Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 413 : Không cần sợ

    trước sau   
Đmqmgáqjygm cấfsham vệofmi xung quanh nhìckrun thấfshay nàyiibng giếkzcwt vịsjbmmyjtdiring lĩsirknh kia ngay tạazkyi chỗvwin thìckrujruon nàyiibo têjruon đrohnfshay đrohnduvhu tỏsjbm vẻoxpb sợyiibmyjti, chúyselng nhao nhao rúyselt lui. Bọjugvn chúyselng cóyavc trêjruon trăfubrm ngưmyjtzvqui màyiib chỉaxteyavc hai vịsjbmmyjtdiring lĩsirknh dẫrmoun đrohnjsnhu, bâekyjy giờzvqu mộgqmgt ngưmyjtzvqui chếkzcwt rồjsnhi, mộgqmgt ngưmyjtzvqui thìckru bịsjbm thưmyjtơyiibng nặyavcng ngãmyjt xuốmliang đrohnfshat. Nếkzcwu nhưmyjtyselc nàyiiby bọjugvn chúyselng xôutqkng lêjruon thìckru chẳufzcng phảazkyi làyiib tựarqfckrum đrohnưmyjtzvqung chếkzcwt sao?

Hai lãmyjto giàyiib kia nhìckrun thấfshay Phưmyjtyiibng Cửspfmu đrohngqmgng thủrdhp giếkzcwt ngưmyjtzvqui màyiib lạazkyi còekyjn làyiib kiểfxtuu giếkzcwt ngưmyjtzvqui khôutqkng chúyselt do dựarqf thìckru kinh ngạazkyc vôutqkduvhng. Họjugv cảazkym thấfshay rấfshat bấfshat ngờzvqu vềduvh thâekyjn thủrdhp kỳzxrm lạazkyyiib sựarqf lợyiibi hạazkyi củrdhpa nàyiibng, họjugv vốmlian chỉaxte cho rằchhzng nàyiibng cũrdhpng chỉaxteyiib mộgqmgt nữlcub tửspfm xinh đrohnmyjtp cóyavc mộgqmgt khôutqkng hai, nhưmyjtng thậzpvgt khôutqkng ngờzvquyiibng lạazkyi ra tay mộgqmgt cáqjygch dứxorjt khoáqjygt nhưmyjt vậzpvgy.

yavc đrohniềduvhu chuyệofmin nàyiiby cũrdhpng đrohnúyselng, nếkzcwu nhưmyjtyiib mộgqmgt nữlcub tửspfmckrunh thưmyjtzvqung thìckru sẽikkp khôutqkng đrohnưmyjtyiibc đrohniệofmin hạazky củrdhpa bọjugvn họjugv coi trọjugvng đrohnếkzcwn vậzpvgy.

Nhìckrun thấfshay đrohnáqjygm cấfsham vệofmi xung quanh từpnwing bưmyjtdiric từpnwing bưmyjtdiric lùduvhi lạazkyi, sắzpvgc mặyavct lộgqmgcbmf vẻoxpb sợyiibmyjti. Hai lãmyjto giàyiib kia cùduvhng hừpnwi mộgqmgt tiếkzcwng, mộgqmgt ngưmyjtzvqui trong hai ngưmyjtzvqui đrohnóyavc quáqjygt lêjruon: “Khôutqkng cóyavc tiềduvhn đrohnjsnh! Cáqjygc ngưmyjtơyiibi đrohnãmyjt quêjruon mệofminh lệofminh củrdhpa quốmliac chủrdhpqjygc ngưmyjtơyiibi rồjsnhi sao? Tiếkzcwn lêjruon hếkzcwt cho ta! Ngoạazkyi trừpnwi Phưmyjtyiibng đrohnazkyi tiểfxtuu thưmyjt, còekyjn nhữlcubng ngưmyjtzvqui kháqjygc trong Phưmyjtyiibng phủrdhp đrohnduvhu bắzpvgt hếkzcwt vềduvh cho ta!”

Nghe đrohnưmyjtyiibc nhữlcubng lờzvqui nóyavci đrohnóyavc, áqjygnh mắzpvgt củrdhpa Phưmyjtyiibng Cửspfmu lạazkynh lùduvhng, nàyiibng đrohnang đrohnsjbmnh mởwozi miệofming thìckru nghe thấfshay mộgqmgt tiếkzcwng héazkyt đrohnjsnhy tứxorjc giậzpvgn, nóyavc khiếkzcwn nàyiibng sữlcubng ngưmyjtzvqui lạazkyi.

“Ta xem ai dáqjygm!”




Mộgqmgt giọjugvng nóyavci giàyiib nua nhưmyjtng tràyiibn đrohnjsnhy sứxorjc sốmliang truyềduvhn đrohnếkzcwn, đrohni cùduvhng vớdirii sựarqfduvhng hậzpvgu trong âekyjm thanh đrohnóyavcyiib khíxorj tứxorjc võcbmfutqkng vôutqkduvhng mạazkynh mẽikkp. Khi âekyjm thanh uy lựarqfc đrohnóyavc truyềduvhn đrohnếkzcwn, mắzpvgt thưmyjtzvqung cũrdhpng cóyavc thểfxtu nhìckrun thấfshay đrohnưmyjtyiibc từpnwing vòekyjng huyềduvhn lựarqfc cuộgqmgn theo hơyiibi thởwozi giốmliang nhưmyjt gợyiibn sóyavcng đrohnang bồjsnhng bềduvhnh trong khôutqkng khíxorj vậzpvgy.

Ngưmyjtzvqui củrdhpa Cảazkynh gia nghe thấfshay giọjugvng nóyavci nàyiiby đrohnduvhu cóyavc chúyselt hoảazkyng sợyiib, họjugv nhao nhao quay đrohnjsnhu lạazkyi nhìckrun thìckru thấfshay mộgqmgt ngưmyjtzvqui mặyavcc áqjygo xáqjygm đrohnang đrohnùduvhng đrohnùduvhng giậzpvgn dữlcub đrohni tớdirii, phíxorja sau ngưmyjtzvqui đrohnóyavcekyjn cóyavc kháqjyg nhiềduvhu ngưmyjtzvqui nữlcuba. Lúyselc nhìckrun thấfshay ngưmyjtzvqui nàyiiby, ngưmyjtzvqui củrdhpa Cảazkynh gia vộgqmgi vàyiibng nghêjruonh đrohnóyavcn.

“Phụzpvg thâekyjn, sao ngưmyjtzvqui lạazkyi tớdirii đrohnâekyjy?” Cảazkynh gia chủrdhp liềduvhn hỏsjbmi, thậzpvgt khôutqkng ngờzvqumyjto tháqjygi gia cũrdhpng đrohnếkzcwn rồjsnhi.

Nhưmyjtng Cảazkynh lãmyjto tháqjygi gia khôutqkng hềduvh đrohnfxtu ýhqbk tớdirii hắzpvgn màyiibmyjtdiric từpnwing bưmyjtdiric lớdirin hìckrunh chữlcubqjygt lêjruon phíxorja trưmyjtdiric, áqjygnh mắzpvgt sắzpvgc nhọjugvn củrdhpa ôutqkng ấfshay đrohnazkyo qua mộgqmgt lưmyjtyiibt rồjsnhi dừpnwing lạazkyi mộgqmgt chúyselt trêjruon ngưmyjtzvqui hai lãmyjto giàyiib kia, tiếkzcwp đrohnóyavc ôutqkng đrohni thẳufzcng đrohnếkzcwn trưmyjtdiric mặyavct củrdhpa Phưmyjtyiibng Cửspfmu.

“Phưmyjtyiibng nha đrohnjsnhu, khôutqkng cầjsnhn sợyiib. Gia gia củrdhpa ngưmyjtơyiibi khôutqkng ởwozi đrohnâekyjy thìckrumyjto phu sẽikkp bảazkyo vệofmi ngưmyjtơyiibi!”

Cảazkynh lãmyjto tháqjygi gia nhìckrun thấfshay Phưmyjtyiibng Cửspfmu đrohnang ngơyiib ngáqjygc nhìckrun ôutqkng ấfshay, đrohnau lòekyjng thầjsnhm nghĩsirk: “Cóyavc lẽikkp đrohnxorja béazkyyiiby bịsjbm đrohnáqjygm ngưmyjtzvqui nàyiiby bắzpvgt nạazkyt rồjsnhi, nhìckrun cáqjygi bộgqmg dạazkyng nàyiiby củrdhpa nóyavc hẳufzcn làyiib khôutqkng biếkzcwt đrohnáqjygnh trảazky, lạazkyi chẳufzcng cóyavc ai bảazkyo vệofmi đrohnxorja nóyavc nữlcuba, thậzpvgt đrohnáqjygng thưmyjtơyiibng.”

Nghĩsirk vậzpvgy, trong lòekyjng ôutqkng lạazkyi càyiibng thêjruom ôutqkn nhu, khuôutqkn mặyavct vốmlian hung dữlcub củrdhpa ôutqkng cốmlia gắzpvgng lộgqmg ra mộgqmgt nụzpvgmyjtzvqui, chầjsnhm chậzpvgm nóyavci: “Phưmyjtyiibng nha đrohnjsnhu, con khôutqkng cầjsnhn sợyiib. Cóyavcmyjto phu ởwozi đrohnâekyjy thìckru khôutqkng ai dáqjygm bắzpvgt nạazkyt con.”

yselc nàyiiby, tấfshat cảazky nhữlcubng ngưmyjtzvqui trong Phưmyjtyiibng gia đrohnduvhu ngẩchhzn ngơyiib, nhấfshat làyiib Phưmyjtyiibng Cửspfmu, nàyiibng ngẩchhzn ngơyiib nhìckrun ôutqkng lãmyjto đrohnang cốmlia nởwozi ra mộgqmgt nụzpvgmyjtzvqui cứxorjng ngắzpvgc đrohnfxtu thửspfm đrohngqmgng viêjruon nàyiibng. Nghe đrohnưmyjtyiibc nhữlcubng lờzvqui nóyavci củrdhpa ôutqkng ấfshay, trong lòekyjng nàyiibng cũrdhpng cóyavc chúyselt ấfsham áqjygp khôutqkng nóyavci thàyiibnh lờzvqui.

yiibng vẫrmoun còekyjn nhớdiri ôutqkng ấfshay, ôutqkng ấfshay làyiibmyjto tháqjygi gia củrdhpa Cảazkynh gia, làyiib bằchhzng hữlcubu lâekyju năfubrm vớdirii gia gia củrdhpa nàyiibng. Trong tríxorj nhớdiri củrdhpa nàyiibng, lúyselc nhỏsjbm ôutqkng ấfshay từpnwing đrohnếkzcwn Phưmyjtyiibng phủrdhp, đrohnãmyjt rấfshat nhiềduvhu năfubrm khôutqkng gặyavcp rồjsnhi nhưmyjtng dáqjygng ngưmyjtzvqui củrdhpa ôutqkng ấfshay vẫrmoun vậzpvgy, khôutqkng thay đrohnfxtui chúyselt nàyiibo.

Đmqmgiềduvhu khiếkzcwn nàyiibng bấfshat ngờzvqu chíxorjnh làyiib trong thờzvqui khắzpvgc nàyiiby, ôutqkng ấfshay lạazkyi cóyavc thểfxtu xuấfshat hiệofmin vàyiibekyjn nóyavci vớdirii nàyiibng nhữlcubng lờzvqui đrohnóyavc. Khôutqkng thểfxtu phủrdhp đrohnsjbmnh rằchhzng ngưmyjtzvqui bạazkyn giàyiibyiiby củrdhpa gia gia nàyiibng đrohnúyselng làyiib rấfshat tốmliat.

Nghĩsirk vậzpvgy, nàyiibng liềduvhn nhoẻoxpbn miệofming cưmyjtzvqui ngọjugvt ngàyiibo, cáqjygi dáqjygng vẻoxpb ma mịsjbmmyjtzvqung nhưmyjt biếkzcwn mấfshat húyselt trong nụzpvgmyjtzvqui ngọjugvt ngàyiibo đrohnóyavc. Trêjruon ngưmyjtzvqui nàyiibng lúyselc nàyiiby chỉaxteekyjn lạazkyi sựarqf thuầjsnhn khiếkzcwt vàyiib trong sáqjygng giốmliang nhưmyjt nhữlcubng nữlcub tửspfm củrdhpa nhàyiibjruon. Nếkzcwu nhưmyjt khôutqkng phảazkyi tậzpvgn mắzpvgt chứxorjng kiếkzcwn thìckru chẳufzcng ai cóyavc thểfxtu tin rằchhzng nàyiibng đrohnãmyjt bẻoxpbmyjty cổfxtu mộgqmgt têjruon tưmyjtdiring lĩsirknh chỉaxte trong chớdirip mắzpvgt.

“Cảazkynh gia gia.”

“Ôjugvi! Phưmyjtyiibng nha đrohnjsnhu vẫrmoun còekyjn ngớdiri Cảazkynh gia gia sao?” Thấfshay nàyiibng nhậzpvgn ra mìckrunh, Cảazkynh lãmyjto tháqjygi gia vui đrohnếkzcwn mứxorjc cưmyjtzvqui híxorjp cảazky mắzpvgt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.