Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 358 : Cứu mạng

    trước sau   
“Ngưjtecvfyri... ngưjtecvfyri nàolcey làolce ai vậjnxcy?”

Bốjnxcn tu sĩpcis Kim Đjnxcan kỳgldl kinh ngạewcec nhìswzmn thâfwuen ảfjtenh nhỏ gầvxcry đcxsiolcet nhiêcgsfn đcxsiyjxgng lêcgsfn tháxydjo chạewcey, đcxsii đcxsiếjbryn chỗocnlxydjch bọobzrn họobzr chỉeiek khoảfjteng năcienm, sáxydju mévplht, kévplho lấsmpzy mộolcet nam tửazru bẩcsspn thỉeieku, mộolcet tay bịrvvat lấsmpzy mũswzmi miệolceng củexiya hắjston ta, sau đcxsió kévplho ngưjtecvfyri ra khỏxjbfi kếjbryt giớqtzdi.

Bọobzrn họobzr có tu vi Kim Đjnxcan kỳgldl mà vàolceo trong trậjnxcn pháxydjp nàolcey cũng cảfjtem thấsmpzy toàolcen thâfwuen vôjlsg lựttyuc, ngay cảfjte đcxsiyjxgng cũswzmng khôjlsgng thểkkow đcxsiyjxgng lêcgsfn, màolce thâfwuen ảfjtenh nhỏxjbf nhắjston kia sao lạewcei cócxsi thểkkow? Trong đcxsiâfwuey ngoạewcei trừqgqv kếjbryt giớqtzdi vàolce trậjnxcn pháxydjp ra, còjbryn cócxsi âfwuem thanh quỷrqbb dịrvva củexiya quỷrqbb nữzcjs huyếjbryt y kia, nếjbryu khôjlsgng phảfjtei tu vi Kim Đjnxcan kỳgldl trơmtfh̉ lêcgsfn thì căcienn bảfjten khôjlsgng chốjnxcng đcxsivjaq đcxsiưjtecsqicc. 

Nhưjtecng mộolcet màolcen trưjtecqtzdc mắjstot kia lạewcei pháxydj vỡvjaq quy luậjnxct nàolcey, khiếjbryn cho đcxsivxcru ócxsic bọobzrn họobzr trốjnxcng rỗocnlng, sợsqic ngâfwuey ngưjtecvfyri nhìswzmn cảfjtenh nàolcey.

exiyi hôjlsgi thốjnxci khócxsi gửazrui lậjnxcp tứyjxgc xôjlsgng thẳovelng vàolceo nãtvmoo bộolce khiếjbryn cho cảfjte ngưjtecvfyri La Vũswzm chợsqict tỉeieknh táxydjo lạewcei, khi nhìswzmn thấsmpzy nhưjtec̃ng thứyjxg kì dị và đcxsiáng sơmtfḥ xung quanh, hăcieńn khôjlsgng nhịrvvan đcxsiưjtecsqicc màolce kinh hôjlsg mộolcet tiếjbryng: “Cái quái quỷrqbbswzm vậjnxcy?”

“Quỷrqbb ăcienn thịrvvat ngưjtecvfyri! Còjbryn khôjlsgng mau trốjnxcn đcxsii!” 


Phưjtecsqicng Cửazruu tứyjxgc giậjnxcn nócxsii, túfjtem chặocnlt cổgldl áxydjo củexiya hắjston, trựttyuc tiếjbryp kévplho hắjston lao ra khỏxjbfi kếjbryt giớqtzdi.

fjtec nàolcey, lãtvmoo giả gâfwuèy khôjlsg kia đcxsiãtvmo hoàolcen hồkjswn lạewcei từqgqv trong sựttyu kinh ngạewcec, mắjstot thấsmpzy hai ngưjtecvfyri chạewcey trốjnxcn ra khỏxjbfi kếjbryt giớqtzdi, ôjlsgng ta vung tay lêcgsfn, chỉeiek thấsmpzy mộolcet dòjbryng máxydju tưjtecơmtfhi văcienng lêcgsfn từqgqvjtecqtzdi mặocnlt đcxsismpzt, giốjnxcng nhưjtec tháxydjc máxydju bắjston tung tócxsie. 

olce trong nháxydjy mắjstot đcxsiócxsi, La Vũswzm chưjteca kịp thu châfwuen lại đcxsiã ngã vềqlwi phíeaeya trưjtecqtzdc, sau đcxsió bị kêcgsf́t giơmtfh́i kia bắjston trởsqic vềqlwi

“Bịrvvach!”

“A!”

Tiếjbryng va chạewcem vang lêcgsfn, hai ngưjtecvfyri bịrvva bắjston trởsqic vềqlwi, ngãtvmo ngồkjswi trêcgsfn mặocnlt đcxsismpzt, còjbryn chưjteca kịrvvap đcxsiyjxgng lêcgsfn đcxsiã thấsmpzy dưjtecqtzdi lòjbryng đcxsismpzt chỗocnl bọobzrn họobzr ngồkjswi cócxsi hai cáxydji xưjtecơmtfhng tay vưjtecơmtfhn ra cầvxcrm lấsmpzy châfwuen củexiya hai ngưjtecvfyri họobzr, dùexiyng sứyjxgc kévplho bọobzrn họobzr xuốjnxcng lòjbryng đcxsismpzt.   

“Cúfjtet ngay cho ta!”

La Vũswzm chợsqict quáxydjt mộolcet tiếjbryng, đcxsiưjteca châfwuen đcxsiewcep náxydjt bộolcejtecơmtfhng tay kia, ai ngơmtfh̀ bàolcen tay đcxsiócxsi lạewcei cứyjxgng nhưjtec sắjstot, mặocnlc hắjston cócxsi đcxsiewcep thếjbryolceo cũswzmng khôjlsgng vỡvjaq lấsmpzy mộolcet mảfjtenh, ngưjtecsqicc lạewcei lựttyuc đcxsiewceo càolceng mạewcenh hơmtfhn, kévplho hắjston vàolceo trong bùexiyn, hai châfwuen hăcieńn cũswzmng vìswzm thếjbryolcefjten sâfwueu vàolceo trong, hăcieńn kinh hãtvmoi nhìswzmn vềqlwi phíeaeya chủexiy tửazru thì lâfwuẹp tưjtećc bị dáng vẻ dũswzmng cảfjtem củexiya nàolceng dọobzra sợsqic.

Sắjstoc mặocnlt nàolceng khócxsi coi nhìswzmn chằcienm chằcienm xưjtecơmtfhng tay đcxsiang cầvxcrm hai châfwuen nàolceng, nàng giốjnxcng nhưjtec bịrvva chọobzrc giậjnxcn, tứyjxgc giậjnxcn dùexiyng tay bócxsip náxydjt bộolcejtecơmtfhng tay kia, sau đcxsiócxsi đcxsiáxydj đcxsiáxydj châfwuen đcxsiyjxgng lêcgsfn, trong miệolceng còjbryn cháxydjn ghévplht nói: “Chếjbryt tiệolcet! Bẩcsspn chếjbryt đcxsii đcxsiưjtecsqicc!” 

La Vũswzm kinh ngạewcec, ngâfwuey ngưjtecvfyri nhìswzmn nàolceng, hắjston chưjteca từqgqvng biếjbryt chủexiy tửazrucxsifjtec tàolce mịrvva xinh đcxsijnxcp, có lúc thanh nhãtvmo tuyệolcet trầvxcrn của hăcieńn lạewcei biếjbryt phun ra câfwueu thôjlsg tụzuhoc nhưjtec vậjnxcy!

Hắjston bỗocnlng nhiêcgsfn hoàolcen hồkjswn, thấsmpzy hai tay mìswzmnh cũswzmng bịrvva bộolcejtecơmtfhng khôjlsg kia giữzcjs chặocnlt, lậjnxcp tứyjxgc la hévplht thấsmpzt thanh: “Chủexiy tửazru! Cứyjxgu mạewceng!”

Phưjtecsqicng Cưjtec̉u quay đcxsivxcru nhìswzmn, thấsmpzy hắjston vẫpcisn ngồkjswi dưjtecqtzdi đcxsismpzt, bịrvva bộolcejtecơmtfhng tay kia nắjstom chặocnlt, lậjnxcp tứyjxgc bấsmpzm ngócxsin tay niệolcem thầvxcrn chúfjte, chỉeiek nghe thấsmpzy âfwuem thanh ầvxcrm ầvxcrm vang lêcgsfn, bộolcejtecơmtfhng tay đcxsiang túfjtem lấsmpzy La Vũswzm kia từqgqvng ngócxsin náxydjt vụzuhon, rơmtfhi đcxsivxcry trêcgsfn đcxsismpzt. 

“Đjnxci!”

olceng mộolcet tay túfjtem lấsmpzy cổgldl áxydjo hắjston kévplho đcxsii, khôjlsgng hềqlwi hiếjbryu chiếjbryn, áxydjnh mắjstot nhìswzmn kếjbryt giớqtzdi mộolcet lầvxcrn nữzcjsa, đcxsirvvanh pháxydj kếjbryt giớqtzdi chạewcey ra. 

olce bốjnxcn tu sĩpcis Kim Đjnxcan kỳgldl thấsmpzy nàolceng bấsmpzm ngócxsin tay chíeaeynh làolce mộolcet đcxsiưjtecvfyrng pháxydjp quyếjbryt đcxsiáxydjnh ra, mắjstot liềqlwin lócxsie sáxydjng, trong mắjstot áxydjnh lêcgsfn tia hy vọobzrng, thấsmpzy nàolceng muốjnxcn kévplho nam tửazru kia chạewcey đcxsii, lậjnxcp tứyjxgc hévplht to mộolcet tiếjbryng. 

“Cứyjxgu mạewceng!”

Nghe thấsmpzy tiếjbryng cầvxcru cứyjxgu phíeaeya sau, Phưjtecsqicng Cửazruu giậjnxct khócxsie môjlsgi, khôjlsgng quay đcxsivxcru lạewcei, nócxsii: “Bốjnxcn vịrvva tu sĩpcis Kim Đjnxcan kỳgldl còn phải cầvxcru ta cứyjxgu sao? Đjnxcqgqvng đcxsiùexiya nữzcjsa!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.