Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)
Chương 364 : Nộp mạng đi
Sứcsqz c mạaglv nh vốhyhd n đhpfc ãdmxd mấuzcm t đhpfc i dưeaqf ờdxbu ng nhưeaqf trởqkiw lạaglv i trong cơkhlv thểstjo trong nháxafx y mắxfzo t, trong đhpfc ôdxbu i mắxfzo t củhatb a bọlcxf n họlcxf chiếhatb u lêpcce n tinh quang, nắxfzo m tay khẽclth giọlcxf ng quáxafx t mộclth t tiếhatb ng, khílzip tứcsqz c linh lựcoom c toàcoom n thâykjg n xôdxbu ng lêpcce n, hộclth i tụyhaw vàcoom o trong mỗvbix i mộclth t gâykjg n mạaglv ch trong cơkhlv thểstjo .
“Hưeaqf !”
Khẽclth quáxafx t mộclth t tiếhatb ng, thâykjg n thểstjo bay vọlcxf t lêpcce n giữfroq a khôdxbu ng trung giãdmxd n ra, chỉhpfc thấuzcm y hai tay củhatb a bọlcxf n họlcxf giơkhlv ra giữfroq a khôdxbu ng khílzip , húyhaw t lấuzcm y luồanbm ng khílzip trong khôdxbu ng khílzip vàcoom o trong lòyhaw ng bàcoom n tay, hung hăanbm ng đhpfc áxafx nh xuốhyhd ng chỗvbix lãdmxd o giàcoom gầolkw y khôdxbu kia.
Cóefjr ngưeaqf ờdxbu i bấuzcm m tay niệaicr m thầolkw n chúyhaw , luôdxbu ̀ng khí vưeaqf ̀a băanbm ́n ra lâykjg ̣p tưeaqf ́c ngưeaqf ng tụ thành môdxbu ̣t luôdxbu ̀ng khí lạnh, sau đhpfc ó lao vêpcce ̀ phía lão giàcoom gâykjg ̀y gò vơkhlv ́i khí thêpcce ́ săanbm ́c bén, ra tay hung dữfroq mạaglv nh mẽclth khiếhatb n Phưeaqf ợfroq ng Cửyhaw u khôdxbu ng thểstjo khôdxbu ng cảbfpz m kháxafx i, tu vi Kim Đusqf an kỳxvpm quảbfpz nhiêpcce n kháxafx c hẳotqu n.
Hai ngưeaqf ờdxbu i còyhaw n lạaglv i, mộclth t ngưeaqf ờdxbu i vung tay mộclth t chưeaqf ởqkiw ng đhpfc áxafx nh tớvgsl i, mộclth t ngưeaqf ờdxbu i vung ốhyhd ng tay áxafx o bắxfzo n ra áxafx m khílzip , tấuzcm t cảbfpz đhpfc ềpigg u hưeaqf ớvgsl ng vềpigg phílzip a lãdmxd o giàcoom gầolkw y gòyhaw kia, bốhyhd n ngưeaqf ờdxbu i côdxbu ng kílzip ch tạaglv o thàcoom nh mộclth t vòyhaw ng tròyhaw n, khôdxbu ng cho ôdxbu ng ta cơkhlv hộclth i chạaglv y trốhyhd n, chỉhpfc làcoom thựcoom c lựcoom c củhatb a lãdmxd o giàcoom gầolkw y khôdxbu kia rõksgy ràcoom ng ởqkiw trêpcce n bốhyhd n ngưeaqf ờdxbu i bọlcxf n họlcxf .
Chỉhpfc thấuzcm y ôdxbu ng ta vốhyhd n đhpfc ang nhắxfzo m mắxfzo t kếhatb t con dấuzcm u đhpfc ộclth t nhiêpcce n mởqkiw đhpfc ôdxbu i mắxfzo t hung áxafx c kháxafx t máxafx u, trong đhpfc ôdxbu i mắxfzo t đhpfc óefjr giốhyhd ng nhưeaqf cóefjr huyếhatb t quang chiếhatb u ra vậkfzh y, mùhpfc i máxafx u tanh cùhpfc ng tửyhaw khílzip rấuzcm t nặotqu ng, quấuzcm n quanh trêpcce n ngưeaqf ờdxbu i ôdxbu ng ta, nghiêpcce m mặotqu t kêpcce u mộclth t tiếhatb ng, hai tay bỗvbix ng nhiêpcce n đhpfc ẩcoom y ra con dấuzcm u cuốhyhd i cùhpfc ng đhpfc ưeaqf ợfroq c kếhatb t thàcoom nh.
“A!”
Khílzip tứcsqz c huyếhatb t quang nồanbm ng đhpfc ậkfzh m từuctu hai tay khua ra ngoàcoom i, khílzip thểstjo hung hăanbm ng mạaglv nh mẽclth giốhyhd ng nhưeaqf sóefjr ng gióefjr đhpfc áxafx nh vềpigg phílzip a bốhyhd n ngưeaqf ờdxbu i họlcxf , từuctu ng ngưeaqf ờdxbu i đhpfc ềpigg u bịefjr ôdxbu ng ta đhpfc áxafx nh bay ra ngoàcoom i.
“Phụyhaw t!”
Bốhyhd n ngưeaqf ờdxbu i họlcxf bịefjr khílzip tứcsqz c huyếhatb t quang mạaglv nh mẽclth cùhpfc ng mãdmxd nh liệaicr t làcoom m cho bịefjr thưeaqf ơkhlv ng, thâykjg n thểstjo bay ra ngoàcoom i, đhpfc ồanbm ng thờdxbu i trong miệaicr ng phun ra ngụyhaw m máxafx u tưeaqf ơkhlv i, ngãdmxd ra ngoàcoom i hơkhlv n mưeaqf ờdxbu i méloel t, rơkhlv i xuốhyhd ng bêpcce n cạaglv nh trậkfzh n pháxafx p, vừuctu a dílzip nh đhpfc ếhatb n vệaicr t máxafx u tưeaqf ơkhlv i trêpcce n mặotqu t đhpfc ấuzcm t giốhyhd ng nhưeaqf cóefjr từuctu ng đhpfc ôdxbu i tay đhpfc ang đhpfc èdolj éloel p bọlcxf n họlcxf xuốhyhd ng đhpfc ấuzcm t vậkfzh y.
Thếhatb nhưeaqf ng may màcoom khílzip tứcsqz c linh lựcoom c trong cơkhlv thểstjo bốhyhd n ngưeaqf ờdxbu i bọlcxf n họlcxf đhpfc ãdmxd hồanbm i phụyhaw c, thâykjg n thểstjo cũaujj ng khôdxbu ng mềpigg m nhũaujj n vôdxbu lựcoom c khôdxbu ng thểstjo đhpfc ứcsqz ng lêpcce n nhưeaqf trưeaqf ớvgsl c, chìnfvw làcoom , dùhpfc sao cũaujj ng bịefjr khílzip tứcsqz c huyếhatb t quang mạaglv nh mẽclth kia làcoom m bịefjr thưeaqf ơkhlv ng, nhấuzcm t thờdxbu i muốhyhd n đhpfc ứcsqz ng lêpcce n lạaglv i khôdxbu ng thểstjo .
Vàcoom o lúyhaw c nàcoom y, áxafx nh mắxfzo t âykjg m hiểstjo m kháxafx t máxafx u củhatb a lãdmxd o giàcoom gầolkw y gòyhaw kia sau khi liếhatb c qua bốhyhd n ngưeaqf ờdxbu i đhpfc ang ngãdmxd trong trậkfzh n pháxafx p, chuyểstjo n sang nhìnfvw n vềpigg phílzip a Phưeaqf ợfroq ng Cửyhaw u đhpfc ang khôdxbu ng thểstjo cửyhaw đhpfc ộclth ng đhpfc ứcsqz ng trong trậkfzh n pháxafx p, sáxafx t khílzip trong mắxfzo t ôdxbu ng ta dọlcxf a ngưeaqf ờdxbu i nhưeaqf thếhatb , khuôdxbu n mặotqu t dữfroq tợfroq n kinh khủhatb ng nhưeaqf vậkfzh y, áxafx nh mắxfzo t hung áxafx c kia nhưeaqf muốhyhd n bóefjr p náxafx t Phưeaqf ợfroq ng Cửyhaw u thàcoom nh vạaglv n mảbfpz nh, khiếhatb n trong lòyhaw ng bốhyhd n tu sĩlcxf Kim Đusqf an kỳxvpm khôdxbu ng khỏpvbs i cảbfpz kinh.
“Chạaglv y mau!”
Bốhyhd n ngưeaqf ờdxbu i họlcxf khôdxbu ng nhịefjr n đhpfc ưeaqf ợfroq c màcoom lêpcce n tiếhatb ng hôdxbu , lúyhaw c nàcoom y cũaujj ng khôdxbu ng kìnfvw m nổdxbu i màcoom dồanbm n đhpfc ậkfzh p lo lắxfzo ng cho nàcoom ng, khôdxbu ng phảbfpz i vìnfvw nàcoom ng cầolkw m vậkfzh n mệaicr nh củhatb a bọlcxf n họlcxf mớvgsl i lo lắxfzo ng cho an nguy củhatb a nàcoom ng, nếhatb u nàcoom ng chếhatb t, vậkfzh y thìnfvw thầolkw n hồanbm n bịefjr nàcoom ng thu lấuzcm y củhatb a bọlcxf n họlcxf cũaujj ng sẽclth khôdxbu ng làcoom mốhyhd i uy hiếhatb p nữfroq a.
Bọlcxf n họlcxf lêpcce n tiếhatb ng nhắxfzo c nhởqkiw chỉhpfc vìnfvw sựcoom xuấuzcm t sắxfzo c củhatb a nàcoom ng, chỉhpfc làcoom vìnfvw bọlcxf n họlcxf khôdxbu ng muốhyhd n nhìnfvw n thấuzcm y mộclth t báxafx chủhatb cóefjr báxafx khílzip vưeaqf ơkhlv ng giảbfpz mộclth t ngàcoom y nàcoom o đhpfc óefjr rấuzcm t cóefjr khảbfpz năanbm ng nắxfzo m giữfroq mộclth t phưeaqf ơkhlv ng còyhaw n chưeaqf a vùhpfc ng dậkfzh y đhpfc ãdmxd bịefjr bóefjr p chếhatb t.
“Chạaglv y? Ha ha! Pháxafx hỏpvbs ng chuyệaicr n tốhyhd t củhatb a ta, lãdmxd o phu khôdxbu ng nhữfroq ng muốhyhd n giếhatb t ảbfpz , còyhaw n muốhyhd n ảbfpz chếhatb t khôdxbu ng toàcoom n thâykjg y!”
Từuctu ng chữfroq pháxafx t ra lộclth ra sựcoom kháxafx t máxafx u hung áxafx c, giọlcxf ng nóefjr i lạaglv nh lẽclth o nham hiểstjo m vừuctu a dứcsqz t, chỉhpfc thấuzcm y sáxafx t khílzip ùhpfc n ùhpfc n kéloel o đhpfc ếhatb n, giốhyhd ng nhưeaqf thủhatb y triềpigg u đhpfc áxafx nh vềpigg phílzip a Phưeaqf ợfroq ng Cửyhaw u, dưeaqf ờdxbu ng nhưeaqf muốhyhd n chìnfvw m trong sáxafx t khílzip kia vậkfzh y.
Đusqf ồanbm ng thờdxbu i vàcoom o lúyhaw c nàcoom y, lãdmxd o giàcoom gầolkw y gòyhaw vốhyhd n vẫhpfc n luôdxbu n ngồanbm i xếhatb p bằotqu ng kia cũaujj ng phi thâykjg n lêpcce n, bàcoom n tay tùhpfc m tháxafx nh móefjr ng vuốhyhd t mang theo tửyhaw khílzip lạaglv nh lẽclth o u áxafx m đhpfc áxafx nh vềpigg phílzip a Phưeaqf ợfroq ng Cửyhaw u, tốhyhd c đhpfc ộclth vôdxbu cùhpfc ng nhanh, cơkhlv hồanbm khiếhatb n ngưeaqf ờdxbu i ta khôdxbu ng nhìnfvw n thấuzcm y đhpfc ưeaqf ợfroq c thâykjg n ảbfpz nh củhatb a ôdxbu ng ta, chỉhpfc cảbfpz m thấuzcm y tửyhaw khílzip hủhatb y diệaicr t nồanbm ng đhpfc ậkfzh m khiếhatb n ngưeaqf ờdxbu i kháxafx c khôdxbu ng thởqkiw đhpfc ưeaqf ợfroq c.
“Nộclth p mạaglv ng đhpfc i!”
“Hư
Khẽ
Có
Hai ngư
Chỉ
“A!”
Khí
“Phụ
Bố
Thế
Và
“Chạ
Bố
Bọ
“Chạ
Từ
Đ
“Nộ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.