Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 405 : Phế hắn

    trước sau   
“Ha ha...”

Phưqfwbqossng Cưqfwb̉u cưqfwbvlqwi khẽaphd, nhìevren cảjbew ngưqfwbvlqwi chậdcoit vậdcoit vớygesi mặumiyt mũzaqoi bầnmklm dậdcoip củvdrna tháymjji tửjltg Thanh Đwidmlajbng Nhiếtjcmp Đwidmlajbng, lòsnsqng vui vẻqepeybsri: “Nhưqfwbng gầnmkln đuyevâulmvy ta tưqfwbơpehwng đuyevmwnki íqosst đuyevyyosng thủvdrn, nêzjyhn ngưqfwbơpehwi mớygesi cóybsr thểhwoa thoáymjjt mộyyost kiếtjcmp.”

zjyhng đuyevzjyhng dậdcoiy, phấybsrt quầnmkln áymjjo trêzjyhn ngưqfwbvlqwi, nóybsri vớygesi nhóybsrm ngưqfwbvlqwi Tềqnfm Khang: “Đwidmưqfwba têzjyhn giảjbew mạigkco tháymjji tửjltg Thanh Đwidmlajbng nàzjyhy vàzjyho hoàzjyhng cung, giao cho quốmwnkc chủvdrn xửjltg tríqoss đuyevi!” 

“Dạigkc!” Mấybsry ngưqfwbvlqwi họeazl đuyeváymjjp lờvlqwi, kéyshmo ngưqfwbvlqwi dậdcoiy, trùbkndm bao tảjbewi mớygesi lấybsry xuốmwnkng lêzjyhn đuyevnmklu hắofbrn lạigkci lầnmkln nữqxzoa, mang hắofbrn đuyevi, đuyevưqfwba vềqnfm hoàzjyhng cung.

Đwidmqossi bọeazln họeazl rờvlqwi đuyevi, Quan Tậdcoip Lẫicrhm ởjbewzjyhn cạigkcnh mớygesi mởjbew miệuywjng hỏdfcii: “Tiểhwoau Cửjltgu, hắofbrn chíqossnh làzjyh tháymjji tửjltg Thanh Đwidmlajbng Nhiếtjcmp Đwidmlajbng? Muộyyosi đuyevãdgwg gặumiyp hắofbrn trưqfwbygesc rồlbsxi?”

Khóybsrybsri sao tháymjji tửjltg Thanh Đwidmlajbng quốmwnkc lạigkci biếtjcmt mộyyost ngưqfwbvlqwi nhưqfwbzjyhng thếtjcmzjyho, hóybsra ra làzjyh đuyevãdgwg gặumiyp nhau ởjbewzjyhn ngoàzjyhi, cũzaqong khóybsr tráymjjch hắofbrn sẽaphdevrem tớygesi cửjltga. 


“Lầnmkln trưqfwbygesc, lúwshkc vềqnfm gặumiyp trêzjyhn đuyevưqfwbvlqwng đuyevi, cóybsr duyêzjyhn gặumiyp qua mộyyost lầnmkln.”

zjyhng bấybsrt đuyevofbrc dĩwidmqfwbvlqwi: “Lúwshkc đuyevóybsr chỉhvpw biếtjcmt thâulmvn phậdcoin ngưqfwbvlqwi nàzjyhy khôqnfmng đuyevơpehwn giảjbewn, khôqnfmng ngờvlqw lạigkci làzjyh tháymjji tửjltg Thanh Đwidmlajbng. Nếtjcmu khôqnfmng phảjbewi lúwshkc đuyevóybsr hắofbrn khôqnfmng cóybsrymjjt ýiawz vớygesi ta, trêzjyhn đuyevưqfwbvlqwng vềqnfm chắofbrc đuyevãdgwg bịuywj ta âulmvm thầnmklm giảjbewi quyếtjcmt khôqnfmng còsnsqn hơpehwi thởjbew rồlbsxi.”

Sắofbrc mặumiyt nàzjyhng hiệuywjn lêzjyhn vàzjyhi phầnmkln kìevre lạigkc. Khôqnfmng ngờvlqw tháymjji tửjltg Thanh Đwidmlajbng nàzjyhy làzjyh ngưqfwbvlqwi nọeazl gặumiyp trêzjyhn đuyevưqfwbvlqwng trởjbew vềqnfm. Nhưqfwbng màzjyh, cóybsr phảjbewi đuyevnmklu óybsrc hắofbrn cóybsr vấybsrn đuyevqnfm khôqnfmng? Lúwshkc trưqfwbygesc bịuywjzjyhng đuyeváymjjnh ngãdgwgzjyh vẫicrhn dáymjjm đuyeváymjjnh tiếtjcmng đuyevòsnsqi nạigkcp nàzjyhng làzjyhm trắofbrc phi? Dùbknd ngàzjyhy đuyevóybsr đuyevãdgwg bịuywjzjyhng bàzjyho cho mộyyost trậdcoin rồlbsxi? 

“Đwidmáymjjnh ngưqfwbvlqwi mộyyost trậdcoin, chỉhvpw sợqoss sau khi thuốmwnkc hếtjcmt táymjjc dụeaacng sẽaphd ra tay vớygesi Phưqfwbqossng phủvdrn.” Quan Tậdcoip Lẫicrhm cau màzjyhy, hơpehwi lo lắofbrng. Vốmwnkn tưqfwbjbewng ngưqfwbvlqwi tớygesi sẽaphdzjyh thuộyyosc hạigkc củvdrna tháymjji tửjltg Thanh Đwidmlajbng, nhưqfwbng khôqnfmng ngờvlqw lạigkci làzjyh chíqossnh hắofbrn. Bâulmvy giờvlqw thìevre hay rồlbsxi, thẳhxoxng tay đuyeváymjjnh bầnmklm mặumiyt tháymjji tửjltg Thanh Đwidmlajbng, khôqnfmng cóybsr chuyệuywjn gìevre đuyevưqfwbqossc sao?

Phưqfwbqossng Cưqfwb̉u cưqfwbvlqwi khẽaphd, thấybsry vẻqepe mặumiyt hắofbrn ngưqfwbng trọeazlng, vỗunpt vỗunpt vai hắofbrn nóybsri: “Ca, lo lắofbrng cũzaqong vôqnfm dụeaacng, nêzjyhn tớygesi thìevre sẽaphd tớygesi, đuyeváymjjnh rồlbsxi hẵvjaung nóybsri, ta khôqnfmng lỗunpt đuyevâulmvu. Đwidmưqfwbqossc rồlbsxi, Huynh cũzaqong vềqnfm đuyevi! Ởbtin đuyevâulmvy khôqnfmng cóybsr chuyệuywjn gìevre.” Nàzjyhng khoáymjjt tay áymjjo, ýiawz bảjbewo hắofbrn trởjbew vềqnfm phủvdrn.

“Ừzple, cóybsr việuywjc cứzjyh gọeazli ta.” Hắofbrn gậdcoit đuyevnmklu, xong mớygesi đuyevi ra ngoàzjyhi. Trong lòsnsqng thìevre nghĩwidm, hay làzjyh ngàzjyhy mai khôqnfmng đuyevếtjcmn chợqoss đuyeven, tớygesi trưqfwbygesc xem thửjltg

Vềqnfm phầnmkln ởjbew trong cung, vìevre Nhiếtjcmp Đwidmlajbng rờvlqwi đuyevi màzjyh yếtjcmn hộyyosi tan từekoa sớygesm, mọeazli ngưqfwbvlqwi gầnmkln nhưqfwb đuyevqnfmu rờvlqwi đuyevi hếtjcmt, ngay cảjbew quốmwnkc chủvdrnzaqong đuyevãdgwg chuẩplrin bịuywj hồlbsxi cung. Nhưqfwbng trong lúwshkc nàzjyhy, mộyyost têzjyhn hộyyos vệuywj chạigkcy tớygesi.

“Quốmwnkc chủvdrn, ngưqfwbvlqwi củvdrna Phưqfwbqossng phủvdrn mang mộyyost têzjyhn đuyevàzjyhn ôqnfmng đuyevếtjcmn, nóybsri ban đuyevêzjyhm kẻqepe đuyevóybsrqnfmng vàzjyho Phưqfwbqossng phủvdrn, còsnsqn giảjbew mạigkco tháymjji tửjltg Thanh Đwidmlajbng quốmwnkc, nêzjyhn giao ngưqfwbvlqwi tớygesi cho quốmwnkc chủvdrn xửjltg tríqoss. “

snsqng vốmwnkn khôqnfmng tốmwnkt lắofbrm, quốmwnkc chủvdrn vừekoaa nghe lờvlqwi nàzjyhy, khôqnfmng nóybsri hai lờvlqwi liềqnfmn quáymjjt: “Mang thẳhxoxng xuốmwnkng phếtjcm đuyevi!” Vừekoaa dứzjyht lờvlqwi, vung ốmwnkng tay áymjjo đuyevi vềqnfm phíqossa cung đuyeviệuywjn. Nhưqfwbng vừekoaa mớygesi đuyevi đuyevưqfwbqossc vàzjyhi bưqfwbygesc thìevre bỗunptng dưqfwbng dừekoang bưqfwbygesc quay đuyevnmklu lạigkci. 

“Ngưqfwbơpehwi vừekoaa nóybsri kẻqepe đuyevóybsr nửjltga đuyevêzjyhm xôqnfmng vàzjyho Phưqfwbqossng phủvdrn? Giảjbew mạigkco tháymjji tửjltg Thanh Đwidmlajbng?”

“Dạigkc, dạigkc.” Hộyyos vệuywj đuyevang chuẩplrin bịuywj lui ra bịuywj hắofbrn đuyevyyost ngộyyost quay đuyevnmklu dọeazla sợqoss, nóybsri cũzaqong cóybsr chúwshkt run rẩplriy.

“Ngưqfwbvlqwi đuyevâulmvu? Đwidmi trưqfwbygesc dẫicrhn đuyevưqfwbvlqwng!” 

Hắofbrn quáymjjt, ýiawz bảjbewo hộyyos vệuywj dẫicrhn đuyevưqfwbvlqwng, hộyyos vệuywjzaqong chỉhvpwybsr thểhwoa đuyeváymjjp vâulmvng, dẫicrhn hắofbrn ra ngoàzjyhi.

Nhưqfwbng khi ra bêzjyhn ngoàzjyhi thìevre thấybsry lúwshkc nàzjyhy ngưqfwbvlqwi bịuywj trùbkndm vảjbewi bốmwnk đuyevèxwfs xuốmwnkng đuyevybsrt đuyevãdgwg đuyevzjyhng dậdcoiy, đuyevang phủvdrni bụeaaci trêzjyhn ngưqfwbvlqwi, màzjyh cạigkcnh hắofbrn làzjyhzjyhi têzjyhn hộyyos vệuywjyshm ngãdgwgqnfmn mêzjyh.

“To gan, ngưqfwbơpehwi...” Hộyyos vệuywj quáymjjt lêzjyhn, rúwshkt bộyyosi kiếtjcmm ởjbew thắofbrt lưqfwbng ra đuyevuywjnh đuyevyyosng thủvdrn, lạigkci bịuywj quốmwnkc chủvdrnjbew sau lưqfwbng quáymjjt. 

“Làzjyhm càzjyhn! Đwidmóybsrzjyh tháymjji tửjltg Thanh Đwidmlajbng!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.