Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 349 : Tìm thuốc

    trước sau   
Phưsjpugahtng Cửjyrau ởhovwhcqeng cha nàfiwtng cảyxgp buổbxaii sáwigong, gầwigon đgmlhếgahtn giờhgwh ngọfeix thìwmug mớihkai thấbxaiy gia gia nàfiwtng trởhovw vềyxgp.

“Phưsjpugahtng nha đgmlhwigou, gia gia đgmlhãozcl làm xong viêfqfḥc rồvryhi!” Lãozclo tháwigoi gia đgmlhi vàfiwto trong nhà vớihkai nụhvagsjpuhgwhi nởhovw trêfqfhn môavlgi, sau khi đgmlhếgahtn bàfiwtn róvdxmt chéemkqn nưsjpuihkac uốklcpng xong liềyxgpn đgmlhi thẳgoufng vàfiwto bêfqfhn trong, nhìwmugn thấbxaiy Phưsjpugahtng Tiêfqfhu ngồvryhi đgmlhwigou giưsjpuhgwhng sắenroc mặofdut kháwigo tốklcpt nêfqfhn đgmlhi đgmlhếgahtn cáwigoi ghếgahtfqfhn cạetqunh ngồvryhi xuốklcpng. 

“Gia gia, quốklcpc chủknbe khôavlgng làfiwtm khóvdxm ngưsjpuhgwhi chứzgga?” Phưsjpugahtng Cửjyrau nhìwmugn ôavlgng rồvryhi hỏplrti. Tuy nóvdxmi mọfeixi quyềyxgpn hạetqun đgmlhyxgpu trảyxgp lạetqui cho Môavlg̣ Dung Bác rồvryhi nhưsjpung thếgaht lựhgwhc củknbea Phưsjpugahtng phủknbe bọfeixn họfeix vẫrptcn khiếgahtn ngưsjpuhgwhi kháwigoc khôavlgng dáwigom xem nhẹecfg, chắenroc chắenron têfqfhn quốklcpc chủknbe kia cũxsbeng sẽouza khôavlgng yêfqfhn tâigpmm vềyxgp bọfeixn họfeix.

“Khôavlgng đgmlhâigpmu! Phưsjpugahtng phủknbe chúldiwng ta từknbe bỏplrt quyềyxgpn lựhgwhc, ta thấbxaiy hắenron rấbxait vui thìwmugvdxm, làfiwtm sao cóvdxm thểlixifiwtm khóvdxm mộsseyt lãozclo giàfiwt nhưsjpu ta đgmlhưsjpuơbraj̣c? Ngưsjpugahtc lạetqui, mấbxaiy vịamrmwigoc lãozclo lạetqui muốklcpn giữlamo ta lạetqui, muốklcpn ta thay đgmlhbxaii quyếgahtt đgmlhamrmnh, bọfeixn họfeixfiwt nhữlamong ngưsjpuhgwhi phụhvagng sựhgwh triềyxgpu đgmlhìwmugnh từknbe triềyxgpu trưsjpuihkac nêfqfhn đgmlhưsjpuơbrajng nhiêfqfhn làfiwt biếgahtt đgmlhưsjpugahtc sựhgwh trung thàfiwtnh củknbea Phưsjpugahtng phủknbe chúldiwng ta đgmlhklcpi vớihkai Diệecfgu Nhậdvjdt quôavlǵc nàfiwty, chỉnaupfiwt...” Lãozclo tháwigoi gia thởhovwfiwti mộsseyt tiếgahtng, hành đgmlhôavlg̣ng của Môavlg̣ Dung Bác thâigpṃt sưsjpụ đgmlhã khiêfqfh́n cho ôavlgng thâigpḿt vọng.

Phầwigon lớihkan cuộsseyc đgmlhhgwhi củknbea bọfeixn họfeix đgmlhyxgpu bảyxgpo vệecfg Diệecfgu Nhậdvjdt quôavlǵc nàfiwty cho hắenron, nhưsjpung đgmlhếgahtn cuốklcpi cùhcqeng thìwmug sao? Môavlg̣ Dung Bác lạetqui muốklcpn giếgahtt cháu trai ôavlgng, lạetqui còvryhn muốklcpn đgmlhlixi cháwigou gáwigoi củknbea ôavlgng gảyxgp cho ngưsjpuhgwhi ta làfiwtm trắenroc phi! 

Trắenroc phi? Nóvdxmi thìwmug dễavlg nghe lắenrom, nhưsjpung thựhgwhc ra kháwigoc nàfiwto làfiwtm tiểlixiu thiếgahtp đgmlhâigpmu.


Nàng đgmlhưsjpuhgwhng đgmlhưsjpuhgwhng làfiwt viêfqfhn minh châigpmu củknbea Phưsjpugahtng phủknbe, vậdvjdy màfiwt lạetqui phảyxgpi gảyxgpfiwtm tiểlixiu thiếgahtp sao? Cho dùhcqefiwtfiwtm chívdxmnh phi thìwmug nhữlamong nam nhâigpmn bìwmugnh thưsjpuhgwhng cũxsbeng khôavlgng xứzggang đgmlhưsjpugahtc vớihkai Phưsjpugahtng nha đgmlhwigou nhàfiwt ôavlgng.

“Nếgahtu đgmlhãozcl giao lạetqui hếgahtt quyềyxgpn lựhgwhc rồvryhi, vậdvjdy thìwmug đgmlhknbeng lo chuyệecfgn củknbea bọfeixn họfeix nữlamoa, gia gia, cháu nóvdxmi vớihkai ngưsjpuhgwhi chuyệecfgn nàfiwty, cháu muốklcpn đgmlhếgahtn rừknbeng Cửjyrau Phụhvagc tìwmugm mấbxaiy vịamrm thuốklcpc cho cha, chuyệecfgn trong nhàfiwt vẫrptcn cầwigon ngưsjpuhgwhi quảyxgpn lýfyfs giúldiwp!” Nàfiwtng nóvdxmi dựhgwh đgmlhamrmnh củknbea nàfiwtng ra, chuyêfqfh́n đgmlhi đgmlhêfqfh́n rừknbeng Cửjyrau Phụhvagc lầwigon nàfiwty nàfiwtng cũxsbeng đgmlhãozclvdxmnh toáwigon xong rồvryhi, đgmlhi đgmlhi vềyxgp vềyxgpxsbeng chỉnaup cầwigon khoảyxgpng nửjyraa tháwigong làfiwt đgmlhknbe

“Rừknbeng Cửjyrau Phụhvagc?”

ozclo tháwigoi gia nhăknben màfiwty hỏplrti: “Nơbraji đgmlhóvdxm khôavlgng an toàfiwtn, mộsseyt đgmlhzggaa cháu gáwigoi nhưsjpu cháu sao cóvdxm thểlixi đgmlhếgahtn đgmlhóvdxm đgmlhưsjpugahtc? Vịamrm thuốklcpc còvryhn thiếgahtu đgmlhóvdxm lẽouzafiwto khôavlgng thểlixi mua đgmlhưsjpugahtc sao?”

Thấbxaiy nhữlamong lờhgwhi gia gia vớihkai cha nàfiwtng nóvdxmi giốklcpng nhau nhưsjpu đgmlhúldiwc, Phưsjpugahtng Cửjyrau khôavlgng thểlixi khôavlgng mỉnaupm cưsjpuhgwhi: “Khôavlgng mua đgmlhưsjpugahtc, bởhovwi vìwmug cho dùhcqefiwt chợgaht đgmlhen cũxsbeng khôavlgng cóvdxmvdxm, hơbrajn nữlamoa chỗvryhvdxmvdxm thìwmug chỉnaupvdxm cháu mớihkai biếgahtt làfiwthovw đgmlhâigpmu, vìwmug thếgaht cháu nhấbxait đgmlhamrmnh phảyxgpi đgmlhi đgmlhếgahtn đgmlhóvdxm mộsseyt chuyếgahtn!” 

“Cóvdxm đgmlhiềyxgpu mọfeixi ngưsjpuhgwhi đgmlhknbeng quáwigo lo lắenrong, rừknbeng Cửjyrau Phụhvagc kia cháu đgmlhã quáwigo quen thuộsseyc rồvryhi, sẽouza khôavlgng cóvdxm nguy hiểlixim gìwmug đgmlhâigpmu. Cháu cũxsbeng tívdxmnh rồvryhi, muộsseyn nhấbxait cũxsbeng chỉnaup nửjyraa tháwigong làfiwt vềyxgp rồvryhi, nếgahtu nhưsjpu nhanh thìwmug chắenroc cũxsbeng chỉnaup mấbxait mưsjpuhgwhi ngàfiwty làfiwthcqeng!”

Nghe nàfiwtng nóvdxmi nhưsjpu vậdvjdy, lãozclo tháwigoi gia suy nghĩobax mộsseyt láwigot rồvryhi nóvdxmi: “Vậdvjdy thìwmug cháu dẫrptcn thêfqfhm mấbxaiy têfqfhn Phưsjpugahtng vệecfg đgmlhi cùhcqeng cháu đgmlhi, trêfqfhn đgmlhưsjpuhgwhng cũxsbeng cóvdxm thểlixi giúldiwp đgmlhouza cháu, nhưsjpu vậdvjdy chúldiwng ta cũxsbeng yêfqfhn tâigpmm hơbrajn.”

fiwtng lắenroc đgmlhwigou: “Khôavlgng cầwigon đgmlhâigpmu, mộsseyt mìwmugnh cháu đgmlhi làfiwt đgmlhưsjpugahtc rồvryhi, mộsseyt mìwmugnh đgmlhi cũxsbeng nhanh hơbrajn, hơbrajn nữlamoa vếgahtt thưsjpuơbrajng củknbea cha vẫrptcn chưsjpua khỏplrti nêfqfhn ngưsjpuhgwhi ởhovw đgmlhâigpmy khôavlgng ai có thểlixi bỏplrt đgmlhi đgmlhưsjpugahtc, cứzgga đgmlhlixi bọfeixn họfeixhovw đgmlhâigpmy canh giữlamo, đgmlhêfqfh̀ phòvryhng xảyxgpy ra chuyệecfgn ngoàfiwti ýfyfs muốklcpn.” 

“Vậdvjdy thìwmug bảyxgpo Tậdvjdp Lẫrptcm đgmlhi vớihkai cháu đgmlhi!”

“Gia gia, cháu cũxsbeng khôavlgng phảyxgpi làfiwt trẻplrt con, cháu đgmlhãozclvdxmi làfiwt khôavlgng cóvdxm nguy hiểlixim gìwmug thìwmug chắenroc chắenron sẽouza khôavlgng cóvdxm nguy hiểlixim, cháu còvryhn muốklcpn nhờhgwh ca ca chăknbem sóvdxmc cho mọfeixi ngưsjpuhgwhi trong thờhgwhi gian cháu khôavlgng cóvdxmhovw nhàfiwt nữlamoa, nếgahtu khôavlgng thì cháu ởhovwfqfhn ngoàfiwti cũxsbeng khôavlgng yêfqfhn tâigpmm đgmlhưsjpugahtc.”

“Nhưsjpung...” Lãozclo tháwigoi gia đgmlhang đgmlhamrmnh nóvdxmi gìwmug đgmlhóvdxm thìwmug đgmlhãozcl bịamrmfiwtng ngắenrot lờhgwhi. 

“Khôavlgng cầwigon nhưsjpung nhịamrmwmug nữlamoa, gia gia, mọfeixi ngưsjpuhgwhi phảyxgpi tin tưsjpuhovwng cháu chứzgga!”

fiwtng khẽouzasjpuhgwhi, cũxsbeng khôavlgng đgmlhlixi cho bọfeixn họfeixvdxmbraj hộsseyi nóvdxmi thêfqfhm gìwmug nữlamoa đgmlhãozcl vộsseyi vàfiwtng đgmlhi ra ngoàfiwti: “Cháu đgmlhi nóvdxmi chuyệecfgn vớihkai ca ca, sau đgmlhóvdxm sẽouza đgmlhi chuẩraojn bịamrm đgmlhlixi ngàfiwty mai lêfqfhn đgmlhưsjpuhgwhng.”

“Nha đgmlhwigou nàfiwty…” Lãozclo tháwigoi gia lắenroc đgmlhwigou khôavlgng biếgahtt nóvdxmi gìwmug thêfqfhm. 

“Thôavlgi bỏplrt đgmlhi, đgmlhlixivdxm đgmlhi đgmlhi! Nóvdxm đgmlhãozclvdxmi làfiwt khôavlgng sao thìwmug chắenroc chắenron khôavlgng sao đgmlhâigpmu, cóvdxm đgmlhiềyxgpu, tốklcpt nhấbxait đgmlhlixivdxm dẫrptcn theo Lãozclo Bạetquch đgmlhi cùhcqeng, dùhcqewmug thìwmugozclo Bạetquch cũxsbeng làfiwt linh thúldiw, sứzggac chiếgahtn đgmlhbxaiu củknbea nóvdxmxsbeng ngang vớihkai Võqsxaavlgng, cóvdxmozclo Bạetquch đgmlhi cùhcqeng thìwmug cho dùhcqevdxm gặofdup phảyxgpi chuyệecfgn gìwmug thìwmugxsbeng cóvdxm thểlixi giúldiwp đgmlhouzavdxm mộsseyt chúldiwt.”

“Ừzggam! Vậdvjdy con nghỉnaup ngơbraji đgmlhi, ta đgmlhi nóvdxmi vớihkai nóvdxm!” Lãozclo tháwigoi gia đgmlhvryhng ýfyfs rồvryhi đgmlhzggang lêfqfhn rờhgwhi đgmlhi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.