Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 334 : Cái được không đủ bù cái mất

    trước sau   
“A! A!”

Tiếjlwang kêccaou thêccaoxiogơgqwyng thảshhjm thiếjlwat đtnagã át đtnagi âvencm thanh xưxiogơgqwyng hắvencn vỡlxkv vụshhjn. Mộjdtjt côhcscn đtnagóuedo đtnaghuzvp xuốkmvhng đtnagã đtnagárzhznh nárzhzt toànesxn bộjdtjxiogơgqwyng tay củharna hắvencn, trong chớhcscp mắvenct tay hắvencn sưxiogng phù lêccaon nhưxiog móng heo. Tay còjngnn lạctkji củharna hắvencn nắvencm chặmyxxt cárzhznh tay đtnagau, co quắvencp lạctkji, cảshhj ngưxiogqcbmi cũtwdnng giậhuzvt giậhuzvt tạctkji chỗjlwa, cốkmvh gắvencng giảshhjm bớhcsct cảshhjm giárzhzc đtnagau đtnaghcscn.

“A... Tay củharna ta... A! Đsbizau chếjlwat mấlwvct...” 

Thấlwvcy cảshhjnh tưxiogjtsang nhưxiog vậhuzvy, néhwjnt mặmyxxt củharna tárzhzm ngưxiogqcbmi Phưxiogjtsang vệhjpv khẽ thả lỏng, vẻvkyg mặmyxxt cóuedo chúhjakt hảshhjccao.

“Đsbizárzhzng đtnagqcbmi!”

“Đsbizánh hay lăybzẃm!” 


Hai ngưxiogqcbmi La Vũtwdnnesx Tềgqwy Khang khôhcscng hẹccaon mànesxfierng lêccaon tiếjlwang. Vừhypna dứidcet lờqcbmi, hai ngưxiogqcbmi nhìhypnn nhau nởafre nụshhjxiogqcbmi. Bọn họ nhìhypnn bóuedong hìhypnnh mànesxu trắvencng ởafre trong sâvencn, cảshhjm thấlwvcy nànesxng đtnagárzhznh mộjdtjt côhcscn nànesxy thậhuzvt hảshhj giậhuzvn.

nesx mấlwvcy ngưxiogqcbmi chi thứidce hai chứidceng kiếjlwan cảshhjnh nànesxy, sắvencc mặmyxxt trởafreccaon khóuedo coi. Lúhjakc thấlwvcy hắvencn ra tay tậhuzvp kíxytsch lêccaon ngựegiec Phưxiogơgqwỵng Cưxiog̉u thìhypn họoxhz đtnagãrrjc cảshhjm thấlwvcy mấlwvct hếjlwat mặmyxxt mũtwdni, nhưxiogng bâvency giờqcbm thìhypn tốkmvht rồoxpci, vừhypna mớhcsci đtnagjdtjng thủharn đtnagãrrjc bịcgunnesxng đtnagárzhznh cho mộjdtjt côhcscn.

hypnhjakc mộjdtjt côhcscn đtnagóuedogqwyi xuốkmvhng, tầpaasm mắvenct củharna bọoxhzn họoxhz bịcgun chíxytsnh nam tửncrl chặmyxxn lạctkji. Nêccaon nhìhypnn từhypnuedoc đtnagjdtj củharna bọoxhzn họoxhz thìhypn mộjdtjt côhcscn đtnagóuedotwdnng khôhcscng nặmyxxng lắvencm. Bởafrei vậhuzvy khi thấlwvcy hắvencn kêccaou la thảshhjm thiếjlwat thếjlwanesxy thìhypn chỉmlko cảshhjm thấlwvcy hắvencn khôhcscng cóuedo tiềgqwyn đtnagoxpc, đtnagãrrjc đtnagárzhznh mấlwvct mặmyxxt mũtwdni củharna họoxhz trưxioghcscc mặmyxxt mâvenćy têccaon Phưxiogjtsang vệhjpvnesx Phưxiogjtsang Thanh Ca. 

Nhưxiogng đtnagúhjakng lúhjakc nànesxy, mộjdtjc côhcscn trong tay Phưxiogjtsang Cửncrlu vung lêccaon lầpaasn nữlwvca, mộjdtjt côhcscn đtnagárzhznh xuốkmvhng chỗjlwaxiogơgqwyng cẳtslyng châvencn củharna hắvencn, chỉmlko nghe hắvencn héhwjnt thảshhjm mộjdtjt tiếjlwang, cảshhj ngưxiogqcbmi cũtwdnng vìhypn thếjlwanesx lảshhjo đtnagshhjo, cơgqwy thểjtsa nghiêccaong ngảshhjgqwy lửncrlng giữlwvca khôhcscng trung. Mọoxhzi ngưxiogqcbmi chỉmlko thấlwvcy mộjdtjt luồoxpcng côhcscn khíxyts mạctkjnh mẽfsbx đtnagánh ra, vùfier mộjdtjt tiếjlwang lưxioghcsct nhanh qua sâvencn luyệhjpvn võehhk, rồoxpci đtnagárzhznh bịcgunch mộjdtjt tiếjlwang xuốkmvhng giữlwvca hai châvencn hơgqwyi mởafre do vừhypna ngãrrjc xuốkmvhng củharna nam tửncrl trẻvkyg tuổyfozi…

“A!”

“Ôtnag̀!” 

“Ánesx!”

“Hừhypn!”

Gầpaasn nhưxiogfierng mộjdtjt lúhjakc, nhữlwvcng âvencm thanh khárzhzc nhau vang lêccaon từhypn miệhjpvng củharna nhiềgqwyu ngưxiogqcbmi. Mọoxhzi ngưxiogqcbmi xung quanh thấlwvcy cảshhjnh đtnagóuedo củharna nam tửncrl đtnaggqwyu khôhcscng tựegie chủharn kẹccaop chặmyxxt hai châvencn. Hai mắvenct kinh sợjtsa mởafre to, trong lòjngnng chợjtsat run rẩsakvy. 

“A! Chiêccaou nànesxy quárzhz đtnagjdtjc árzhzc! Đsbizếjlwan cảshhj ta đtnagidceng xem mànesxtwdnng thấlwvcy đtnagau khôhcscng chịu đtnagưxiogơgqwỵc...”

La Vũtwdn kẹccaop chặmyxxt hai châvencn nóuedoi, chỉmlko thấlwvcy lầpaasn trưxioghcscc chủharn tửncrl đtnaghuzvp hắvencn đtnagãrrjc rấlwvct thủharn hạctkjxiogu tìhypnnh. Íhypnt ra thìhypn lầpaasn đtnagóuedo chủharn tửncrl chỉmlko đtnagárzhznh vànesxo khuôhcscn mặmyxxt tiêccaou sárzhzi củharna hắvencn, chứidcetwdnng khôhcscng ra tay vớhcsci tiểjtsau đtnaghjpv củharna hắvencn…

Tềgqwy Khang nuốkmvht mộjdtjt ngụshhjm nưxioghcscc bọoxhzt, gưxiogơgqwyng mặmyxxt sợjtsa hãi: “Nànesxy, chiêccaou nànesxy củharna đtnagctkji tiểjtsau thưxiog thâvenc̣t đtnagjdtjc! Quárzhz đtnagjdtjc!” 

hjakc nànesxy hắvencn đtnagang suy nghĩidce, nếjlwau ngâvency ngôhcscnesxo nhầpaasm phòjngnng củharna chủharnxiog̉, thìhypn liệhjpvu tiểjtsau thưxioguedo thưxiogafreng cho hắvencn mộjdtjt côhcscn nhưxiog thếjlwa khôhcscng?


Nghĩidce thếjlwa, hăybzẃn khôhcscng tựegie chủharn đtnagưxiogjtsac hơgqwyi rùfierng mìhypnnh.

Quảshhj nhiêccaon, hoặmyxxc lànesx nữlwvc nhâvencn sẽfsbx khôhcscng árzhzc, mộjdtjt khi đtnagãrrjc árzhzc thìhypn quảshhj thậhuzvt khôhcscng phảshhji lànesx ngưxiogqcbmi! 

Phạctkjm Lâvencm nhìhypnn nam tửncrl trẻvkyg tuổyfozi bịcgun mộjdtjt côhcscn đtnagárzhznh bay ra ngoànesxi, rơgqwyi xuốkmvhng trưxioghcscc mặmyxxt đtnagárzhzm ngưxiogqcbmi chi thứidce hai, ngay cảshhjccaou la cũtwdnng khôhcscng kêccaou đtnagưxiogjtsac, chỉmlko đtnagau đtnagếjlwan ngấlwvct đtnagi, hăybzẃn liêccaòn vuốkmvht cằhcmjm nóuedoi: “Côhcscn nànesxy đtnagárzhznh xuốkmvhng, chắvencc lànesx tiểjtsau đtnaghjpv đtnagãrrjc bịcgun liêccaọt đtnagêccaón tárzhzm, chíxytsn phầpaasn.”

Nhữlwvcng ngưxiogqcbmi khárzhzc nhìhypnn cárzhznh tay vừhypna mớhcsci thu mộjdtjc côhcscn vềgqwy sau lưxiogng củharna đtnagại tiểjtsau thưxiog, cũtwdnng nóuedoi: “Thậhuzvt nhìhypnn khôhcscng ra, vịcgun đtnagctkji tiểjtsau thưxiognesxy... Hừhypnm, nữlwvc tửncrl dịcgunu dànesxng vôhcsc hạctkji mànesxtwdnng cóuedo thểjtsa vung ra mộjdtjt côhcscn đtnagpaasy lựegiec sárzhzt thưxiogơgqwyng nhưxiog vậhuzvy, thậhuzvt sựegie khôhcscng thểjtsa trôhcscng măybzẉt mànesx bắvenct hìhypnnh dong.”

“Huy nhi! Huy nhi!” 

Ngưxiogqcbmi đtnagànesxn ôhcscng trung niêccaon kêccaou lêccaon, sau khi đtnaglxkv ngưxiogqcbmi đtnagang hôhcscn mêccao bấlwvct tỉmlkonh dậhuzvy mớhcsci phárzhzt hiệhjpvn hìhypnnh nhưxiog toàn bôhcsc̣ xưxiogơgqwyng tay hắvencn đtnaggqwyu nárzhzt hếjlwat, mềgqwym nhũtwdnn rũtwdn xuốkmvhng. Cảshhjnesxn tay đtnaggqwyu be béhwjnt márzhzu, mànesx chỗjlwa hai châvencn, lànesxgqwyi yếjlwau ớhcsct nhấlwvct củharna nam tửncrl, lúhjakc nànesxy hìhypnnh nhưxiogtwdnng chảshhjy márzhzu, thấlwvcm đtnagench cảshhj quầpaasn. Cảshhj ngưxiogơgqwỳi hắvencn bắvenct đtnagpaasu co quắvencp lạctkji, đtnagôhcsc̣t nhiêccaon ngẩsakvng đtnagpaasu, căybzwm hậhuzvn nhìhypnn Phưxiogjtsang Cửncrlu cárzhzch đtnagóuedo khôhcscng xa, quárzhzt chóuedoi tai.

“Lòjngnng dạctkj ngưxiogơgqwyi thậhuzvt đtnagjdtjc árzhzc! Khôhcscng quan tâvencm đtnagếjlwan huyếjlwat mạctkjch thâvencn tìhypnnh thì thôhcsci, lại còn ra tay ngoan đtnagjdtjc nhưxiog vậhuzvy! Đsbizâvency lànesx ngưxiogơgqwyi muốkmvhn phếjlwauedo!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.