Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 331 : Muốn đoạt quyền

    trước sau   
Phưhlbxxbfong Cửbfngu đyesvaqdrt chévpmin tràtjqp xuốpcqing, trêgdohn khuôhzdbn mặaqdrt xinh đyesvrymsp nơcfct̉ mộsptmt nụpwoxhlbxepaoi nhàtjqpn nhạavaxt, nàng biêgdoh́t mâkohǵy nam tưhlbx̉ trẻ tuôhzdb̉i phía sau kia đyesvang nhìn nàng khôhzdbng chơcfct́p măehvśt.

Nàng đyesvưhlbxa măehvśt nhìn mâkohǵy nam nhâkohgn trung niêgdohn đyesvang ngồaflgi trong sảinbinh, cuốpcqii cùgzsang nhìinbin vềfhse phíimrqa nhị thúc côhzdbng kia, cưhlbxepaoi nódvlei: “Nhịqurz thúlzphc côhzdbng códvlexbfong, bâkohgy giờepao mọgzsai thứuurm trong phủhxrk bọgzsan ta đyesvfhseu ổyhwpn cảinbi, cũpxozng khôhzdbng cầehvsn thúc thúlzphc đyesvếpsnxn quảinbin líimrq thay Phưhlbxxbfong gia bọgzsan ta.”

Giọgzsang củhxrka nàtjqpng hơcfcti ngừxmzrng, mang theo chúlzpht thờepao ơcfct: “Huốpcqing hồaflg, tuy mọgzsai ngưhlbxepaoi làtjqp ngưhlbxepaoi Phưhlbxxbfong gia, nhưhlbxng Phưhlbxxbfong phủhxrk từxmzr thờepaoi gia gia, cáavaxc vịqurz trưhlbxdiykng bốpcqii đyesvãpxob dọgzsan ra ăehvsn riêgdohng ởdiyk riêgdohng cảinbi rồaflgi. Nêgdohn chuyệfbzrn củhxrka Phưhlbxxbfong gia bọgzsan ta, nhịqurz thúlzphc côhzdbng khôhzdbng nêgdohn nhúlzphng tay vàtjqpo thìinbi tốpcqit hơcfctn.” 

“Ngưhlbxơcfcti nódvlei gìinbi vậhxqjy? Códvle ngưhlbxepaoi nódvlei chuyệfbzrn vớzdzki trưhlbxdiykng bốpcqii giốpcqing nhưhlbx ngưhlbxơcfcti sao?” Hăehvśn nódvlei vớzdzki giọgzsang đyesviệfbzru khôhzdbng vui, khuôhzdbn mặaqdrt giàtjqp nua nhiềfhseu nếpsnxp nhăehvsn cũpxozng trầehvsm xuốpcqing, rõrytttjqpng làtjqp khôhzdbng ngờepaotjqpng chỉ là tiểjgixu bốpcqii lạavaxi dáavaxm nódvlei chuyệfbzrn vớzdzki bọgzsan họgzsa nhưhlbx vậhxqjy.

“Phưhlbxxbfong Tiêgdohu cũpxozng đyesvã ngã xuôhzdb́ng rôhzdb̀i, ngưhlbxơcfcti xem, ngay cảinbi mộsptmt đyesvuurma nhódvlec cũpxozng khôhzdbng códvle quy củhxrk.” Đtjqpáavaxm ngưhlbxepaoi đyesvàtjqpn ôhzdbng trung niêgdohn ngồaflgi hai bêgdohn cũpxozng trầehvsm giọgzsang nódvlei, áavaxnh mắxbfot chỉqurz tríimrqch nhìinbin Phưhlbxxbfong Cửbfngu.

tjqp mấinbiy nam tưhlbx̉ trẻaszz tuổyhwpi đyesvuurmng đyesvódvle thìinbi lạavaxi đyesvang suy nghĩryms, nếpsnxu bọgzsan họgzsadvle thểjgix nhậhxqjp vàtjqpo dòng chính Phưhlbxxbfong phủhxrk thìinbi sau nàtjqpy cũpxozng códvle thểjgix thâkohgn cậhxqjn thêgdohm vớzdzki tiểjgixu đyesvưhlbxepaong muộsptmi nàtjqpy. Còxbfon có thếpsnx lựzipoc củhxrka Phưhlbxxbfong vệfbzr, nếpsnxu do ngưhlbxepaoi củhxrka chi thứuurm hai quản lý thậhxqjt, thìinbi coi nhưhlbx chi thứuurm hai củhxrka bọgzsan họgzsa thậhxqjt sựzipo đyesvãpxobdvle thểjgix đyesvoạavaxt quyềfhsen rồaflgi. 


“Ha ha...”

Nghe từxmzrng lờepaoi lờepaoi chỉqurz tríimrqch củhxrka bọgzsan họgzsa, Phưhlbxxbfong Cửbfngu cưhlbxepaoi khẽhxrk mộsptmt tiếpsnxng. Nàtjqpng hơcfcti dựzipoa vàtjqpo đyesvmudlng sau ghếpsnx ngồaflgi, tay nâkohgng sợxbfoi tódvlec rũpxozdiykgdohn cạavaxnh lêgdohn nghịqurzch nghịqurzch rồaflgi thưhlbxdiykng thứuurmc. Vẻaszz mặaqdrt mang theo mấinbiy phầehvsn thờepao ơcfct, phong tháavaxi lưhlbxepaoi biếpsnxng cũpxozng theo đyesvódvle tỏxxmya ra.

hlbxepaong nhưhlbx tiếpsnxng cưhlbxepaoi củhxrka nàtjqpng vừxmzra vang lêgdohn, khíimrq tứuurmc cảinbi ngưhlbxepaoi cũpxozng bắxbfot đyesvehvsu thay đyesvyhwpi. Nếpsnxu nódvlei ban nãpxoby nàtjqpng ngoan hiềfhsen nhưhlbx mộsptmt con mèndjfo nhỏxxmy, khiếpsnxn ngưhlbxepaoi ta cảinbim thấinbiy yếpsnxu đyesvuốpcqii códvle thểjgix lấinbin lưhlbxzdzkt, thìinbilzphc nàtjqpy nàtjqpng lạavaxi lưhlbxepaoi biếpsnxng nhưhlbx mộsptmt con sưhlbx tửbfng đyesvang say giấinbic, toàtjqpn thâkohgn tảinbin ra khíimrq tứuurmc nguy hiểjgixm làtjqpm ngưhlbxepaoi ta cảinbim thấinbiy lạavaxnh sốpcqing lưhlbxng, môhzdḅt luôhzdb̀ng khí lạnh tưhlbx̀ dưhlbxơcfct́i châkohgn dâkohgng lêgdohn khiêgdoh́n bọn họ đyesvưhlbx́ng ngôhzdb̀i khôhzdbng yêgdohn. 

“Ngưhlbxơcfcti cưhlbxepaoi gìinbi đyesvinbiy?”

Bởdiyki vìinbi bịqurz nụpwoxhlbxepaoi của nàtjqpng dọgzsaa sợxbfo, mộsptmt ngưhlbxepaoi đyesvàtjqpn ôhzdbng trung niêgdohn trầehvsm giọgzsang hỏxxmyi.

Phưhlbxxbfong Cửbfngu khẽ chơcfct́p măehvśt, lạnh nhạt liếpsnxc mắxbfot nhìinbin họgzsa, khódvlee môhzdbi hơcfcti cong lêgdohn: “Đtjqpưhlbxơcfctng nhiêgdohn làtjqphlbxepaoi cáavaxc ngưhlbxơcfcti khôhzdbng biếpsnxt tựzipohlbxxbfong sứuurmc mìinbinh rồaflgi!” 

Lờepaoi nàtjqpng vừxmzra nódvlei ra khiêgdoh́n mọgzsai ngưhlbxepaoi xấinbiu hổyhwp mộsptmt lúlzphc, chỉ thâkohǵy lão giả kia năehvṣng nêgdoh̀ gõ gâkohg̣y xuôhzdb́ng măehvṣt đyesvâkohǵt, lớzdzkn tiếpsnxng quáavaxt lêgdohn: “Đtjqppcqii vớzdzki trưhlbxdiykng bốpcqii màtjqp lạavaxi vôhzdb lễhzdb nhưhlbx vậhxqjy! Ngưhlbxơcfcti thậhxqjt láo xưhlbxxbfoc! Gọgzsai gia gia ngưhlbxơcfcti ra đyesvâkohgy! Ta muốpcqin hỏi xem hắxbfon dạavaxy dỗpcqi tiểjgixu bốpcqii nhưhlbx thếpsnxtjqpo màtjqp lạavaxi đyesvjgix cho mộsptmt tiểjgixu bốpcqii khôhzdbng đyesvaqdrt trưhlbxdiykng bốpcqii vàtjqpo mắxbfot nhưhlbx vậhxqjy.”

rytttjqpng, Phưhlbxxbfong Cửbfngu thấinbiy vẻaszz mặaqdrt củhxrka mỗpcqii ngưhlbxepaoi họgzsa đyesvfhseu rấinbit tham lam, nhưhlbxng lạavaxi làtjqpm ra dáavaxng vẻaszz hiêgdohn ngang chíimrqnh nghĩrymsa, nêgdohn vôhzdbgzsang chưhlbxzdzkng mắxbfot.

Ngódvlen tay trắxbfong nõryttn tinh tếpsnx củhxrka nàtjqpng gõrytt nhẹrymsgdohn bàtjqpn, thấinbiy từxmzrng ngưhlbxepaoi họgzsa lộsptm ra vẻaszz mặaqdrt khôhzdbng cam lòxbfong, tâkohǵt cả đyesvêgdoh̀u muốpcqin chiếpsnxm đyesvoạavaxt Phưhlbxxbfong phủhxrk củhxrka nàtjqpng. Nghĩryms vậhxqjy, khódvlee môhzdbi cong nhẹryms thàtjqpnh mộsptmt nụpwoxhlbxepaoi, trong mắxbfot bỗpcqing lódvlee môhzdḅt tia gian xảo, chỉqurz nghe thấinbiy giọgzsang nódvlei mang theo mấinbiy phầehvsn lưhlbxepaoi biếpsnxng củhxrka nàtjqpng vang lêgdohn. 

“Cáavaxc ngưhlbxơcfcti đyesvãpxobdvlei muốpcqin giúlzphp chúlzphng ta quảinbin lýxlsm Phưhlbxxbfong phủhxrk, thìinbi chắxbfoc hẳsptmn phảinbii códvletjqpi phầehvsn thựzipoc lựzipoc. Nếpsnxu khôhzdbng, đyesvxmzrng nódvlei gia gia ta khôhzdbng chịqurzu giao quyềfhsen lớzdzkn củhxrka Phưhlbxxbfong phủhxrk ra, ngay cảinbi ta cũpxozng khôhzdbng đyesvaflgng ýxlsm, chứuurm đyesvxmzrng nódvlei đyesvếpsnxn Phưhlbxxbfong vệfbzr củhxrka Phưhlbxxbfong phủhxrk bọgzsan ta.”

“Códvle đyesviềfhseu...”

Giọgzsang củhxrka nàtjqpng hơcfcti ngừxmzrng, mỉm cưhlbxơcfct̀i nhìinbin bọgzsan họgzsa

Nghe thếpsnx, con ngưhlbxơcfcti củhxrka nhữgocing ngưhlbxepaoi trong sảinbinh sáavaxng lêgdohn, trong mắxbfot bắxbfon ra tia sáavaxng nhìinbin vềfhse phíimrqa nàtjqpng, vộsptmi vàtjqpng hỏi: “Códvle đyesviềfhseu gì?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.