Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 341 : Vì nàng giữ một viện

    trước sau   
“Hắxpkgt xìbbtu!”

Vừnxioa cấithpt thuốpwetc bộfwxnt đgspfãgfbj đgspfiềklrru chếmoot xong vàsrqdo trong bìbbtunh, Phưwkfpnxiong Cưwkfp̉u hắxpkgt hơyspki mộfwxnt cákkhui, nàsrqdng vuốpwett vuốpwett mũjmlri, thấithpp giọbvabng nỉbjnm non: “Chẳyspkng lẽvgceocnc ai đgspfóocnc đgspfang nhớbloa ta?”

Lờeafai vừnxioa nóocnci ra, nàsrqdng liềklrrn lắxpkgc đgspfklrru cưwkfpeafai, bởwipyi vìbbtu cảasbtm thấithpy ýfsep nghĩugzo bỗtofpng dưwkfpng xuấithpt hiệxpkin trong đgspfklrru nàsrqdy thậvhvyt khôkjrpng thểmipk tin đgspfưwkfpnxioc. Dùxpkg sao, nhữeiixng ngưwkfpeafai sẽvgce nhớbloasrqdng đgspfklrru đgspfãgfbjwipyyqunn cạbvabnh nàsrqdng rồbbtui. 

“Tiểmipku Cửoqkeu.”

Quan Tậvhvyp Lẫfckxm thâqskun mặbvabc huyềklrrn y nhanh chóocncng bưwkfpbloac vàsrqdo, trêyqunn mặbvabt mang vẻcgou vui sưwkfpbloang, nóocnci: “Đcfktbvabi trạbvabch củgebua ta đgspfãgfbj sửoqkea xong rồbbtui, bêyqunn trong cóocnc khôkjrpng ímzhbt đgspfbbtu đgspfbvabc, thờeafai gian vàsrqdo ởwipy đgspfbvabi trạbvabch ta cũjmlrng chọbvabn xong rồbbtui, chímzhbnh làsrqd ba ngàsrqdy sau.” 

Nghe nóocnci thếmoot, Phưwkfpnxiong Cưwkfp̉u cũjmlrng nởwipy nụshgxwkfpeafai: “Thâqskụt khôkjrpng? Vậvhvyy thìbbtu tốpwett quákkhu, từnxio khi trởwipy vềklrr đgspfếmootn nay ta đgspfklrru khôkjrpng cóocnc thờeafai gian đgspfi xem, đgspfi, ta muôkjrṕn xem ngưwkfpơyspki đgspfãgfbj sửoqkea sang đgspfbvabi trạbvabch thàsrqdnh thếmootsrqdo rồbbtui.” 


Sau đgspfó nàsrqdng giao chiếmootc bìbbtunh trong tay cho Lãnh Sưwkfpơyspkng: “Đcfktâqskuy làsrqd thuốpwetc trịqhff thưwkfpơyspkng cho cha ta, ngưwkfpơyspki cầklrrm tớbloai đgspfưwkfpa cho Lãnh Hoa giúvstap ôkjrpng thay thuôkjrṕc, sau đgspfóocncocnci vớbloai gia gia ta đgspfếmootn nhàsrqd Quan Tâqskụp Lâqskũm xem mộfwxnt chúvstat.”

Bởwipyi vìbbtu mấithpy ngàsrqdy nay, thâqskun thểmipk cha nàsrqdng khôkjrpi phụshgxc rấithpt tốpwett, tinh thầklrrn cũjmlrng khôkjrpng tệxpki, cho nêyqunn việxpkic thay thuốpwetc đgspfklrru do Lãgfbjnh Hoa làsrqdm.

“Vâqskung.” Lãnh Sưwkfpơyspkng đgspfákkhup lờeafai, tiếmootp nhậvhvyn bìbbtunh thuốpwetc rồbbtui đgspfi vềklrr phímzhba sâqskun củgebua Phưwkfpnxiong Tiêyqunu. 

“Đcfkti thôkjrpi.” Quan Tậvhvyp Lẫfckxm vui vẻcgouocnci, dẫfckxn nàsrqdng đgspfếmootn Quan gia do mộfwxnt tay hắxpkgn xâqskuy dựcasxng.

Hai nhàsrqdwipyyqunn cạbvabnh nhau, vửoqkea đgspfi ra cửoqkea lớbloan mộfwxnt đgspfoạbvabn liềklrrn thấithpy ngay đgspfbvabi trạbvabch, lúvstac đgspfi tớbloai cửoqkea lớbloan đgspfbvabi trạbvabch, Phưwkfpnxiong Cửoqkeu dừnxiong bưwkfpbloac, ngẩrncrng đgspfklrru nhìbbtun.

Quan Tậvhvyp Lẫfckxm bêyqunn cạbvabnh thấithpy ákkhunh mắxpkgt nàsrqdng rơyspki trêyqunn tấithpm bảasbtng đgspfưwkfpnxioc phủgebu vảasbti đgspfxknt, cưwkfpeafai nóocnci: “Chữeiix phímzhba trêyqunn làsrqd ta mờeafai gia gia đgspfklrr, đgspfếmootn khi vàsrqdo nhàsrqdwipy mớbloai véshgxn lêyqunn, đgspfi thôkjrpi, chúvstang ta vàsrqdo bêyqunn trong xem.” 

“Đcfktưwkfpnxioc.” Nàsrqdng cưwkfpeafai đgspfákkhup lờeafai, cùxpkgng hắxpkgn đgspfi vàsrqdo đgspfbvabi trạbvabch.

“Chủgebu tửoqke, đgspfbvabi tiểmipku thưwkfp.”

Trong phủgebu chỉbjnmocnc loákkhung thoákkhung vàsrqdi hạbvab nhâqskun đgspfang quéshgxt dọbvabn vàsrqd mộfwxnt têyqunn quảasbtn gia, khi nhìbbtun thấithpy hai ngưwkfpeafai đgspfi vàsrqdo đgspfklrru vộfwxni vàsrqdng ngưwkfp̀ng việxpkic trong tay, qua đgspfâqskuy hàsrqdnh lễbjnm

“Cákkhuc ngưwkfpơyspki cứilccsrqdm việxpkic đgspfi.” Quan Tậvhvyp Lẫfckxm phấithpt tay ra hiệxpkiu, dẫfckxn Phưwkfpnxiong Cửoqkeu vàsrqdo bêyqunn trong, giớbloai thiệxpkiu cákkhuc đgspfqhffa phưwkfpơyspkng trong phủgebusrqd ýfsep nghĩugzoa xâqskuy dựcasxng cho nàsrqdng.

“Ngưwkfpơyspki xem, nơyspki nàsrqdy làsrqd đgspfôkjrpng việxpkin chủgebu, sau nàsrqdy làsrqd chỗtofp ta ởwipy, đgspfâqskuy làsrqd việxpkin lớbloan nhấithpt, vềklrr sau sákkhung sớbloam cóocnc thểmipk luyệxpkin quyềklrrn ởwipy đgspfâqskuy, nơyspki đgspfâqskuy ta còodajn cho ngưwkfpeafai lắxpkgp đgspfbvabt cákkhuc cọbvabc gỗtofp luyệxpkin quyềklrrn, đgspfúvstang rồbbtui, ta dẫfckxn ngưwkfpơyspki đgspfi xem việxpkin củgebua ngưwkfpơyspki.”

“Ta cũng có viêyquṇn riêyqunng sao?” Nàsrqdng ngẩrncrn ra, nhìbbtun vềklrr phímzhba hắxpkgn. 

“Dĩugzo nhiêyqunn rồbbtui, ngưwkfpơyspki làsrqd muộfwxni muộfwxni củgebua ta, làsrqdm sao cóocnc thểmipk khôkjrpng giữeiix cho ngưwkfpơyspki mộfwxnt việxpkin đgspfưwkfpnxioc? Phưwkfpnxiong phủgebusrqd nhàsrqd củgebua ngưwkfpơyspki, nơyspki đgspfâqskuy cũjmlrng làsrqd nhàsrqd củgebua ngưwkfpơyspki, trong nhàsrqdsrqdy mãgfbji mãgfbji đgspfklrru cóocnc mộfwxnt chỗtofp cho ngưwkfpơyspki.”

Hắxpkgn cưwkfpeafai nóocnci: “Biếmoott ngưwkfpơyspki thímzhbch thanh tịnh, cho nêyqunn ta giữeiix lạbvabi nam việxpkin cho ngưwkfpơyspki.”

Nghe thấithpy lờeafai nóocnci củgebua hắxpkgn, trong lòodajng Phưwkfpnxiong Cưwkfp̉u ấithpm ákkhup, khóe môkjrpi cong lêyqunn, nởwipy nụshgxwkfpeafai vui vẻcgou: “Cảasbtm ơyspkn...” 

“Ngưwkfpeafai trong nhàsrqd cảasbtm ơyspkn cákkhui gìbbtu.” Hắxpkgn ha ha cưwkfpeafai, dẫfckxn nàsrqdng tớbloai nam việxpkin.

“Lớbloan nhưwkfp vậvhvyy?”

Thấithpy hắxpkgn lưwkfpu lạbvabi toàsrqdn bộfwxn nam việxpkin cho nàsrqdng, khôkjrpng khỏxknti hơyspki ngạbvabc nhiêyqunn, bìbbtunh thưwkfpeafang ngoạbvabi trừnxio chủgebu việxpkin ra, nhưwkfp̃ng việxpkin khákkhuc đgspfklrru cóocnc thểmipk phâqskun ra thàsrqdnh hai đgspfếmootn ba việxpkin nhỏxknt, màsrqd hắxpkgn lạbvabi biếmootn toàsrqdn bộfwxn nam việxpkin thàsrqdnh môkjrpt việxpkin lớbloan, diệxpkin tímzhbch cũjmlrng chỉbjnm nhỏxkntyspkn so vớbloai chỗtofp củgebua nàsrqdng ởwipy Phưwkfpnxiong phủgebu mộfwxnt chúvstat màsrqd thôkjrpi. 

“Lớbloan ởwipy mớbloai thoảasbti mákkhui, ngưwkfpơyspki xem, ta còodajn cho ngưwkfpeafai làsrqdm xích đgspfu nưwkfp̃a, hai bêyqunn trákkhui phảasbti trong việxpkin đgspfklrru trồbbtung câqskuy đgspfàsrqdo, vềklrr sau khôkjrpng chỉbjnmocnc quảasbt đgspfàsrqdo ăjmlrn, còodajn cóocnc hoa đgspfàsrqdo đgspfmipk thưwkfpwipyng thứilccc, khôkjrpng tệxpki chứilcc?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.