg bộmhotzggrng cao lãsvbunh lui ra sau mộmhott bưlnytrdbic, đulvnivqxng bêuzkzn giưlnytiuqhng nhìwvien nữcani nhâobnln đulvnang nằpzdmm sấmfemp trêuzkzn giưlnytiuqhng.

Árltmnh mắcanit dừbhunng lêuzkzn bộmhot y phụjjtlc bịqesbuwhqzggrch, mắcanit khẽqesb đulvnmhotng, nhẹcukz ho mộmhott tiếcukzng, hỏrzxki: “Quầtirsn ázggro củbblpa nàvonbng ởeqgc đulvnâobnlu? Bổcukzn quâobnln lấmfemy mộmhott bộmhot đulvncanivonbng thay.” 

Phưlnytfikbng Cửehvxu trừbhunng mắcanit nhìwvien hắcanin, tứivqxc giậnetpn nóbhuni: “Ngưlnytơgldsi ra ngoàvonbi, gọaexei Lãsvbunh Sưlnytơgldsng vàvonbo đulvnâobnly cho ta, sai ngưlnytiuqhi chuẩrtesn bịqesblnytrdbic, ta muốjjtln tắcanim.”

Diêuzkzm chủbblp liếcukzc mắcanit nhìwvien nàvonbng, ázggrnh mắcanit quéuwhqt qua đulvnômfemi mômfemi sưlnytng đulvnrzxk củbblpa nàvonbng, gưlnytơgldsng mặezjut nóbhunng lêuzkzn khômfemng đulvnưlnytfikbc tựcstm nhiêuzkzn, hắcanin nhanh chóbhunng di chuyểcanin tầtirsm mắcanit, gưlnytơgldsng mặezjut lạadwknh lùjpdhng trầtirsm giọaexeng đulvnázggrp: “Ừvqgqm, nàvonbng nằpzdmm đulvni! Bổcukzn quâobnln gọaexei ngưlnytiuqhi giúkgctp nàvonbng.”

bhuni xong, lúkgctc nàvonby mớrdbii bưlnytrdbic ra ngoàvonbi. 

Bởeqgci vìwvie Phưlnytfikbng Cửehvxu vẫcppun luômfemn nhìwvien hắcanin chằpzdmm chằpzdmm, vìwvie thếcukz đulvnem thầtirsn sắcanic khômfemng đulvnưlnytfikbc tựcstm nhiêuzkzn cùjpdhng mang tai nóbhunng lêuzkzn đulvnrzxk rựcstmc củbblpa hắcanin thu vàvonbo trong tầtirsm mắcanit, trong lòrzxkng cóbhun chúkgctt kinh ngạadwkc, đulvnfikbi hắcanin ra khỏrzxki phòrzxkng rồsvbui đulvnóbhunng cửehvxa lạadwki, nàvonbng khômfemng nhịqesbn đulvnưlnytfikbc màvonb mắcaning mộmhott câobnlu.

“Giảoqoi vờiuqh giảoqoi vịqesbt!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.