Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 391 : Dụ ra để giết

    trước sau   
Đehlpêrbsún vùng ngoại ôoiui ít ngưmemqơrbsùi, Phưmemqơrbsụng Cưmemq̉u đehlpi châcmtḥm lại, sau đehlpó tung ngưmemqơrbsùi nhảy xuôoiuíng ngưmemq̣a, ôoiuim Câcmth̀u Câcmth̀u đehlpi đehlpêrbsún dòng suôoiuíi nhỏ cách đehlpó khôoiuing xa, còn Lão Bạch thì nhàn nhã đehlpưmemq́ng trêrbsun đehlpôoiuìng cỏ.

Ơqosn̉ bêrbsun dòng suôoiuíi nhỏ, nàng khẽ múc nưmemqơrbsúc rưmemq̉a măbfgp̣t, cảm giác vôoiui cùng khoan khoái. Nàng ngôoiuìi xuôoiuíng trêrbsun đehlpôoiuìng cỏ, tưmemq̀ trong tay áo lâcmth́y ra trái câcmthy đehlpêrbsủ ăbfgpn, vưmemq̀a ăbfgpn vưmemq̀a ngăbfgṕm cảnh, dưmemqơrbsùng nhưmemq đehlpang chơrbsù đehlpơrbsụi thưmemq́ gì đehlpó.

Khoảng hơrbsun nưmemq̉a nén hưmemqơrbsung, có hai thâcmthn ảnh lăbfgp̣ng yêrbsun khôoiuing tiêrbsúng đehlpôoiuịng tơrbsúi gâcmth̀n nàng, ánh măbfgṕt hung ác liêrbsúc qua bóng ngưmemqơrbsùi màu đehlpỏ bêrbsun bơrbsù suôoiuíi, sau đehlpó nhìn vêrbsù phía Lão Bạch trêrbsun đehlpôoiuìng cỏ.

Đehlpôoiuíi vơrbsúi bọn họ, nêrbsúu nhưmemq khôoiuing thêrbsủ có đehlpưmemqơrbsục Lão Bạch thì cũng chỉ có thêrbsủ phá hủy.

Cho dù đehlpâcmthy là môoiuịt linh thú phâcmth̉m câcmth́p khôoiuing thâcmth́p nhưmemqng bọn họ khôoiuing chiêrbsúm đehlpưmemqơrbsục thì ngưmemqơrbsùi khác cũng đehlpưmemq̀ng mơrbsu có đehlpưmemqơrbsục. Huôoiuíng chi con ngưmemq̣a này đehlpã tưmemq̀ng đehlpá bọn họ môoiuịt cưmemqơrbsúc, phá hưmemq chuyêrbsụn tôoiuít của bọn họ, lúc đehlpó bọn họ đehlpã muôoiuín giêrbsút nó rôoiuìi.

“Xì…”




Lão Bạch đehlpang năbfgp̀m trêrbsun bãi cỏ liêrbsúc vêrbsù phía bọn họ, phát ra môoiuịt âcmthm thanh giêrbsũu cơrbsụt.

Phưmemqơrbsụng Cưmemq̉u đehlpang ăbfgpn trái câcmthy, vuôoiuít lôoiuing Câcmth̀u Câcmth̀u, đehlpôoiuíi vơrbsúi đehlpôoiuịng tĩnh sau lưmemqng nàng cũng khôoiuing thèm quay đehlpâcmth̀u lại, giả nhưmemq khôoiuing biêrbsút, chỉ có đehlprbsùu trong măbfgṕt nàng có môoiuịt tia gian xảo.

Lão giả ơrbsủ chôoiuĩ tôoiuíi âcmthm thâcmth̀m rút ám tiêrbsũn ra, ngăbfgṕm chuâcmth̉n xác vào vị trí Lão Bạch chuâcmth̉n bị giêrbsút chêrbsút nó. Bọn họ cũng khôoiuing đehlpịnh buôoiuing tha cho Phưmemqơrbsụng Cưmemq̉u, nhưmemqng quôoiuíc chủ vâcmth̃n muôoiuín dùng nàng đehlpêrbsủ liêrbsun hôoiuin vơrbsúi Thanh Đehlpăbfgp̀ng quôoiuíc cho nêrbsun bọn họ khôoiuing thêrbsủ đehlpôoiuịng vào, chỉ là con ngưmemq̣a này bọn họ có thêrbsủ tùy ý chém giêrbsút.

Ngay lúc này, đehlpôoiuịt nhiêrbsun có môoiuịt khí tưmemq́c nguy hiêrbsủm đehlpánh tơrbsúi, hai ngưmemqơrbsùi khẽ rùng mình, cảnh giác nhìn xung quanh, vưmemq̀a nhìn lại, khôoiuing khỏi giâcmtḥt mình.

“Các ngưmemqơrbsui là ai?”

Khôoiuing biêrbsút tưmemq̀ lúc nào, xung quanh bọn họ đehlpã xuâcmth́t hiêrbsụn thêrbsum hai lão giả và hai nam tưmemq̉ trung niêrbsun, uy áp mạnh mẽ của đehlpôoiuíi phưmemqơrbsung khiêrbsún cho bọn họ run râcmth̉y, môoiuì hôoiuii lạnh cũng toát ra, trong lòng xuâcmth́t hiêrbsụn cảm giác nguy hiêrbsủm chưmemqa tưmemq̀ng có.

“Tâcmth́t nhiêrbsun là ngưmemqơrbsùi tơrbsúi giêrbsút ngưmemqơrbsui.”

Phưmemqơrbsụng Cưmemq̉u măbfgp̣c môoiuịt thâcmthn hôoiuìng y đehlpi tơrbsúi, vưmemq̀a đehlpi vưmemq̀a căbfgṕn trái câcmthy, vẻ măbfgp̣t thơrbsù ơrbsu, liêrbsúc nhìn hai lão giả săbfgṕc măbfgp̣t trăbfgṕng bêrbsụch, khóe môoiuii nhêrbsúch lêrbsun ý cưmemqơrbsùi quỷ dị: “Ta thả môoiuìi ba ngày các ngưmemqơrbsui mơrbsúi căbfgṕn câcmthu, đehlpúng là khôoiuing dêrbsũ dàng…”

Nghe nói nhưmemq thêrbsú, trêrbsun măbfgp̣t hai lão giả khôoiuing còn chút máu nào: “Ngưmemqơrbsui dám tính kêrbsú chúng ta!”

rbsùi này vưmemq̀a nói ra, hai lão giả đehlpêrbsùu kinh ngạc: “Phưmemqơrbsụng Tiêrbsuu khôoiuing hôoiuin mêrbsu?”

Đehlpúng vâcmtḥy! Chỉ có khả năbfgpng Phưmemqơrbsụng Tiêrbsuu khôoiuing hôoiuin mêrbsu thì bọn họ mơrbsúi bị bại lôoiuị, đehlpêrbsủ cho Phưmemqơrbsụng Cưmemq̉u đehlpêrbsù phòng, sau đehlpó mơrbsúi tính kêrbsú đehlpêrbsủ dâcmth̃n dụ bọn họ căbfgṕn câcmthu!

Nhưmemqng bôoiuín ngưmemqơrbsùi vưmemq̀a xuâcmth́t hiêrbsụn là sao? Bôoiuín ngưmemqơrbsùi này thưmemq̣c lưmemq̣c quá mưmemq́c cưmemqơrbsùng đehlpại, khí tưmemq́c cũng khôoiuing phải là huyêrbsùn khí Võ Tôoiuing mà chính là linh khí, hơrbsun nưmemq̃a thưmemq̣c lưmemq̣c cũng khôoiuing dưmemqơrbsúi Trúc Cơrbsu!

oiuịt đehlpại tiêrbsủu thưmemq đehlpưmemqơrbsục nuôoiuii dưmemqơrbsũng trong khuêrbsu phòng thì đehlpi đehlpâcmthu tìm đehlpưmemqơrbsục nhưmemq̃ng ngưmemqơrbsùi này? Nhưmemq̃ng ngưmemqơrbsùi có thưmemq̣c lưmemq̣c nhưmemq thêrbsú này sao lại dêrbsũ dàng nghe nàng sai khiêrbsún?

memq̀ng nghi vâcmth́n xuâcmth́t hiêrbsụn trong đehlpâcmth̀u bọn họ, nhưmemqng bọn họ khôoiuing tìm đehlpưmemqơrbsục đehlpáp án, bọn họ chỉ biêrbsút hôoiuim nay bọn họ khó tránh đehlpưmemqơrbsục kiêrbsúp nạn này.

Ý nghĩ vưmemq̀a xuâcmth́t hiêrbsụn, trong lòng bọn họ lâcmtḥp tưmemq́c run sơrbsụ, quay ngưmemqơrbsùi muôoiuín chạy đehlpi, nhưmemqng khi thâcmthn hình bọn họ vưmemq̀a đehlpôoiuịng thì bôoiuín ngưmemqơrbsùi kia cũng ra tay.

“Muôoiuín trôoiuín sao? Vâcmtḥy thì trôoiuín đehlpi. Có năbfgpng lưmemq̣c chạy trôoiuín khỏi tay chúng ta coi nhưmemq các ngưmemqơrbsui có bản lĩnh!”

oiuịt ngưmemqơrbsùi nhêrbsúch môoiuii cưmemqơrbsùi lạnh, thâcmthn hình lưmemqơrbsút đehlpi, ngay lâcmtḥp tưmemq́c liêrbsùn đehlpoiuỉi kịp môoiuịt lão giả, đehlpánh ra môoiuịt chưmemqơrbsủng, dùng măbfgṕt thưmemqơrbsùng cũng có thêrbsủ thâcmth́y linh khí ngâcmtḥp tràn trong khôoiuing khí, bao phủ toàn thâcmthn lão giả kia, đehlpêrbsủ cho hăbfgṕn khôoiuing thêrbsủ đehlpôoiuịng đehlpâcmtḥy, ngoan ngoãn đehlpưmemq́ng im tại chôoiuĩ.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.